Tiên Tử Xin Tự Trọng

Ta Từng Gặp Ngươi


trước sau

Advertisement
Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Một cỗ cuồng phong cuốn qua, ném Tần Dịch cùng Tiên Hạc ra ngoài cửa.

Tần Dịch lảo đảo một hồi mới đứng vững vàng, Tiên Hạc giống như bất ngờ không kịp đề phòng, cái mông chạm đất, hai cái cánh còn vỗ phành phạch, con mắt lồi ra nhìn Tần Dịch.

Tần Dịch cười làm lành kéo nó lên.

- Ta dẫn khách tới chơi, lần đầu bị người ném ra ngoài cửa!

Tiên Hạc ngược lại cũng không tức giận, dở khóc dở cười nói.

- Ngươi rốt cuộc là đến thăm đạo hay đến gây sự?

- Thành tâm thăm đạo.

Tần Dịch cười làm lành.

- Mặc dù rất muốn nhìn một chút loại đạo này, nhưng ta cũng biết có nhiều thứ không đụng thì tốt hơn. Biểu hiện ra cho ta xem cũng thôi, tự mình đi đánh bạc vậy thì xin miễn thứ cho kẻ này bất tài, tình nguyện không xem.

Tiên Hạc nhìn hắn một hồi, cười nói.

- Được a, vậy chỗ tiếp theo thì sao?

Tần Dịch không nói.

Tiên Hạc khanh khách cười quái dị, dẫn đầu bay đi.

Chỗ tiếp theo, là chơi gái nha...

Một lát sau, Tần Dịch đứng trước "Thanh lâu", miệng há to, cả buổi cũng không có khép lại.

Thay vì nói là thanh lâu, không bằng nói là Dao Trì nhìn thấy trên TV. Trong tiên khí mờ mịt, mỹ nhân uyển chuyển mà qua, bên trong oanh oanh yến yến, tiếng cười khẽ lan truyền, tiên nhạc bay tới, hương thơm đập vào mặt.

Có thể nghe thấy bên trong có tiếng đàn sáo, cũng có tiếng nam nữ trêu chọc, nhưng cảm giác tiên ý càng nhiều hơn.

Có nữ tử thướt tha mà đến, chứng kiến Tần Dịch đứng ở nơi đó ngây người, e thẹn nở nụ cười.

- Đạo hữu đường xa mà đến? Có muốn ta tạm nghỉ một đêm ở Quần Phương Uyển không?

Tần Dịch ngây ngốc hỏi.

- Thật sự là chơi gái? Bao nhiêu tiền một đêm?

Tiên Hạc liếc xéo hắn.

Nữ tử kia lại cười nói.

- Một viên tiên đan, một bình tiên tửu, một quả tiên đào, một viên tiên thạch... Thậm chí một bài thơ hay, một bức họa đẹp, đều có thể đối phó. Khách nhân có muốn thử một chút không?

- Ngọa tào...

Tần Dịch không thể tưởng tượng nổi.

- Tại sao cái này cũng là đạo?

- Niềm vui nam nữ, thiên luân đại đạo. Tại sao không phải là đạo?

- Nhưng đây là bán mà!

- Giao dịch công bằng, ngươi tình ta nguyện, tại sao không phải đạo?

Tần Dịch nhất thời bị chặn họng không còn lời nào để nói, nghẹn hồi lâu mới nói.

- Loại 'Đạo' này cũng có thể tu luyện à? Song tu?

Nữ tử kia cười nói.

- Có người không còn sở cầu, cả đời chỉ háo một chữ 'Sắc', mê luyến cảm giác quan hệ nam nữ, khi cảm thụ thì tràn đầy linh cảm, đạo cảnh được triển khai, đây chính là tu hành.

Tần Dịch giật mình, cũng có chút lý giải, quả thật có như vậy đấy...

- Vậy... Nữ tử thì sao?

Nữ tử thở dài.

- Nữ tử cũng có người thích nếm thức ăn tươi, khách nhân có hiểu lầm gì đối với nữ tử sao?

Tần Dịch: "..."

- Huống chi có người tư chất không đủ, tài nguyên cũng khó cầu, lại còn muốn dung nhan không đổi, phương hoa không mất, vậy phải làm như thế nào?

Tần Dịch lại lần nữa ngây ngốc. Bỗng nhiên ý thức được một chuyện... Có lẽ một bộ phận nữ tính tu tiên vì không phải lực lượng thậm chí không phải trường sinh, mà vì dung nhan không đổi của bản thân mà thôi.

Tối thị nhân gian lưu bất trụ, chu nhan từ kính hoa từ thụ.

(Dung nhan là thứ nhân gian không thể giữ lại được, dung nhan trong gương cũng sẽ giống như hoa dần dần héo tàn.)

Vừa nói như vậy bỗng nhiên có vài phần ý vị nhân gian bất đắc dĩ.

- Tư chất chỉ có thế, hậu trường không đủ cứng. Như vậy tu hành dựa vào song tu, tài nguyên dựa vào trao đổi, đây cũng là chuyện không thể tránh được.

Nữ tử mỉm cười.

- Chúng ta là cầu đạo, song phương theo như nhu cầu, cũng không phải dâm ổ bức lương làm kỹ nữ, khách nhân còn có nghi vấn gì?

- Đã không còn.

Tần Dịch thi lễ một cái.

- Hôm nay được thêm kiến thức, tạ ơn cô nương chỉ điểm.

Nữ tử dán tới, cười dịu dàng nói.

- Vậy... Không tặng ta một chút gì đó sao?

- Vốn định tặng cô nương một bài thơ, thế nhưng kẻ hèn này không có văn hóa...

Tần Dịch chạy trối chết.

- Cáo từ.

Nữ tử ở sau lưng cười cười.

- Sẽ không phải là trai tơ đó chứ?

Mặt Tần Dịch đỏ tới mang tai, trong nháy mắt đã đi ra ngoài.

Không phải trai tơ, nhưng không hợp với loại hoàn cảnh này, thăm đạo thăm đến trong thanh lâu, Lưu Tô còn không cười bể bụng.

Hôm nay thăm đạo, thật sự thăm đến mức hủy hết thế giới quan. Khó trách Tiên Hạc cho rằng Thiên Khu Thần Khuyết hẳn sẽ chướng mắt Vạn Đạo Tiên Cung bọn hắn, cái này... Con mẹ nó… Có thể vừa mắt mới thật sự gặp quỷ!

Cho dù nhìn Vạn Đạo Tiên Cung này khắp toàn bộ Tu tiên giới, có lẽ cũng thuộc về tồn tại vô cùng khác loại.

Tu đạo bình thường, tránh không kịp đối với những vật này, mà trụ cột lý luận của ma đạo thải âm bổ dương cũng không phải như vậy.

Mà Vạn Đạo Tiên Cung này trực tiếp nhận những vật này cũng thuộc một khâu của đạo, chẳng những không tránh, ngược lại coi thành một chuyện cực kỳ bình thường, cực kỳ tự nhiên, mở ra một con đường khác mà thành đạo.

Chỉ sợ Tu tiên giới cũng không biết cái này tính là chính đạo hay là ma đạo, đại khái chỉ có thể xưng "Tà"?

Tiên Hạc liếc xéo hắn nói.

- Xem ra hệ này không thích hợp ngươi, hiện tại ngươi muốn nhìn chỗ nào?

"A..."

Tần Dịch vuốt cằm nghĩ một chút.

- Vẫn là cầm kỳ thư họa đi.

Hắn sợ đi kỳ kỹ dâm xảo bên kia chứng kiến thật sự là dâm cụ, vậy sẽ triệt để hủy rồi. Vẫn xem bình thường trước...

- Cầm kỳ thư họa, vậy không cần ta dẫn ngươi đi.

Tiên Hạc cười nói.

- Chỗ đó vô hại với người, chỉ là mấy si nhân mà thôi. Lần trước không cẩn thận đi qua, bị kỳ si kéo đi đánh cờ ba ngày ba đêm, ta cũng chịu không được. Muốn đi thì tự ngươi đi đi, lúc đến dùng pháp trận thì bảo rùa đá mở trận cho ngươi.

- Ách, ngươi không phải muốn trở về đi thanh lâu đó chứ...

- Thế gian muôn màu, tiên cung vạn đạo, ta bay lượn ở đây chính là đại tự tại, cần gì phải đi nơi nào?

Tiên Hạc vỗ cánh bay đi, mờ mịt vô ảnh.

Tần Dịch nhìn hạc ảnh, như có điều suy nghĩ.

Lưu Tô nói.

- Thật ra Vạn Đạo Tiên Cung này cũng có chút thú vị, các hệ thống khiến cho ta tăng kiến thức, thậm chí có chút dẫn dắt, chuyến này không uổng. Theo
Advertisement
biểu hiện của con Tiên Hạc này, những hệ thống này chẳng qua là người thăm dò, mà chỗ càng cao là người quan sát, cung chủ cung này có chút môn đạo.

- Ừm, ngươi cũng là người quan sát, ta là người xem náo nhiệt.

Tần Dịch đi về hướng pháp trận, cười nói.

- Không nghĩ tới thật sự có loại vật như Truyền Tống Trận này.

- Đây là không gian chi lý, ngươi đi xuống liệt cốc có thể xuyên qua khe nứt không gian tự nhiên, tu sĩ chân chính tự nhiên có thể lợi dụng chúng.

Lưu Tô cười nói.

- Bất quá đây cũng không phải tùy tiện bố trí, làm không tốt, không gian bị xé rách, đi vào đi ra liền bầm thây.

Tần Dịch rùng mình, ánh sáng pháp trận nhu hòa trước mặt lúc này nhìn qua có điểm giống cối xay thịt.

- Không cần sợ, trong pháp trận có hỗn loạn hay không liếc mắt có thể phân biệt.

Lưu Tô nói.

- Đi đi đi, ta rất muốn nhìn một chút cầm kỳ thư họa bên kia lại là đức hạnh gì.

Thông qua pháp trận trở về chỗ rùa đá, lại đi qua một pháp trận khác, lúc lại đi ra đã đến một ngọn núi khác.

Thanh sơn lục thủy, chim hót hoa nở, đình đài mờ ảo. Xa xa có tiếng thác đổ, chỗ gần nước chảy lững lờ.

Có thỏ trắng ngồi xổm lân cận, trông thấy có người đi ra, dường như bị dọa nhảy dựng, nhanh như chớp xông vào bụi cỏ.

Chỗ cao mơ hồ có âm nhạc, giai điệu tao nhã, bất đồng rất lớn cùng "Thanh lâu" đàn sáo lúc trước, càng tiếp cận tiếng đàn càng nghe ra giống như tri âm tri kỷ, thanh tịnh tâm linh.

Tần Dịch thở dài một hơi.

Cái này mới tiếp cận cảm giác tìm tiên thăm đạo nè, "Trấn" lúc trước... Một lời khó nói hết.

Chậm rãi đi lên núi, rất nhanh đã nhìn thấy sườn núi có một thác nước, đổ thẳng xuống dưới. Trên vách núi đối diện thác nước, mỏm đá nghiêng ra, trên mỏm đá có đình đài, hai vị đạo nhân đang đánh cờ.

Tần Dịch nhớ tới lời Tiên Hạc, không dám đi qua xem, sợ bị kéo lại đánh cờ, yên lặng rời đi.

Sự thật chứng minh hắn quá lo lắng, hai đạo nhân này giống như cũng không biết có người đến, cũng không ngẩng đầu qua.

Ngọn núi này có cực ít dấu vết của con người, chỉ ngẫu nhiên nhìn thấy một góc mái hiên tại một chỗ cây cối um tùm, đại biểu có người khác ẩn cư ở đây, nói không chừng chính là đạo nhân đánh cờ vừa rồi. Những thứ khác thật sự mịt mù không có dấu người, đi rất lâu cũng không thấy người ở.

Mãi cho đến khi lên tới đỉnh núi, mới nhìn thấy trên đỉnh có một căn nhà gỗ khá lớn, nhà gỗ rất đơn giản, ngay cả sơn cũng không quét qua, diện tích rất lớn, cũng có mấy vào mấy ra, không biết ở mấy người.

Sân nhỏ trước nhà, một tiểu nha đầu chân trần ngồi xếp bằng trên vách đá, đang vẽ một cây hoa sơn trà.

Tần Dịch nhẹ nhàng đi qua nhìn một chút.

Hoa sơn trà được vẽ rất sống động, lại có hương thơm lan ra —— Hương thơm này Tần Dịch có thể phân biệt, hương có hai cỗ, một là hoa sơn trà thật trước mặt, hai là từ trong tranh truyền ra.

Hoa sơn trà trong tranh không ngờ sinh hương.

Càng làm cho Tần Dịch kinh ngạc chính là, tiểu nha đầu tập trung tinh thần vẽ tranh, ngay cả có quái thúc thúc đứng ở phía sau cũng không biết này, không phải nhân loại.

"Thanh Trà..."

Trong phòng truyền đến âm thanh lười biếng.

- Lòng ta chợt động, hình như có người trong sách đến tìm ta.

Tiểu nha đầu cũng không ngẩng đầu lên.

- Sư phụ người lại nằm mơ rồi.

Cửa gỗ "Két" một tiếng, một nữ tử áo vàng đầu tóc rối bời, hai mắt mông lung ngáp dài đi ra, bước chân còn có chút tập tễnh, giống như chưa tỉnh ngủ.

Dường như trông thấy Tần Dịch đứng ở nơi đó, nữ tử có chút sững sờ, ánh mắt mơ hồ đi tới phía Tần Dịch. Đứng trước người Tần Dịch cũng không dừng lại, mơ hồ mà thò tay sờ mặt Tần Dịch.

Đây không phải từ Quần Phương Uyển vừa rồi nha! Tần Dịch sợ tới mức rút lui một bước.

- Tiên tử xin tự...

Nữ tử kia mở miệng nói.

- Ta... Hẳn đã từng gặp ngươi đấy.

Tần Dịch khẽ giật mình, không khỏi nói.

- Tại hạ lần đầu tới đây, lần đầu gặp cô nương. Cô nương từng gặp ta chỗ nào?

Nữ tử xoa xoa hai mắt buồn ngủ nhập nhèm, nghiêng đầu nghĩ một chút.

- Ở trong sách sử, có ghi lại vài nét bút.

Tần Dịch trừng lớn hai mắt.

Liền nghe nữ tử nói.

- Ngươi là quốc sư Nam Ly, Tần Dịch.

Truyện convert hay : Chiến Thần Bão Táp
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện