Thập Niên 70: Xuyên Thành Con Gái Cưng Của Nữ Chủ

35: Bạc Đấy Bạc Đấy 1


trước sau

Advertisement


Đường Diệu dùng sức xoa cục đá kia, dùng răng cắn một cái, suýt chút nữa xúc động thét chói tai, vội vàng giấu cục đá kia vào trong túi áo.Cô hít mấy hơi thật sâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Vội quay đầu dịch sang bên người Tiểu Đường Đường, nhỏ giọng hỏi: “Vừa nãy con đào cục đá kia ở đâu thế?”Tiểu Đường Đường giơ ngón tay chỉ chỉ về chỗ kia, dịu dáng đáp: “Nơi đó ạ!”Đường Diệu lập tức gật đầu, cầm xẻng đào xung quanh một lúc.

Cẩn thận phân biệt những hòn đá nhỏ, nhưng lúc này lại không hề có thu hoạch nào khác.

Quả nhiên không phải ở đâu cũng có! Như bây giờ đã tốt lắm rồi, làm người không thể quá tham lam.


Nghĩ đến đây, cô cũng không băn khoăn về chuyện đó nữa, nhanh chóng tiếp tục đào đồ ăn.

Dù sao cô cũng là người lớn, hơn nữa người bên này không có nhiều, chỉ một lúc sau trong rổ đã đầy ú.Đường Diệu nói: “Tiểu Lang, Tiểu Đường Đường, hai con đào rau dại giúp chị Tiểu Ngư đi, chúng ta đào một lát nữa rồi về nhé.”Hai nhóc con vô cùng mạnh mẽ, một chút cũng không kêu khổ kêu mệt.

Một lớn ba nhỏ rất nhanh đã đào đầy rổ của Đường Diệu và Tiểu Ngư.


Mọi người cùng về nhà, trên đường lúc này gần như không hề có người, có lẽ mọi người đều đang làm việc trên ruộng!Chẳng qua chưa đi được bao xa, Đường Diệu đã nhìn thấy một người phụ nữ tầm 24-25 tuổi nghênh ngang đi đến, hai bím tóc lớn được buộc gọn gàng, mặc áo ngắn màu lam nhạt không hề có một mảnh vá, mới bảy tám phần.

Nhìn thấy Đường Diệu, cô ta nhướng mày, lỗ mũi hếch lên trời “Xuy” một cái!“U? Đây không phải Đường Diệu sao? Ôi đúng là tỉnh rồi này! Ha hả ha hả!” Cô ta bắt đầu liếc mắt đánh giá cả người Đường Diệu một lượt, lại nhìn mấy nhóc con, ghét bỏ khươ tay khươ tay, tròng mắt chuyển tròn: “U, mấy đứa nhóc này gầy trơ xương thế, Đường Diệu này, không phải tôi nói cô đâu! Nhưng mà cô ăn nhiều to xác, còn hai đứa nhỏ lại gầy gò trơ xương, trong thôn chắc không có người nào nuôi con như cô đâu! Chậc chậc chậc! Nào có mẹ ruột nào lại xấu

Advertisement
xa như thế, người không biết còn tưởng là mẹ kế đấy?”Cô ta châm ngòi vô cùng rõ ràng.Đường Diệu: “Chó ngoan không cản đường, tôi là người ngàn vạn lần không tốt thế đấy.

Nhưng người đàn ông của tôi lại cần tôi, con trai con gái tôi cũng cần tôi.

Cho dù có người đỏ mắt ghen ghét cũng chẳng có tác dụng đâu.”Người phụ nữ cố ý bới lông tìm vết này cũng không phải ai khác, đúng là Đào Tiểu Nha, con gái cưng nhà họ Đào.“Tiểu Lang và Tiểu Đường Đường nhà ta vô cùng thông minh, sẽ không bị người phụ nữ xấu xa này châm ngòi ly gián, đúng không nào?” Cô cong lưng, nói chuyện nghiêm túc cung hai nhóc tì đáng yêu.Hai nhãi con hùng hổ lớn tiếng: “Không đâu ạ!”Tiểu Lang nắm chặt tay nhỏ, nói: “Người phụ nữ xấu xa, bà ức hiếp mẹ tôi, tôi sẽ xóa sạch răng bà!”“Xoá sạch xoá sạch!” Tiểu Đường Đường cũng trợ uy cho anh trai.Đường Diệu nở nụ cười, khóe miệng cong lên: “Ngoan quá!” Đường Diệu cúi đầu hôn con trai một cái, lại hôn lên khuôn mặt nhỏ của con gái.Cô ngẩng đầu, thoáng xua tay quạt gió, công lực làm người ta tức chết vô cùng mạnh mẽ, đâm thẳng vào tim người kia: “Bảo bảo nhà ta hiểu chuyện thật đấy! Đi nào, chúng ta về nhà nấu cơm cho đại bảo nào!”“Đại bảo?” Tiểu Lang và Tiểu Đường Đường đều đần người ra, quay đầu nhìn xem chị họ Tiểu Ngư, Tiểu Ngư cũng không biết, vẻ mặt mê mang.Đường Diệu nghiêm túc nói: “Là cha các con đó! Các con là tiểu bảo bảo của mẹ, còn cha là đại bảo.

Có muốn về nấu cơm cho đại bảo luôn không nào?”“Muốn ạ!” Vừa non nớt vừa chói tai!Đào Tiểu Nha tức đến mức run rẩy, cô ta mở miệng chua lòm: “Đường Diệu, đồ không biết xấu hổ!”Lần nói chuyện này của Đào Tiểu Nha và Đường Diệu gây nên động tĩnh không nhỏ, lúc này hấp dẫn mấy bà thím ra ngoài nghe ngóng..

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện