Tiểu Tiên Nữ Trong lòng Đại Ca

Chương 20


trước sau

Đại ca lạc đề lạc đến cầu bà ngoại* mặt không biểu cảm rời khỏi lớp học.

(* Nguyên văn 跑题跑到外婆桥, ý chỉ là lạc đề hơi xa =))).)

(Mở rộng: Bắt nguồn từ câu 摇摇摇摇到外婆桥, (lắc lư lắc lư lắc lư đến cầu bà ngoại), ý chỉ bất tri bất giác ngồi ghe lắc lư, lênh đênh đến nhà bà. Là lời ru quen thuộc đối với trẻ em Trung Quốc như ‘ầu ơ ví dầu’ bên mình)

Mỗi buổi thi sau đó, anh đều đến từ rất sớm, còn ra vẻ cầm sách đọc. Chẳng qua, tiết sau thi toán, anh lại xem sách tiếng Anh, đến khi thi anh văn, anh lại đọc sách hóa.

Khuất Đại Tráng xem như hiểu rồi, trước khi phát đề thi, anh vốn dĩ không biết tiết đó thi gì.

Cậu lại thở dài ném giấy đưa cho Lưu Hải Dương: Anh Nhượng lần này thua rồi, thế mà anh ấy còn không biết.

Lưu Hải Dương: Ngoại trừ đáp án, cấm mày ném giấy cho tao trong lúc thi.

Chờ tất cả các môn thi kết thúc, Quý Nhượng rốt cuộc đã hiểu tại sao những học sinh giỏi kia thường có dáng vẻ mệt mỏi không thôi. Nghiêm túc thi cử thật sự là quá tốn tinh thần. Tuy anh căn bản không biết làm, chọn hết C, nhưng...

Mẹ nó, dù sao cũng rất hao tổn tinh thần.

Môn cuối cùng anh nộp bài thi trước, Thích Ánh đang làm bài rất tập trung, không phát hiện anh rời đi, cho đến khi chuông vang báo hiệu kết thúc, cô dừng bút ngẩng đầu, mới phát hiện chỗ ngồi phía trước đã trống.

Nộp bài, thu dọn hộp bút, cầm lấy đồ của mình ra ngoài, vừa ra ngoài phòng thi, liền nhìn thấy Quý Nhượng đứng dựa tường hành lang, thấy cô bước ra, anh đưa cô một lon nước.

Thích Ánh cúi đầu nhìn.

Là Sáu quả hạch đào*.

(*Một loại sữa hạt óc chó ở Trung Quốc, có tác dụng bổ não.)

Uống để bổ não.

Đại ca nghiêm túc nghĩ.

Hai người mỗi người cầm một lon Sáu quả hạch đào đi về lớp mình.

Khuất Đại Tráng vô cùng khó hiểu: “Học sinh giỏi hao tốn tinh thần cần bổ não, nhưng anh Nhượng có hao tốn sao, thế mà anh ấy cũng uống bổ não?”

Anh không phải chọn C cả sao?

……

Quay về lớp học, học sinh xung quanh đều dò đáp án với nhau, gương mặt nhỏ của Nhạc Lê đau khổ hỏi lớp phó học tập Hoàng Bác Thông: “Câu 1 toán cuối cùng tính ra 1 hả?”

Hoàng Bác Thông gật đầu.

Thành tích của cậu rất tốt, đứng trong top ba toàn khối, đáp án của cậu ấy gần như là đáp án chuẩn.

Nhạc Lê thở dài nằm gục lên bàn.

Hoàng Bác Thông an ủi cô: “Chỉ một câu thôi, không sao, không mất bao nhiêu điểm đâu.”

Nhạc Lê: “Tớ chỉ biết làm mỗi câu đó! Còn làm sao, hic...” Cô nhìn Thích Ánh cầm một lon Sáu quả hạch đào về, vội lấy giấy nháp mình ghi đáp án chuẩn đưa cho cô.

Thích Ánh vừa uống vừa dò, xem xong gật đầu với cô, ý là: Ừa! Đúng rồi! Chính là đáp án này!

Nhạc Lê: Hu hu hu hu cả thế giới có mỗi mình làm sai.

Kì thi tháng kết thúc, các lớp lại khua chiêng gõ trống bắt đầu học lại bình thường. Lúc thứ sáu, kết quả thi các môn đều ra.

Sau khi buổi tự học sáng kết thúc, ở nơi dán thông báo khối 11 chen chúc học sinh đến xem kết quả. Học sinh trong top 10 năm ngoái không thay đổi, hẳn là ai hạng nào thì vẫn hạng nấy, Nhạc Lê một mình chen lên phía trước, giúp bạn học đằng sau chen chúc không vào được xem kết quả: “Wow, Hoàng Bác Thông cậu hạng nhì, tăng một hạng so với năm ngoái! Dư Hòa cậu hạng một trăm linh ba, cậu sao rớt ra ngoài top 100 rồi? Tớ tìm thử tên Ánh Ánh, Ánh Ánh… ôi đệch Ánh Ánh hạng hai mươi bảy!

Vì không nghe thấy, nên phần nghe tiếng Anh của Thích Ánh hoàn toàn bỏ trống, mất ba mươi điểm, không ngờ với tình hình mất nhiều điểm như thế mà vẫn có thể nằm ở vị trí thứ hai mươi bảy toàn khối, nếu như thêm ba mươi điểm, chẳng phải nằm trong top 10 của khối sao?!

Nhạc Lê nằm trong vị trí hơn ba trăm sâu sắc cảm nhận mình bị IQ của học bá nghiền nát.

Chuông vào học vang lên, học sinh đến xem kết quả đều chạy về lớp mình, bảng thông báo cuối cùng cũng trống.

Trong lớp 11/9, Quý Nhượng mặt không đổi sắc hỏi Khuất Đại Tráng: “Xem điểm thi ở đâu?”

Khuất Đại Tráng suýt nữa ngã ghế.

Từ lúc vào học đến giờ, đại ca chưa từng học hành lại bắt đầu quan tâm đến điểm số của mình?

Dù có quan tâm hay không thì vẫn là bét trường thôi.

Lưu Hải Dương dùng mắt ra hiệu cậu không được nói bừa. Tốt xấu gì thì lần này đại ca cũng đã viết《Ước mơ của tôi》đấy, cho dù là lạc đề thì cũng có điểm an ủi chăng?

Thế là cả đám theo đại ca đi xem bảng điểm.

Khuất Đại Tráng vô cùng quen thuộc đi đến hàng cuối cùng bắt đầu xem.

Bét nhất, Khuất Bằng.

Bét nhì, Lưu Hải Dương.

Bét ba, Quý Nhượng.

Khuất Đại Tráng: “???”

Anh Nhượng quả nhiên phản bội tụi học dốt bọn họ rồi!

Từ bét nhất thành bét ba!

Lúc Quý Nhượng nhìn thấy tên mình, đuôi lông mày không chút dấu vết mà run lên, anh nhìn từ cuối lên, lòng thầm nghĩ, tên đồ ngốc kia không quá gần cuối thì tốt hơn.

Cô thi nghiêm túc như thế, nếu quá gần cuối, nói không chừng sẽ buồn lắm.

Tìm rồi tìm, tìm rồi tìm, ôi đệch sao lại nhiều tên thế này.

Cô rốt cuộc ở đâu?

Tìm đằng trước rất lâu, cuối cùng cũng tìm được tên Thích Ánh.

Hạng hai mươi bảy toàn khối.

Quý Nhượng:!!!

Đệch, cô không nghe thấy sao vẫn thi tốt như thế?

Làm sao đây? Cô đã đi xem bảng điểm chưa? Cô có thấy tên mình không?

Đại ca có một loại kích động muốn xé đôi bảng điểm.

Khuất Đại Tráng không biết nhìn sắc mặt người khác: “Wow, anh Nhượng, tiểu tiên nữ của anh thi tốt thế, không ngờ thành tích của cô ấy tốt như vậy? Sớm biết đã chép bài cô ấy rồi!”

Cậu bị Quý Nhượng hung hăng trừng mắt, lập tức ngậm miệng.

Lúc vào lớp đã trễ năm phút. Giáo viên ngữ văn đang bảo ủy viên phát bài thi lần này xuống, nhìn thấy bọn người Quý Nhượng từ cửa sau lẻn vào, thường ngày sẽ giáo huấn vài câu, nhưng hôm nay lại cười tủm tỉm đứng trên bục giảng nói: “Lần thi này, tôi muốn tuyên dương bạn học Quý Nhượng.”

Những bạn học khác: “???”

Bét ba toàn khối rốt cuộc có gì đáng để khen ngợi?

Giáo viên ngữ văn, “Các bạn học, tôi vẫn luôn nhấn mạnh với các
bạn, điều quan trọng nhất của học tập là gì? Là thái độ! Thành tích có tốt hơn nữa, thái độ không nghiêm túc cũng là không được! Ngược lại, thành tích hơi kém nhưng chỉ cần thái độ học tập nghiêm túc, nhất định sẽ có ngày thu hoạch! Ví dụ như kì thi lần này, bạn Quý Nhượng vô cùng nghiêm túc làm bài thi ngữ văn, đến cả tập làm văn cũng viết đủ tám trăm chữ! Khụ, tuy hoàn toàn lạc đề, nhưng thái độ nghiêm túc này, rất đáng để tất cả các bạn học tập!”

Quý Nhượng: “...”

Cô đang khen tôi hay mỉa tôi?

Giáo viên ngữ văn: “Sau khi nhận được bài, đầu tiên cần xem mình bị mất điểm chỗ nào.

Quý Nhượng cầm lấy bài thi: Hoàn toàn mất điểm.

Ok, fine.

Quý Nhượng lần đầu tiên thử nghe giảng bài.

Giáo viên ngữ văn bắt đầu giảng từ câu một.

Hóa ra câu thơ điền vào chỗ trống là câu lấy điểm, chỉ cần học trong sách viết ra.《Thấm Viên Xuân - Trường Sa》thật sự có.《Thấm Viên Xuân – Thượng Hải》không có.

Những câu văn trước đó đọc không hiểu, hóa ra chỉ cần nghiêm túc đọc chú thích trong sách ngữ văn, những câu trắc nghiệm kia đều sẽ có đáp án.

Rất đơn giản.

Đại ca nghiêm túc nghe hết một tiết ngữ văn bỗng cảm thấy, thật ra mình vẫn rất có thiên phú học hành.

Anh lấy được một chút tự tin.

Tiết thứ hai là tiết toán.

Theo thường lệ là phát bài trước. Điểm toán lần này của lớp 11/9 rất tệ, sắc mặt của giáo viên toán không vui, không nói dư thừa câu nào, cầm đề bắt đầu giảng.

Quý Nhượng cố gắng nghe.

Năm phút sau, tan tành.

Đệch, những thứ này là cái quái gì thế, không nghe hiểu một chữ nào cả.

Không dễ gì mới có được chút niềm tin học hành, liền cứ  thế bị môn toán lạnh lùng vô tình giết sạch.

Đại ca cả ngày đều buồn bực không vui.

Sau khi tan học, anh không muốn cùng bọn Khuất Đại Tráng đến khu trò chơi điện tử chơi, xách cặp chán nản bước ra ngoài. Vừa ra đến cửa lớp, nhìn thấy Thích Ánh đeo cặp chạy về phía anh.

Quý Nhượng:!!!

Đệch, cô không phải đến hỏi kết quả thi của anh chứ?!

Rất sợ, vô cùng sợ.

Quý Nhượng quay đầu chạy đi, dường như là dùng sức chạy, hai ba bước từ cầu thang nhảy xuống, không để lại chút bóng dáng nào.

Thích Ánh:???

Hu hu hu tại sao tướng quân lại bắt đầu tránh cô rồi.

Anh lần này có dùng một viên kẹo để dỗ cô, cô cũng sẽ không chịu tha thứ cho anh đâu!

Nhất định phải dùng hai viên mới được!

Thích Ánh buồn bực không vui quay về nhà. Du Trình biết hôm nay họ có điểm, cô vừa về liền tìm cô xem bảng điểm, Thích Ánh đưa sổ liên lạc cho ông, cô hạng hai mươi bảy toàn khối, hạng bảy trong lớp, Du Trình vừa nhìn thấy bảng điểm lập tức cười rạng rỡ.

Ánh Ánh nhà họ không nghe được cũng lợi hại hơn những người khác!

Ngô Anh Hoa buồn phiền: “Không biết tiểu tử thối kia thi thế nào, vừa rồi còn gọi điện nói không về ăn cơm, đa phần là thi không tốt, không có mặt mũi quay về!”

Du Trạc gần chín giờ tối mới về nhà.

Ngô Anh Hoa ngồi trên sô pha xem ti vi, chờ cậu vào nhà, mở miệng hỏi: “Thi thế nào rồi? Bảng thành tích đưa mẹ xem.”

Du Trạc vô cùng hào phóng đưa bảng điểm ra.

Nằm ngoài ba trăm toàn khối, nằm ngoài hạng ba mươi trong lớp.

Ngô Anh Hoa tức đến nhéo tai cậu, “Còn có mặt mũi cười như thế với mẹ hả? Có biết chị con thi tốt lắm không?”

Du Trạc né tránh tay bà, chạy đến tủ lạnh tìm đồ ăn vặt.

Ngô Anh Hoa xem bảng điểm một lượt, từ trong cặp cậu lấy đề thi ra đọc. Bà không đi học bao nhiêu, những môn khác xem không hiểu, chỉ có đề văn là hiểu.

Điểm văn của Du Trạc không tốt.

Ngô Anh Hoa xem nửa ngày, thật sự bị đáp án của cậu làm cho tức cười.

“Lão Du, anh mau ra đây xem con trai anh thi thế nào này. Giáo viên người ta muốn nó dùng ‘Tôi như đại thụ che chở mặt trời, tôi tựa gió mát che chở hương hoa’ để đặt câu, anh đoán thử nó viết gì?”

Du Trình đang đánh răng, cả miệng đầy bọt ló đầu ra ngoài.

“Viết cái gì?”

“Tôi như thiêu thân ôm lấy bóng đèn.”

Du Trình: “Phì...”

Ngô Anh Hoa kéo Du Trạc đang uống Coca ngồi xuống sô pha, chỉ vào trong ti vi đang phát show chương trình《Thiếu niên ánh sao》: “Con học hỏi đi, học theo ngôi sao nữ này. Người ta mới tốt nghiệp cấp hai, con nghe người ta nói năng thế nào! Gì mà ánh sao, sắc trăng, tuyết trắng, mặt trời, khen người khác cũng không lặp từ!”

Du Trạc: “Đây là dựng sẵn! Đều là trước đó tra Baidu! Nếu thi cử có thể dùng Baidu thì con cũng làm được!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện