Thế Thân - Tiểu Thư Kiêu Kỳ

Kinh Hỉ


trước sau

Advertisement

Cùng lúc đó.

Sân bay.

Dư ba râu ria xồm xoàm lại che giấu không được vẻ vui mừng trên gương mặt tiều tuỵ.

Vừa bước xuống sân bay từ Pháp trở về, ông nhịn không được mở điện thoại gọi cho Dư mẹ.

-"Alo, ông à?" đầu giây bên kia Dư mẹ lên tiếng.

-"Bà nó, tìm.. tìm.. được rồi" Dư ba khoé mắt ướt át, giọng có chút run rẩy mở miệng.

-"tìm được cái gì? ông đã xuống sân bay chưa?" Dư mẹ khó hiểu, có việc gì khiến chồng bà gấp gáp như vậy?

-"tìm.. tìm được nhãn cầu thích hợp cho tiểu Huy rồi" Dư ba nén nghẹn ngào khóc nấc trong điện thoại nói ra tin vui cho Dư mẹ.

Đầu dây bên kia, Dư mẹ sững sờ.

-"ông, ông nói là thật?" Dư mẹ gần như kích động hét lên trong điện thoại.

-"Thật.." Dư ba vừa khóc vừa cười khẳng định.

------------------------------------

Tại biệt thự Sở gia.

Hạ Sơ Nhi lê thân thể chằng chịt vết roi cùng vết hôn ngân xanh tím đi vào phòng tắm.

Nhìn bản thân trong gương Sơ Nhi kinh ngạc.

Cô gái trong gương vẫn gương mặt xinh đẹp, nhưng làn da vì quá lâu không tiếp xúc ánh mặt trời trở nên tái nhợt.

Vẻ non nớt ngây thơ của thiếu nữ đã rút đi đổi lại gương mặt một người đàn bà quyến rũ.

Cô run rẩy đưa tay về phía gương vuốt mặt mình trong gương.

Người này..

Là cô sao?

Hảo xa lạ..

Sở Lộ Dã tên cầm thú này dằn vặt cô hơn một tháng, cô hiện tại không nhận ra bản thân..

Đột nhiên trong đầu hiện ra hình ảnh đêm qua, những lời nói của Sở Lộ Dã văng vẳng bên tai.

-"Sơ Nhi a, từ ngày tôi thấy em trong bệnh viện tôi đã thích em, tôi theo đuổi em lâu như vậy em lại không mảy may đả động, tôi biết những bó hoa tôi tặng em đều bị em vứt vào sọt rác. Em thật nhẫn tâm a"

-"Thế nào? Em theo tôi vì cuối cùng em đã nhận ra thằng mù kia không thể mang lại chộc sống giàu sang phú quý cho em nữa?" Sở Lộ Dã bóp cằm Sơ Nhi bắt cô ngẩng đầu.

-"Không có.. đau quá, anh ..buông tôi..ra" Sơ Nhi giãy giụa.

Trong đầu lại vô cùng nghi hoặc, hoa? bệnh viện? theo đuổi? thằng mù?

Đó là những thứ gì?

Một cơn đau buốt từ hạ thân truyền đến khiến Sơ Nhi hít

Advertisement
một ngụm khí lạnh, đau đớn rên rỉ.

Không dạo đầu, không vuốt ve, không gì cả, Sở Lộ Dã hai mắt lộ ra hung ác, cứ như vậy tiến thẳng vào cô.

Sơ Nhi đầu trống rỗng không thể suy nghĩ, cứ như vậy hùa theo Sở Lộ Dã nhằm giảm bớt cảm giác đau đớn xé rách.

Hiện tại thanh tỉnh cô mới có thể suy xét những câu nói của Sở Lộ Dã.

Rất có thể Sở Lộ Dã nhầm lẫn mình cùng con khốn Diệu Vy.

Nghĩ đến đây, trong mắt Sơ Nhi hiện lên oán độc. Hai tay bóp chặt vào nhau đến trắng bệch.

Sơ Nhi chợt nghĩ đến mọi dày vò nhục nhã cũng như đau đớn mà mình phải chịu đựng đều là do Diệu Vy gây ra liền hận ý mãnh liệt.

Vì cái gì cô phải bị chà đạp thế này còn nó thì nhởn nhơ bên ngoài?

Nếu cô đã tàn tạ, vậy thì cùng nhau phá huỷ đi. Sơ Nhi hai mắt lâm vào điên cuồng.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện