Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Xoay nôn (1)


trước sau

- Trương sư, vị này là Thánh Nhân Tiết gia, tam công tử Tiết Ngưng!

Nhìn gia hỏa nói chuyện, Trương Cửu Tiêu truyền âm.

- Thánh Nhân Tiết gia?

- Ừm, mặc dù là quý tộc tam đẳng, nhưng cũng không thể khinh thường, nội tình so với Tiềm Xung đế quốc cũng không hề yếu.

Trương Cửu Tiêu tiếp tục nói.

Thánh Nhân quý tộc, dù là bất nhập lưu, cũng có truyền thừa lâu đời, có pháp quyết tu luyện thích hợp huyết mạch mình nhất, không phải đế quốc bình thường có thể so sánh được.

Vị Tiết tam công tử này, chỉ có nửa bước Xuất Khiếu, nhưng sức chiến đấu chân chính, cường giả Xuất Khiếu cảnh trải qua một lần lôi kiếp, cũng chưa chắc có khả năng chống lại!

- Đa tạ nhắc nhở!

Trương Huyền ngẩng đầu, nhíu mày:

- Ngươi cũng muốn uống ly Thiên Thần túy này?

- Không chỉ là Thiên Thần túy...

Tiết tam công tử hừ nhẹ một tiếng, trên mặt mang ngạo khí.

Vốn đây chỉ là một chén rượu, nhưng Nhạc đường chủ nói đưa cho người mạnh nhất, đã thay đổi chất, không riêng gì vấn đề về rượu!

Nếu thực lực tên này thật tài năng xuất chúng ngược lại cũng thôi, nhưng liên tục hai lần mưu lợi chiến thắng, thực lực của mình càng chỉ có Nguyên Thần cảnh trung kỳ...

Loại tu vi này, tùy ý uống rượu ngon, bọn họ những con cháu Thánh Nhân quý tộc này, mặt mũi để ở nơi đâu?

- Ngươi còn muốn làm gì?

Trương Huyền cực kỳ cảnh giác.

- Không làm gì, rất đơn giản, ta đồng dạng ra mười viên Linh Thạch, ngươi tỷ thí với ta, thắng, Thiên Thần túy về ta, thua, Linh Thạch về ngươi!

Tiết Ngưng nói.

- Cái này...

Trương Huyền dừng lại một chút, nói:

- Ta mới vừa chiến đấu hai tràng, chân khí đã tiêu hao hơn phân nửa... Như vậy đi, lấy ra mười lăm viên, liền so với ngươi!

- Hao tổn?

Tiết Ngưng nheo mắt.

Vừa rồi chỉ ném lô đỉnh ra, đập người nằm xuống...

Hao tổn chân khí gì a?

- Tốt, mười lăm viên thì mười lăm viên!

Biết cùng đối phương khua môi múa mép, sẽ tươi sống tức chết, Tiết Ngưng vẫy tay một cái.

Căn cứ Trương Huyền này toả ra lực lượng, cùng tốc độ phản ứng, hắn muốn chiến thắng cực kỳ đơn giản, không có lo lắng gì.

Lại nói, hàng năm Tiềm Xung đế quốc đều cùng gia tộc bọn hắn có sinh ý qua lại, mười lăm viên Tinh Nguyên thượng phẩm mà thôi, không tính là gì.

- Tốt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Ngươi cũng muốn dùng binh khí?

- Ta không dùng binh khí, ngươi cũng không thể sử dụng lô đỉnh! Chỉ bằng vào thực lực, công bằng quyết đấu.

Tiết Ngưng vội nói.

Dù thực lực của hắn không yếu, nhưng gặp được lô đỉnh của đối phương, cũng chỉ có một đường chạy trốn, đã tỷ thí, vậy liền trước thời hạn xác định quy tắc.

- Cái này...

Nghe được không thể sử dụng vũ khí, tựa hồ Trương Huyền có chút sợ hãi.

- Muốn đi vào Thánh Tử điện, dựa vào là tu vi cùng thực lực của mình, mà không phải lực lượng ngoại lai, như thế nào? Cảm thấy không có thực lực, không dám đáp ứng?

Thấy bộ dáng này
của hắn, Tiết tam công tử cười nhạo:

- Nếu như vậy, ta khuyên ngươi mau chóng để Thiên Thần túy xuống, loại thực lực này, không xứng nắm giữ!

- Tốt, tất cả mọi người đã không cần, cũng coi như công bằng!

Bị lời nói bức bách, Trương Huyền cắn răng, ngẩng đầu lên.

- Vậy thì bắt đầu đi!

Bàn tay lắc một cái, hộp Linh Thạch bay tới, Trương Huyền tiện tay trảo một cái, để lên bàn, đồng thời để rượu ngon xuống, lần nữa đi tới đại sảnh.

- A!

Hừ nhẹ một tiếng, Tiết tam công tử lười tiếp tục nói chuyện, bước chân vạch một cái, người lập tức biến thành hư ảnh, xông về phía trước.

Dù áp chế tu vi đến Nguyên Thần cảnh trung kỳ, nhưng tốc độ của hắn nhanh như thiểm điện, để cho người ta thấy không rõ lắm.

Mượn nhờ tốc độ, năm ngón tay tự nhiên rơi xuống.

- Cường đại hơn Lưu Sùng Tân cùng Vân sư không ít!

Vừa ra tay, Trương Huyền liền biết, thực lực gia hỏa trước mắt này, so với hai vị trước cường đại hơn không ít, lúc này co rụt về phía sau, ngón tay tiến lên đón.

Đại Tinh La Chỉ Lực!

Thấy tốc độ của hắn khá nhanh, Tiết tam công tử biến chiêu, năm ngón tay giống như đánh đàn.

Võ kỹ Thánh Vực trung phẩm: Do Bão Tỳ Bà Bán Già Diện!

Đôm đốp! Đôm đốp!

Thanh âm giòn vang, năm ngón tay cùng Đại Tinh La Chỉ Lực đối đầu, phát ra âm bạo liên tiếp, khuôn mặt của Trương Huyền tái đi, liên tiếp lui về phía sau mấy bước.

- Này!

Một chiêu đắc thủ, tốc độ của Tiết tam công tử nhanh hơn, ngón tay đạn tì bà tốc độ càng nhanh, từng dây đàn giống như chân khí, lôi kéo khắp nơi, bao vây bốn phía.

Thấy lực lượng của hắn lợi hại như vậy, ánh mắt của Trương Huyền lộ ra sợ hãi, mỗi lần song chưởng nâng lên, đều ly thể không quá nửa thước, tốc độ xuất thủ cực nhanh, ở chung quanh thân thể tạo thành một vòng phòng ngự.

Tiết tam công tử tiến công, đều bị ngăn ở ngoài vòng tròn, không có đưa đến bất kỳ tác dụng nào.

- Không nghĩ tới còn có chút bản lĩnh...

Thấy công kích bị chặn lại, vị tam công tử này nhướng mày.

Trận đầu, đối phương may mắn chiến thắng, trận thứ hai lại mượn vũ khí...

Truyện convert hay : Chí Tôn Con Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện