Thiếu Gia Ngông Cuồng

Tôi Còn Cần Thư Mời Không


trước sau



"Cút cút cút, chặn trước cửa là chặn tiền tài đó hiểu không?"
Vài tên vệ sĩ mặc đồ bình thường đứng trông chừng trước cửa Tiểu Bảo Lầu thấy Tần Minh không chịu đi, thái độ trở nên hung hăng hơn, xắn tay hùng hổ giống như muốn đánh nhau.
"Phụt, đồ ở Tiểu Bảo Lầu chúng tôi, người không có tài sản trên trăm triệu thì không vào được, những thứ anh mua được chắc cũng chỉ có một hai món thôi.

Dạng công tử bột ăn chơi như anh, anh nghĩ cầm mấy trăm nghìn là có thể dẫn gái đến đây khoe khoang kiến thức à? Cùng lắm chắc mua được nắp tách trà, ha ha ha.
"Còn giả làm ông lớn à? Gọi điện thoại kêu người đến đóng cửa hàng của chúng tôi? Anh mà gọi được cảnh sát đến đây, tôi trồng cây chuối tiểu.

Anh có biết khách hàng của chúng tôi có thân phận thế nào không?"
Vừa dứt lời, Tôn Nhân Binh bước từ trong ra, thấy Tần Minh, ông ta vui vẻ tiến lên nói: "Đại ca, anh cũng thích đến đây đào đồ cổ nữa à?"
Đám vệ sĩ mặc đồ bình thường thấy thế thì trợn mắt há mồm, mới nói câu trồng cây chuối tiểu xong.

"Tôn, cục trưởng Tôn...!Sao lại là ông?"
"Cục trưởng Tôn là bạn của cậu à...
Tần Minh nói: "Đóng cửa hàng này cho tôi, anh làm được không?"
Tôn Nhân Binh nhíu mày, nhận ra vài tên đàn em có mắt như mù đã đắc tội Tần Minh, ông ta vội nói:
"Đại ca, anh muốn đóng cửa hàng này thì dễ thôi mà.

Tôi sẽ gọi người đến ngay, trước khi người đến tôi sẽ thay đại ca xử vài tên không có mắt.

"Khoan, đừng mà cục trưởng Tôn.

Chúng tôi không biết anh ta là bạn ông mà "
Anh, chúng tôi có mắt mà không có tròng.

Anh à chúng tôi sai rồi, chúng tôi sẽ trồng cây chuối tiểu ngay"
“Anh, đừng đóng cửa hàng của chúng tôi mà.

Ông chủ Đổng sẽ không tha cho chúng tôi, chúng tôi chỉ kiếm miếng ăn thôi."
Vài tên vệ sĩ trông cửa thấy chuyện là lạ, anh chàng trông giống công tử bột ăn chơi lại làm một người có tiếng nói ở Bắc Kinh như cục trưởng Tôn phải gọi là đại ca, lai lịch anh ta lớn đến mức nào?
Vội vã quỳ xuống xin lỗi, khóc sướt mướt xin lỗi.
Tần Minh cũng không muốn làm thật, anh hỏi: "Tôi còn cần thư mời không?"
"Không cần, không cần, anh là bạn của cục trưởng Tôn nên có thể vào"

Tần Minh cười đắc chí, vỗ Tôn Nhân Binh, nói: "Tên của ông cũng hữu dụng thật, đúng rồi, ông đến đây làm gì vậy? Sa đoạ hả?"
Khóe miệng Tôn Nhân Binh giật giật, thầm nghĩ đại ca à anh đừng nói bậy bạ, dễ có chuyện lắm đấy.
Ông ta giải thích: "Ông Đổng là bạn của tôi, tôi đến đây tham gia buổi đấu giá đặc biệt, định mua một món đồ quý làm quà tặng lại cho Tôn Chính Nghĩa.

Dù sao ông cụ cũng thuộc bậc cha chú, quà tệ quá cũng không hay lắm"
Nói xong, Tôn Nhân Binh lại đưa mắt nhìn sang Dương Hiểu Huyền, nói: "Chào mừng Tôn Chính Nghĩa trở về nhà họ Tôn của chúng ta."
Dương Hiểu Huyền không thể hiện cảm xúc gì.
Tần

Minh sực tỉnh, trùng hợp thật nhỉ, anh hỏi: "Vậy ông có gặp người nhà họ Lâm ở Tương Tây không?"
Tồn Nhân Binh nói: "À, có gặp, tôi còn nói cho họ biết chuyện cô Lâm đang đi theo anh học tu hành nữa"
Lòng Lâm Vũ Nhu hơi hoảng, khó khăn lắm cô ta mới có cớ để ở lại bên cạnh Tần Minh.

Nếu bị Tần Minh đưa về, thậm chí cô ta còn nghi ngờ sau này mình sẽ không còn qua lại Tần Minh nữa.
Đoàn người lên lầu, trong một hành lang rất dài, bỗng có một căn phòng mở cửa.

"Ha!" Hai cánh tay già nua chộp lên gáy Tần Minh!
Chuyện xảy ra bất ngờ, Tống Dĩnh đứng bên cạnh Tần Minh, đỡ không kịp nên gáy của Tần Minh đã bị bàn tay già nua kia bóp.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Dương Hiểu Huyền chợt duỗi ngón tay ra, dường như điểm trúng huyệt của cánh tay kia nên cánh tay già nua đó rụt lại nhanh như chớp.

"Võ tốt đấy." Người duỗi tay đó hô lên.
Tần Minh cũng bất ngờ, anh nói: "Chị Bạch Anh, chị biết nắm bắt cơ hội thật.
Chị Bạch Anh cười toe toét nói: "Ha ha, nhóc con, lời thoả thuận ban đầu có được tính không?"

Tần Minh đắc chí nói: "Tính chứ, bây giờ tôi có hai cao thủ ở đây.

Nếu chị có thể đánh thắng tôi, tôi sẽ đồng ý với chị.

Vấn đề là chị có thể đánh với tôi được hay không? Tôi đâu nói là tôi sẽ không tìm người giúp"
Dương Hiểu Huyền nhíu chặt mày, nói: "Đây là cao thủ mà cậu nói với tôi? Chỉ cần tôi thắng bà ta là cậu sẽ đánh với tôi một trận? Sao lại là một bà lão?"
Tần Minh nói: "Đừng xem thường bà lão này, giỏi lắm đó."
Dương Hiểu Huyền nheo mắt, bước một bước dài xông lên đánh chị Bạch Anh.
Chị Bạch Anh dùng hai tay để chặn lại, cơ thể chùng xuống khuỵu gối, phải lùi vài bước liên tục mới đứng vững được.
Dương Hiểu Huyền hơi ngạc nhiên, nói: "Ồ, cũng khá đó, nhưng dù sao cũng là đàn bà, không giỏi như cậu."
Tần Minh nói: "Đánh thắng rồi hẵng nói.

Ha ha ha, tôi đi tham gia buổi đấu giá gì đó đây.
Dương Hiểu Huyền lạnh nhạt nói: "Ba phút thôi, tôi sẽ đuổi kịp"
Chị Bạch Anh nhìn Lâm Vũ Nhu với vẻ lo lắng, lòng tự trách bản thân:
"Thằng nhóc Tần Minh này tìm đâu ra nhiều cao thủ quá vậy? Lúc trước ở thị trấn Bạch Thủy để cậu ta trốn thoát, đúng là sai lầm.".



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện