Thanh Tiến Độ Sinh Tồn

Chương 17


trước sau

Advertisement
Đối mặt với sinh tử, Thời Tiến cấp tốc bình tĩnh lại, gạt tay Quẻ Nhị ngồi dậy, lộ ra một nụ cười lễ phép với Thời Vĩ Sùng, hạ thấp giọng dùng một thứ tiếng không biết là của địa phương nào, nhỏ hơi nhỏ giọng mà nói rằng: “Vị tiên sinh hẩy, anh có thể là nhậm sai người rùi, tàm biệt!”

Nói xong kéo cửa xe, nỗ lực đóng cửa lại.

Trán Thời Vĩ Sùng nhô lên mấy sợi gân xanh, chân đạp một bước lên chỗ để chân ở ghế phó lái, ngăn cản Thời Tiến đóng cửa, một tay kia nắm chặt tay phải Thời Tiến dùng để kéo cửa, tuốt tay áo của cậu lên một cái, dùng sức đè vết sẹo cậu tự sát lưu lại trên cổ tay, cười lạnh nói: “Thời Tiến, em cho là anh ngốc sao, xuống dưới!”

Tiểu Tử rít gào kéo dài: “Tiến Tiến! Thanh tiến độ cao lên tới 880 rồi! Cứu mạng!”

Mồ hôi lạnh trên trán Thời Tiến ào một cái chảy xuống, dùng sức rút tay về, quay đầu hô: “Quẻ Nhị, giúp tôi giựt hắn ta ra —— “

Cạch.

Tiếng đạn lên nòng và tiếng kéo chốt vang lên, Quẻ Nhị giơ họng súng nhắm ngay Thời Vĩ Sùng, tay kia đè lại vai Thời Tiến đẩy cậu sang bên cạnh, nhìn Thời Vĩ Sùng, nói rằng: “Buông cậu ấy ra.”

Đậu… đậu xanh…

Thời Tiến trợn mắt ngoác mồm.

Mặt Thời Vĩ Sùng lập tức liền đen toàn tập, ngón tay nắm lấy Thời Tiến siết chặt, hoàn toàn không thèm tránh nòng súng, cắn răng hỏi: “Thời Tiến, em để cho người ngoài chĩa súng vào anh?”

Tiếng Tiểu Tử rít gào lại cao lên vài quãng: “890 rồi! Tiến Tiến a a a a!”

A a a a! Đừng tăng nữa!

Thời Tiến cũng rít gào trong lòng, vừa định chuẩn bị nói gì đó để hòa hoãn cục diện, lại thấy một thân ảnh gầy khỏe thon dài xuất hiện ở ngoài xe, đồng thời một giọng nam hơi quen tai trầm thấp vang lên ngoài xe: “Anh cả, làm sao đi lâu như vậy, là gặp phải cái gì—— “

Người đàn ông còn chưa dứt lời đã thấy rõ tình huống bên trong xe, mày kiếm hơi nhíu, không chút do dự mà lấy ra súng lục của bản thân nhắm ngay Quẻ Nhị bên trong xe, quát lên: “Anh làm gì? Bỏ súng xuống!”

Tiểu Tử kích động đến muốn cháy máy: “900, bảo bối không ở bên cạnh, chúng ta muốn xong nha a a a a!”

Thời Tiến cũng sắp hít thở không thông, không dám tin nhìn người đàn ông khí chất sắc bén đứng ở ngoài xe bên cạnh Thời Vĩ Sùng, tầm mắt đảo qua biểu tình có vẻ hơi hung ác nghiêm túc của hắn cùng mặt mày có hai, ba phần tương tự với Thời Hành Thụy, khóc không ra nước mắt: “Anh, anh tư…” Tại sao thím lại ở chỗ này a…

Người tới chính là lão tứ nhà họ Thời – Hướng Ngạo Đình, hắn nghe thấy Thời Tiến gọi, rõ ràng hơi sửng sốt một chút, chuyển tầm mắt qua quét mặt Thời Tiến từ trên xuống dưới một chút, cuối cùng đem tầm mắt cố định ở trên mũi Thời Tiến, liền đưa tay túm lấy cậu, nói rằng: “Tiểu Lục, khoảng thời gian này em đã chạy đi đâu, lại đây.”

“Đừng động vào cậu ấy.” Quẻ Nhị nghiêng người ngăn cản Thời Tiến, nòng súng di chuyển đối diện với Hướng Ngạo Đình, mắt lộ ra uy hiếp, “Đều cút ra ngoài, cẩn thận đạn không có mắt.”

Hướng Ngạo Đình ngừng động tác lại, tầm mắt dời qua nhìn Quẻ Nhị, không nới lỏng tay đang nắm Thời Tiến, tay cầm súng cũng kéo chốt ra, thân thể căng lên, vào thế chờ đợi, hỏi: “Tiểu Lục, em bị người ta uy hiếp?”

Hai khẩu súng cứ thế lơ lửng ngay cạnh đầu Thời Tiến, thanh tiến độ còn đang tăng giảm lên xuống, Thời Tiến chảy mồ hôi lạnh đầy người, dùng sức lắc đầu, nói rằng: “Không có không có, Quẻ Nhị là bạn tốt của em, đều là hiểu lầm, anh, các anh trước tiên bỏ súng xuống, thuận tiện cũng thả tay ra cái…”

“Thả cho em chạy nữa sao?” Thời Vĩ Sùng lên tiếng, ai cũng nghe được sự nghiến răng nghiến lợi trong giọng nói.

Trái tim nhỏ của Thời Tiến run lên, biết rằng cục diện không thể tiếp tục giằng co như thế nữa, lần này bị tìm thấy, Thời Vĩ Sùng nhất định sẽ không chịu để yên, bên cạnh mình mặc dù có Quẻ Nhị, nhưng bên cạnh Thời Vĩ Sùng lại có Hướng Ngạo Đình, hai đấu hai, cục diện cứng rắn như vừa nãy không hẳn có lợi cho bên mình, phải nghĩ biện pháp kéo dài thời gian một chút, hoặc là trốn về bên trong hội sở.

Trong đầu cấp tốc xét một lần lợi và hại, Thời Tiến tỉnh táo lại, dịch người che giữa hai khẩu súng, nhìn về phía Thời Vĩ Sùng nói: “Anh cả, em sẽ không chạy nữa. Quẻ Nhị, trước tiên anh bỏ súng xuống, hai người kia là anh trai tôi, sẽ không thương tổn tôi.”

Quẻ Nhị biết sơ về tình huống gia đình của Thời Tiến, cho nên khi vừa nhìn thấy Thời Vĩ Sùng xuất hiện mới trực tiếp lấy súng ra định nhanh chóng bức lui hắn, bây giờ nghe Thời Tiến nói như vậy, cau mày, xác nhận hỏi: “Cậu chắc chứ?”

“Chắc mà, tôi không sao.” Thời Tiến nói xong nhìn về phía Thời Vĩ Sùng, nặn ra một nụ cười có chút khó coi, nói rằng, “Anh cả, em thật sự sẽ không chạy nữa, hiện tại em đang ở trong hội sở Dạ Sắc cách đây không xa, vẫn sẽ ở đó đến năm sau.”

Thời Vĩ Sùng nhìn cậu vài giây, như đang phân biệt câu này cậu nói là thật hay giả, chậm rãi buông lỏng tay ra, cũng không phải mềm hóa, mà là quay người đi tới cửa sau xe ô tô, mở cửa xe ngồi lên, đồng thời gọi một cú điện thoại ra ngoài, nói rằng: “Lão tam, đến cửa trung tâm thương mại, tìm được Tiểu Tiến.”

Thời Tiến hít vào một ngụm khí lạnh —— lão, lão tam? Lẽ nào Dung Châu Trung cũng ở gần đây? Vậy là cậu vừa ra khỏi cửa liền đụng phải ba anh trai cùng ra ngoài?

Quẻ Nhị nghe thấy Thời Tiến nhắc tới Dạ Sắc, hơi nhíu mày, biết là Thời Tiến định nhờ Liêm Quân ra mặt, vì vậy không chút do dự mà thu súng, cũng lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại, nhanh chóng nói qua một lần tình huống ở bên này.

Khoảng hai phút sau, điện thoại di động của Thời Vĩ Sùng vang lên, điện thoại di động của Hướng Ngạo Đình cũng vang lên.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, một người trực tiếp nhận điện thoại, một người chen vào ghế phụ Thời Tiến ngồi, rồi nhận điện thoại.

“Alo, tôi là Thời Vĩ Sùng.”

“Alo, trưởng quan.”

Hai người đồng thời mở miệng, Thời Tiến bị Hướng Ngạo Đình chen vào, mơ hồ nghe được một chút nội dung điện thoại của Hướng Ngạo Đình, gọi điện thoại tới hẳn là trưởng quan của Hướng Ngạo Đình, đang răn dạy hắn động súng bừa bãi với đồng bọn hợp tác của quân đội, mệnh lệnh hắn lập tức ngừng tay.

Hướng Ngạo Đình cau mày, đáp lại vài tiếng rồi cúp điện thoại, lại nhìn về phía Quẻ Nhị, mắt mang tìm tòi nghiên cứu.

Thời Vĩ Sùng bên kia thì dường như là Liêm Quân tự mình gọi điện thoại, thời gian trò chuyện cũng không dài, mà rõ ràng nội dung trò chuyện lại càng không tốt đẹp, có thể nhìn ra điểm này từ khí tức đột nhiên trầm xuống trên người Thời Vĩ Sùng.

Cuối cùng Thời Vĩ Sùng dùng một câu “Cậu ấy là em trai ruột của tôi!” kết thúc cuộc nói chuyện, nhìn về phía Thời Tiến nghiêng đầu nhìn lén, hỏi: “Thời Tiến, đây chính là chỗ ở an toàn em nói, còn tìm được một phần công việc ổn định?”

Thời Tiến chột dạ né tránh tầm mắt, lúng túng cười hai tiếng, không dám nói tiếp, trong lòng thì lại đang suy đoán đến cùng Liêm Quân đã nói gì với Thời Vĩ Sùng.

Cục diện tạm thời ổn định bởi vì mấy cú điện thoại này, năm phút sau, Dung Châu Trung đội mũ mang khẩu trang đến gần xe. Hắn quét cặp mắt đào hoa đẹp đẽ qua, tầm mắt rơi vào kiểu tóc rất khác biệt của Thời Tiến, lộ ra một cái biểu tình cười như không cười, cũng không hỏi nhiều, vòng tới một bên khác, mở cửa sau xe ra ngồi xuống.

Thời Tiến bị hắn nhìn tới mức lông sau lưng dựng hết lên, cảm thấy ánh mắt của hắn có chút ý tứ sâu xa, lặng lẽ hơi nhích
Advertisement
sang Quẻ Nhị bên cạnh. Hướng Ngạo Đình nhận ra được động tác của Thời Tiến, khẽ nhướn mày, liền đưa tay đẩy cậu ngồi ra ghế sau.

Thời Tiến không cẩn thận liền ngồi giữa Thời Vĩ Sùng và Dung Châu Trung: “…” Mama, thật là đáng sợ.

Tiểu Tử run lẩy bẩy: “Tiến, Tiến Tiến, thanh tiến độ của cậu tuy rằng dừng ở 900 không tăng, nhưng, nhưng mà tui lại cảm thấy tình huống hơi bất ổn…”

“Không phải cảm thấy, chính là rất không ổn.” Thời Tiến mở miệng ở trong đầu, mắt nhìn hai cặp giò to dài bên cạnh, lòng tràn đầy tuyệt vọng — — — một lần đến ba tên, tình huống có thể ổn mới gặp quỷ.

Thời Vĩ Sùng hết sức không vừa lòng tư thế Thời Tiến ngồi vặn vẹo cứng ngắc như học sinh tiểu học, kéo cậu về sau một cái cưỡng bách cậu dựa vào lưng ghế sát bên cạnh mình, nói với Quẻ Nhị rằng: “Người đã đông đủ, ông chủ của anh hẹn tôi đi đàm luận, lái xe.”

Quẻ Nhị bên này cũng nhận được thông tin từ Liêm Quân, nghe vậy liếc mắt nhìn Thời Tiến từ trong gương chiếu hậu, nổ máy xe.

Vui vui vẻ vẻ ra khỏi cửa, kinh hồn bạt vía về nhà.

Đến hội sở, Quẻ Nhị dẫn mọi người vào thang máy chuyên dụng, thẳng tới lầu sáu Liêm Quân đang ở.

Ngoài ý muốn, vậy mà Liêm Quân lại tự mình chờ ở ngoài thang máy, trên người còn mặc một bộ trường bào hoa văn mai trắng đế hồng anh rất ít mặc, cả người chói mắt như là hoa mạn đà la nở rộ đến rực rỡ trong thế giới băng tuyết.

Quẻ Nhị đi ra thang máy trước tiên, mở miệng kêu: “Quân thiếu.”

Liêm Quân gật đầu, vẫy vẫy tay với Thời Tiến: “Lại đây.”

Cái đùi lớn đang gọi, Thời Tiến liền cất bước phi qua.

Mấy vị anh trai nhà họ Thời hoàn toàn không nghĩ tới người đứng ở sau lưng Thời Tiến lại là loại bộ dáng như Liêm Quân, trong lúc nhất thời có chút sững sờ, cũng không kịp ngăn cản động tác giống như chim non về tổ của Thời Tiến. Chờ khi bọn hắn hoàn hồn, Thời Tiến đã đứng ở bên cạnh Liêm Quân, còn tự giác đỡ xe lăn cho Liêm Quân.

Thời Vĩ Sùng tối sầm mặt, cất bước ra thang máy, đi tới trước mặt Liêm Quân, ở trên cao nhìn xuống: “Liêm tiên sinh, tôi muốn mang em trai tôi về nhà, anh không có quyền ngăn cản.”

Liêm Quân không đáp lời hắn, mà là nghiêng đầu nhìn Thời Tiến, hỏi: “Cậu muốn về nhà sao?”

Tầm mắt mọi người xoẹt một cái dời đến trên người Thời Tiến, làm Thời Tiến cảm thấy áp lực lớn như núi, thậm chí là cảm thấy đùi lớn đang đào hố cho cậu, cứng ngắc nửa ngày, mới chống đỡ tầm mắt cao áp của ba vị anh trai, kiên trì lắc lắc đầu, vừa chú ý thanh tiến độ vừa trả lời: “Không muốn, lưu lại bên cạnh Quân thiếu rất tốt, tôi thích nơi này.”

“Đã như vậy, như vậy ai cũng không mang cậu đi được.” Liêm Quân động viên một câu, lúc này mới nhìn về phía Thời Vĩ Sùng, nói rằng: “Thời tiên sinh, đây chính là thái độ của tôi, nếu như anh không chấp nhận, như vậy chúng ta không còn gì để nói, mời trở về.”

Tiểu Tử phù một cái thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói rằng: “Không phồng không phồng, thanh tiến độ đứng bất động ở 900, đây hình như là vùng an toàn bảo bối chống đỡ được cho cậu.”

Thời Tiến cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, càng nắm chặt hơn tay vịn xe lăn của đùi lớn.

Từ thời điểm Thời Tiến nói ra câu “không muốn” kia, Thời Vĩ Sùng liền không nhịn được muốn tiến lên lôi Thời Tiến trở lại. Quẻ Nhị trông coi ở một bên thấy thế lập tức nhảy tới trước một bước, tuy rằng không lấy súng ra nữa, nhưng đã có mười phần ý tứ uy hiếp.

“Anh cả.” Hướng Ngạo Đình gọi Thời Vĩ Sùng một tiếng, ra hiệu hắn ta không nên hành động thiếu suy nghĩ——trực giác của quân nhân nói cho hắn biết, sảnh tiếp đón ngoài thang máy này nhìn như phổ thông bình thường, cũng trống rỗng không có người nào, nhưng nòng súng ẩn ở trong bóng tối chĩa sang bên này ít nhất có trên năm cái.

Nói chung, nơi này là địa bàn của đối phương, cứng rắn rất bất lợi đối với bọn họ.

Thời Vĩ Sùng hiểu ám hiệu của hắn, không cam lòng thu tay về, nhìn về phía Thời Tiến, hỏi: “Tại sao?”

Thời Tiến liếc mắt nhìn thanh tiến độ, nhớ tới những ngày kinh hồn bạt vía chạy trốn khắp nơi từ khi trọng sinh tới nay, nhớ tới kết cục của nguyên chủ, ỷ vào hiện tại đùi vàng lớn đang ở bên cạnh, nhìn thẳng vào đôi mắt Thời Vĩ Sùng, nói một câu cơ hồ xem như là đâm thủng tất cả biểu hiện anh em tốt đẹp giả tạo, trả lời: “Bởi vì tôi muốn tiếp tục sống tốt, anh cả, anh ba, anh tư, tôi không hiểu, bất công chính là ba ba, tại sao các anh lại chán ghét tôi, tôi đã làm sai điều gì?” Nói xong không nhìn bọn Thời Vĩ Sùng nữa, đẩy xe lăn của Liêm Quân, rời đi không quay đầu lại.

Trong hành lang chỉ có âm thanh xe lăn trượt, lối vào phòng khách đã ở cuối hành lang.

“Thời Tiến.” Liêm Quân đột nhiên mở miệng.

Thời Tiến đang khẩn trương xác nhận chỉ số thanh tiến độ hoàn hồn, đáp: “Làm sao vậy, Quân thiếu?”

“Hôm nay là ngày đặc biệt, nếu cậu khóc, tôi có thể làm bộ như không thấy.” Liêm Quân mở miệng, nói một câu chẳng hiểu ra sao, sau đó xua tay ra hiệu cậu dừng bước, nói rằng, “Đèn phòng khách tại sao lại tắt, cậu đi mở lên đi.”

Thời Tiến không nghi ngờ anh, dừng bước đi vòng qua bật đèn lên.

Cạch.

Trong tíc tắc công tắc được ấn xuống, pháo mừng nhỏ treo tại lối vào đồng thời nổ tung, dải lụa màu tuôn ra, phủ lên người Thời Tiến, cùng lúc đó ánh đèn phòng khách sáng choang, lộ ra bánh ngọt lớn ba tầng đặt trên khay trà chính giữa.

Thời Tiến trực tiếp choáng tại chỗ.

“Cậu trở về quá nhanh, nên không kịp chuẩn bị thứ khác.” Liêm Quân trượt xe lăn đi đến bên cạnh Thời Tiến, kéo tay cậu, nhét vào trong tay cậu một bao tiền lì xì, nói rằng: “Sinh nhật vui vẻ, chúc mừng trưởng thành.”

Vỹ Vỹ: Xì poi tên chương sau: “Ôm ấp” ~ ~ ~

Truyện convert hay : Đô Thị Tiên Đế - Long Vương Điện
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện