Thế Thân - Tiểu Thư Kiêu Kỳ

Màu Đôi Mắt Em


trước sau

Advertisement

Một đường đi thẳng ra sân trường, mãi đến khi đi ra ngoài phố, Dư Huy mới giật mình hơi xấu hổ buông ra tay của Diệu Vy.

-"em không sao chứ? Xin lỗi, là do anh khiến em liên luỵ" Dư Huy ảo não.

-"Anh à, em..." Diệu Vy mở miệng, cô không nuốn anh tự trách mình, dù sao thì những lời ác ý như vậy cô đã quen a.

Cô ngẩng đầu nhìn anh, một cơn gió đảo qua, kéo theo một làn tóc, lộ ra một đôi mắt vô cùng xinh đẹp. Dư Huy sửng sốt nhìn cô.

Đúng vào lúc này,

-"Dư Huy" một giọng nữ thanh thuý trong mát mang lên cắt đứt những lời Diệu Vy sắp nói.

Diệu Vy thân người cứng đờ, đầu cúi thấp xuống. Khôi phục lại bộ dạng lúc đầu.

Người đến là Sơ Nhi.
.
.
Tại sân trường nhìn thấy hai người rời khỏi, Sơ Nhi lập tức chạy theo.

Không thể để hai người ở chung, nếu Diệu Vy nói cho Dư Huy biết chuyện kia...

Tuyệt đối không được!!
.
.
Cũng may là đuổi theo kịp a. Sơ Nhi trong lòng âm thầm may mắn.

Sơ Nhi bình ổn hơi thở có chút gấp gáp do chạy, vuốt mái tóc vì gió mà tán loạn, đạp bước đi đến trước mặt hai người.

-"Anh ở đây a, làm em đuổi theo mệt muốn chết, di..đây không phải tiểu Vy sao?" Sơ Nhi lơ đãng như vừa phát hiện ra Diệu Vy đứng cạnh anh hỏi.

-"anh.." Dư Huy mở miệng định nói gì thì Sơ Nhi lại nói tiếp.

-"Em đến sân tập bóng rổ tìm anh, lại không có anh ở đó, nghe mọi người nói có đồng học bị bắt nạt, được anh giải vây kéo đi về phía này nên đuổi theo"

-"..." Dư Huy im lặng.

-"chị à, em hơi mệt, em về trước đây, tiền bối, hẹn gặp lại" Diệu Vy cúi người, khàn khàn âm thanh vang lên.

Dư Huy theo bản năng muốn mở miệng, lại nghe Sơ Nhi nói một câu im lặng.

-"Hôm nay em không đi nhìn người em thầm thương trong đội bóng rổ nữa à?"

-"không" Diệu Vy cười yếu ớt, cúi đầu chào hai người sau đó lẳng lặng bước đi.

Cô tất

Advertisement
nhiên hiểu ý đồ của Sơ Nhi khi nói câu đó, chẳng qua là ngầm nói cho Dư Huy mà thôi..

Nhưng có cần thiết sao? Dư Huy yêu chị cơ mà. Cô cũng không có ý định tranh giành cùng chị, cho nên Sơ Nhi làm điều thừa rồi. Diệu Vy mỉm cười thật nhẹ, bước đi.

Hôm nay không có tuyết.

Dù vậy, vẫn là rất lãnh.

---------------------------

Dư Huy nhìn bóng lưng đơn bạc đang càng ngày càng xa dần trong lòng không hiểu có chút đau lòng.

Anh chợt nhớ đến lúc nãy, gió nhẹ thổi qua, lộ ra một đôi mắt xinh đẹp.

Đúng lúc này, Sơ Nhi luồn tay vào tay anh, ôm lấy, ngẩng đầu nhìn anh sau đó cười khẽ.

-"Mình đi ăn đi anh?" Sơ Nhi chờ mong ánh mắt nhìn Dư Huy.

-"Ừ" Dư Huy xoay người đi trước, che giấu đi khuôn mặt vì kinh ngạc mà có chút khác thường.

Khi nhìn vào mắt Sơ Nhi, anh chợt nghĩ, hình như mắt của Diệu Vy màu nâu sâu hơn một chút.

----------------------------

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện