Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta - Lâm Uyên Ngư Nhi

Chương 72


trước sau

Advertisement

"Hoắc Hàn," Ôn Thiên Thụ đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, "Ánh trăng đêm nay thật lớn thật tròn."
"Hôm nay là mười sáu."
"Thời gian trôi qua thật nhanh." Ôn Thiên Thụ kéo bức màn lên, ánh trăng lạnh lẽo bị che ngoài cửa sổ, cô đi đến mép giường ngồi xuống, mu bàn tay chạm chạm trên trán anh, "Còn sốt nhẹ."
"Không đáng ngại," Hoắc Hàn quay đầu đi thấp giọng ho khan, "Sáng mai khẳng định sẽ khỏi."
Cô xoay người bò lên trên giường, chui vào trong, chăn đã được  nhiệt độ cơ thể anh ủ ấm, cô theo thói quen tính đi tìm eo anh những vừa chạm được tới thì tay bỗng nhiên bị anh nắm lấy.
"Phồn Phồn, đêm nay chúng ta chia chăn ngủ."
Cô dựa trên bả vai anh, không nói lời nào, nhắm mắt lại làm bộ như mình đã ngủ rồi.
Hoắc Hàn buồn cười nhẹ nhéo nhéo lỗ tai, vuốt ve vài cái trên mu bàn tay cô rồi mới buông ra, lấy một bên chăn đắp cho chính mình lại nghiêng người đưa lưng về phía cô nhắm mắt đi vào giấc ngủ.
Đêm im ắng.
Chỉ có tiếng hít thở của nhau nhẹ nhàng đan chéo.
Ôn Thiên Thụ cũng bất tri bất giác ngủ mất, nhưng ngủ cũng không sâu, mơ mơ màng màng làm một giấc mộng, mơ thấy mình trở lại trên vách núi Tương Tư Lĩnh, trời đầy sao rơi xuống, ánh sáng như lưỡi dao, cắt đứt dây leo trong tay Hoắc Hàn, trên cánh tay anh cũng bị cắt xuống một vết thương thật dài, sau đó hai người rơi thẳng xuống...
Loại cảm giác không trọng lượng này quá rõ ràng, tựa như đã thực sự phát sinh, Ôn Thiên Thụ đột nhiên mở bừng hai mắt, kinh ngạc phát hiện mình đang nằm trên mặt thảm dưới đất, chiếc chăn nguyên bản đắp trên người lại một nửa đáp ở mép giường, một nửa bị cô đè dưới thân.
Cô nhanh chóng ngồi dậy, nhìn đến người trên giường vẫn ngủ say liền thở phào một hơi.
Thì ra chỉ là một hồi sợ bóng sợ gió.
Cô không quan tâm xốc lên góc chăn của anh bò vào, vẫn cảm thấy không yên tâm liền bắt lấy tay anh, dùng năm ngón tay chặt chẽ khóa trụ.
Hoắc Hàn trước khi ngủ đã uống thuốc có thành phần an thần, cho nên một giấc này ngủ thật sự sâu, nhưng tổng cảm giác có gì đó không thích hợp, chăn trên người sao lại nặng như vậy? Ép khiến anh  một đêm đều có chút hô hấp không thuận.
Tỉnh lại vừa thấy, không khỏi mỉm cười.
Bà xã giống như con koala đang treo chính diện trên người anh, không chỉ có eo bị cô ôm, hai chân cũng bị cô đè nặng, có thể không nặng sao?
Lúc này trời còn chưa sáng hoàn toàn, trong mông lung lộ ra điểm ánh sáng nhạt.
Hoắc Hàn sốt quả nhiên hết, nhưng vẫn là có chút ho khan lại cố nén, sợ đánh thức người trong lòng ngực.
Anh hơi hơi buông xuống tầm mắt, nhìn thấy cô ngủ miệng khẽ nhếch, hàm răng tuyết trắng, môi là màu đỏ nhạt, nhưng thoạt nhìn có chút khô, ngón tay anh chạm vào môi cô, có thể cảm giác được hoa văn rất nhỏ ở mặt trên —như từng đường hạnh phúc rõ ràng.
Anh cách ngón tay hôn cô, vừa chạm liền rời khỏi.
Sắc trời hoàn toàn sáng tỏ, Ôn Thiên Thụ rốt cuộc có dấu hiệu tỉnh lại, đầu tiên là lông mi đen dài nồng đậm run rẩy hai cái, tiếp theo mí mắt mở, con ngươi màu đen lộ ra, lại rất ngây thơ mà xoa xoa, rốt cuộc đem tầm mắt xoa rõ ràng.
Một gương mặt thanh tuấn nhảy vào ánh mắt cô.
Ôn Thiên Thụ bị cận thị nhẹ, nhưng ngày thường trên cơ bản đều không mang mắt kính.
Có lẽ là cảm thấy trên thế giới này có rất nhiều người đều không phải chỉ dùng mắt thường là có thể thấy rõ.
Trán cô đè lên trán anh, cảm giác độ ấm bình thường, là đã hạ sốt. "Chào buổi sáng."
Hoắc Hàn bị tóc dài của cô phất đến cổ hơi ngứa, thanh âm mang theo ý cười khàn khàn, "Chào buổi sáng."
Không thể miêu tả.
Hô hấp ấm áp của cô dán bên tai anh, "Yêu cầu em ... hỗ trợ sao?"
Sau một hồi náo loạn, thời gian nhanh chóng đến 8 giờ rưỡi.
Ôn Thiên Thụ đem khăn trải giường, chăn đắp ném vào máy giặt sau đó ôm chăn đến ban công phơi, khi trở lại phòng ngủ thì nhìn thấy Hoắc Hàn đã thay đổi một bộ quần áo khác, không phải quần áo ở nhà bình thường, nhìn còn khá trang trọng, cô khó được sửng sốt, "Lại muốn đi ra ngoài sao?"
Hoắc Hàn vài phút trước nhận được điện thoại của Cục phó Trần, đơn giản nói mấy câu liền cắt đứt, nhưng tâm tình còn có chút khó có thể bình phục, ngừng trong chốc lát mới gật gật đầu, "Ừm."
"Giống như lần trước?"
"Không phải."
Xem thần sắc anh, cảm giác cũng không phải tâm tình ngưng trọng, cô lại hỏi, "Muốn đi bao lâu."
"Còn chưa biết."
Cô nhẹ bĩu môi, "Có thể mang em đi cùng không?"
Ôn Thiên Thụ chỉ là thuận miệng hỏi, anh lại xem là thật, khẽ cau mày, tựa hồ tự hỏi cái gì, "Anh xin chỉ thị của Cục phó Trần."
Thật đúng là bị hấp dẫn? Mắt Ôn Thiên Thụ sáng rực lên.
Một lát sau, Hoắc Hàn thu di động đi tới, "Có thể."
Cô lập tức nhảy lên người anh.
***
Ánh nắng ngày mùa đông vừa mềm mại vừa ấm áp, giống như bầu trời rơi xuống từng sợi chỉ vàng, trong hoa viên có hai đứa nhỏ chạy đuổi nhau, tiếng cười thanh thúy như chuông bạc, người phụ nữ trẻ tuổi mặc áo pháo lông vũ màu trắng chạy theo phía sau một đứa bé, "Tiểu tổ tông, nhỏ giọng chút, đừng làm ồn người khác!"
Hai ông bà già tóc trắng như sương ngồi dựa vào ghế dài phơi nắng, ngồi lâu rồi, phía sau lưng liền nóng hừng hực, bà lão hiền lành cười đáp lời người phụ nữ, "Cô gái thật là có phúc khí, đôi song sinh này nhìn thật lanh lợi đáng yêu."
Người phụ nữ kia gọi là Kiều Tuyết Đồng, ngoại trừ hai con trai, trong nhà còn có một đôi song sinh nữ, ông xã năm nay lại cân nhắc muốn sinh lần thứ ba... Cô gái cũng cười theo, ngoài miệng lại nói, "Nghịch ngợm muốn chết, quản cũng không quản được."
Hai bé trai lớn lên giống nhau như đúc nghe được mẹ mình nói bậy, nháy mắt le lưỡi giống y hệt nhau rồi lại chạy đi, Kiều Tuyết Đồng chạy nhanh đuổi theo.
Trong phòng bệnh lầu hai.
Tiểu Tằng chậm rãi mở to mắt, lại dùng sức nhắm lại.
Một lần chớp mở mắt này, phảng phất như được sinh ra lần thứ hai.
Đau đớn trên người là chân thật, ngửi được mùi nước sát trùng là chân thật, thanh âm loáng thoáng truyền đến kia cũng ... là chân thật!
Một lần nữa hắn nhìn hết thảy chung quanh, ánh mắt mang theo thành kính cùng trang trọng, hắn nhìn trên người chính mình mặc áo bệnh nhân xanh trắng đan xen, nhìn chân bó thạch cao bị treo ở cuối giường, tim đập như sấm nổ, bùm bùm, một tiếng lại một tiếng.
Trái tim hắn đang đập!
Hắn có chút gian nan muốn đi sờ sờ nó.
Tiểu Tằng biết trái tim mình khác hẳn với người thường, nhưng này cũng không phải có nghĩa một người sinh ra đã có sẵn kim bài miễn tử, phàm là viên đạn chỉ lệch đi một chút là có thể lập tức đưa hắn đi gặp Diêm Vương.
Sơn Ưng đối với kẽ hở mỏng manh kia nắm giữ thật sự quá tốt, vừa tạo ra biểu hiện tử vong giả, lại không thật sự đoạt đi sinh mệnh hắn.
Nói thật thì dưới tình hình hung hiểm như vậy, hắn chưa bao giờ ôm hy vọng xa vời chính mình có thể toàn thân mà lui.
Chính mình đã rời khỏi, nhưng Sơn Ưng vẫn còn hãm sâu trong đầm rồng hang hổ.
Tiểu Tằng giơ tay che lại đôi mắt, nhưng chất lỏng ấm áp vẫn dọc theo khóe mắt chảy xuống, hắn đã rất nhiều năm không khóc, khóc làm hắn có một loại cảm giác chân thật rằng mình còn sống ở trên đời này.
"Đã tỉnh?" Hộ sĩ đi vào.
Từ trong miệng hộ sĩ, Tiểu Tằng đã biết tình hình tối hôm qua mình được cứu.
"Cậu cũng là vận khí tốt, khi đó vừa vặn có một con thuyền đánh cá đi qua, bọn họ là cố định mỗi tuần năm buổi tối đều ra biển, à đúng rồi,

Advertisement
cứu cậu chính là hai anh em Trần gia, bọn họ nói khi đi qua vùng biển kia, bỗng nhiên nhìn thấy nước biển sáng lên..."
"Nước biển sáng lên?"
"Đúng vậy," hộ sĩ gật đầu, "Nghe nói là áo khoác của cậu phát sáng, thật là thần kỳ." Hộ sĩ xem xét khắp nơi, "Hai anh em Trần gia kia lại vội vàng ra biển, nhờ tôi nói một tiếng với cậu, muốn xin chiếc áo khoác kia, nói là ra biển thứ này rất được việc."
Tiểu Tằng nhớ tới khi ra cửa, bàn tay kia đẩy thật mạnh trên lưng mình, mang theo lạnh lùng ướt át, chẳng lẽ là lúc ấy ... Sơn Ưng đem huỳnh quang đặc chế bôi trên lưng hắn?
Hộ sĩ thấy bộ dáng hắn thất thần, có chút thấp thỏm hỏi, "Hẳn là có thể cho đi?"
"Phải, không có việc gì." Tiểu Tằng lộ ra tươi cười tái nhợt, "Có thể phiền toái cô một việc không?"
"... Chuyện gì?"
"Hôm nay thời tiết không tồi," Tiểu Tằng nhìn về phía ngoài cửa sổ, "Có thể đẩy tôi đến bên cửa sổ phơi nắng không?"
Hộ sĩ chần chừ vài giây, "Được a."
Tiểu Tằng mới vừa làm giải phẫu, còn không nên di động, cô ấy đành phải thật cẩn thận đẩy nguyên cả giường bệnh đến dưới cửa sổ.
Ánh nắng đã lâu không gặp chiếu trên người, ấm áp khiến người muốn khóc, gió thổi qua từng luồng hơi thở thực vật thoang thoảng, thấm vào ruột gan, có người ở dưới lầu đi lại, nói cười vui vẻ, Tiểu Tằng có một loại cảm giác tái thế làm người, tầm mắt hắn rơi xuống chiếc khí cầu màu đỏ trên ngọn cây, nhẹ nhàng cười ra tiếng.
Bên ngoài có tiếng bước chân càng ngày càng tới gần, cửa bị gõ vang, chốc lát sau vài người đi đến, trong đó đi đầu là Cục phó Trần, mặt sau còn đi theo vài người nam nữ trẻ tuổi hắn không quen biết, toàn thân hắn cứng đờ, sửng sốt ước chừng ba phút, lúc này mới chậm rãi nâng tay lên, trịnh trọng làm lễ chào, "Cục phó Trần."
Người đã là lệ nóng doanh tròng. (Lệ nóng doanh tròng là trạng thái hốc mắt rưng rưng nước nhưng chưa rơi lệ)
Cục phó Trần đi qua, "Tiểu Tằng, hoan nghênh trở về đơn vị."
Những lời này là lấy thân phận lãnh đạo để nói, mà kế tiếp cái "Ôm" hờ, lại là lấy đồng sự, lấy trưởng bối danh nghĩa, đối với người dũng sĩ đã vượt mọi chông gai hành tẩu trong bóng đêm dâng lên kính trọng.
"Vị này chính là Hoắc Hàn, còn đây là vợ cậu ấy Ôn Thiên Thụ, hai vị này là Đường Hải và Thịnh Thiên Chúc."
Tiểu Tằng nhất nhất cùng bọn họ nắm tay qua, khi nhìn Ôn Thiên Thụ, đáy mắt nhấp nhoáng ánh lệ.
Hắn đã biết cô là ai.
Bởi vì bị thương nặng yêu cầu phải tĩnh dưỡng, mấy người ngồi lại hơn mười phút liền chuẩn bị rời đi, Ôn Thiên Thụ đi tới cửa, lại quay đầu, nhẹ giọng hỏi, "Ông ấy hiện tại có khỏe không?"
Tiểu Tằng gật đầu, lại nặng nề mà gật vài cái, "Ông ấy cũng nhất định sẽ bình an trở về."
"Cảm ơn," Ôn Thiên Thụ cười cười, "Chúc anh sớm ngày khang phục."
Tiểu Tằng mỉm cười nhìn thân ảnh tinh tế của cô biến mất ở cửa.
Từ bệnh viện đi ra, Cục phó Trần cùng đám người Hoắc Hàn, Đường Hải còn muốn mở hội nghị khẩn cấp, Ôn Thiên Thụ liền một người trở về nhà khách.
Ôn Hoàn gọi điện thoại muốn cô cùng Hoắc Hàn cùng nhau qua ăn cơm chiều, cô nhìn ra phía ngoài cửa sổ tầng tầng hơi mỏng chiều hôm đang tiến lại đây, "Lần sau đi mẹ, chúng con đã ăn rồi."
Ôn Hoàn tuy rằng có chút thất vọng, nhưng vẫn là nói, "Được."
Treo điện thoại, Ôn Thiên Thụ vào phòng tắm tắm rửa, khi sấy khô tóc đi ra, bên ngoài sắc trời đã tối đen, cô lại cầm di động, màn hình sạch sẽ không có một cái tin nhắn, vì thế liền mở TV, lúc này ngoại trừ Bản Tin Thời Sự cũng không có gì khác.
7 giờ rưỡi, Hoắc Hàn còn không trở về, nhưng nhờ người mang đồ ăn lại đây, ba món ăn một món canh, sắc thái cũng không tệ lắm, nhưng cô không muốn ăn uống gì, tùy tiện ăn hai miếng liền ăn không vào nữa.
Sau lại không biết như thế nào liền ngủ mất trên sô pha.
Hơn 10 giờ, Hoắc Hàn khoác một thân khí lạnh vào nhà, nhìn đến người nằm trên sô pha, đầu tiên là nhíu mày, sau đó vào phòng tắm dùng nước ấm rửa tay, lại dùng khăn lông lau khô mới đi ra, đang chuẩn bị ôm cô đến trên giường, ai ngờ đôi tay mới vừa chạm vào eo, cô liền tỉnh lại.
Ôn Thiên Thụ mở to hai mắt.
Trên người anh mặc chế phục trang trọng màu xanh biển, dán sát đường cong, bên trong là áo sơmi màu trắng phẳng phiu, còn thắt cà vạt, chỉnh thể phối hợp khiến cả người trở nên phong thần tuấn lãng.
Trước kia cô đã thấy Đường Hải mặc qua chế phục như vậy, cũng tưởng tượng bộ dáng Hoắc Hàn khi mặc ở trên người, nhưng có tưởng tượng nhiều bao nhiêu cũng không bằng tận mắt nhìn thấy —
Quả thực soái (đẹp khốc liệt theo kiểu manly, cái này thành từ riêng rồi, ai cũng hiểu nhưng khó diễn đạt) đến không gì sánh được.
Nếu nói trước kia chỉ là muốn xem anh mặc chế phục, như vậy hiện tại trong đầu cô chỉ có một ý niệm, thật muốn đem chúng nó từng cái cởi ra.
Hoắc Hàn nhìn ánh mắt không thèm che lấp kia của cô, không tự giác cổ họng như thắt lại, thanh âm cũng đều là ám ách, khàn khàn đến không thể tưởng tượng, "Thế nào?"
Trong đầu óc cô tất cả đều là những hình ảnh không thể miêu tả, nơi nào đem lời anh nói nghe vào trong lòng, chỉ là hỏi theo, "Sao đột nhiên lại thay quần áo?"
Hoắc Hàn thanh thanh giọng nói, "Hội nghị yêu cầu phát biểu."
"Ông xã," Ôn Thiên Thụ ôm cổ anh, "Em có chuyện muốn thương lượng với anh một chút."
Miệng cô nói thương lượng, nhưng động tác trên tay lại một chút cũng không khách khí.
Cà vạt đã bị cô kéo ra, trong nháy mắt ném tới trên mặt đất.
Hai cúc áo sơmi trên cùng cũng đã thất thủ, nhưng cô lại phảng phất  đã mất đi hứng thú với chúng, cái tay nhu nhược như không xương dần dần ...
Hoàn toàn không có một chút phòng bị.
Thì ra mục tiêu của cô không phải khóa kim loại, mà là —
Giây tiếp theo, thanh âm nào đó nhẹ nhàng ** vang lên ...
Hoắc Hàn hít hà một hơi, yết hầu đột nhiên lăn lộn lên xuống, mắt anh trong nháy mắt sâu thẳm như bóng đêm.
———
Tác giả có lời muốn nói: Thực phiền bị khóa, chờ cuối tuần ta có rảnh lại viết bản chế phục kỹ càng tỉ mỉ phóng tới công chúa hào hoặc là Weibo, là cho duy trì phúc lợi chính bản của các độc giả, sợ người trộm văn dũng mãnh vào, cho nên đúng ngày ba giờ cắt bỏ, chờ phát rồi sẽ thông tri, mọi người chú ý lưu ý ~
Có người còn nhớ Kiều Tuyết Đồng không? Nhớ rõ đều là người đọc rất xưa rất xưa a.
———
Edit: Không biết đi đâu tìm được bản đầy đủ của tác giả đây T.T

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện