Thế Thân - Tiểu Thư Kiêu Kỳ

Hết Vai Diễn


trước sau

Advertisement

Diệu Vy kết thúc cuộc thi trở lại bệnh viện đã là buổi chiều tà.

Vừa đặt chân xuống xe,  cô đã nhìn thấy một hình ảnh làm khuôn mặt cô trắng bệch.

Hạ Sơ Nhi- chị của cô đang đẩy xe lăn anh đi dạo trong khuôn viên bệnh viện.

Mà anh, đang cười rất vui vẻ cùng chị cô.

Hạ Diệu Vy trái tim lạnh như băng, cô không tự chủ lùi lại một bước.

Âu Thần từ trên xe bước xuống, nhìn thấy Diệu Vy cả thân người không ngừng run rẩy liền kinh ngạc.

Chuyện gì xảy ra?

Theo tầm mắt của cô, Âu Thần nhìn qua , sau đó khuôn mặt anh cũng biến đổi.

Hạ Diệu Vy cứ ngây ngốc đứng như vậy nhìn theo hai người, cho đến khi cả hai khuất vào bên trong.
.
.
Nước mắt lại lần nữa trào ra.

Âu Thần đau lòng nhìn cô.

Thật là cô gái ngốc a.

-"cậu không vào sao?" Âu thần hỏi.

-"..." Diệu Vy mở miệng định nói gì đó, chợt nhớ lại gương mặt tươi vui của anh lúc kề bên cạnh chị mình, liền im lặng.

-"không, đi thôi" nếu chính chủ đã xuất hiện vậy thế thân là cô cũng nên kết thúc vai diễn rồi.

Diệu Vy dẫn đầu xoay người rời đi, Âu Thần ánh mắt chán ghét nhìn theo bóng lưng Hạ Sơ Nhi, sau đó cũng theo Diệu Vy đi ra ngoài.

Hai người không biết, khi hai người cùng quay đi, Hạ Sơ Nhi liền cũng quay đầu nhìn nơi hai người vừa đứng, khoé môi giương lên.

Hạ Diệu Vy, cô thua.

-"Sao vậy?" Dư Huy mềm nhẹ hỏi.

Trên tay anh vân vê sợi dây chuyền hình đồng hồ cát nhỏ.

Lúc nãy anh cùng cô ôn chuyện lúc trước, khi anh yêu cầu, Sơ Nhi đã tháo xuống dây chuyền đưa cho anh.

Đây chính là vật khiến anh nhận ra cô ba năm trước.

Cho nên lúc nãy nắm trong tay Dư Huy mới cười vui vẻ như vậy.

Thật ra hiện tại anh đã chậm rãi đi được một đoạn ngắn.

Nhưng anh thích cảm giác được cô đẩy từ phía sau, giống như cô đang tiếp thêm sức mạnh cho anh vậy.

Hạ Sơ Nhi đưa Dư Huy vào phòng liền tuỳ tiện lấy cớ đi ra ngoài.

Dư Huy cũng không

Advertisement
có gì thắc mắc.

Ra khỏi phòng, Hạ Sơ Nhi liền nhanh chóng đi về phía cổng bệnh viện.

Quả nhiên cô nhìn thấy cô em gái quý báu của mình đã khôi phục lại dáng vẻ lúc trước, vẫn mang cái kính ngu ngốc đó trên mặt đang ngồi thẫn thờ tại ghế đá công viên.

Bên cạnh cô còn có một nam nhân.

Chẳng qua Hạ Sơ Nhi cũng không biết Âu Thần là ai.

Hạ Sơ Nhi ưu nhã tiến đến bên cạnh Hạ Diệu Vy.

Hạ Diệu Vy còn chưa phục hồi từ hoảng hốt liền nhìn thấy một đôi giày cao gót màu đỏ lọt vào trong tầm mắt, theo bản năng cô ngẩng đầu.

Vừa ngẩng đầu Hạ Diệu Vy liền sững sờ.

-"chị.." cô thều thào.

--------------------------------------

HuHu, ta chỉ định viết nó tầm 15-20 chương thôi mà, sao càng viết kịch tình càng nhiều thế này. HuHu.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện