Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Tự giới thiệu (1)


trước sau

- Sơn môn sập?

Trương Huyền ngẩn ngơ, cứng ngắc tại chỗ.

Hôm qua xông còn rất tốt, hơn vạn học sinh tiến vào, mỗi người thi triển tài năng và học vấn, cuối cùng quyết ra năm trăm người đứng đầu... Làm sao lại đột nhiên sập?

- Vừa rồi Phí sư nói!

Trần Nhạc Dao nói nhỏ, trong mắt cũng đầy khó tin.

Rất hiển nhiên, tin tức này đối với nàng mà nói, cũng cực kỳ rung động, nếu không cũng không có khả năng nhìn thấy Trương Huyền, liền trực tiếp nói ra.

- Phí sư?

- Là người ở phía trước kia, hắn là chủ nhiệm lớp tinh anh, về sau có chuyện gì có thể tìm hắn, không hiểu, cũng có thể hỏi!

Trần Nhạc Dao chỉ về phía trước.

Trương Huyền nhìn một trung niên đang đứng ở phía trước, mấy học sinh vây quanh bốn phía, tựa hồ hỏi thăm sự tình gì.

- Có nói bởi vì cái gì không?

Quy định xông sơn môn, đã trải qua vài vạn năm, đều sừng sững không ngã, làm sao đột nhiên xuất hiện biến cố như vậy?

- Hình như là nói, pho tượng Quý Thánh trấn áp sơn môn bể nát!

Suy nghĩ một chút, Trần Nhạc Dao nói.

Trương Huyền không hiểu.

Sơn môn sụp đổ cùng pho tượng vỡ vụn có quan hệ gì?

- Quy định xông sơn môn, là Quý Thánh xây dựng, là một không gian gấp do hắn chế tác, rất nhiều hạng mục khảo hạch là từ ý niệm của hắn tiến hành khống chế, pho tượng vỡ vụn, liền đại biểu hắn lưu lại ý niệm biến mất, không gian không còn ủng hộ, tự nhiên sẽ sụp đổ...

Trần Nhạc Dao nói.

- Cái này...

Trương Huyền cau mày.

Từng cùng Quý Thánh ở chung ba ngày, đối với Điện Chủ Thánh Tử điện đời thứ nhất này cực kỳ cảm kích, vốn cho rằng nắm giữ thực lực mở ra Điện Chủ lệnh, lại đi tìm đối phương, ở trước mặt cảm ơn, không nghĩ tới nhanh như vậy, ý niệm liền tiêu tán.

- Tồn tại mấy vạn năm, dù phần lớn thời gian đều đang ngủ say, sinh mệnh cũng đến phần cuối...

Cảm khái một tiếng.

Người người đều có hạn chế tuổi thọ, cho dù là Khổng sư cũng không có vượt ra thời gian trường hà, siêu thoát ngoại vật.

Vị Quý Thánh này khi còn sống, mặc dù thực lực cực mạnh, nhưng mà sau khi chết ý niệm tồn tại thời gian cũng có hạn chế, một mực ngủ say mà nói, còn có thể tồn tại lâu một chút, mỗi một lần khảo hạch đều thức tỉnh một lần, dần dà, tán loạn chỉ là vấn đề thời gian.

- Đúng vậy!

Trần Nhạc Dao gật đầu, nhịn không được cảm khái:

- Quý Thánh ý niệm tiêu tán, về sau vị trí Điện Chủ càng khó xác lập...

- Điện Chủ?

- Ngươi còn không biết a, nghe nói ý niệm của Quý Thánh không chỉ tuyển chọn học sinh, trọng yếu nhất là tuyển chọn Điện Chủ mới, Điện Chủ Thánh Tử điện kỳ trước, là hắn tự mình tuyển chọn ra... Hiện tại ý niệm tiêu tán, Điện Chủ mới còn không có thiết lập, bất
kể ai đi làm, đều sẽ danh bất chính, ngôn bất thuận...

Xem như thiên tài một phương thế lực, có con đường tin tức của mình, mặc dù việc này cơ mật, nhưng đối với nàng mà nói cũng không tính quá khó hỏi thăm.

- Cái này...

Trương Huyền nháy mắt, đang muốn nói chuyện, liền nghe giữa phòng có một thanh âm to rõ vang lên. Quay đầu nhìn, chính là Phí sư mới vừa rồi cùng mấy học sinh nói chuyện.

- Xem ra người lớp tinh anh chúng ta đã đến đông đủ, đầu tiên, hoan nghênh chư vị trở thành học viên của Thánh Tử điện, sau này một đoạn thời gian, ta sẽ cùng các ngươi chung một chỗ vượt qua. Hiện tại, xin các vị tự giới thiệu mình một chút, tận lực để mọi người mau sớm nhận biết, hơn nữa quen thuộc, bởi vì về sau các ngươi sẽ là bạn học, ở chung một đoạn thời gian tương đối dài. Được rồi, vị thứ nhất, Phùng Tử Dật...

Trương Huyền nhìn qua.

Phùng Tử Dật này, có khả năng đè ép người Trương gia một đầu, trở thành khảo hạch thứ nhất, nói rõ năng lực, hắn cũng rất muốn nhìn một chút, đến cùng là thần thánh phương nào.

Một thanh niên đi ra, thoạt nhìn khoảng hai mươi bốn tuổi, bộ dáng rất bình thường, không có khí tức kinh người, cũng không có dung mạo kinh người, đi ở trong đám người, không cẩn thận quan sát, có khả năng căn bản không phát hiện được.

Bất quá, Minh Lý Chi Nhãn chiếu rọi xuống, có thể rõ ràng nhìn ra trong cơ thể đối phương có khí tức cuồng bạo, như sông lớn sôi trào, một khi nhen lửa, chắc chắn bộc phát ra lực lượng kinh người.

- Lĩnh Vực cảnh hậu kỳ... Quả thực rất mạnh!

Vẻ mặt Trương Huyền nghiêm túc.

Đối phương chẳng qua hai bốn tuổi, liền có loại thực lực này, thiên phú có thể nói cường đại đến đáng sợ.

- Ta tên Phùng Tử Dật!

Trong đám người đi ra, thanh niên không có quá nhiều lời nói, chỉ giới thiệu tên, liền không nói thêm lời. Bất quá, càng như vậy, càng để cho người ta cảm thấy sâu không lường được.

- Vị thứ hai, Trương Hủ!

Phí sư nói.

Chỗ của hắn mặc dù có tài liệu cặn kẽ của mỗi học viên, nhưng mà đối phương không muốn nói, cũng không giải thích thêm.

Truyện convert hay : Thần Y Hoàng Hậu: Ngạo Kiều Bạo Quân, Cường Thế Sủng!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện