Thứ Tử Quy Lai

Chương 101


trước sau

*Edit: Vân Phong

___________________________

"Mẫu thân, ta muốn ngươi thay ta làm chủ! Hắn bây giờ không chỉ riêng dưỡng người bên ngoài, còn muốn hòa ly với ta, sống thế này không cách nào qua được!" Ninh Nhụy Nhi nhào vào lồng ngực Nghiêm thị khóc đến sập trời lở đất, nhưng Nghiêm thị lại xấu hổ đầy mặt, nàng ngoài miệng tuy không nói nhưng đáy lòng lại đem hành vi ngu xuẩn của Ninh Nhụy Nhi mắng dồn dập.

Nam tử bây giờ, ai mà không tam thê tứ thiếp, đặc biệt là thân phận giống như Hàn Thao, cho dù thật sự là bên ngoài có tình nhân thì cũng không đáng kể chút nào, Ninh Nhụy Nhi có thể làm giống bộ dạng của Nghiêm thị năm đó, bày ra một bộ dạng hiền huệ rộng lượng, cho hắn muốn nạp mấy phòng thì nạp, như vậy thì người khác mới khen ngợi nàng có cái nhìn xa, mấy năm nay Hàn Thao vẫn chỉ luôn thủ một mình nàng ở nhà đã là một việc cực kì khó lường rồi, cố tình Ninh Nhụy Nhi còn đem sự rộng lượng này của Hàn Thao này là việc đương nhiên, làm thành bộ dáng ầm ĩ như vậy nếu sự tình bị truyền ra thì người khác sẽ không nói Hàn Thao cái này cái kia, mà chỉ mắng vào cột sống Ninh Nhụy Nhi mắng nàng là một đố phụ (đàn bà hay ghen), liên quan nữa thì sẽ nói Ninh phủ không biết giáo dục con mà dưỡng ra loại nữ nhi thế này.

Không riêng mình Nghiêm thị nghĩ như vậy, tất cả mọi người ở đây đều nghĩ như thế, duy độc mỗi Ninh Nhụy Nhi vẫn như cũ kêu khóc không ngừng, giống như Hàn Thao thật sự thiếu nợ nàng.

"Mẹ hiền chiều hư con khiến nha đầu này bị dưỡng thành loại tính cách này, đều là do bị dạy ra mà." Thẩm thị bị thanh âm ồn ào này làm nhiễu mộng, còn tưởng là xảy ra đại sự gì, kết quả là thấy bộ dáng này đây, chỉ thấy trên mặt không còn ánh sáng, Nghiêm thị quát lớn một câu, liền quay đầu đi, muốn về phòng tiếp tục ngủ.

"Đại tỷ phu, tính nết đại tỷ ta là như vậy, nếu nàng có làm sai việc gì thì ngươi hãy đại nhân đại lượng, nhường nhịn chút cho qua, nhất nhật phu thê bách nhật ân*, vì việc lông gà vỏ tỏi này mà phải hòa li thì không đáng." Ninh Uyên đi đến trước mặt Hàn Thao, mặt ngoài là cười khuyên bảo, nhưng lời nói lại giống như dùng dao nhỏ hung hăng thọc một đao vào lòng hắn, đúng rồi, tính nết Ninh Nhụy Nhi chính là như thế, có thể vì việc này mà lại đem sự tình nháo lớn, không bận tâm mặt mũi hai bên chút nào, nàng trước giờ cũng chưa từng sửa đổi, trước kia hắn sẽ liền nhịn, nhưng hắn đường đường là một nam nhi cao tám thước, chẳng lẽ cả đời đều phải nhẫn như vậy?

Nghĩ đến đây, hắn liền quyết đoán mà hướng Ninh Như Hải ôm quyền, "Tướng quân, ta biết lời này nói với ngươi thực không tốt, nhưng ta và Ninh Nhụy Nhi thực sự nói không hợp nhau, nói nửa câu cũng ngại nhiều, ngồi xuống nói với nhau bất quá cũng chỉ là cho nhau mặt mũi thôi, việc hòa ly này tuy rằng đường đột nhưng ý ta đã quyết, nếu tướng quân muốn trách phạt thì Hàn Thao ta xin lãnh phạt ngay đây."

"Thao Nhi, ngươi đây là làm tội gì! Một đứa là con rể một đứa là con ruột, ta xưa nay vẫn luôn đem ngươi như nhi tử của mình mà xem, mọi nhà đều có sư việc khó nói, vợ chồng nhà ai mà chẳng làm vài lần ầm ĩ nhỏ (nguyên văn là "tiểu sảo tiểu nháo"), cũng không thể nghe nói bên ngoài mà bị người có tâm cơ châm ngòi thổi gió, một chút liền hỏng việc nha!" Nghiêm thị mờ mịt mà liếc mắt trừng Ninh Uyên một cái, một tay đem Ninh Nhụy Nhi đẩy vào ngực Từ ma ma, lại đi lên nắm lấy tay Hàn Thao nói: "Ngươi hiên tại đang nổi nóng, tất nhiên sự dễ tức giận, vào nhà đi, nương pha cho ngươi một ly trà hạ hỏa, ngươi có chuyện gì cứ nói với nương, nếu Nhụy Nhi có làm sai việc gì, nương sẽ vì ngươi mà giáo huấn nàng!"

Dứt lời, Nghiêm thị cũng không quan tâm phản ứng của Hàn Thao mà gần như là kéo đẩy Hàn Thao vào trong buồng, Ninh Như Hải vẫn như cũ nhìn Ninh Nhụy Nhi vẫn đàn khóc không ngừng trong lòng Từ ma ma, hận rèn sắt không thành thép mà lắc đầu, lại đối với Ninh Uyên quát lớn nói: "Ngươi đừng có mà đứng ở đây xem náo nhiệt, trở về ngủ!"

Ninh Uyên rũ xuống mắt, khom người đáp lời.

Sáng sớm hôm sau, Ninh Uyên vừa mới rời giường, liền có nha hoàn tới truyền lời, nói Hàn Thao đã hướng trong cung dâng tấu xin nghỉ ốm, hôm nay bọn họ cũng không cần vào cung tham gia yến hội.

Nha hoàn cũng không đề cập chút nào về việc hai chủ nhân phủ thống lĩnh rốt cuộc là ly hay không ly, nhưng trong lòng Ninh Uyên đã sáng như gương, cách một buổi tối vẫn chưa có tin tức truyền tới, chắc là để che dấu cơn sóng dữ này với người ngoài, hắn chắc bị nói đã hồi tâm chuyển ý. Sự thật cùng Ninh Uyên phỏng đoán cũng không khác nhau lắm, Nghiêm thị đêm qua cơ hồ là nói suốt một đêm, miệng vừa nói vừa làm, ép Ninh Nhụy Nhi hướng Hàn Thao xin lỗi, nên Hàn Thao mới miễn cương không nhắc tới việc hòa ly nữa, bất quá hắn hiển nhiên sẽ không nghĩ nhanh như vậy liền cùng Ninh Nhụy Nhi đi ra ngoài sắm vai phu thê hòa thuận, nên hôm nay mới đem việc yến hội đẩy đi.

Ninh Uyên rửa mặt xong, đi đến chính sảnh phía sau thiên thính dùng bữa sáng, nhưng bàn ăn đầy thức ăn chỉ có một mình Thẩm thị ngồi ở kia, sắc mặt Thẩm thị thập phần không tốt, thấy Ninh Uyên tới mới hòa hoãn một ít, vẫy tay gọi Ninh Uyên đi qua ngồi cạnh nàng.

Ninh Uyên hành lễ, sau khi ngồi mới hỏi: "Phụ thân cùng mẫu thân con đâu?"

"Mẫu thân hiền lành của ngươi phải dùng mồm mép cả đêm qua, giờ có thể tỉnh dậy mới gặp quỷ." Thẩm thị hừ nhẹ một tiếng, "Hừng đông đêm qua, phụ tân ngươi ở đó xem náo nhiệt một lúc lâu nên nhiễm chút phong hàn, hiện tại cũng đang nghỉ ngơi trên giường." Nói tới đây, Thẩm thị còn lắc lắc đầu, "Phụ thân ngươi cũng quá cứng đầu, gần đây thấy tinh thần hắn ngày càng vô dụng, hiện tại lại bị phong hàn quấn lên, hắn sợ là cũng đã có mười năm chưa nhiễm phong hàn qua đi, thực sự là buồn cười."

"Phụ thân nhiễm phong hàn?" Ninh Uyên ra vẻ kinh ngạc mà trợn to mắt, "Đã cho mời đại phu chưa?"

"Đại phu đã tới xem qua, nói là......" Thẩm thị nói tới đây, gương mặt già lại banh chặt muốn chết (cứng mặt?), cũng không tiếp tục nói, chỉ gắp sủi cảo chiên vào chén Ninh Uyên nói: "Mau ăn cơm, ngươi đứa nhỏ này rất hiểu chuyện, tương lai sau này không nên hoang đường giống phụ thân ngươi."

Ninh Uyên nhìn biểu tình Thẩm thị, biết Thẩm thị vì sao lại không tiếp tục nói, dù sao việc nói ra câu "Túng dục quá độ, thân thể thiếu hụt" trước mặt một tôn tử chưa thành niên, ít nhiều cũng không hợp lễ nghĩa.

Lúc này lại có nha hoàn tiến vào, trong tay cầm một tấm thiệp mời thiếp vàng, nói: "Thẩm lão phu nhân, đây là thiệp của Cảnh Quốc công phủ đưa."

"Có thiệp thì đưa cho chủ nhà đi, đưa vào tay người ngoài chúng ta làm cái gì." Thẩm thị nhìn nha hoàn kia nói.

"Bẩm lão phu nhân, thiệp này là cấp cho Ninh Tam thiếu gia." Nha hoàn một mặt nói, một mặt đưa tấm thiệp trình tới trước mặt Ninh Uyên, Ninh Uyên cầm lấy mở ra, nhìn lướt qua, ánh mắt trệ trệ, sau đó liền cười nói: "Tổ mẫu, đây là thế tử Cảnh Quốc công mời ta tới phủ hắn chơi."

"Hôm nay dù sao ngươi cũng không có việc gì, nếu thế tử đã mời thì không thể chậm trễ được, ngươi chuẩn bị một chút rồi nhanh đi đi." Thẩm thị một mặt cười, ánh mắt nhìn Ninh Uyên càng thêm vừa lòng, hiện giờ trong mắt nàng, toàn bộ Ninh phủ cũng chỉ có Ninh Uyên là có tiền đồ nhất, có học vấn lại khiêm tốn lễ phép, quan trọng nhất là có quan hệ không bình thường với thế tử Cảnh Quốc công, ngày nào đó nếu vào triều làm quan thì cũng có thể thăng chức rất nhanh, một hài tử tốt như vậy nhưng Ninh Như Hải vẫn không chịu quan tâm, Thẩm thị cũng không hiểu nhi tử nàng rốt cuộc đang nghĩ gì.

Ninh Uyên ra khỏi phủ lại không hướng đến Cảnh Quốc công phủ mà đi, y đầu tiên là thuê một chiếc xe ngựa, sau đó đi về hướng thành tây, so với thành đông phồn hoa mà nói, thành tây Hoa kinh muốn trống trải hơn nhiều, phần lớn nhà cũng thấp bé đơn sơ, nhìn qua cũng là một ít áo vải bình dân. Ninh Uyên chiếu theo địa chỉ trên tấm thiệp, để xa phu dừng lại ở bên ngoài sân một tường vây đá xanh, nhìn qua chỉ thấy có một cửa gỗ cao một trượng bên trên treo bảng hiệu "Hạ phủ", mới tin rằng mình không đi nhầm chỗ, tiến lên gõ cửa.

Tấm thiệp đưa cho hắn, đúng là bái thiếp của Cảnh Quốc công phủ không sai, nhưng chữ bên trên Ninh Uyên lại nhận ra được, là chữ của Hô Diên Nguyên Thần, nhớ đến Hô Diên Nguyên Thần từng nói muốn mời hắn đến Hạ phủ dạo, lại không ngờ được Hạt Nhân phủ lại ở một nơi yên tĩnh thế này.

Người mở mở cửa là Diêm Phi, hắn giống như đã liệu định trước Ninh Uyên sẽ tới mà cung kính tránh đường. Mới vừa bước vào cửa, Ninh Uyên ngửi thấy một mùi tiêu nồng đậm, thấy khu đất trống trước tiền viện có một đống lửa, một cái giá nướng giản dị đặt lên, một con dê con đã bị nướng thành màu vàng đang quay bên trên, mùi hương tiêu bay ra từ chỗ đó. Hai bên ghế đá đều có người ngồi, Cảnh Dật vén tay áo lên cao, khóe miệng ướŧ áŧ mà vẫn không nhúc nhích ngửa đầu nhìn chằm chằm con dê, Hô Diên Nguyên Thần một tay nắm lấy giá nướng, một tay khác nắm lấy thanh chủy thủ thường cắt một đao lên thịt dê, phóng rớt dầu trơn thừa ra, cũng làm chất thịt càng thêm ngon.

Ninh Uyên ho nhẹ một tiếng, Cảnh Dật phát hiện hắn tới, lập tức đối hắn vẫy tay, "Ninh huynh canh giờ đến rất đúng lúc, dê nướng nguyên con này cũng sắp chín, Hô Diên nướng đồ vẫn là ngon nhất, vì chờ bữa này, ngay cả bữa sáng ta cũng chưa ăn!"

Theo lời Cảnh Dật nói, Hô Diên Nguyên Thần đã cắt chân dê vừa chín xuống, động tác dùng dao trong tay cực nhanh đặt thịt lên cái bàn cái tính chất đặc biệt, cái bàn kia dường như tự có độ nóng, miếng thịt dê vừa rơi xuống liền phát ra thanh âm "xèo xèo", mùi hương càng nồng hơn, Cảnh Dật gấp không chờ nổi mà kẹp lên một miếng nhét vào trong miệng, nóng đến hai mắt nước chảy ròng ròng, còn không quên giơ ngón cái với Hô Diên Nguyên Thần.

"Hôm nay bệ hạ mở tiệc trong cung, các ngươi chẳng lẽ đều không đi?" Ninh Uyên ngồi xuống một cái ghế đá còn thừa nói.

"Ta là loại ăn chơi trác táng không có chức quan trong người tất nhiên là không cần phải đi xem cái náo nhiệt này, vấn đề này còn không bằng hỏi vị hoàng tử điện hạ này một chút." Cảnh Dật ăn đến đầy miệng, còn không quên dùng miệng dẩu dẩu sang hướng Hô Diên Nguyên Thần.

Hô Duyên Nguyên Thần nghe xong liền cười, "Hạ lễ ta đã đưa vào cung, nghĩ đến việc bệ hạ cùng nhóm thần tử, quân thần nói với nhau, ta là người ngoại tộc ngồi ở đó cũng không được tự nhiên, không đi cũng không sao." Nói xong, hắn lại cắt ít thịt dê ngon cố ý đặt tới trước mặt Ninh Uyên, Cảnh Dật thấy liền vội, "Kia là phần nhiều thịt nhất trên chân dê đấy, ngươi sao toàn cho Ninh huynh, tốt xấu cũng để lại cho ta một miếng chứ!"

"Hôm nay ta nướng dê vốn là ta muốn chiêu đãi Ninh huynh, ngươi nhặt được tiện nghi, cũng không cần được một tấc lại muốn tiến một thước." Hô Diên Nguyên Thần nói chuyện với Cảnh Dật là không mang theo nửa điểm khách khí nào. (Phong: Thấy sắc quên bạn ╮(╯∀╰)╭ )

"Phi, nếu không phải tấm thiệp của ta, ngươi cảm thấy Ninh Uyên sẽ vì ngươi mà đến đây sao?" Cảnh Dật nói xong, lại quay đầu nói với Ninh Uyên: "Ninh huynh ngươi cũng thấy đấy, Hạ phủ này đủ hẻo lánh đi, kỳ thật gia hỏa Hô Diên này nguyên bản có một tòa nhà rất khí phách, bất quá hắn lại không quen ở loại địa phương hoa lệ, trực tiếp hướng Hoàng thượng thỉnh mệnh, bán đi tòa nhà được ban kia, sau đó mua tòa viện ở thành tây này, keo kiệt đến mức ngày thường ngoại trừ ta, thật sự là hắn ngay cả một người cùng đi chơi cũng không có."

Hô Duyên Nguyên Thần phản bác nói: "Ta một người ở, hạ nhân cũng không có nhiều, ở một nơi quá lớn lại càng lãng phí."

"Hiện nay ngươi ở một mình thì không sao cả, nhưng chờ ngày ngươi đón dâu, chẳng lẽ muốn cô nương người ta cũng cùng ngươi ngốc ở tòa viện này sao? Đến lúc đó ngươi lại muốn về lại thành đông đi, cũng không nhất định sẽ mua được sẽ mua được tòa nhà giống tòa nhà cũ đi, giá đất ở chỗ kia mỗi ngày lại đều tăng, đây chính là tấc đất tấc vàng nha." Cảnh Dật nói được một câu hợp tình hợp lý, mà biểu tình Hô Diên Nguyên Thần lại như bị nghẹn họng, dừng một chút mới nói, "Hôm nay vốn là muốn tính toán mới Ninh huynh tới nhà nhỏ của ta, cố tính ngươi lại muốn phá náo nhiệt, ngươi ăn đồ ta nấu không tính, còn nơi nơi chốn chốn nói
ta ngốc, Cảnh Dật, ngươi an tâm cái gì?"

"Nha a, còn sinh khí, ngươi đừng giả vờ không biết trong kinh này có bao nhiêu cô nương thích ngươi đi." Nói tới đây, Cảnh Dật chỉ vào mặt Hô Diên Nguyên Thần, lại đem đầu quay về hướng Ninh Uyên, "Ninh huynh, ngươi đừng nhìn người này thường một bộ mặt không có tình thú, cô nương trong kinh thành thích hắn lại rất nhiều, nổi tiếng nhất là nữ nhi Quốc Cữu Tửu gia, một khóc hai nháo ba thắt cổ mà cầu cha hắn dâng tấu cầu bệ hạ tứ hôn, nếu thân phận hắn không phải là người Hạ quốc ở biên giới, có lẽ đã sớm nhiều ra một tức phụ tiện nghi rồi."

"Đem ta nói đến vui vẻ như thế, ngươi sao không nói đến chuyện Uyển Nghi Quân chúa dịu dàng kia đi?" Hô Diên Nguyên Thần hung hăng trừng Cảnh Dật một cái, không biết là ánh mắt của hắn quá mức hung thần, vẫn là bốn chữ "Uyển Nghi Quận chúa" thật sự trấn trụ Cảnh Dật, sắc mặt hắn cứng đờ, lại ngậm miệng không nói.

Ninh Uyên xem hai người trước mắt này đấu võ mồm sinh động như thật, không nhịn được mà cười một tiếng.

Y đại khái là ít khi có thời điểm cười thoải mái, tiếng cười phát ra đầu tiên, liền có chút không ngăn được, thấy y cười đến vui vẻ, Hô Diên Nguyên Thần có chút xấu hổ, đồng thời lại đem đĩa thịt dê nướng đẩy đến chỗ y, uể oải nối: "Ngươi không ăn nhanh, lạnh rồi sẽ không ngon." Dừng một chút, hắn lại thêm một câu, " Việc của ta cùng nữ nhi Quốc cữu Tửu gia, ngươi đừng tin, việc này ta cũng không biết, bên ngoài toàn tung tin vịt."

Ninh Uyên không biết vì sao Hô Diên Nguyên Thần lại nghiêm túc giải thích cho mình như vậy, chỉ gật đầu nói?: "Ngươi đã đến tuổi có thể đón dâu, nếu là cô nương tốt, kỳ thật ngươi có người bồi cũng không sao." Nói xong, hắn xem nhẹ sắc mặt cứng đờ của Hô Diên Nguyên Thần, đem ánh mắt chuyển về miếng thịt dê trước mặt.

Hương thịt dê nướng hương thơm nồng nặc, qua trọng nhất là ngoài dòn trong mềm, khi ở Hương Hà trấn Ninh Uyên từng ăn cá mà Hô Diên Nguyên Thần nướng đã rất ngon rồi, không ngờ vị thịt dê này còn ngon hơn, nhất thời ăn nhiều thêm mấy miếng.

Cảnh Dật hiển nhiên sẽ thập phần hưởng thụ, thấy ăn mỗi thịt dê không đã nghiền, liền móc ra thỏi bạc đưa cho Diêm Phi đi mua mấy bình rượu trắng về, rượu quá ba tuần, máy hát lại lần nữa bật lên (nguyên văn đấy :>>> ), lôi kéo Ninh Uyên nói: "Có chuyện ta quên nhắc nhở ngươi, tối qua ta nghe thấy phụ thân nói, hạ lễ Tứ hoàng tử trình lên bệ hạ là một viên dạ minh châu, đêm đó minh châu quá kỳ lạ, nói là kỳ trân hải ngoại, nguyên bản là hai mảnh châu vỡ, nhưng hợp lại với nhau lại có thể phát sáng."

Ninh Uyên ngạc nhiên nói: "Tứ điện hạ tặng hạ lễ gì, sao lại cùng ta có quan hệ gì."

"Đưa hạ lễ tất nhiên là không quan hệ, bất quá phía sau lại có quan hệ." Cảnh Dật đè thấp thanh âm, "Tứ điện hạ thừa dịp bệ hạ long nhan vừa ý, liền dâng một bản tấu, nói là nội thư viện hành cung Giang Châu hàng năm không có người lau dọn, hỗn độn bất kham, người hầu không thông văn chữ lại không giúp được gì, hắn một người sửa sang lại lức bất tòng tâm, cho nên muốn từ tròn đám con cháu quan gia điều động một người có học thức đến hỗ trợ."

Ninh Uyên vừa nghe, ánh mắt giật giật, buông xuống đôi đũa trong tay chiếc.

"Chẳng lẽ hắn muốn ta đi?"

"Cho nên ta mới nhắc nhở ngươi trước một bước, tâm nhãn dài hơn, Tứ điện hạ kia ngươi vẫn nên ít tiếp xúc với hắn đi." ảnh Dật nói: "Người khác đều nói Tứ hoàng tử không được người thích, đây là sự thật, nhưng hắn rất có thủ đoạn cùng năng lực, đây cũng là sự thật, bằng không hắn là hoàng tử đã sớm biến thành đá kê chân của người khác, đó mới là một chuyện, Tứ điện hạ người này còn rất thích nam phong, đây đã là bí mật trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, hắn chỉ nói tên họ ngươi, tuyệt đối không phải đơn giản như sửa sang một thư viện như vậy."

Ninh Uyên rũ mắt nghĩ nghĩ, phục lại cười nói: "Không sao, nếu đúng như vậy, ta sẽ để tâm phòng bị."

"Ngươi đừng không để trong lòng." Thấy Ninh Uyên một bộ dáng nhẹ nhàng tự tại, Cảnh Dật ngược lại có chút nóng vội, "Ngươi nghĩ xem, nếu ngươi thật sự đi, Tứ điện hạ người nọ thú tính quá độ, bá vương ngạnh thượng cung với ngươi (cưỡиɠ ɦϊếp đấy (*'∀`*) ), kia thì phải thế nào mới được."

"Cảnh huynh, ngươi say." Ninh Uyên đem đầu Cảnh Dật đẩy ra chút, lại đối Hô Duyên Nguyên Thần nói: "Nơi này có phòng cho hắn nghỉ tạm không?"

Hô Duyên Nguyên Thần gật gật đầu, để Diêm Phi đỡ Cảnh Dật đi rồi, Cảnh Dật lảo đảo lắc lư để Diêm Phi đỡ đi, còn không quên cung kính mà quay đầu nói với Ninh Uyên "Không cần giúp đâu", Ninh Uyên bưng lên chén rượu muốn uống một ngụm, nhưng dừng một chút, lại buông.

"Cảnh Dật chưa bao giờ là người nói bậy, theo sự tình hắn nói, ngươi thật sự cần mở tâm nhãn hơn." Bên cạnh bàn chỉ còn hai người Ninh Uyên cùng Hô Diên Nguyên Thần, Hô Diên Nguyên Thần đã từng ở Trích Tinh lâu nhìn thấy Tư Không Húc đối với Ninh Uyên ôm suy nghĩ không đứng đắn, hắn khẽ cau mày, thanh âm cũng lộ ra vài phần vội vàng.

"Việc này ta ta có mở tâm nhãn cũng vô dụng, ngươi cũng nghe thấy, Tứ hoàng thượng là hướng hoàng thượng thỉnh thánh chỉ, nếu hoàng thượng thật sự hạ chỉ, chẳng lẽ ta lại có thể kháng chỉ không tuân sao." Ninh Uyên nói: "Bất quá ngươi yên tâm, chờ sự tình kia thật sự tới, ta cùng lắm chỉ ngủ một đêm với Tứ hoàng tử thôi, thật sự tới thì bảo mệnh quan trọng hơn, nhắm mắt lại nằm đó cho hắn tùy ý đùa nghịch đi."

"Ngươi......" Hô Duyên Nguyên Thần mở to hai mắt nhìn, "Ngươi từ trước đến nay đều là người rất có chủ ý, khi nào trở nên tiêu cực như vậy!"

"Cho dù có chủ ý, cũng phải xem có thực hiện được hay không, da thịt chịu thống khổ nhưng tổng vẫn là mạng nhỏ của mình quan trọng hơn." Ngữ khí của Ninh Uyên dường như rất nhẹ nhàng, "Tứ điện hạ người này có một cái tính, càng là không chiếm được, bọn họ lại càng muốn chiếm hữu, chờ chính thức chiếm được cho riêng mình sẽ lại lập tức vứt đi như giày rách, một khi đã như vậy, ta liền cho hắn thực hiện lại mục đích một lúc là được, chỉ cần sau này hắn không đến làm phiền ta, bất luận đau khổ khuất nhục gì cũng chỉ là tạm thời thôi, đừng nói đến việc ta vốn là đoạn tụ."

"Không được!" Hô Duyên Nguyên Thần không chút suy nghĩ liền quát khẽ một câu, còn uống đến thập phần dùng sức, ngay cả tay cũng không cầm lòng được mà nắm chặt Ninh Uyên, Ninh Uyên bị hắn nắm đến sinh đau, nhíu nhíu mày, Hô Diên Nguyên Thần thấy hắn nhíu mày, lại ý thức được chính mình thất thố, lập tức buông tay ra, nhưng ngữ khó không có nửa phần thỏa hiệp nói: "Việc này ta kiên quyết không tán thành, cho dù ngươi muốn thỏa hiệp, ta cũng sẽ nghĩ cách giúp ngươi, tổng cũng không cho kẻ gian thực hiện mong muốn được."

Ninh Uyên tò mò mà nhìn hắn, "Nam tử cũng không giống nữ tử có trinh tiết đáng nói như vậy, ta một chút cũng không nóng lòng, ngươi lại thay ta nhọc lòng làm gì?"

"Ta......" Hô Duyên Nguyên Thần nhất thời không trả lời được, trong cổ họng phát ra một trận thanh tê tê, nhìn Ninh Uyên mặt mi thanh mục tú, nghĩ Tư Không Húc thế nhưng đối với chủ nhân gương mặt này ôm tâm tư xấu xa, hắn liền giận sôi máu.

"Nam tử chịu loại làm nhục này, lại càng so với nữ tử thất tiết càng nhục nhã hơn, ngươi có biết hay không!" Hắn dùng sức nắm tay đấm một phát lên bàn đá, phịch một tiếng, làm chén đĩa trên bàn đều bắn lên, "Các ngươi thường nói thà chết cũng không chịu nhục (nguyên văn: "sĩ khả sát bất khả nhục"), ngươi tốt xấu cũng nên có khí tiết một chút!"

Ninh Uyên bị cổ khí thế của Hô Duyên Nguyên Thần trấn trụ, nhất thời không nói nên lời, Hô Diên Nguyên Thần giống như ý thức được mình phản ứng quá mức, giật giật khóe miệng, lấy vò rượu bên cạnh ngẩng đầu uống, ném xuống một câu "Ta đi rửa mặt" liền ly khai bàn, để lại Ninh Uyên còn ngơ ngác ngồi tại chỗ.

****

Ninh Nhụy Nhi ngồi trên ghế dựa mỹ nhân, quần áo cùng búi tóc có chút hỗn độn, nàng lại hồn nhiên không để ý, hai mắt chỉ yên lặng nhìn chằm chằm cửa, dường như đang chờ người nào đó, cũng không biết trải qua bao lâu, ngoài cửa cuối cùng cũng vang lên một trận tiếng bước chân nhỏ, tiếp theo một bà tử đẩy cửa tiến vào, đối với Ninh Nhụy Nhi hành lễ nói: "Phu nhân, nô tỳ đã sai người hỏi thăm qua, chính là........."

"Chính là cái gì, chẳng lẽ một người sống lớn đến vậy cũng không tìm thấy sao!" Ninh Nhụy Nhi cả giận nói.

"Này......" Bà tử kia chần chừ một lát, mới nói: "Nô tỳ dùng không ít bạc, cơ hồ nhờ người hỏi qua toàn bộ thanh lâu kỹ quán trong thành, nhưng bọn họ đều thề son sắt nói hôm qua không có bất luận một nữ tử nào lấy chồng, nữ tử thanh lâu trong kinh thành lấy chồng đều được nhớ đến, đừng nói nàng mang thai, hẳn phải dễ tìm thấy mới đúng, nhưng mà, nhưng mà thực sự không có....."

"Nói bậy, nhất định là có!" Ninh Nhụy Nhi không chút suy nghĩ nào liền đứng dậy đập môt chung trà rồi đi ra ngoài, sắc mặt một trận trắng, "Có, nhất định có, chẳng qua là trốn đi thôi, đúng, nhất định là bị tên vô lương tâm kia đem giấu rồi!"

Ninh Nhụy Nhi bị cưỡng ép phải cúi đầu hướng Hàn Thao xin lỗi, nhưng trong lòng nàng vẫn không phục, tổng chỉ muốn đem đứa con hoang trong bụng nữ nhân kia diệt trừ mới tốt, nhưng nàng tốn không ít ngân lượng, phái người ra ngoài suốt đêm tìm kiếm, ai biết được lại nhận cái kết quả này.

Kỳ thật không trách nàng tìm ra, mọi người đều cho rằng nữ nhân mang thai kia là kỹ nữ, phỏng chừng không ai sẽ nghĩ đến nữ nhân kia là do nam nhân cải trang giả dạng đến. (Phong: Uyên Uyên chơi thâm ╮(╯∀╰)╭ )

Tìm một kỹ viện, cho người đánh mặt gã sai vặt nhìn không ra hình, đưa hắn ngân lượng, sai hắn mặc quần áo kỹ nữ rồi lấy gối độn vào bụng, mấu chốt là che mặt, chờ sự tình xong xuôi, hắn liền thay xiêm y, rửa sạch mặt, ai sẽ đem sự chú ý lên người một tên gã sai vặt đâu, Ninh Uyên chỉ thêm một chủ ý liền khiến Ninh Nhụy Nhi tốn lượng lớn tinh lực cũng không tìm được nửa điểm manh mối.

Tác giả có lời muốn nói: Kỳ thật ta cũng rất thích viết tình tiết đổ giấm, đặc biệt là tiểu công ghen, thực ái viết đánh nghiêng bình dấm chua tình tiết, đặc biệt là tiểu công ghen, lật mặt.

______________

Chú thích: *Nhất nhật phu thê bách nhật ân: Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa.

_____________________

Phong: Thú thực hôm nay định ra 2 chương nhưng lại lực bất tòng tâm ╮(╯_╰)╭ mai sẽ đăng chưa kế :3 Có ai thấy Cảnh Dật dễ thương giống tui không?

Phủ của Hô Diên Nguyên Thần nguyên văn là "Hạt nhân phủ" do không biết nên đổi thành gì, nên dò lại bản edit trước của nhà Duy Ngã có nói Nguyên Thần là người Hạ quốc nên tui đành đổi thành Hạ phủ, có ai có cao kiến gì cứ nói giúp tui nữa....

Hẹn gặp lại~

Truyện convert hay : Thiên Tài Thần Y Hỗn Đô Thị

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện