Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Chương 846


trước sau

Advertisement
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



“Nhưng hoàng thượng có thể dung túng cho nàng sao?” Phượng Khương Trần có chút bối rối, nhưng nàng lập tức hiểu ra.

Ở thời hiện đại cũng có không ít người Hoa làm quan lớn ở Âu Mỹ mà, thậm chí ở Trung Hoa cũng có quan chức nước ngoài.

Người đứng đầu chỉ cần ngươi trung thành, có thể bị khống chế và biết làm việc là được.
“Không chịu cũng phải chịu, hai phần ba quan chức trong triều đều xuất thân từ thế gia.


Nếu như hoàng thượng không trọng dụng thế gia, toàn bộ quốc gia này sẽ đình trệ.” Đây chính là sức mạnh của thế gia, cũng là tiền vốn để đánh cược với hoàng quyền.

Tuy rằng hoàng thượng chèn ép thế gia, thế gia sẽ suy yếu, nhưng muốn diệt trừ thì không phải chuyện một sớm một chiều, thế gia cũng sẽ bản kích lại.
Nếu chọc vào, bọn họ cũng sẽ học Thôi gia, cả tộc lánh đời, xem thiên hạ này có loạn hay không.

Của cải tích góp của thế gia đủ cho mấy đời bọn họ sử dụng, cộng với điền trang, cửa hàng và nô bộc cũng đủ cho cuộc sống của các thành viên trong thế gia
Chỉ có điều, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, thế gia cũng không thể dùng chiêu này.

Dù sao nơi lánh đời cũng không dễ tìm, lỡ như hoàng thượng phát hiện, phái binh tiêu diệt thì làm sao?
Vậy chính là diệt tộc rồi!

Sắc mặt Đông Lăng Tử Thuần tái xanh, hắn lạnh lùng nhìn lướt qua những quan chức đang xem náo nhiệt ở xung quanh, dọa bọn họ sợ hãi bỏ chạy rồi mới bỏ đi trong tư thế kiêu ngạo…
“Khương Trần, ngươi đúng là xấu xa thật.

Dao Hân công chúa chưa gả đã mất lòng phu quân, cuộc sống sau này sẽ chẳng mấy dễ chịu.” Vương Cẩm Lăng cũng chẳng để Đông Lăng Tử Thuần trong mắt, ra hiệu cho Phượng Khương Trần đi cùng hắn.

Lúc đi ra, hắn lập tức phát hiện Phượng Khương Trần đang chờ hắn.
Trên thực tế Phượng Khương Trần không chờ hắn thì hắn cũng đi cùng nàng.

Tối hôm qua, Phượng Khương Trần đã đắc tội quá nhiều người rồi.
“Trả lễ lại thôi, dù sao cuộc sống lúc chưa gả và lúc có chồng khác hẳn nhau, chẳng phải ta đang giúp cuộc sống Dao

Advertisement
Hân công chúa thêm chút thú vị à?” Phượng Khương Trần không để tâm, cho Vương Cẩm Lăng thấy một mặt xấu xa của nàng.

Nàng vốn cũng không phải thiện nam tín nữ.
“Có đạo lý, cần giúp một tay không?” Con người rất thiên vị, trong mắt Vương Cẩm Lăng, bất kể Phượng Khương Trần làm gì với Dao Hân công chúa thì đều…
Giúp đỡ? Phượng Khương Trần lắc đầu, Vương Cẩm Lăng đã làm rất nhiều vì nàng, nàng không muốn gây thêm phiền phức cho hắn.

Thân là gia chủ của Vương gia, Vương Cẩm Lăng gánh vác sứ mệnh chấn hưng gia tộc trên lưng.

Trách nhiệm trên người hắn đã đủ nặng, chuyện cũng đã quá nhiều.
So với trách nhiệm trên người Vương Cẩm Lăng, chuyện của nàng căn bản không đáng nhắc tới.


Đương nhiên Phượng Khương Trần cũng không cứng rắn khước từ ý tốt của Vương Cẩm Lăng, nàng cười trêu ghẹo và nói: “Sao vậy? Từ lúc nào mà đại công tử lại có hứng thú với tranh đấu của nữ tử trong khuê phòng thế?”
Rõ ràng là mối thù sinh tử, nhưng trong miệng Phượng Khương Trần lại biến thành tranh đấu ghen ghét lặt vặt của nữ nhi.

Vương Cẩm Lăng hiểu rõ tâm tư của Phượng Khương Trần, vì vậy hắn càng đau lòng hơn.

Phượng Khương Trần lúc nào cũng suy nghĩ vì người khác, nhưng những người kia có ai suy nghĩ cho nàng sao?
Vương Cẩm Lăng quay đầu nhìn Phượng Khương Trần, đúng lúc thấy vết thương trên mặt nàng, hắn càng thấy đau lòng hơn: “Khương Trần, lúc không muốn cười thì đừng cười.

Nụ cười này của ngươi sẽ khiến vết thương đau hơn.”
Phượng Khương Trần không để ý, nàng sờ mặt rồi nói: “Không sao, không thấy đau.”.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện