Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta - Lâm Uyên Ngư Nhi

Chương 63


trước sau

Advertisement

Người trong lòng ngực đã nặng nề ngủ, hô hấp đều đều, Hoắc Hàn lại không có nửa điểm buồn ngủ, đáy lòng có một cỗ cảm xúc nói không rõ, phiêu tán khắp nơi, lại không tìm được lối ra.
Vừa nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt khẩn trương của Hoắc Xu, "Anh, em có hai việc muốn nói với anh, nhưng mà anh đáp ứng em trước, nhất định không được giận em."
"Bảy năm trước, cũng chính là đêm trước khi chị ta rời đi, anh từ bên ngoài trở về, cảm xúc xuống thấp, khóa mình trong phòng, uống đến say mèm, khi đó di động anh vừa vặn có tin nhắn tới, là chị ta gửi đến ..."
"Chị ta hẹn gặp anh, nói là nếu quá thời hạn anh không tới là đã biết đáp án của anh, em ... Em lúc ấy rất sợ anh một khi đi rồi sẽ không trở về nữa, cho nên xóa tin nhắn đi, còn thay anh tới ..."
"Không lâu trước đây anh gọi điện hỏi việc tin nhắn, bởi vì em sợ hãi, cho nên không dám nói thật với anh."
Thì ra cô thật sự gửi tin nhắn cho anh, chỉ là anh không thấy được, nếu anh biết, bất luận thế nào cũng sẽ đi gặp cô.
"Còn có ba năm trước đây, không biết thế nào chị ta lại tới nhà nữa, em liền cho chị ta xem bức ảnh anh cùng chị họ, nói cho chị ta biết anh đã kết hôn, còn có con rồi ..."
"Anh, em biết sai rồi, em xin lỗi, thật sự rất xin lỗi."
Đối với người em gái sống nương tựa lẫn nhau này từ trước đến nay anh đều rất yêu thương cô ta, đáy lòng đè nặng hỏa khí, nhìn bộ dáng cô ta lã chã chực khóc, có chút không đành lòng nói nặng lời, huống chi việc đã đến nước này, tiếc nuối năm đó cũng không cách nào đền bù được, nhưng cứ nghĩ đến thời gian bảy năm đã bị bỏ qua kia anh lại cảm thấy khó mà chịu nổi.
Mà chuyện ba năm trước trở về tìm anh, cô gái của anh cũng không nhắc tới một chữ, duy nhất chỉ có một lần, cũng chỉ là trong lúc vô ý nhắc tới tin nhắn kia, thuận tiện hỏi anh: Nếu lúc trước anh nhận được tin nhắn, sẽ đến theo lời hẹn sao?
Cô làm như vậy, đơn giản chính là không muốn anh bị kẹp ở bên trong, lâm vào thế khó xử.
Nhưng mà, những ủy khuất đó vốn dĩ cô không cần phải nhận.
Nghĩ đến đây, Hoắc Hàn cảm thấy ngực trướng đến phát đau, mở to mắt, cô vẫn đang ôm anh ngủ không biết gì, anh cúi đầu hôn lên trán cô một cái, đầy bụng cảm xúc hóa thành hai chữ: "Đồ ngốc."
Cô lại "Ừm" một tiếng, tựa như trả lời anh.
Hoắc Hàn tinh tế chăm chú nhìn gương mặt cô, đáy mắt đen nhánh hiện lên một tia ý cười, nhẹ quát chóp mũi tinh xảo của cô, "Về sau đều sẽ không."
Giữa môi cô tràn ra thanh âm, "Hoắc Hàn ..."
Hoắc Hàn cho rằng cô tỉnh lại, không nghĩ tới chỉ là nói mơ, không biết cô mơ thấy cái gì, mày từ từ giãn ra, nhất định là mộng đẹp đi?
Anh dịch lại góc chăn, vừa định ngủ, một chân cô lại đè lên, đè đúng vào vị trí quan trọng nhất, còn co cọ như muốn mạng ...
Anh đại khái đoán được cô đang mơ cái gì.
Nữ lưu manh.
Hừng đông đến muộn, ánh mặt trời mông lung từ cửa sổ tiến vào, bụi bặm lơ lửng di động trong phòng.
Ôn Thiên Thụ tỉnh lại trước, người bên cạnh còn đang ngủ, hô hấp lên xuống từ từ, bên tai là tiếng tim đập trầm ổn khiến trái tim yên binhg, khó có khi cô lại muốn nằm lại giường, đôi mắt nhìn khắp nơi.
Phòng anh không có gì thay đổi, một cái giường gỗ lớn, một bàn sách, một cái tủ quần áo, tất cả đều là một phong cách thống nhất, không chỉ cứng rắn lạnh lẽo, còn có vẻ trống rỗng, tương lai sau khi hai người kết hôn ở cùng một nhà, nhất định phải sửa lại cho đúng quan niệm của anh một chút.
Cô thích phong cách cách điệu nhẹ nhàng tươi đẹp.
Phòng ngủ nên trang hoàng như thế nào, muốn làm cửa sổ sát đất hay không? Phòng bếp tốt nhất là kiểu để mở, như vậy thời điểm anh nấu ăn sẽ thuận tiện cho cô ở một bên thưởng thức, tầng cao nhất muốn trang trí một phòng trồng hoa, anh biết cách xử lý hoa cỏ, đến lúc đó nhìn vào nhất định sẽ là cảnh đẹp ý vui ...
Ôn Thiên Thụ nghĩ đến không bờ bến, thẳng đến khi nghe được tiếng cười trầm thấp mới hồi phục tinh thần lại, cô ngẩng đầu, ánh mắt người đàn ông đang sáng quắc nhìn cô, "Nghĩ cái gì mà vui vẻ như vậy?"
"Đương nhiên là nghĩ chuyện vui vẻ."
Anh dùng cằm lún phún râu mới mọc vuốt ve trán cô, mang đến một loại cảm giác ngứa ngáy khó tả khiến toàn thân cô phảng phất như có một dòng điện lưu chạy qua ...
Nhẹ hợp lại chậm vê, lội nước leo núi, tự tìm diệu thú.
Không nghĩ tới mới vài cái, ngoài cửa lại truyền đến thanh âm bé gái nhỏ nũng nịu, "Cậu mợ, mau rời giường, ông mặt trời sắp chiếu đến mông nhỏ của Dung Dung rồi ..."
Hai người trong ổ chăn nhanh chóng liếc nhau, Ôn Thiên Thụ vội la lên, "Tối hôm qua anh có khóa cửa không?"
Hoắc Hàn kéo chăn hướng lên trên, cài đến kín mít, "Khóa."
Bên ngoài đã không nghe được động tĩnh gì nữa, không biết người đã đi chưa.
Anh còn đang cao hứng, nhất thời không thu được, còn muốn tiếp tục, cô xấu hổ ửng hồng cả mặt, vội vàng đẩy anh: "Hư hỏng! Mau giúp em nhặt áo ngủ."
Thu thập xong đã là chuyện mười phút sau, Ôn Thiên Thụ ở phòng tắm rửa mặt, mặt vẫn còn nóng như lửa đốt, cô dùng khăn lông tẩm nước ấm thấm qua một lần, hai tròng mắt trong trẻo, thấy không có gì khác thường, lúc này mới đi ra ngoài.
Hoắc Hàn đang ngồi ở cạnh bàn nghe Dung Dung ngâm thơ cổ: "Sàng tiền minh nguyệt quang. Nghi thị địa thượng sương. Cử đầu vọng minh nguyệt. Đê đầu tư cố hương." ("Tĩnh Dạ Tư" của Lý Bạch – Bản dịch nghĩa theo GG: Đầu giường ánh trăng rọi. Mặt đất như phủ sương. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng. Cúi đầu nhớ cố hương.)
Dung Dung ngâm xong liền vươn tay nhỏ, vẻ mặt chờ mong.
Hoắc Hàn không rõ nguyên do.
Dung Dung nóng nảy, "Cậu không có hoa hồng nhỏ sao?" Mỗi lần ngâm thơ xong, thầy đều sẽ thưởng một đóa hoa hồng nhỏ.
Hoắc Hàn cười nói, "Cậu không có."
Cái miệng nhỏ của Dung Dung đô lên.
Anh nhìn về phía Ôn Thiên Thụ: "Nhưng mà, mợ có."
"Thật không?" Dung Dung lại mặt mày hớn hở, quay qua đi ôm Ôn Thiên Thụ, "Mợ, Dung Dung muốn hoa hồng nhỏ."
Bạn nhỏ béo sức lực còn rất lớn, cô bị ôm phải lùi hai bước về phía sau mới đứng vững được, nghiêng đầu thấy người đàn ông đang khoanh tay trước ngực dù bận vẫn ung dung mà nhìn chính mình, cô nhún nhún vai, vì một câu "Mợ" này, như thế nào cũng phải hoàn thành tâm nguyện nhỏ của Dung Dung.
Hoắc Hàn đi nhà bếp mang bữa sáng trở về, liền nhìn đến một lớn một nhỏ đang ngồi ở nơi ánh mặt trời sáng ngời nhất, cô cúi đầu, sườn mặt nhu mĩ, trong tay cầm bút màu nước, đang vẽ hoa hồng trên mu bàn tay Dung Dung.
Đóa hoa nhỏ kia được vẽ rất sinh động.
Nhưng ở trong mắt anh lại là người còn đẹp hơn hoa.
Ôn Thiên Thụ buông bút, Dung Dung đã kinh hỉ nhảy dựng lên, "Thật xinh đẹp a!"
Dung Dung có chút ngượng ngùng thò lại gần hôn lên má cô, "Cảm ơn mợ!"
"Con muốn cho mẹ xem, cho em trai xem, còn phải cho Tiểu

Advertisement
Khống ở cách vách xem..." Nói rồi tung tăng nhảy nhót chạy đi
Ôn Thiên Thụ được hôn mà sửng sốt, thấy Hoắc Hàn còn nhìn, có chút mất tự nhiên rũ xuống tầm mắt, không biết nói gì, "Ai dạy bé kêu mợ?"
Hoắc Hàn hình như có chút thất thần nói, "Chắc là mẹ nó."
Hoắc Xu?
Cô lại sửng sốt.
Thân ảnh người đàn ông bao phủ lại đây, thanh âm ép tới không thể thấp hơn, "Làm sao bây giờ, anh cũng có chút muốn hôn."
Anh lấy hai ngón tay nâng cằm cô lên, khóa chặt môi cô.
Ánh mặt trời dần dần có độ ấm, bóng dáng hai người xếp thành một hàng.
***
Ôn Thiên Thụ ăn xong bữa sáng, đang ở bên ngoài xem cá nuôi trong ao, Hoắc Xu vừa vặn cũng từ phòng mình đi ra, nhìn thấy cô tựa hồ có chút xấu hổ, nhưng vẫn đi tới.
Đêm qua tuy rằng anh không tức giận, nhưng cô ta đã sớm rõ ràng lập trường thái độ của anh mình, khi đó là do quá trẻ tuổi mới phạm phải sai lầm như vậy, hơn nữa, bảy năm cũng không chia rẽ được người ...
Anh cô ta đã sớm một lòng nhận định người phụ nữ này, nếu chính mình còn không thành tâm ăn năn, tự mình xin lỗi, không thể nghi ngờ là đẩy anh trai ra ngoài, hơn nữa cô ta cũng không muốn anh mình khó xử.
"Những việc lúc trước, thật xin lỗi."
Ôn Thiên Thụ thật ra không nghĩ tới câu đầu tiên Hoắc Xu nói liền nhắc tới chuyện năm đó, có lẽ đêm qua cô ta cùng Hoắc Hàn đã nói về chuyện này, trách không được khi anh trở về cảm xúc có chút phập phồng.
Cô phe phẩy mảnh lá khô vừa nhặt trong tay, nhẹ nhàng như gió thổi mây bay, không mảy may lay động nói, "Đều đã qua, không cần nhắc lại nữa."
"Thật sự hy vọng chị có thể tha thứ cho tôi." Hoắc Xu còn thấp thỏm, châm chước tìm từ, "Coi như là nể mặt anh tôi, được không?"
Không thể không thừa nhận, ở trước mặt Ôn Thiên Thụ cô ta luôn có một loại tự ti nói không nên lời.
Gia thế tốt, người lại lớn lên xinh đẹp, cười một cái cũng là tươi đẹp động lòng người, nghĩ muốn cái gì cũng có thể không cần giấu ở trong lòng, chỉ cần nói một câu, anh trai sẽ vì cô mà hái trăng hái sao, không giống cô ta, ở trong lòng chôn giấu chính mình thật cẩn thận.
Cho nên, Hoắc Xu không hề nắm chắc, nếu chính mình cùng người phụ nữ trước mắt này đặt trên hai đầu cán cân, anh cô ta sẽ lựa chọn thế nào.
"Tôi không rộng lượng đến mức có thể đem những chuyện trước kia coi như cái gì cũng đều chưa xảy ra," Ôn Thiên Thụ nhẹ giọng nói, "Rốt cuộc thì sinh mệnh còn lại của tôi không có bao nhiêu cái bảy năm có thể dùng để phí phạm như vậy nữa."
Cả người Hoắc Xu chấn động.
"Nhưng cô không giống," cô lại nói, "Tôi hy vọng cô quên nó. Coi như ngày hôm qua là lần đầu tiên cô thấy tôi, biết tương lai tôi sẽ trở thành vợ của anh trai cô, thế là đủ rồi."
Tình yêu chỉ là việc giữa cô cùng Hoắc Hàn, nếu là anh làm sai chuyện, đóng cửa lại có thể mắng có thể đánh, buổi tối cũng có thể đá xuống giường, dù có làm loạn thế nào cũng đều không liên quan đến người thứ ba.
Nói xong, cô xoay người vào nhà.
Hoắc Xu lưu tại tại chỗ, bị kinh ngạc phản ứng không kịp, hồi lâu mới lẩm bẩm một câu: "Có lẽ chị mới là người thích hợp nhất với anh."
Ôn Thiên Thụ lập tức trở lại phòng, ngồi ở bên cửa sổ, trên bàn phía trước đặt một cái notebook, ngón tay cô nhanh nhẹn gõ bàn phím.
Đơn vị khai phá đã nhả ra, đáp ứng nhường ra miếng đất kia cho thành phố Sơn, công trình cũng ngừng lại, tiếp theo nên chuẩn bị việc tiến hành thành lập Quỹ hội bảo vệ kiến trúc cổ, vốn dĩ hẳn là do Chu Mộ Sơn phụ trách, nhưng trước mắt Bạch Tuyết Ca mang thai... Chỉ có thể chính cô tự làm.
Khác nghề như cách núi.
Cô tìm tòi tư liệu có liên quan, xem đến mắt đều hoa lên, hơn nửa ngày mới phác thảo ra được một phương án bước đầu, nhưng lại cảm thấy không hài lòng, tiện tay cầm lên một quả hồng, một bên xem tư liệu một bên nhẹ vỗ về, không nghĩ tới vỏ hồng lại mỏng như thế, có chất lỏng chảy ra.
Cô dứt khoát nhấp một ngụm, đầy miệng ngọt thanh.
Hoắc Hàn đi giúp bà cụ nhà bên cạnh sửa mái hiên, khi ăn cơm giữa trưa có về qua, quả hồng này chính là anh mang về.
Nghe nói là cây của nhà bà cụ, là giống hồng nổi tiếng của địa phương, vỏ mỏng thịt mịn, ngọt ngào ngon miệng.
Cô ăn xong toàn bộ quả hồng, lại tiếp tục vùi đầu phấn đấu.
Bất tri bất giác, mặt trời đã ngả về tây, Dung Dung cũng đã sớm tan học trở về, lúc này đang chơi đùa trong sân.
Ôn Thiên Thụ cũng đi ra ngoài, hô hấp không khí mới mẻ, cuối cùng cảm thấy đầu óc không còn nặng trĩu nữa, cô chơi cùng Dung Dung, con chó vàng kia cũng hứng thú bừng bừng mà xông tới, do không khống chế được tốc độ nên không cẩn thận dẫm hỏng một gốc cây hoa hồng đỏ thẫm đang nở rực rỡ bên cạnh giếng.
Dung Dung thấp thấp quát lớn, con chó nhỏ dường như nghe hiểu gục đầu xuống, không ngừng vây quanh cô bé lấy lòng.
Nơi chân trời rặng mây đỏ như vẩy mực nước, gió gơn không khí trong lành.
Di động Ôn Thiên Thụ bỗng nhiên hiện ra một tin nhắn nhắc nhở từ ngày hoàng lịch, cô mở ra liền thấy —
Hôm nay đẹp ngày cầu phúc, tắm gội, cầu tự, cầu hôn.
Tầm mắt cô gắn chặt lấy hai chữ "Cầu hôn" thật lâu.
Cô nhặt lên hoa hồng trên mặt đất.
---
Hơn nửa giờ sau, thân ảnh cao dài đĩnh bạt của Hoắc Hàn xuất hiện ở cửa, Ôn Thiên Thụ ngồi trên cửa sổ, ý cười xinh đẹp, "Anh đã trở lại."
Kế tiếp nhìn đến một màn khiến cho khi còn sống Hoắc Hàn khó có thể quên được.
Trong tay cô cầm điều khiển từ xa, điều khiển chiếc xe đồ chơi nhỏ của Dung Dung, trên xe còn dùng dây thừng buộc lại đóa hoa hồng, xe nhỏ đang thong thả nghiêng lệch chạy về phía anh.
Hết thảy mọi thứ xung quanh đều như biến mất trong nháy mắt, trong thế giới chỉ còn lại cô gái nhỏ của anh.
Cô cười đến mi mắt cong cong, khóe mắt phảng phất lưu giữ đầy ánh sao trời.
Hoắc Hàn nghe thấy cô nói —
"Hoắc Hàn tiên sinh, xin hỏi anh có nguyện ý cùng Ôn Thiên Thụ tiểu thư trước mắt đây thân mật hợp pháp không?" (Thân mật ở đây chính là cái "thân mật" đen tối mà sắc nữ thích đấy :v)
--------
Tác giả có lời muốn nói: Sách, ngọt đến rùng mình.
Hàn ca, đối với màn cầu hôn này có vừa lòng không? Xe hơi hoa tươi mỹ nhân đều có đủ.
Đúng rồi, nghe nói là anh chuẩn bị ngày hôm sau cầu hôn, đã có kế hoạch tỉ mỉ, phi thường chờ mong phản ứng của anh bị Thụ ca cầu hôn trước.
Hết thảy đều là ... Hoàng Lịch.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện