Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Thành tích không tính (1)


trước sau

- Nhận chủ?

Không chỉ mọi người không hiểu, Trương Huyền cũng sững sờ ngay tại chỗ, một lát sau mới hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

Kiếm ý đầy trời đều là Linh Hư kiếm thả ra, những trường kiếm này đạt được chỗ tốt, sớm đã nghe theo hiệu lệnh.

Hiện tại Linh Hư kiếm thành công nhận chủ, mình càng lĩnh ngộ Kiếm Đạo chân giải, tất cả vũ khí đã công nhận mình, nhận chủ thành công.

- Cộng thêm Khinh Ngữ kiếm của Kỷ Linh Phong, vừa vặn một trăm linh tám chuôi... Phù hợp yêu cầu kiếm trận, khó trách Linh Hư kiếm sẽ đáp ứng yêu cầu của Kỷ Linh Chân, ra tay với ta...

Trương Huyền thầm nghĩ.

Trường kiếm Thánh khí trung phẩm ở chung quanh, tính gộp lại một trăm linh bảy thanh, phối hợp Linh Hư kiếm, vừa vặn có khả năng sắp đặt thành kiếm trận, phát huy ra uy lực cực mạnh.

- Sau khi Kiếm lão nhân sáng chế kiếm pháp, chẳng lẽ một mực không có gom đủ kiếm trận? Lúc này mới bị người chém giết?

Một ý nghĩ từ trong óc xông ra.

Linh Hư tam kiếm, cần rất nhiều vũ khí phối hợp, sẽ không phải đến trước khi chết Kiếm lão nhân cũng không có gom góp đủ, lúc này mới bị người vây công, dẫn đến vẫn lạc chứ!

Nếu không, lấy thực lực của hắn, muốn chém giết chỉ sợ không dễ dàng như vậy.

Biết những việc này đã không có cách nào cân nhắc, Trương Huyền không nghĩ nhiều nữa, bàn tay lớn vồ một cái, thu trường kiếm đầy trời vào nhẫn, mới vừa làm xong những chuyện này, liền nghe trên không có tiếng hạc ré sắc nhọn, một tiên hạc to lớn bay tới.

Triệu Hưng Mặc cùng Nhạc đường chủ đứng ở trên lưng hạc, nhìn đám người tham gia khảo hạch nằm trên đất, giống như cha mẹ chết.

Trương Huyền dùng Thiên Nghĩ Phong Mẫu khống chế Thiên Nghĩ Phong, để bọn hắn không biết bên này chuyện gì xảy ra, nhưng thời gian dài vẫn phát hiện có cái gì không đúng, trên đường chạy tới, cảm nhận được tất cả ngọc phù vỡ vụn, suýt chút nữa từ trên lưng hạc rơi xuống.

Quy định ba ngày lựa chọn kết quả, lúc này mới nửa ngày, liền toàn quân bị diệt...

Có cần khoa trương như vậy hay không? Tiên hạc rơi trên mặt đất, rất nhanh rõ ràng chuyện gì xảy ra, nhìn về phía Trương Huyền, con mắt của Triệu Hưng Mặc đỏ bừng, sắp khóc rồi.

Sớm biết tên này ưa thích kiếm chuyện, nhưng không nghĩ tới sẽ xử lý như vậy ah!

Một người diệt tất cả người tham gia khảo hạch, cái vòng hai này tính thế nào a? Cũng không thể vất vả lâu như vậy, tìm người khắp nơi, cuối cùng chỉ có ngươi thông qua a? Thật muốn như vậy, không nói Thánh Tử điện có đáp ứng hay không, bát đại phong hào đế quốc, cùng tất cả Thánh Nhân quý tộc sẽ phát điên người có biết không.

- Triệu sư, pháp không trách chúng, nhiều người thất bại như vậy, ta cảm thấy không phù hợp quy củ, cái vòng hai này tồn tại sơ hở, không bằng lập quy tắc lần nữa, lại tỷ thí một trận! Như vậy mới có thể thể hiện công bằng.

Nhạc đường chủ nhìn Trương Huyền một cái, lông mày nhảy loạn, vội vàng ôm quyền nói.

- Không sai, ta cũng cảm thấy cần tỷ thí lần nữa...

- Ta đồng ý...

Ánh mắt đám người Tôn Càn sáng lên, vội vàng mở miệng.

Không tỷ thí lần nữa mà nói, bọn họ toàn quân bị diệt, đương nhiên sẽ không bằng lòng.

- Cái này...

Triệu Hưng Mặc do dự.

Chỉ một người trở về báo cáo kết quả, khẳng định là không được, nhưng quy củ đã ra, lúc này sửa đổi, lực công tín sẽ bị khiêu chiến rất lớn.

Thi vòng hai lần nữa, lần sau không có thông qua, vẫn không cam tâm, yêu cầu tiếp tục thi, vậy nên làm gì? Cũng không thể một mực như vậy!

- Chuyện này ta cần bẩm báo Thánh Tử điện, do các trưởng lão phán quyết!

Triệu Hưng Mặc suy tư một lát, nói.

Xuất hiện loại tình huống này, đã vượt ra khỏi phạm trù năng lực của hắn, vẫn là báo tin tức lên cho thỏa đáng.

- Rõ!

Thấy hắn nói
như vậy, đám người không dám nhiều nói.

- Trương sư, ngươi đã đạt được bảo vật của Kiếm Trì, hy vọng có thể trả lại Tiềm Xung đế quốc ta, ta đại biểu Tiềm Xung Danh Sư đường, cùng tất cả Danh Sư cảm kích khôn cùng...

Nhạc đường chủ quay đầu nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa nói.

Vừa rồi đám người giải thích vì sao bị đào thải, cũng nói sự tình bảo vật xuất hiện một lần.

- Trả lại?

Trương Huyền giống như nhìn đồ đần nhìn qua:

- Kiếm Trì đứng sừng sững Tiềm Xung đế quốc vạn năm, cũng không có người đạt được, nói rõ thứ này không có duyên với các ngươi, ta đã có duyên, dựa vào cái gì chắp tay nhường cho?

- Lời này liền không đúng, Kiếm Trì là di tích của Tiềm Xung đế quốc ta, khích lệ vô số Danh Sư anh dũng hướng về phía trước, thuộc về trụ cột tinh thần cùng đồ đằng của toàn bộ đế quốc, ngươi không phải người của Tiềm Xung đế quốc, đạt được truyền thừa, tự nhiên phải trả lại, cũng không thể trực tiếp cầm rời khỏi, phá hư tín ngưỡng của một đế quốc, để nó rối loạn a!

Nhạc đường chủ cười nói.

Hắn nói không nặng, hơn nữa còn tươi cười, nhưng trong lời nói lại mang theo đại thế để cho người ta không thể không khuất phục.

Ý tứ rất rõ ràng, truyền thừa trong Kiếm Trì là của Tiềm Xung đế quốc chúng ta, ngươi không phải người của đế quốc, đừng mơ tưởng lấy đi!

Thật muốn không trả, đế quốc xuất hiện náo động, liền là tội lỗi của ngươi...

Chắc hẳn tổng bộ cũng không nguyện ý nhìn thấy sự tình này.

Nói nhu hòa, lại mang theo uy hiếp mạnh mẽ.

Trương Huyền vô cùng thông minh, lập tức nghe được ý vị của hắn nói, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Nếu là trụ cột tinh thần cùng đồ đằng, tồn tại ở Tiềm Xung đế quốc trên vạn năm, vì cái gì không có người đạt được? Có bảo vật mà không cần, không cách nào tạo phúc hậu nhân, để cho thực lực của người ta tăng lên, Danh Sư đường các ngươi cũng quá vô dụng đi!

- Ây...

Khóe miệng Nhạc đường chủ giật một cái, kìm nén đến sắc mặt đỏ lên.

- Mình vô năng thu hoạch được truyền thừa, lại muốn bắt chẹt ta, đây là quy củ của Tiềm Xung Danh Sư đường? Xem ra ta phải lên báo tổng bộ, để bọn hắn tra rõ một chút!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Cái này... Trương sư không muốn trả lại truyền thừa cũng được, ta chỉ là lo lắng, làm như vậy sẽ ảnh hưởng thanh danh của ngươi, thật không có ý tứ gì khác...

Biết mình không chiếm lý, Nhạc đường chủ đành phải nói sang chuyện khác.

- Ảnh hưởng thanh danh? Thế thì không lo, vừa vặn, ta có chuyện muốn báo lên tổng bộ, để liên minh làm chủ cho ta!

Trương Huyền nói.

- Không biết là chuyện gì?

Nhạc đường chủ nheo mắt.

- Đi vào Kiếm Trì thi vòng hai, là quy củ Triệu sư quyết định, tất cả người tham gia khảo hạch đều không biết, nhưng ta lại ở nơi này, bị mai phục đánh lén, ta hoài nghi có người trước thời hạn biết tin tức, tiết lộ ra ngoài, ý đồ mưu hại ta, cho nên hi vọng liên minh tra rõ!

Trương Huyền khoát tay áo.

Truyện convert hay : Vô Thượng Thần Đế

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện