Thiên Phạt Biến Thiên (Thuần Việt)

Bần Đạo Đã Không Chờ Được Nữa Rồi!


trước sau

Advertisement

Tất cả mọi người trong Cô Tô Thành đều trở nên xôn xao sau một câu nói Lý Văn Cường.Hoàng Thủ Nghĩa đã không thể cầm nước mắt chảy xuôi mà thở dài một tiếng rồi nói:"Aizz~! Văn Cường a Văn Cường! Kỳ tài ngút trời như ngươi mà tại làm sao lại bị người ta đố kỵ đến muốn mạng thế này. . ."Hoàng Thủ Nghĩa quay đầu lại nói với bá quan văn võ bên người:"Văn Cường tuy biết rõ hung hiểm, nhưng hắn đã vì an nguy của Cô Tô Thành chúng ta mà đứng lên làm việc nghĩa chẳng từ nan. Tinh thần không biết sợ như Lý Văn Cường chính là giá trị để cho chúng ta học tập!"Bá quan văn võ đồng thanh hô:"Hoàng đại nhân nói rất đúng!"". . ."Mà lúc này, đám người danh môn vọng tộc kia đều đang quan sát Lý Văn Cường, và ánh mắt của bọn họ cũng đã trở nên phức tạp.Vừa mới bắt đầu, bọn hắn vẫn còn cảm thấy cái sao chổi Lý Văn Cường này có thể sẽ hại chết tất cả mọi người. Nhưng mà ai có thể nghĩ tới, ở tại thời điểm trọng yếu trước mắt, khi Lý Văn Cường vừa nghe được Cửu Huyền chân nhân nói muốn làm khó người vô tội trong Cô Tô Thành, thì hắn lại có thể đứng dậy làm việc nghĩa chẳng từ nan. Cả đám người đều cảm thán:"Aizz~! Lý Văn Cường không biết sợ a!""Văn Cường thật là anh hùng!""Ta đã từng cho rằng ngoại trừ dáng dấp đẹp trai ra thì Lý Văn Cường không còn gì khác, nhưng bây giờ ta biết ta đã sai rồi! Lý Văn Cường không chỉ có dung nhan tuyệt thế giống như ta, tài hoa hơi cao hơn ta, mà hắn còn có cả gan hổ long uy đáng để cho ta phải học tập!""Tuy là Lý Văn Cường sẽ chết, nhưng hắn cũng sẽ được hậu nhân ca tụng. Một bài ca « Chung Vô Diễm » của hắn đã làm cho ngàn vạn nữ tử đều phải đau lòng! Một câu ‘Ngươi có gì muốn làm’ sẽ lưu truyền ngàn năm bên trong trăm Cô Tô Thành a!""Thơ hay! Thơ hay!"". . ."Lời nói mà nhóm người Danh môn vọng tộc yêu thích nhất chính là lời nói xã giao. Nhất là ở tại cái thời khắc yên tĩnh này, bọn hắn đã không keo kiệt mà dùng đủ từ ngữ đẹp đẽ nhất để ca ngợi Lý Văn Cường. Vì dù sao tất cả nguy cơ cũng đã được giải quyết từ khi Lý Văn Cường xuất hiện.Vậy tại sao bọn họ lại không làm giống như một lão bách tính là sẽ ca tụng trước mặt cường giả được chứ?Mà sau này cái vị anh hùng kia sẽ thuận tiện đề thăng ấn tượng của mình ở trong mắt bách tính!Sự thật đúng là như thế! Vì lão bách tính nào cũng sẽ cảm thấy Lý Văn Cường chính là cái người theo chủ nghĩa anh hùng.Sau khi nghe nhóm danh môn vọng tộc cố ý lớn tiếng nói ra những lời hoa mỹ cho Lý Văn Cường, thì một vài người nhạy cảm thậm chí đã bắt đầu lau lấy nước mắt.Lý Văn Cường đi từng bước một hướng tới lâu thành, trong ánh mắt của hắn lóe lên một vệt thấp thỏm chi sắc, nhưng hắn lại lấy hết dũng khí để hô to một tiếng:"Không biết các hạ tìm ta là có gì điều muốn làm?"Cửu Huyền chân nhân mang cảm giác khó chịu mà nhìn xem Lý Văn Cường. Nhất là khi hắn trông thấy toàn thành đều đang ca tụng Lý Văn Cường thì trong lòng hắn càng có một nỗi khổ không nói thành lời làm hắn buồn muốn khóc:‘Cửu Huyền ta mới chính là người bị hại a! Vì cái gì mà tất cả các người lại đi ca tụng kẻ đầu têu chứ hả?!!’‘Ta lúc đấy không có trêu ai, gây ai; mà êm đẹp đi đến Cô Tô Thành để thu nhận đệ tử. Trên đường trở về ta bỗng nhiên bị sét đánh, bản mệnh pháp bảo cũng tự bạo, ta còn đại thương nguyên khí. Kết quả là cái chuyện này vẫn chưa xong! Còn bắt ta phải ôm hận mà đi đến dạy bảo cừu nhân của mình đạp lên con đường tu chân nữa a!’‘Mà ta ở tại trước mặt cừu nhân của mình lại còn không thể nói được một câu, thậm chí ta còn chưa kịp nói tiếng nào với Lý Văn Cường thì ta liền xém đi gặp tổ tông. Kết quả là Lý Văn Cường lại lấy ra một loại phương thức ra sân cực kỳ có sắc thái bi tráng khiến cho toàn thành đều ca tụng cái tai hoạ Lý Văn Cường này. Sau đó ta còn tự mình trở thành một cái nhân vật phản diện a!’‘Cái này cũng quá đáng đi!’‘Dựa vào cái gììì?!!’‘Thiên đạo thật bất công a!’‘Oan ức thì ta cõng, khổ lực thì ta chịu, tổn thương thì ta nhận, còn chỗ tốt thì ngươi cầmmm!!!’‘Lý Văn Cường kia hoàn thành cái tai hoạ tân thủ thì hắn sẽ thu hoạch được gói quà tân thủ lớn. Mà ta thì chỉ là một người đi đường nên cái gì cũng không có!’‘Mà nếu Lý Văn Cường kia không hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, thì ta sẽ làm một quần chúng vây xem, và ta phải giúp hắn nhận lấy sét đánh!’Cửu Huyền chân nhân bây giờ cũng chỉ có thể cắn nát răng rồi nuốt vào trong bụng vì sự tình đã xảy ra rồi. Vậy hắn đành phải giải quyết sự tình mà thôi.Cửu Huyền chân nhân xầm mặt lại rồi phi thân nhảy xuống đất, một phát bắt được tay của Lý Văn Cường mà quát lạnh một tiếng:"Đi!"Lý Văn Cường vội vàng hét lớn một tiếng:"Ngươi muốn làm gì?!! Ta không đi! Ta dựa vào cái gì mà phải đi theo ngươi chứ?!!"Cửu Huyền chân nhân ngẩn người nói:"Ngươi nhất định phải đi!"Lý Văn Cường nganh hám nói:"Ta liền không đi!"Cửu Huyền chân nhân liền há to miệng rồi nghĩ sẽ nói ra sự tình mình đã bị tỏa định, nhưng hắn lại nói không nên lời. Mà hắn lại càng không thể ép buộc Lý Văn Cường.Bởi vì nếu hắn có thái độ không tốt khiến cho Lý Văn Cường không chịu đi tu luyện, thì hắn chẳng có biện pháp nào để có thể bắt Lý Văn Cường đi được.Cửu Huyền chân nhân nhìn thấy Lý Văn Cường có tính tình ngang bướng, thì trong lòng hắn đã đoán chừng là nếu hắn làm Lý Văn Cường phát bực, thì đại khái là Lý Văn Cường sẽ đối nghịch với mình.Cửu Huyền chân nhân thầm than:“Quá ủy khuất đi! Chính mình là người bị ủy khuất mà còn phải đi lấy lòng kẻ đầu têu sao?”Trầm mặc hồi lâu với ngôn từ bất thiện trong lòng rồi Cửu Huyền chân nhân khẽ nói:"Ta thu ngươi làm đồ! Đi! Ta mang ngươi đi tu chân!"Thoại âm vừa rơi xuống thì Onggg một tiếng, trong nháy mắt toàn bộ Cô Tô Thành liền rung chuyển.Tất

Advertisement
cả mọi người đều mộng bức.Bọn hắn đều cho rằng Cửu Huyền chân nhân với khí thế hung hăng mà đến chính là muốn giết Lý Văn Cường. Kết quả ai có thể nghĩ đến là Cửu Huyền chân nhân sẽ mở miệng muốn thu Lý Văn Cường làm đồ đệ cơ chứ? Tu chân giả có phương thức thu đồ đều là tiên binh hậu lễ (trước đánh sau mời) như thế này sao?Giờ khắc này Lý Văn Cường cũng đã bị chấn kinh.Hắn thật sự bị chấn kinh!Trước đó hệ thống đã nói muốn ngẫu nhiên đánh chết một tên người qua đường, và hắn tưởng còn rằng hệ thống đang nói đùa. Nhưng hắn thật không nghĩ tới là hệ thống dĩ nhiên lại nói thật.Lý Văn Cường lấy kinh nghiệm nhiều năm bị sét đánh của mình đến xem, thì hắn thấy Cửu Huyền chân nhân hiện tại đang mình đầy thương tích, tóc còn có chút mùi khét lẹt, thì hắn khẳng định là Cửu Huyền chân nhân đã bị sét đánh qua. Thậm chí Lý Văn Cường còn có thể ngửi được một cỗ mùi vị không may từ trên thân Cửu Huyền chân nhân. Cái thứ mùi vị mà chính hắn đã từng nắm giữ qua.Đều là sự thật!Không ngờ đều là sự thật!Cửu Huyền chân nhân nhìn thấy Lý Văn Cường ngẩn người, thì hắn thật sự đã gấp đến muốn nổ. Hắn vội vàng quát:"Đi thôi! Ngươi bái ta làm thầy rồi ta mang ngươi đi tu chân! Ngươi không phải đã nói là Lý Văn Cường nhà ngươi rất có thiên phú hay sao? Không phải ngươi đã nói là ngươi sẽ vì tu chân mà sống hay sao?"Hạnh phúc tới quá đột ngột làm cho Lý Văn Cường có chút mờ mịt mà nhìn xem Cửu Huyền chân nhân:"Ngươi. . ."Kêu ngươi ngươi muốn nửa ngày mà Lý Văn Cường cũng không nói ra nổi một câu.Cửu Huyền chân nhân nhìn xem đồng hồ đếm ngược trong đầu chỉ còn lại hai canh giờ, khiến cho hắn hận không thể qua đời tại chỗ.Cửu Huyền chân nhân giậm chân quát:"Chỉ cần ngươi cùng ta đi học tu chân, thì ta sẽ bái ngươi làm thầy cũng đều được a!"Đám quần chúng vây xem ở Cô Tô Thành:"? ? ?"Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.Nhìn xem Cửu Huyền chân nhân nắm lấy hai tay Lý Văn Cường, thì tam quan của mọi người ở đây đều muốn hỏng mất. Cái này vẫn là một vị tu chân giả cao cao tại thượng hay sao? Đây là một Tiên nhân vô cùng kiêu căng hay sao? Đây là đạo trưởng đã từng xem phàm nhân chính là kiến hôi hay sao?Chỉ cần ngươi cùng ta đi tu chân thì ta bái ngươi làm thầy cũng đều được sao? Cái này còn là tiếng người nói ra sao?Đúng lúc này, trong đầu Lý Văn Cường và Cửu Huyền chân nhân đều đồng thời vang lên âm thanh của hệ thống:"Mời túc chủ Lý Văn Cường lập tức hoàn thành nhiệm vụ tân thủ lần thứ nhất tu luyện. Cảnh cáo, mời túc chủ lập tức hoàn thành. Cảnh cáo!"Àooo!!!Cuồng phong đang gào thét.Giờ khắc này, thiên uy đã lan ra vô cùng mãnh liệt.Cửu Huyền chân nhân cùng Lý Văn Cường đều đồng thời ngẩng đầu lên để nhìn đám mây đen trên trời một chút, sau đó hai người đều cùng nhau hít một hơi lãnh khí.Cửu Huyền chân nhân thì thào một tiếng:"Lại muốn tới rồi. . ."Lý Văn Cường cũng nghẹn họng mà nhìn trân trối. Hắn cũng thì thào một tiếng:"Nó còn muốn mạnh hơn so với dĩ vãng a! Cái này chính là sự khủng bố của năng lượng Thiên Đạo 2.5 sao?"Hai người đều cúi đầu xuống rồi liếc nhìn nhau.Sau đó Cửu Huyền chân nhân như bị điên rồi. Hắn một tay ôm lấy Lý Văn Cường vào trong ngực giống như là ôm một cô công chúa.Lý Văn Cường chỉ cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, rồi hắn theo bản năng mà kinh hô một tiếng:"Ai da! Ai da! Ngươi đang làm cái gì thế hả? Ngươi muốn làm cái gì? Thả ta xuống!""Thả ta xuống a!""Cái này còn có thể thống gì a!“Mau thả ta xuống!"Cửu Huyền chân nhân như người bị điên mà ôm Lý Văn Cường phóng tới ngoài thành. Hắn run giọng nói:"Bần đạo. . . Bần đạo đã không chờ được nữa rồi!"". . ."Onggg!!!Lúc này, trên dưới trong ngoài ở toàn bộ Cô Tô Thành, tất cả quần chúng ở đây đều xôn xao rất kịch liệt.Tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, và trong ánh mắt lóe lên thần sắc vô cùng cổ quái, dĩ nhiên là đã nói không nên lời.Ôm công chúa?!!Bần đạo đã không chờ được nữa rồi?!!Cái này. . . Đây là cách để đi tới tu chân giới sao?!!Ban đầu Trương Y Y nghe nói Cửu Huyền chân nhân không phải tới giết Lý Văn Cường mà đến để nhận Lý Văn Cường đi tu chân, thì trong lòng nàng liền thở dài một hơi.Nhưng sau khi nàng nhìn thấy Cửu Huyền chân nhân cứ ôm Lý Văn Cường như vậy mà chạy đi, nhất là hắn còn nói ra câu nói kia, trong nháy mắt đã làm cho nàng lại chảy ra nước mắt một lần nữa như là vỡ đê. Cả người nàng như bị hỏng mất mà phóng ra ngoài thành để đuổi theo Cửu Huyền chân nhân.Nàng một bên chạy còn một bên kêu khóc thê lương:"Không! Văn Cường. . . Văn Cường…"Nhưng nàng chỉ là phàm nhân thì bước chân của nàng làm sao có thể đuổi kịp bộ pháp của tu chân giả được chứ? Chỉ là vừa đến bên ngoài cửa thành thì Trương Y Y sớm đã không thấy được bóng dáng của hai người họ nữa.Hoàng Thủ Nghĩa đứng ở cửa thành mà nhìn xem dáng vẻ đáng thương của Trương Y Y, hắn không khỏi thở dài một tiếng rồi nói:"Aizz~! Chuyện này nên gọi là cái chuyện gì đây? Lý Văn Cường vừa mới ra miệng hổ thì lại tiến vào ổ sói rồi!"". . ."

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện