Tiên Tử Xin Tự Trọng

Phương Sĩ


trước sau

Gió đêm thổi qua, toàn thân Lý Thanh Quân bị xối ướt đẫm lại không thể xuất chân khí hơi có chút run rẩy, Tần Dịch làm như không thấy, không có ý chiếu cố.

Lý Thanh Quân cũng cắn răng kiên trì rét lạnh, xách con thỏ trên mặt đất lên.

- Ta cho nó uống độc dược ta mang theo, dùng cái gọi dược hoàn giải bách độc của ngươi căn bản giải không được. Cho ta một lời giải thích!

Tần Dịch nở nụ cười.

- Bán thuốc dưới chân núi chỉ nhằm vào núi này, độc tố từ bên ngoài mang đến có quan hệ gì với ta? Dịch tả lợn Châu Phi chẳng lẽ cũng trách ta à?

Lý Thanh Quân tự động loại bỏ hai từ Châu Phi nghe không hiểu, cả giận nói..

- Đã biết ngươi sẽ nói như thế, vậy ngươi có năng lực giải độc của nó không? Giải không được thì chỉ là một tên lừa đảo không hề hiểu dược lý.

Tần Dịch tiếp nhận con thỏ, phát hiện toàn thân nó cứng ngắc như sắt.

- Nó đâu có trúng độc, mà một loại thuốc nào đó khiến cơ bắp cứ như đá, nếu con người dùng thuật này trong lúc đánh nhau rất có lợi đấy, chẳng qua có chút di chứng.

Tần Dịch tiện tay ném con thỏ đi.

- Nửa canh giờ, dược hiệu sẽ tự tiêu tán, còn muốn ta giải cái gì? Bảo ta giãn gân cốt cho nó, trừ khử di chứng? Ta nghĩ cứng lên thật ra cũng rất tốt...

Lý Thanh Quân sững sờ nhìn hắn, không biết nói gì cho phải.

Nói trắng ra là mình tùy hứng, tức giận ca ca giả bộ đi tìm tiên với mình mà lại có tính toán khác, khiến cho hành trình tìm tiên hào hứng bừng bừng của nàng giống như trò đùa. Nàng tức giận, cố ý chứng minh sai lầm của ca ca.

Nhưng thoạt nhìn... Ca ca nói đúng.

Kim Thạch Tán này do quốc sư Đông Hoa Tử phối chế, không phải dược sư bình thường có thể nhận biết. Tần Dịch này liếc mắt đã nhận ra, đúng là một phương sĩ ẩn cư.

Cơn tức tan đi, Lý Thanh Quân lập tức cảm thấy rét lạnh, ôm cánh tay co lại trên ghế rùng mình một cái. Chất lỏng màu trắng vẫn theo lọn tóc nhỏ xuống đất, trên mặt cũng bị dính đầy, đầu tóc mất trật tự, nhìn qua rất khổ.

Giữa lúc Tần Dịch cho rằng tiểu cô nương sắp khóc thút thít, lại thấy nàng từ từ đứng dậy, chậm rãi nói.

- Xin lỗi, là ta hiểu lầm Tần tiên sinh.

Nói xong đột nhiên quay người, xách thương bước nhanh ra ngoài, bóng lưng mảnh mai thẳng tắp như một cây trường thương.

- Tiểu cô nương rất hiếu thắng.

Tiếng Lưu Tô vang lên trong thức hải.

- Với tình trạng của nàng hiện tại, cơ thì bủn rủn, thân không còn chút chân khí, cũng không cầu ngươi giải trừ, cứ như vậy đi ra ngoài cũng không sợ bị sói ăn. Ai, ta nói ngươi có phải thái giám không? Lúc này còn không làm chút gì đó?

Lời này nhắc nhở Tần Dịch, hắn mở miệng.

- Cô nương dừng bước.

Lý Thanh Quân dừng một chút, thản nhiên nói.

- Chẳng lẽ tiên sinh muốn đền bù tổn thất?

- Hàn xá cung cấp phục vụ nghỉ lại, giường nóng trà nóng, thùng tắm thảo dược, giãn gân giãn cốt, hoạt huyết thông mạch, một đêm chỉ cần ba văn.

Lý Thanh Quân cũng không nghĩ tới Tần Dịch có thái độ này, vô thức muốn cự tuyệt, gió lạnh thổi tới, nàng nhịn không được hắt hơi một cái. Nghĩ tới trong núi cũng không an toàn, trạng thái lúc này đi tìm ca ca rất nguy hiểm, nuốt lời cự tuyệt trở về.

Im lặng một lát, lấy ra một thỏi bạc vụn đặt trên bàn đá trong sân nhỏ, mặt không thay đổi từ bên người Tần Dịch đi vào phòng.

- Chủ quán, múc nước.

Tần Dịch quay đầu nhìn nàng vào nhà, nhịn không được cười ra tiếng.

- Tiểu cô nương kỳ quặc.

Lưu Tô cười lạnh.

- Nam nhân kỳ quặc.

Nhìn cửa phòng đóng lại, Tần Dịch hạ giọng.

- Ta kỳ quặc chỗ nào?

- Có ai vào thùng tắm còn mang theo Lang Nha bổng không?

- Thế không phải quan hệ giữa chúng ta rất tốt, như hình với bóng...

- Bớt sạo đi.

Lưu Tô mỉa mai.

- Nàng xông tới để ngươi co lại thành một đoàn, thế mà không sợ ta là nữ xem sạch người ngươi?

Tần Dịch xùy một tiếng.

- Khí linh cũng có giới tính hả? Được rồi, cho dù có, một cây Lang Nha bổng có thể thai nghén ra khí linh nữ tính? Còn định đoạt xá nam nhân? Chớ đùa dùm lão tử, cho dù là nữ, chắc cũng là mặt xanh nanh vàng, cao lớn thô kệch, eo như thùng nước.

Lưu Tô không nói.

Truyện-được-thực-hiện-bởi-HámThiênTàThần

... ...

Lý Thanh Quân ngâm mình trong nước nóng, xuất thần nhìn bố trí trong phòng khách.

Nhà gỗ nhỏ phổ thông, không có sơn qua, nhưng được bào vô cùng cẩn thận, cây cột mượt mà trơn bóng, có thể tưởng tượng ra cảnh thiếu niên chăm chú bào gỗ. Phía ngoài có một tầng chất dính bóng loáng, giống như phòng mọt. Bệ cửa sổ có một chậu hoa nhỏ, nở rộ dưới ánh trăng, mùi thơm ngát quanh quẩn, thấm vào ruột gan.

Chăn cũng là bông tơ trắng thuần, tản ra hương thơm của ánh mặt trời, trải vô cùng chỉnh tề.

Trên tường có tranh, vẽ núi rừng mây mù. Cách vẽ có chút quái dị, dường như dùng bút kẻ lông mày vót nhọn vẽ ra, chỉ có màu trắng đen, nhưng thần kỳ có ý vị xa gần, vô cùng kỳ diệu. Trong mắt Lý Thanh Quân, tranh này thiên về trừu tượng, thiếu một chút ý cảnh thần vận, nhưng đã rất không dễ dàng đối với một thiếu niên, huống chi cách vẽ mới lạ như thế.

Trong tranh có đề chữ: Tần Dịch vẽ tại năm thứ nhất, tháng thứ hai, ngày thứ chín.

Không biết thời gian này có ý gì...

Tóm lại lịch sự tao nhã, tươi mát, Lý Thanh Quân có thể cảm nhận được một loại thái độ từ đó, cuộc sống không màng danh lợi mà tinh xảo. Rất khó tưởng tượng đây là nhà của một thiếu niên nông thôn, nhìn không ra quan hệ gì với cái gọi là phương sĩ thần thần đạo đạo, càng giống thư hương môn đệ (*) hơn.

[* Dòng dõi có học vấn]

Nước nóng trong thùng được bỏ thêm dược thảo, từng tia nhiệt lực thẩm thấu vào tất cả xương cốt tứ chi, xua tán hết hàn ý, dược hiệu của Nhuyễn Cân Tán cũng bị khu trục, mạch bị đoạn cũng khơi thông, chân khí lần nữa tuôn trào.

Lý Thanh Quân cảm thấy người gọi Tần Dịch này rất mâu thuẫn.

Thiết kế cạm bẫy ngay cửa sân, dù phòng dã thú hay phòng người, tóm lại nhìn qua như một người rất không có cảm giác an toàn, rất cẩn thận. Nhưng hai người giờ phút này xem như có thù lớn, hắn lại dám lưu mình ở trong nhà, trừ đi tất cả hạn chế cho mình.

Quả mềm lòng?

Thật sự cho rằng mình sẽ không trả thù?

Có lẽ hắn có lòng tin? Đối mặt với "Phương sĩ" kỳ quái này, Lý Thanh Quân không nắm chắc hắn có còn thủ đoạn nào không lường được nữa hay không.

Miễn cưỡng đè nén ý nghĩ trả thù, Lý Thanh Quân thở ra một hơi, thò tay đưa tới chậu rửa mặt cạnh thùng.

Chậu rửa mặt do Tần Dịch đưa vào sau khi múc xong nước nóng, bên trong có khăn mặt cùng một ít đồ vật kỳ quái. Trong đó có thứ gọi là xà bông, Tần Dịch nói do hắn chế tác, thay thế bồ kết mọi người thường dùng làm sạch thân thể, còn có một loại đậu
tắm, nói dùng để rửa mặt...

Lý Thanh Quân thử một chút, ôn tuyền hoạt thủy như mỡ đông, hương thơm mơ hồ, thật sự rất thoải mái, tắm cũng rất sạch sẽ. Đầu tóc lúc trước bị dính chất lỏng quái dị lần nữa được tẩy trơn bóng sạch đẹp.

Còn có cái này... Lý Thanh Quân cầm lên một cán gỗ, một đầu cán gỗ cắm đầy lông cứng, không biết dùng cái gì để cố định. Tần Dịch nói thứ này dùng để đánh răng, thay thế cành liễu non thường dùng... Phối hợp với nó còn có đồ vật hắn tự chế gọi "Kem đánh răng", thay thế muối...

Khắp nơi đều quái dị, nhưng sử dụng rồi thì không thể không thừa nhận, dùng rất tốt.

Đây là chỗ đặc thù của "Phương sĩ" sao? Luyện chế đồ vật một cái quái dị hơn một cái nhưng lại thực dụng.

Nhưng sao đám người Đông Hoa Tử không luyện ra những vật này, mỗi ngày chỉ biết luyện Tráng Dương Đan, thuốc trường sinh bất lão gì đó cho phụ vương...

Lý Thanh Quân cảm thấy chỉ vì những vật này đáng giá bắt họ Tần này tới kinh thành...

Ngoài ý muốn đạt thành thống nhất cùng huynh trưởng, chính Lý Thanh Quân cũng có chút buồn cười, rồi lại nghiêm mặt. Tần Dịch này đã đắc tội mình, không thể để cho hắn sống khá giả!

Nàng rốt cuộc đứng dậy, lấy ra một bộ y phục của nam tử từ trong bao, mặc vào, quấn đai lưng, trở thành một thiếu niên tuấn mỹ.

Ra khỏi phòng, Tần Dịch quả nhiên không ngủ, hắn ngồi trong sân, mượn ánh trăng phối dược, có thể lờ mờ nghe thấy hắn đang tự nói.

- Tử Liên Căn có thể nhờ Trương Tam ca mua về khi đi lên quận, không cần tự mình đi...

Dừng một chút, lại lẩm bẩm.

- Lò đan?... Chỗ nào cũng có...

Nói đến đây bỗng nhiên ngừng miệng, quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Quân đang đứng.

Gió nhẹ thổi qua, tay áo Lý Thanh Quân phất phơ, tóc còn ẩm ướt vì vừa tắm xong, tuy một thân nam trang nhưng lại không thể che lấp hết mùi vị thiếu nữ. Nhưng nàng có một đôi mắt cực kỳ anh khí, phối hợp với trường thương cắm dưới đất, thân hình thẳng tắp, càng có kiêu ngạo cùng nghiêm nghị không giống với thiếu nữ bình thường.

Thật ra là một tiểu cô nương vô cùng xinh đẹp...

Đôi mắt Tần Dịch giật giật, hỏi.

- Còn chưa nghỉ ngơi?

Lý Thanh Quân xụ mặt nói.

- Ngươi thiếu dược liệu, thiếu lò đan tốt, đúng không?

- Vậy thì thế nào?

- Lò đan cần hợp người dùng, để người ta mang về chưa chắc vừa lòng. Hơn nữa, với tài lực của ngươi...

Lý Thanh Quân đánh giá một hồi, lộ ra một nụ cười trào phúng.

- Chỉ sợ mua không nổi bao nhiêu vật cần thiết.

- Có quan hệ gì với cô?

- Bổn công... Bổn công tử mời ngươi về làm Dược Sư nhà ta, ngươi chỉ cần trở thành người của ta, luyện dược cho ta, tất cả nhu cầu của ngươi, nhà ta bao hết.

- Có bệnh.

Tần Dịch liếc mắt.

- Công tử chưa bị treo đủ đúng không?

- Ngươi!

- Đúng rồi, nếu ta nói ta cần chính cô, nhà cô bao hay không?

Thần sắc Lý Thanh Quân tái nhợt.

- Tần Dịch, ngươi có biết ngươi đang nói gì không?

- Không biết.

Tần Dịch nói.

- Bị bao dưỡng vốn phải chịu trách nhiệm làm ấm giường, cô muốn bao dưỡng ta, lại không cho ta làm ấm giường, người có phẩm hạnh nghề nghiệp như ta sẽ áy náy.

Lý Thanh Quân cố nén xúc động chọc một thương, xoay người, "Phanh" một tiếng đi vào nhà.

Trong thức hải vang lên âm thanh của Lưu Tô.

- Chậc chậc, nam nhân không hiểu phong tình. Tiểu cô nương có chút kiêu ngạo, nói vài lời hay lừa gạt tiểu muội muội không chịu?

Tần Dịch lười biếng nói.

- Ngươi biết Đại Hoàng đầu thôn không?

- Như thế nào?

- Con chó kia rất đáng thương, mỗi ngày liếm đế giày Từ lão bá, thế mà ngay cả nhà cho chó ở, Từ lão bá cũng không dựng, có thể thấy chó liếm, nịnh nọt cách mấy cũng không có nhà ở.

"..."

Lưu Tô sớm đã quen với ngôn ngữ hiếm thấy không hiểu thấu của Tần Dịch, cũng không tranh luận, chỉ nói.

- Ta nói, có phải ngươi không có hứng thú đối với nữ nhân? Chưa từng thấy qua ngươi nói chuyện nhiều với nữ nhân nào cả, ta cho rằng ngươi chướng mắt cô nương trong thôn. Nhưng cô nương này băng cơ ngọc cốt, hồn nhiên thiên thành, đầu lông mày càng có khí khái hào hùng, không giống phàm tục, ngay cả ta thấy đều động tâm, ngươi thế mà một chút phản ứng cũng không có.

Tần Dịch giật mình.

- Này, ngươi có ý gì, một bên giật dây ta tu tiên, một bên giật dây ta gần nữ sắc? Hai chuyện này không phải xung đột sao?

Lưu Tô trầm mặc một chút, giống như muốn nói gì đó lại nhịn xuống, bỗng nhiên nở nụ cười.

- Mặc dù đạo lý là như vậy, nhưng cũng không phải hoặc này hoặc kia như ngươi tưởng tượng. Huyền môn có song tu, Tà đạo có thải bổ, một ngày kia ngươi bước lên con đường thành tiên, nếu như vẫn còn bộ dạng ôm vai co lại trong thùng khi gặp nữ nhân, vậy nói không chừng ta phải thường xuyên nhìn thấy cảnh ngươi hoảng sợ la to, ai ai, tiên tử… Xin tự trọng.

Truyện convert hay : Cục Cưng Gả Một Đưa Một: Tổng Tài, Thỉnh Ký Nhận!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện