Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa Rồi

Chúng Ta Tắm Chung


trước sau

Chang trai 1 thân âu phục đen bước xuống chiếc xe màu sáng bạc , lặng lẽ nhìn chiếc xe Hạ gia đang bốc khói đầu xe . Tựa nhẹ thân vào thành xe , rút điếu thuốc ra , lan khói mờ ảo nhìn sâu vào đôi mắt xanh ấy 1 màu mờ ảo , đúng chuẩn một mỹ nam người Ý . Joseph sau một vài hơi là vất điếu thuốc đi , rút điện thoại ra gọi 1 cuộc điện thoại :

- Trên đường quốc lộ 34 có 1 cuộc tai nạn , cho 1 xe cấp cứu .

Không đợi người bên kia nói thêm câu nào lập tức dập máy " Nếu không phải Đồng gia nợ các người 1 ân tình , tôi sớm đã giết các người từ lâu rồi " . Ân tình đó , vốn Đồng Thái Dĩ đã trả , từng 1 lần cứu Hạ lão gia , hơn nữa còn giúp Hạ gia 1 bước tiến sâu vào giới thượng lưu , như vậy đã đủ trả 1 ân tình rồi .

-------

Âu Hân sau khi được Kì Hạo bế ra xe đã giả vờ xỉu để đỡ phải đối mặt với anh , Cô còn đang lo không biết anh có nhận ra mình không , chắc là không đâu nhỉ .

Về đến Uyên Cát - biệt thự Vương gia , Kì Hạo trực tiếp bế Âu Hân vào trong trước sự ngỡ ngàng của tất cả hầu gái trong nhà , đều không hẹn mà cùng nhìn nhau chung 1 suy nghĩ " Đại thiếu soái ôm phụ nữ " , từ trước tới giờ anh chỉ ôm duy nhất 1 người là mẹ mình , ngay cả Trương Hạ Sảnh tự nhận ' thanh mai trúc mã ' cũng chưa được như vậy , đừng nói tới Trương Hạ Sảnh, ngay cả tiểu thư Vương Sa Nhi - con út của nhà họ Vương cũng chưa 1 lần được anh trai ôm . Quản gia Phúc cũng lặng lẽ cầm khăn lau mồ hôi , rồi đi theo anh lên phòng .

- Không có việc gì , chú cứ ra ngoài đi .

- Dạ , đại thiếu gia .

Anh cúi người xuống vén lọn tóc rối trước mặt cô , từ từ cúi mặt xuống sát mặt cô , phả 1 làn hơi ấm nóng khiến cô bất giác rùng mình , nhưng vẫn phải cố giả vờ , sau
đó thì với cái hôn cuồng nhiệt của anh khiến cô không thể nằm im được nữa mà đẩy mạnh anh ra ngồi thẳng dậy . Nhìn hành động của cô khiến anh cười thành tiếng :

- Haha, Đồng Âu Hân em không phải là đang ngất rồi sao , tôi không ngờ cách này mình làm lại hiệu quả như vậy đấy .

- Anh....ơ.... không.... không em ...

Cô tức nghẹn họng đấy vì bị anh chọc , đang định làm 1 trận quyết đấu quyết thắng nhưng nhận ra mình đang là gì liền ấp úng không nói được lời . Cô càng vậy , anh càng buồn cười hơn , cô thấy vậy càng tức , nhưng vẫn là nuốt cục tức đó xuống . Anh đột nhiên không cười nữa , nghiêm túc nhìn cô khiến cô hơi sợ " không phải anh nhận ra cô rồi nên định xử cô đấy chứ , không được đâu , cha ơi cứu con " . Anh lại từ từ tiến sát mặt cô , cô sợ hãi lùi lại phía sau , bị anh tóm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn ép cô phải nhìn thẳng vào anh

- Em không định đi tắm , chúng ta cần động phòng sao .

Cái giọng lưu manh của anh vừa cất lên khiến cô chỉ muốn 1 cước đập thẳng vào anh , nhưng cuối cùng cô vẫn nhịn , cô mà không nhịn sẽ bị lộ thật mất . Cô cười nụ cười méo mó , lấy tay đẩy đẩy anh ra , mới dám cất giọng nhẹ như gió :

- Em...em đi tắm , anh lui ra 1 chút .

- Chúng ta tắm chung.

- KHÔNG ...ơ ý em là người xưa có câu " nam nữ thụ thụ bất thân " chúng ta sao...sao có thể..

Cô lúc này vừa tức vừa gượng chín cả mặt.Anh vẫn nhất định không tha cho cô , chọc cô khiến anh thấy tinh thần rất thoải mái.

- Chúng ta là vợ chồng , khác với nam và nữ ở nhiều chỗ....em ... muốn biết không .

Bịch, Cô đẩy mạnh anh ra rồi chạy lại chỗ có cánh cửa mà cô nghĩ nó là phòng tắm . Nhưng sau đó cô đã thấy mình thốn hết sức

- Đó là phòng tủ quần áo để thay đồng , em tính lần đầu của chúng ta là làm ở nơi đó sao , phòng tắm bên kia mà.

Cô lại chạy vội sang hướng ảnh chỉ , sau khi vào phòng tắm thì vội vàng chốt cửa lại , thở mạnh 1 tiếng " may mắn thoát rồi " giờ cô cứ ngồi lì trong đây xem ảnh làm gì cô.

Truyện convert hay : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện