Thời Gian Tươi Đẹp Của Chúng Ta - Lâm Uyên Ngư Nhi

Chương 28


trước sau

Advertisement

Chưởng quầy đi rồi, Ông chủ Diệp mới tiếp điện thoại, "Anh Đức."
Bên kia truyền đến thanh âm đàn ông bén nhọn, "Lão Diệp, đợt hàng tôi thả ở chỗ ông trước cứ để đó đừng động vào." (Thực ra chỗ này là "phê hóa" tức là hàng bán sỉ nhưng để vậy cậu không hay lắm nên chỉ để là "đợt hàng")
"Là sao?"
Anh Đức nói: "Có tin tức từ bên trên, gần đây trung ương đối với việc bán trộm văn vật kiểm tra rất nghiêm ngặt, có lẽ không lâu nữa sẽ có một đợt hành động lớn, ông thông báo cho các cửa hàng đồ cổ lớn, trong khoảng thời gian này kẹp chặt cái đuôi lại cho tôi."
"Ai da, bọn họ thật đúng là nhàn đến phát rồ rồi," Ông chủ Diệp chẳng hề để ý, "Trong nước có nhiều thuốc phiện, tội phạm giết người như vậy sao không đi bắt, lại cứ phải cố tình nhìn chằm chằm chúng ta." Ngừng một lát hắn lại tiếp lời, "Bất quá chúng ta ở nơi này, núi cao hoàng đế xa, trận gió này có lẽ không thổi tới nhanh như vậy đâu."
Dù muốn giết gà dọa khỉ cũng phải xem xem tay có đủ dài hay không, huống chi trấn Bạch Lễ cũng không phải là nơi nói động là có thể động dễ dàng như vậy.
Anh Đức: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất."
Ông chủ Diệp: "Anh Đức, thả lỏng chút đi, lão Diệp tôi, anh cũng không phải không biết, bờ sông này đã qua lại cả vạn lần, chưa từng để ướt giày lấy một lần."
Anh Đức: "Để ý thủ hạ của ông, đừng mẹ nó trong mắt chỉ nhìn thấy tiền, người nào cũng mang vào trong được, lần trước cái thằng cớm đó, nếu không phải tôi ở đó, liếc mắt một cái nhìn ra nó ngụy trang thì hang ổ phía dưới của ông có bị chúng nó làm gì cũng không biết đâu."
Ông chủ Diệp: "Đó là người của thủ hạ tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lại nói không phải cuối cùng cũng xử lý sạch sẽ? Một chút tiếng gió cũng chưa lộ ra đi."
Anh Đức lại nói, "Ông là người thông minh, chuyện gì cũng phải để ý một chút mới dễ làm, bên trên có chính sách bên dưới có đối sách, các anh em cũng là treo đầu trên lưng quần mới kiếm được bảo bối, nên kiếm tiền vẫn phải kiếm, không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn, nhưng là đôi mắt phải mở lớn chút."
Ông chủ Diệp liên tục nói phải, "Không có chút nhãn lực này thì sao có thể lăn lộn ở đây, không phải tôi khoe khoang chứ bọn cớm ấy từ đầu cải trang đúng là giống y như thật, bọn đầu trâu mặt ngựa đều nhận không ra, nhưng nói đến chuyện giao dịch liền lòi đuôi chuột, bọn chúng không có tiền a! Một món bảo bối này của chúng ta từ mấy trăm đến hơn ngàn vạn tệ, chúng tìm đâu ra nhiều tiền như vậy được? Bọn họ về điểm kinh phí phá án này ..."
Từ sau lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn đó, quy tắc giao dịch được sửa lại, cách mua là xem hàng sau, trước giao 30% tiền đặt cọc, chờ đến khi giao dịch chính thức, lại một tay giao nốt số tiền còn lại, một tay giao hàng.
"Được rồi!" Anh Đức đánh gãy hắn, "Ông biết làm."
Ông chủ Diệp hắc hắc cười nịnh nọt, "Nào dám ở trước mặt anh múa rìu qua mắt thợ? Đúng rồi anh Đức, lão nhân gia ngài tính ở lại trấn Bạch Lễ bao lâu?"
Anh Đức ngừng vài giây: "Nếu không có gì ngoài ý muốn, tối mai sẽ đi."
"Vẫn là đi tuyến đường cũ?"
"Thay đổi."
"Đã rõ. Lần này mọi người làm thật là đẹp mắt, Bạch gia bên kia khẳng định không thể thiếu trọng thưởng, đến lúc đó anh Đức ngài ăn thịt, cũng đừng quên để lại chút canh thừa cho tiểu đệ a."
Mông ngựa này xem như vỗ đúng chỗ, anh Đức cười to, "Ông cũng đủ tinh mắt, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ông."
"Anh Đức, trước khi đi anh em mở bữa tiệc chia tay cho anh, lại tìm mấy mỹ nữ ... anh xem thế nào?"
"Rồi nói sau."
"Được rồi, không quấy rầy anh nữa."
***
Bên kia, chưởng quầy thông qua dặn dò của ông chủ cầm di động trở lại, thở hồng hộc, "Ông chủ Hoắc, là thế này, ông chủ nhà tôi muốn tôi trịnh trọng hướng ngài nói lời xin lỗi, làm nghề này đều có chút bệnh đa nghi, làm chậm trễ thời gian của ngài thật là xin lỗi."
Hoắc Hàn tỏ ra rộng lượng, "Không sao."
Ôn Thiên Thụ nói tiếp, "Chưởng quầy, nếu đã nói rõ ràng thì kế tiếp dù sao cũng phải mang cho chúng ta xem chút hàng 'đúng' đi?"
"Cái này..." Chưởng quầy lau một mảng mồ hôi trên trán, "Xem sắc trời hôm này cũng có chút muộn, chi bằng chúng ta lại hẹn thời gian khác đi?"
Thịnh Thiên Chúc liền lớn tiếng nói, "Chưởng quầy, ông cũng vừa mới nói, thời gian của ông chủ Hoắc chúng ta rất quý giá, không khẳng định được khi nào có thể xem hàng. Dù muốn cũng không phải an bài được ..."
"An bài được an bài được," chưởng quầy cân nhắc, "Như vậy đi, muộn nhất là giữa trưa ngày mai, thế nào?"
Ôn Thiên Thụ cười khẽ, "Vậy làm phiền chưởng quầy."
Nửa giờ sau, ba người đã ngồi trên xe trở lại trấn Bạch Lễ.
Thịnh Thiên Chúc xoay đầu, "Anh Hàn, lão già kia chơi chúng ta hai vố, ngày mai chắc là sẽ không có việc gì đi?"
Hoắc Hàn thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ, "Khó nói."
"A — không phải chứ?" Thịnh Thiên Chúc nghe cái phanh gấp lại.
Hoắc Hàn đỡ đầu Ôn Thiên Thụ đặt lại trên vai mình, hơi nhíu mày, "Lái xe cẩn thận một chút."
Lúc này sắc trời đã tối đen, đường núi lại không dễ đi, xóc nảy lên xuống, giống như nằm ngủ trong nôi.
Ôn Thiên Thụ hơi mở mắt ra, hơi thở ấm áp phả lại, "Không có việc gì, tiếp tục ngủ đi."
Cô yên tâm tiếp tục thoải mái ôm cánh tay anh nhắm lại hai mắt.
Nhưng tựa hồ có chỗ nào không đúng?
Tay cô sờ sờ trên đùi anh, sờ thấy trong túi quần có một món đồ cứng rắn, cảm nhận được hình dạng, "Anh cũng mang theo cả súng?"
Trách không được cấn lên khiến cô có chút khó chịu.
Hoắc Hàn thấp giọng "Phải" một tiếng: "Để ngừa vạn nhất."
Ôn Thiên Thụ nháy mắt không còn buồn ngủ, "Anh từng dùng để bắn chết người sao?"
"Phải."
Đó là một kẻ tội phạm buôn lậu cùng hung cực ác, trong quá trình chạy trốn bắt cóc một con tin, anh vẫn còn nhớ rõ, cô bé nhỏ mới bốn năm tuổi, trên đầu có hai bím tóc, một giây trước còn vô tư hoạt bát ăn kẹo trong lòng mẹ, giây tiếp theo tính mạng đã bị uy hiếp.
Anh càng nhớ rõ hơn, khi người nọ trúng đạn bỏ mình, máu tươi nhiễm đỏ váy cô bé, khuôn mặt nhỏ của bé trống rỗng như bị rút mất linh hồn, còn có tiếng kêu gào tê tâm liệt phế của người mẹ ...
Cô nhẹ nhàng chạm đến gương mặt anh tuấn của anh, đầu ngón tay đi từ ấn đường đến sống mũi, "Cảm ơn anh."
Cảm ơn đôi tay sạch sẽ của anh, vì bảo hộ một phương bình an, không thể không dính máu tươi.
Trên đời này thiếu đi một tiến sĩ hóa học xuất sắc, một giảng viên hóa học, nhưng nó cũng không có tổn thất gì, ngược lại còn thêm phần vinh quang — bởi vì người đàn ông ấy đỉnh thiên lập địa (đầu đội trời, chân đạp đất), lấy trung thành làm tín ngưỡng, không thay không đổi thay nó bảo vệ tôn nghiêm của nền văn minh.
Hoắc Hàn không tiếng động cười cười, cầm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
Ôn Thiên Thụ hôn một cái lên mu bàn tay anh, lại bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Thịnh Thiên Chúc từ kính chiếu hậu ném tới một ánh mắt ý vị thâm trường, chịu không nổi, trong thùng xe nho nhỏ, tràn đầy đều là vị ngọt chết người.
Anh trăng trong trẻo treo giữa không trung, gió khẽ ngâm nga trong rừng cây, xe dọc theo đường núi thong thả đi, ánh đèn nhợt nhạt đẩy lùi từng tấc bóng đêm.
Gần một tiếng sau, bọn họ rốt cuộc về tới khách sạn.
Hoắc Hàn nhẹ lay bả vai người đang tựa trong lòng ngực mình, "Tới rồi."
Ôn Thiên Thụ không động tĩnh, như là ngủ say.
Anh trực tiếp bế cô xuống, một đường ôm về phòng.
Buổi tối giữa mùa hè gió thổi khiến cả người đều như hỏa lò, huống chi còn có thân mình mềm mại trong lòng ngực này, ngoan ngoãn dán trước ngực anh, hô hấp nhẹ nhàng, lại phá lệ quấy nhiễu lòng người.
Hoắc Hàn nhẹ đặt cô lên giường, kéo chăn mỏng đắp bên hông, sau đó ngồi xuống mép giường, ánh mắt sâu đậm, tinh tế ngắm nhìn dung nhan đang say ngủ.
Cặp lông mi đen dài rũ xuống, giống như hai thanh quạt nhỏ, khẽ run rẩy in bóng trên da thịt trắng nõn, cánh môi đỏ thắm cong lên, anh buồn cười cong lên ngón trỏ nhẹ cọ cọ chóp mũi cô, "Phồn Phồn."
Lại gọi: "Phồn Phồn."
Thanh âm càng thấp, mang theo mê hoặc, "Phồn Phồn."
Ôn Thiên Thụ rốt cuộc không tiếp tục giả vờ được nữa,

Advertisement
đập một cái lên mu bàn tay anh, "Ai, ai anh phiền quá."
Lật người lại, cười, cười không ngừng nổi.
Hoắc Hàn cúi đầu, một nụ hôn rơi xuống sau tai cô, "Lát nữa có cuộc họp cùng Đường Hải bọn họ, khoảng một giờ sau sẽ về."
Anh hôn đúng vị trí mẫn cảm, chỗ kia nổi lên màu đỏ, anh cười cười, xoa nhẹ tóc cô, lưu lại ngọn đèn đầu giường tỏa ra ánh sáng nhu hòa, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Trong phòng khách, đèn đuốc sáng trưng.
Ba người Đường Hải, Thịnh Thiên Chúc cùng Dương Tiểu Dương đều ở đây.
Đường Hải ném tàn thuốc vào gạt tàn, "Đồng sự tỉnh Hoàn Nam bên kia gửi tin tức tới, chiếc xe cứu thương bị vứt bỏ đã tìm được rồi, được cải trang tinh vi, trọng lượng rất lớn, đối phương thập phần cảnh giác, trừ bỏ vân tay của hộ sĩ bị bắt cóc, hiện trường không tìm được dấu vân tay nào khác."
"Đây là tìm được ở trong xe."
Hoắc Hàn cầm lấy một túi nilon, bên trong có một nắm bùn đất, Đường Hải giải thích, "Đã qua giám định, xác định là bùn đất ở phía dưới Thiên Phật tháp." Anh ta lại chỉ vào một túi nilon khác bên trong có một vài mảnh nhỏ, "Đây hẳn là văn vật trên đường vận chuyển không cẩn thận bị vỡ, bởi không có vật so sánh nên tạm thời không chắc chắn lắm ..."
"Còn phát hiện gì khác không?"
Đường Hải nói, "Buổi chiều tôi và Tiểu Dương đã đến hiện trường xem qua, bọn họ rửa thật sự sạch sẽ, ngoại trừ vụn đất và mảnh vỡ nhỏ ra thì không lưu lại manh mối gì hữu dụng. Tình huống của bên cậu thế nào?"
Nói đến cái này Thịnh Thiên Chúc có một bụng đắng ngắt muốn phun ra, "Hồ ca, anh không biết chứ chưởng quầy kia tinh như cú vọ, chơi chúng ta xoay vòng vòng ..."
Cậu một hơi nói ra hết, miệng khô lưỡi khô, liền cầm cốc uống một bát trà lạnh lớn, lúc này mới cảm thấy hả giận ít nhiều.
Dương Tiểu Dương thở dài, "Tôi hiện tại lo lắng những văn vật đó đã không còn ở trấn Bạch Lễ."
Nếu là không tìm được trở về, anh ta thật sự không còn mặt mũi nào về trấn Lan Khê, không cách nào trả lời mọi người, càng không có cách nào trả lời chính mình.
Một câu này của anh ta đã nói lên tâm tư của mọi người. Dựa theo tình huống trước mắt, lo lắng này không hề thừa, dù cho hiện tại còn chưa vận chuyển ra ngoài nhưng ngày dời đi hẳn cũng không còn xa.
Thời gian của bọn họ không còn nhiều.
Thịnh Thiên Chúc vỗ vỗ bả vai anh ta, "Yên tâm, đù có phải đuổi tới chân trời góc biển cũng nhất định tìm trở về, tôi đây không có phẩm chất đạo đức cao thượng như vậy, thuần túy là không quen nhìn lũ khốn kia đem đồ vật của lão tổ tông chúng ta cầm đi bày dưới chân thối của lũ người nước ngoài, để bọn họ xoi mói bảo bối của chúng ta, chỉ chỉ trỏ trỏ, dựa vào cái gì a!"
Dương Tiểu Dương nghe cậu ta nói lại phấn chấn, nâng lên sĩ khí, "Đúng vậy, dựa vào cái gì!?"
Không khí nhẹ nhàng hơn một chút.
Mấy người lại thảo luận khoảng nửa giờ, sau đó từng người trở về phòng mình.
Ngày hôm sau hơn 9 giờ sáng, chưởng quầy Hồng Vân Trai tự mình tới khách sạn mời người.
Lần này không có quanh co lòng vòng đưa đến nơi khác che dấu tai mắt, mà là trực tiếp đem địa điểm xem hàng định ở hậu viện Hồng Vân Trai.
Hoắc Hàn và Ôn Thiên Thụ mới vừa đi vào đã bị một cỗ khí lạnh mùi đàn hương nhàn nhạt ập tới, Thịnh Thiên Chúc ở phía sau bọn họ sờ sờ cánh tay, phía trên đã nổi đầy da gà.
Ở đây ngoài chưởng quầy, còn có ba người đàn ông mặc áo ba lỗ, quần ngắn xếp thành một hàng, tay mỗi người đều đặt sau người, xem tư thế kia, hẳn đều là người biết võ.
Xem ra lần này là muốn tới thật.
Ôn Thiên Thụ nhẹ khẩy hai cái trong lòng bàn tay Hoắc Hàn, ánh mắt anh vẫn như cũ nhìn phía trước, bất động thanh sắc mà đáp trả cô một cái nắm chặt.
"Ông chủ Hoắc," chưởng quầy đầy mặt tươi cười, "Mời đến bên này."
Trên bàn có một tấm lụa đỏ mở ra, trong đó lộ ra một chiếc bình hoa cổ tinh xảo, "Đây là bình sứ hoa mai năm Vĩnh Nhạc, mời ông chủ Hoắc xem qua."
Hoắc Hàn nâng thân bình nhìn qua, đường kính bình hoa cũng không lớn, cổ dài thân mảnh, hoa văn đẫy đà, sâu cạn rõ ràng, cảm giác có trình tự, đầu ngón tay tới gần đáy bình, ôn nhuận tinh tế, xúc cảm cực tốt, là chính phẩm không thể nghi ngờ.
Chưởng quầy ở một bên nói, "Không ít người chơi đồ cổ đều lấy việc cất chứa bình hoa đời Minh là chuyện may mắn, ông chủ Hoắc, tôi vẫn nói một câu kia, duyên phận chính là khả ngộ bất khả cầu." (khả ngộ bất khả cầu – muốn mà không được)
Ngón tay Hoắc Hàn ở cạnh bàn không tiếng động gõ ba cái, Ôn Thiên Thụ xem ở trong mắt, đây là tín hiệu bọn họ đã giao ước trước đó, ba cái tức là chính phẩm, tầm mắt của cô lại dừng ở trên bình hoa mai kia, ánh mắt trong trẻo, phảng phất có ánh sáng lóe lên.
"Ông chủ Hoắc," cô cười duyên một tiếng, trực tiếp ngồi lên đùi Hoắc Hàn, "Người ta cũng muốn nhìn một chút bảo bối khó cầu được này, có thể chứ?"
"Đương nhiên."
Chưởng quầy muốn ngăn cản, Hoắc Hàn đưa qua một ánh mắt, hắn lập tức lại thay bằng đầy mặt ý cười, chỉ nói, "Bảo bối này giá trị liên thành, mong tiểu thư để ý chút."
Ôn Thiên Thụ trước tiên xem đáy bình, gõ hai cái, nghe thanh âm, thực trong trẻo thanh thấu, cô làm ra bộ dáng gõ thật sự vui vẻ, ngón tay dần dần hướng lên trên, khi đang muốn tiếp tục gõ thì chưởng quầy vẻ mặt đau lòng mở miệng, "Ai u tiểu thư à, bảo bối này chịu không được cô gõ như vậy a."
Được. Vậy không gõ.
Ôn Thiên Thụ không chút để ý một bên trêu đùa bên tai Hoắc Hàn, ở góc độ chưởng quầy cùng người khác nhìn không thấy, bắt đầu từ đáy bình hướng lên trên sờ, sờ đến chỗ cách đáy bình khoảng năm cm, cô nheo nheo mắt.
Cô liếc mắt nhìn Hoắc Hàn một cái, mềm mại nói, "Xem xong rồi." Sau đó đứng dậy chuẩn bị đem bình hoa đưa về chỗ cũ, không nghĩ tới một cái không cẩn thận, tay cầm không chắc, bình hoa chạm phải cạnh bàn, vỡ thành hai nửa rõ ràng.
Chỗ vỡ kia, đường vỡ không tính là mới, nhưng kỳ quái chính là, đường nét đặc biệt chỉnh tề.
Ôn Thiên Thụ đứng tại chỗ, cười đến vô tội, "Vỡ, nát."
Sắc mặt chưởng quầy thoắt cái đen như đáy nồi, phía sau hắn một người thoạt nhìn rất vạm vỡ không nói hai lời, trực tiếp tiến lên đẩy Ôn Thiên Thụ một cái, vô cùng dữ tợn muốn giơ tay lên chuẩn bị dạy dỗ cô, ai ngờ nửa đường tay đã bị người ta dùng lực chế trụ, không thể động đậy.
Hoắc Hàn đem Ôn Thiên Thụ kéo ra phía sau, bảo vệ ở sau người, anh bắt lấy tay kẻ kia, dùng sức kéo về phía trước, lại lập tức đẩy trở về, sau khi nghe được một tiếng "Đát" thanh thúy, gương vặt đầy vẻ dữ tợn của người nọ lập tức nhăn thành một đoàn.
Cánh tay trái trực tiếp bị vặn rời khớp.
Hoắc Hàn ném người xuống dưới chân chưởng quầy giống như ném giẻ lau.
Những kẻ còn lại thấy thế, xoa tay hầm hè, chuẩn bị đồng thời lao lên ...
Thịnh Thiên Chúc cũng đi đến bên cạnh Hoắc Hàn.
Hai bên giằng co.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc súng nồng đậm.
----
Tác giả có lời muốn nói: Phồn phồn ~
Ai nha ngươi hảo phiền.
Giống như muốn đánh nhau.
Dì khi nào thì đi? Thụ ca cũng muốn cùng Hàn ca đánh nhau.
Biết Thụ ca vì sao đánh nát bình hoa sao? Nó rốt cuộc là chính phẩm hay là đồ dỏm? Ngọt ngọt ngọt sau, cũng muốn động một chút đầu thông minh của mọi người ~

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện