Tiểu Tiên Nữ Trong lòng Đại Ca

Chương 30


trước sau

Chiếc xe Lincoln thu hút toàn bộ ánh mắt xung quanh.

Quý Vĩ Ngạn đã lâu không gặp được con trai, dịu giọng hỏi: “Con lên xe không? Hay là bố xuống đi cùng con?”

Quý Nhượng mỉa mai nhìn ông, không đáp, cũng không từ chối.

Quý Vĩ Ngạn đã quá quen với ánh mắt này. Mấy năm nay, anh luôn dùng ánh mắt này để nhìn ông, nhìn nhà họ Quý, sau đó càng đi càng xa.

Ông cười khổ trong lòng, thấp giọng nói: “Bố chỉ đến đây thăm con, cùng con nói vài câu. Hôm qua bố đến chỗ con ở tìm con, nhưng con không ở nhà.”

Đèn xanh sáng lên, mọi người tiếp tục di chuyển. Quý Nhượng từ thân xe nhìn thấy Thích Ánh đeo cặp, cùng bạn học nhất khối ở trường khác sóng vai đi trên vạch trắng.

Anh vội khom người, bước lên xe.

Quý Vĩ Ngạn thở phào một hơi, dặn dò tài xế: “Lái xe đi.”

Học sinh ngoài xe thầm bàn tán:

- Đại ca không hổ là đại ca, chiếc xe xịn quá.

- Cho nên đó chính là lý do dù cho đại ca có đánh nhau, không chuyện ác nào không làm vẫn tiếp tục được học trong Nhất Trung ư?

- Aaa, thời đại con ông cháu cha đây mà.

Trong xe, hương nước hoa nhàn nhạt thoang thoảng trong xe, Quý Nhượng ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người lạnh lẽo dường như khiến cho nhiệt độ giảm xuống mấy độ.

Vẻ mặt Quý Vĩ Ngạn phức tạp nhìn anh, muốn nói gì đó, lại không biết bắt đầu từ đâu.

Ông trước giờ đều không phải là một người bố giỏi giao tiếp với con.

Nửa ngày chỉ đành bắt đầu từ ăn mặc, đi lại, chỗ ở hỏi: “Chỗ con ở còn thiếu gì không?”

Quý Nhượng không thèm để ý đến ông.

Ông cũng không để ý: “Bây giờ con học càng lúc càng bận, bố tìm cho con một bảo mẫu giúp con làm cơm, dọn dẹp phòng ốc có được không?”

Quý Nhượng vẫn không phản ứng.

Quý Vĩ Ngạn hơi thở dài: “Bố nghe Thiên Thiên nói, con lén đến bệnh viện thăm ông đúng không? Ông đã xuất viện rồi, bây giờ đang ở trong nhà điều dưỡng, nếu con có thời gian, có thể về nhà thăm ông.”

Quý Nhượng cuối cùng cũng nhúc nhích, quay đầu mỉa mai nhìn ông một cái, giọng lạnh nhạt: “Chuyện của tôi không cần ông quản.”

Quý Vĩ Ngạn nhíu mày. 

Ông nghĩ lầm rồi. Nghe Tiết Mạn Thanh nói, ông cho rằng Quý Nhượng đã ý thức được quá khứ đã qua, bắt đầu thay đổi, sẽ dần dần trưởng thành, khôn lớn, dần dần hiểu được rất nhiều chuyện. Nhưng hôm nay gặp anh, phát hiện ra anh càng lúc càng lạnh lùng, cả người đầy gai nhọn, đâm vào càng đau hơn.

Ông thấp giọng quan tâm, nhưng không đổi lại bất kì một tia thấu hiểu nào từ anh.

Quý Vĩ Ngạn cũng bắt đầu im lặng.

Trong xe không ai nói chuyện, dường như đến cả tiếng thở cũng sẽ quấy rầy họ. Tài xế không biết nên đi đâu, cũng không dám mở miệng hỏi, chỉ đành chạy quanh.

Chạy quanh một hồi, không biết tại sao lại đi đến chỗ gần nhà Quý Nhượng.

Anh lạnh giọng nói: “Dừng xe.”

Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn ông chủ, thấy ông không nói gì, liền xem như ngầm đồng ý, dừng xe ở ven đường.

Quý Nhượng xách cặp mình xuống xe, Quý Vĩ Ngạn mở miệng thể hiện quan tâm cuối cùng: “Tiền tiêu vặt có đủ dùng không? Tiền học thêm có đắt không? Lát về bố chuyển tiền cho con.”

Quý Nhượng lập tức quay người, giọng lạnh lẽo kèm theo phẫn nộ: “Ai nói với ông chuyện tôi đang học thêm?”

Quý Vĩ Ngạn cảm thấy cảm xúc của anh không đúng lắm, ngây người rồi nói: “Bạn học của con.”

Quý Nhượng nhìn ông, đáy mắt hiện lên sự bực mình, một lúc sau, anh chợt cười. Nụ cười mỉa mai ấy vô cùng chói mắt, “Cho nên, đây mới là nguyên nhân hôm nay ông đến tìm tôi? Ông cảm thấy tôi thay đổi rồi sao? Ông lại nhìn thấy hi vọng rồi đúng không?”

Quý Vĩ Ngạn mím môi.

Quý Nhượng không kìm được cười: “Ông muốn cùng tôi diễn cảnh phụ từ tử hiếu? Ông muốn tôi cùng các người vui vẻ hòa thuận chung sống?” Câu cuối cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi nói ra, “Ông vĩnh viễn cũng đừng nghĩ đến ngày đó.”

Anh một chân đá mở cửa xe, muốn rời đi, Quý Vĩ Ngạn bị vài câu nói của anh chọc giận, không kìm được gọi: “Quý Nhượng!”

Anh thoáng khựng lại nhưng không quay đầu, chỉ thấp giọng cười: “Tôi sẽ không tha thứ cho các người, cả đời này đều không.”

Anh xách cặp nhảy xuống xe.

Quý Vĩ Ngạn muốn gọi, nhưng cuối cùng không cất nên lời.

Ông nhìn bóng lưng cao gầy, trong mắt chứa đầy chua xót.

Đó là con trai ông, anh đã cao lớn như thế rồi. Nhưng nhiều năm nay, số lần hai bố con gặp mặt lại đếm trên đầu ngón tay. Trước đây ông luôn cho rằng chỉ cần Quý Nhượng lớn hơn một chút, trưởng thành hơn, sẽ có một ngày hiểu cho ông, bố con hai người sẽ hòa giải, sẽ có một ngày anh lại gọi ông một tiếng “bố”.

Nhưng giây phút này ông bỗng sững sờ nhận ra, ông hình như sắp mất đi con trai rồi.

……

Quý Nhượng không về nhà.

Hôm nay tan học, anh vốn muốn dẫn Thích Ánh đi ăn pudding dâu. Lúc đến lớp 11/2, lại nhìn thấy cô đang đi cùng một nam sinh cao ráo đẹp trai bước ra ngoài.

Anh nghe học sinh đi qua bàn tán: Kia là học sinh nhất khối của Thất Trung Yến Thành, vừa đẹp trai vừa dịu dàng.

Thích Ánh có lẽ cũng quen biết cậu ta, cô cười đến rất ngọt ngào.

Cô cũng sẽ lộ ra nụ cười ngọt ngào như thế với người khác ư?

Học sinh nhất khối, thật lợi hại.

Anh cúi đầu nhìn cặp mình, bên trong chứa đầy vở bài tập cấp hai, dường như chúng đang vô thanh cười nhạo anh.

Vệ đường này được xây thật thẳng thật dài, anh không mục đích bước về trước, đôi khi chợt hi vọng con đường này không có điểm cuối.

Anh có thể cứ đi thẳng, cứ đi thẳng, vĩnh viễn cũng không cần dừng lại suy nghĩ xem nên đi đâu.

Bởi vì anh sớm đã không còn chỗ để đi.

……

Quyển sách mà Thích Ánh đề cử cho Phó Nam Tầm là《Chờ đợi trong bóng đêm》, đó là tác phẩm thần bí của nhà văn người Nhật. Rõ ràng là câu chuyện thần bí thậm chí mang theo chút kinh dị, cô lại từ trong đó cảm nhận được ý văn ấm áp.

Đến chương cuối, tựa như bầu trời rộng mở, mặt trời xuất hiện.

Cô bị bản lĩnh sáng tạo của tác giả đánh động, vội muốn chia sẻ cách điều chỉnh tâm trạng cho bạn học.

Bọn họ đang ở trong tiệm sách Tân Hoa tìm quyển sách này.

Phó Nam Tầm nhận lấy quyển sách nho nhỏ, nhìn bìa sách, thấp giọng cười: “Là tiểu thuyết à, tớ vẫn luôn cho rằng cậu sẽ giới thiệu sách tham khảo, hay sách danh nhân chứ.”

Thích Ánh không biết cậu
đang nói gì, nhoẻn môi cười, tầm mắt quét qua một kệ sách tham khảo, nhìn thấy quyển《Giải thích kiến thức cơ bản cấp ba》.

Cô đi đến đó giở xem, phát hiện bên trong giải thích rất chi tiết, ví dụ cũng rất điển hình, đối với các học sinh cần kiến thức cơ bản rất có ích.

Cô mua nó.

Phó Nam Tầm cười gõ chữ cho cô: Thành tích của cậu không cần mua sách tham khảo cơ bản này nhỉ?

Thích Ánh trả lời cậu: Mua cho người khác.

Cậu ta nghĩ, cô hẳn là đang mua cho cậu em họ học lớp 10.

Mua sách xong, Phó Nam Tầm vốn vẫn muốn cùng cô ăn tối, Thích Ánh lắc đầu từ chối, đến cả cậu ta bảo đưa cô về cũng không đồng ý, Phó Nam Tầm chỉ đành đưa cô đến trạm xe buýt.

Chờ đến khi cô lên xe tìm được chỗ ngồi, cậu ta đứng ở trạm xe cười ôn hòa vẫy tay với cô.

Thích Ánh bắt đầu lục tìm trí nhớ có liên quan đến Phó Nam Tầm. Cậu ta đối với cô quá ân cần, quan tâm, có chút khiến cô không thoải mái. Không thể không cẩn thận nhớ lại mối quan hệ với cậu ta.

Nhớ xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Không có.

Trong kí ức của nguyên chủ đối với bạn cùng bàn này, chỉ có tình bạn, không có tình cảm nam nữ.

Thích Ánh nhẹ nhõm hẳn.

Hôm sau đến trường, cô vào lớp cất cặp trước, sau đó cầm quyển sách tham khảo mới mua đi đến lớp 11/9. Từ cửa sau nhìn vào, không thấy Quý Nhượng đâu.

Cô ngoan ngoãn đứng một bên chờ đợi, chờ một lúc, cho đến khi chuông tự học sớm vang lên, Quý Nhượng vẫn không xuất hiện.

Anh lại đi trễ rồi.

Thích Ánh chỉ đành quay về lớp mình.

Tiết hai là tiết sử của lớp môn phụ, vốn cho rằng ở đây sẽ gặp được Quý Nhượng, nhưng hết tiết anh cũng không đến.

Cứ hết tiết, cô đều chạy sang lớp 11/9 nhìn thử.

Cho đến khi tan học buổi sáng, vẫn không nhìn thấy Quý Nhượng. Vị trí cuối cùng bên cửa sổ trống, mấy thiếu niên hư hỏng xung quanh không ai quản thúc, nghiêng ngả không ngồi ngay ngắn.

Nhạc Lê cùng Phó Nam Tầm đứng ở hành lang chờ cô đi căn tin ăn.

Phó Nam Tầm nhíu mày hỏi: “Cậu đang tìm ai vậy?”

Nhạc Lê là một phần tử hóng hớt sớm từ trong ánh mắt cùng giọng nói của Phó Nam Tầm phát hiện ra cậu ta đối xử với Thích Ánh rất đặc biệt, nhưng cô là người kiên định theo phe đại ca, lúc này đương nhiên không thể để kẻ ngoài nảy sinh lòng đố kỵ mà phá hoại tình cảm được, liền ra vẻ đứng đắn đáp: “Một người bạn bình thường.”

Cả buổi sáng không tìm được Quý Nhượng, Thích Ánh ủ rũ cùng họ đi đến căn tin.

Lúc gọi cơm gặp được đám người của Khuất Đại Tráng.

Bọn họ cười cười nói nói, vẫn là hình tượng của đám thiếu niên hư hỏng không dễ chọc vào. Học sinh xung quanh đều ý thức được cách họ xa một chút, Thích Ánh lại không sợ, cầm khay cơm chạy đến, chắn đường họ.

Họ đưa mắt nhìn nhau, nhìn thấy ánh mắt hỏi thăm của cô, đều biết cô có ý gì.

Khuất Đại Tráng thở dài: “Anh Nhượng cứ đùa như thế, nói không chừng ngày nào đó sẽ đùa hỏng tiểu tiên nữ của anh ấy mất.” Cậu chỉ về hướng sân thể dục phía bắc, dùng khẩu hình nói với Thích Ánh, “Ở bên kia chơi bóng rổ.”

Thích Ánh cười, xoay người đưa khay cơm của mình cho Nhạc Lê, vội chạy ra ngoài.

Nhạc Lê vội nói: “Ánh Ánh, cậu ăn cơm rồi hẵng đi!”

Cô không nghe thấy, rất nhanh liền chạy đi không còn bóng dáng.

Phó Nam Tầm đứng bên cạnh, vẻ mặt phức tạp hỏi: “Bạn bè bình thường?”

Nhạc Lê: “...”

Thích Ánh đã quay về lớp lấy sách tham khảo, sau đó mới chạy đến sân thể dục.

Trên sân bóng rộng lớn, thiếu niên mặc áo thun đen đang dẫn bóng chạy, một lần lại một lần ném bóng vào rổ, giống như không biết mệt mỏi.

Một lần xoay người nào đó, bỗng nhìn thấy bên sân thể dục, cô gái nhỏ đứng thẳng như cán bút, cầm quyển sách đang nhìn anh.

Quả bóng rơi khỏi tay, lăn xa, anh cứng đờ đứng đó, không bước đến cũng không rời đi. Dưới ánh nắng ngày thu se lạnh, anh nhìn thấy cô nhìn mình cười ngọt ngào.

Trong lòng anh bỗng xuất hiện buồn bực không tên.

Ai cần nụ cười của cậu chứ.

Thích Ánh cầm sách chạy đến gần.

Ngửi thấy mùi mồ hôi sau khi vận động trên người thiếu niên hòa cùng với hương bồ kết trên quần áo.

Gương mặt Quý Nhượng lạnh lùng, mím môi, rũ mắt lành lạnh nhìn cô.

Thích Ánh đưa quyển sách tham khảo cho anh, anh cúi đầu nhìn thấy dòng chữ trên bìa sách, ngón tay trong túi quần bất giác siết chặt, nhếch môi: “Đưa cho tôi cái này là có ý gì?”

Ông đây chỉ xứng đọc sách cơ bản, không thể bì được với học sinh nhất khối.

Thích Ánh thấy anh không nhận, lại tiến lên trước một chút.

Anh buồn bực muốn hất sách đi, nhưng nhìn thấy ánh mắt nhu hòa của cô, lại không làm thế.

Ngón tay Quý Nhượng cứng đờ nhận lấy quyển sách tham khảo.

Thích Ánh vui vẻ cười rộ, cô đưa tay giở ra trang đầu tiên, chỉ cho anh xem.

Trên đó ghi:

Cùng nhau thi đại học nhé.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện