Tên Khốn Nhà Ngươi! Cư nhiên Dám Gạt Ta!

Kết quả


trước sau

Advertisement

        Khi tất cả mọi người cùng đến nơi, phải nói là vô cùng hoảng sợ. Nếu không phải tất cả đều được tu dưỡng tốt, e rằng đã bị cảnh này dọa sợ muốn chết. Duẫn Lam Thuần nằm trên mặt đất, y phục rách nát, máu cùng thịt hòa lẫn trên mặt đất, thanh kiếm vẫn đang cắm trên lưng lưng cô nhưng cô lại không có bất cứ phản ứng nào, nhìn thoạt qua thì tưởng cô đã chết. Tuệ Đàm thì cười vô cùng man rợ nhưng lúc hắn thấy bọn họ thì nụ cười cứng ngắc trên mặt. Lâm Uyển Di giọng run rẩy gọi:




      - " Lam Thuần ! "




      Lưu Tấn lập tức xông lên, một chưởng đánh văng Tuệ Đàm, Tuệ Đàm bay ra, lập tức phun một ngụm máu. Lâm Uyển Di chạy đến bên cạnh Duẫn Lam Thuần, nàng quỳ xuống, bàn tay run rẩy ôm lấy Duẫn Lam Thuần, nàng nhỏ giọng kêu, tiếng gọi bât lực cùng hối hận, nước mắt cũng không tự chủ được rơi xuống:




      - " Lam Thuần ... Ngươi không thể ... Ngươi tỉnh lại ... Ngươi ... Đã hứa sẽ bình an trở về ... "




      Lâm Uyển Di khóc đến tê tâm liệt phế, tiếng khóc vô cùng thê lương, khóc đến thương tâm, nàng không quản có bao nhiêu người ở đây, nàng không quản là có ai bị thương hay không ? Nàng chỉ muốn Duẫn Lam Thuần tỉnh dậy, nàng muốn Duẫn Lam Thuần được bình an trở về, nàng muốn Duẫn Lam Thuần mở mắt ra nhìn nàng. Lâm Uyển Di khóc nấc lên, nghẹn ngào mở miệng:


      - " Ai đó ... Làm ơn ... Hức ... Ai đó ... Cứu hắn ... Cứu hắn đi ... Cứu hắn ... "





      A Tam cùng A Thất nhanh chân chạy đến, điểm huyệt cầm máu cho Duẫn Lam Thuần. Lâm Uyển Di vẫn như thế khóc đến thương tâm, nàng nắm chặt lấy tay Duẫn Lam Thuần, nắm thật chặt, nàng sẽ không bao giờ buông tay. Lưu Tấn trong mắt tràn ngập tơ máu, hắn hiện tại chính là muốn giết chết tên khốn Tuệ Đàm kia. Tuệ Đàm vô cùng hoảng sợ, hắn bỏ chạy, Lưu Tấn lập đoạt lấy thanh Thiên Bảo, chém đứt chân Tuệ Đàm. Tuệ Đàm lập tức ngã xuống, ôm chân mà kêu rống lên, nước mắt nước mũi cầu xin:





      - " Tha mạng ... Xin hãy tha mạng cho ta ... Ta ... "




Lưu Tấn lại nâng kiếm lên, đúng lúc này Tiêu Ngọc lao ra cản Lưu Tấn lại, hắn nhẹ giọng khuyên bảo:




      - " Ngươi hãy bình tĩnh. Ta biết. Ta cũng rất tức giận nhưng không nên để tình cảm kiểm soát lý trí. "




      - " Ta mới không cần biết !! Hắn dám thương tổn Thuần nhi !! Ta sẽ băm vằm hắn ra. "




      - " Bình tĩnh. Chúng ta phải biết ngọn ngành câu chuyện. Vả lại, cứu Lam Thuần mới là ưu tiên hàng đầu. "




      Nghe đến tên Duẫn Lam Thuần, Lưu Tấn lập tức dừng lại, ngạy lập tức chạy đến chỗ Duẫn Lam Thuần, hắn vội vàng giúp Duẫn Lam Thuần sơ cứu, hắn cũng biết một chút y thuật. Lâm Uyển Di từ đầu đến cuối vẫn chỉ nhìn Duẫn Lam Thuần. Hiệp Phong từng bước đến gần Tuệ Đàm, đá thẳng vào mặt hắn, Tuệ Đàm bị tấn công đột ngột, răng lập tức bay ra đồng thời máu mũi phun trào, hắn kêu rên càng thảm thiết. Lưu Tấn lúc này vội vàng bế Duẫn Lam Thuần đi xuống núi, đưa nàng vào một căn phòng, hắn nói:




      - " Mau ! Đi tìm những người biết y thuật !! Ta không thể cầm cự lâu hơn !!"




      Mạch đập Duẫn Lam Thuần ngày một yếu, hơi thở cũng ngày một mỏng manh hơn. Lâm Uyển Di suốt cả quãng đường vẫn luôn như thế nắm tay Duẫn Lam Thuần, nàng muốn dùng hơi ấm của mình sưởi ấm cho đôi bàn tay ngày một lạnh lẽo của Duẫn Lam Thuần, nàng muốn nói cho cô biết. Nàng ở đây ! A Tam ở lại giúp Lưu Tấn cầm máu cho Duẫn Lam Thuần. A Thất cùng Tiêu Ngọc ngay lập tức chạy đi tìm người. Hiệp Phong đánh ngất Tuệ Đàm sau đó cũng mang Tuệ Đàm xuống núi. Liên Hoa, Hắc Nhật thấy tình trạng của Duẫn Lam Thuần thì không tránh khỏi sửng sốt. Đây là có chuyện gì ? Rốt cuộc là người thiếu niên trẻ tuổi này đã phải trải qua chuyện kinh khủng như thế nào mới có thể bị thương đến chết đi sống lại như thế !? Lưu Tấn vừa vào phòng, đột nhiên nhớ ra chuyện gì, hướng Lâm Uyển Di nói:




      - " Uyển Di ... Ngươi có lẽ ... Nên đi ra ngoài ... "




      - " Sẽ không ... Ta sẽ không rời hắn nửa bước ... "




      - " Uyển Di ... Ngươi ... Như thế sẽ cản trở chúng ta chữa bệnh ... "


      Lâm Uyển Di nghe đến mình làm vướng chân bọn họ liền vì tính mạng Duẫn Lam Thuần mà luyến tiếc tách từng ngón tay, chậm rãi ra khỏi phòng, lúc đi còn ngoái lại không biết bao nhiêu lần. Lâm Uyển Di được vài sư muội dìu đến ngôi đình nhỏ ở giữa sân nghỉ ngơi, Lâm Uyển Di không lúc nào rời mắt khỏi cánh cửa kia, nàng thầm tự trách tại sao mình lại quá vô dụng như thế. A Tam nghi hoặc hướng ánh mắt về phía Lưu Tấn. Lưu Tấn thở dài, cởi ngoại bào của Duẫn Lam Thuần, A Tam nhìn thấy miếng vải trắng rách nát quấn quanh ngực thì vô cùng bất ngờ. Vị Minh Chủ quyết đoán, tài năng, nhân hậu kia thật sự là nữ tử !?  Lưu Tấn hướng A Tam cười cười:





      - " Ngươi có thể hay không giúp ta vì nàng mà giấu đi thận phận này ? "




      A Tam thản nhiên nhìn Lưu Tấn,, hắn lắc lắc đầu, một lúc sau lại cười:




      - " Nam cũng được, nữ cũng không sao. Nàng luôn là người rất đặc biệt. Nhưng là Uyển Di cô nương ... "




      - " Nàng không biết. "




      - " Haizz ... Con đường mà Lam Thuần chọn cũng thật ... "




      Lưu Tấn cười cười, Thuần nhi, con nhất phải gắng gượng. Một lúc sau, một đám người hết ra rồi lại vào, hết vào rồi lại ra. Ai nấy đều mặt mày tối sầm, không thể không lo lắng a. Bọn

Advertisement
hắn vừa bước vào phòng đã cảm thấy quang cảnh máu me vô cùng đáng sợ. Vị Minh Chủ của bọn hắn cư nhiên là nữ nhân, Tấn đại hiệp còn dặn không được hé răng. Mà nàng kia ... À không chính xác hơn là Minh Chủ của họ lại đang trong giai đoạn thập tử nhất sinh. Duẫn Lam Thuần khuôn mặt trắng bệch do thiếu máu, trên người đầy rẫy vết thương, nặng nhất chính là vai trái, bàn tay phải và phần lưng. Vai cô gần như bị kiếm xuyên qua thành một lỗ, bàn tay cũng như vậy. Trên lưng thì chit chit vết chém, chẳng phân biệt được đâu là máu, đâu là thịt. Duẫn Lam Thuần đã đứng bên bờ cái chết rồi. Tất cả những đại phu ở trong phòng không ai dám lơ là một phút giây nào. Sau khi vất vả cả hai ngày trời, Duẫn Lam Thuần cuối cùng cũng có thể nói là tạm thời thoát khỏi tay thần chết. Lâm Uyển Di nhìn thấy cảnh này thì đau lòng khôn tả, nước mắt một lần nữa tuôn rơi. Nàng thức trắng cả hai đêm, ai khuyên gì cũng không nghe. Nàng chỉ ngồi đó trông ngóng từng giờ, nhìn chăm chú vào cánh cửa phòng. Rõ ràng chỉ là cách một cánh cửa. Nhưng một người sống một người thì sống chết không rõ. Một cỗ bất lực khiến Lâm Uyển Di phải đau lòng. Cuối cùng cánh cửa kia cũng được mở ra. Lâm Uyển Di chạy nhào vào bên trong. Căn phòng máu me lúc trước không còn, bây giờ nó rất sạch sẽ. Trên chiếc giường kia, Duẫn Lam Thuần một bộ bạch y nằm ở trên đó. Mặt mày cô trắng nhợt đến khiến tâm Lâm Uyển Di nhói đau, nàng thật nhẹ nhàng bước đến bên giường, cầm lên đôi tay gầy yếu kia. Dùng tất cả hơi ấm ấp ủ nó, nước mắt cố nén những ngày qua rốt cuộc cũng chảy xuống:




      - " Lam Thuần ... Ta ở đây ... Ta ở đây ... Ngươi mở mắt ra đi ... "




      Ai nhìn thấy cảnh này cũng đều phải đau lòng. Lưu Tấn vỗ vỗ vai Lâm Uyển Di:




      - " Thuần nhi ... Sẽ ổn thôi ... "




      Lâm Uyển Di không đáp, nàng chỉ chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Duẫn Lam Thuần, vuốt ve khuôn mặt cô, thật nhẹ, thật nhẹ, như thể một giây tiếp theo, Duẫn Lam Thuần sẽ biến mất. Từng ngày cứ thế trôi qua. Trừ khi trị thương hoặc tắm rửa cho Duẫn Lam Thuần thì Lâm Uyển Di luôn túc trực bên cạnh cô. Không một phút giây nào rời mắt. Lâm Uyển Di tự mình chăm sóc, tự mình đắp chăn, lau mặt cho Duẫn Lam Thuần. Tự mình xuống bếp nấu cháo, tự mình uy Duẫn Lam Thuần đang còn bất tỉnh trên giường ăn. Mỗi đêm khi Duẫn Lam Thuần khó chịu nhíu mày, nàng sẽ ở bên cạnh để trấn an Duẫn Lam Thuần. Thời gian cứ thế trôi qua. Duẫn Lam Thuần vẫn không tỉnh lại. Lưu Tấn, Hắc Nhật, Liên Hoa đã từng rất nhiều lần khuyên bảo nàng nhưng chính là Lâm Uyển Di không nghe được một chữ nào. Nàng vẫn như thế bướng bỉnh, như thế cố chấp, như thế kiên trì ở bên cạnh Duẫn Lam Thuần.
      Về phần Tuệ Đàm. Sau khi trở về, hắn liền bị nhốt lại. Tuệ Khang thì bị dọa sợ không ít. Không ngờ con trai hắn nhát như thỏ đế nhưng lại có gan lại làm ra việc tày đình như thế này. Lưu Tấn đã không ít lần đến tra hỏi Tuệ Đàm. Tuệ Đàm chỉ một mực hét lên:




      - " Ta không biết ! "




      Lưu Tấn đã rất nhiều lần có ý định một kiếm đâm chết hắn nhưng đều bị Hắc Nhật ngăn cản. Liên Hoa cũng rất nhiều lần đi đến tra hỏi Tuệ Đàm nhưng vẫn không có kết quả. Lưu Tấn thực sự tức giận, hắn không ngờ tên Tuệ Đàm kia lại cứng đầu như thế, trong một lần do quá tức giận, Lưu Tấn đã chặt đứt chân kia của Tuệ Đàm. Khi đó Tuệ Đàm cũng lên cơn, hắn vận công đả thương người canh gác, vì thế Hắc Nhật đã phế đi võ công của hắn. Tuệ Đàm đã trở thành một phế nhân. Nguyễn Hoàng Ưng sau khi bị trọng thương bởi Duẫn Lam Thuần thì cũng không biết hắn như thế nào trốn thoát được. Tiêu Ngọc, Hiệp Phong cùng Thiền Minh đại sư đang truy đuổi theo hắn. Bọn họ đã chạy ngược chạy xuôi từ Bắc đến Nam, từ Đông đến Tây nhưng ngay cả một mẩu manh mối hay tin tức đều không tìm được. Hiệp Phong gần như nổi khùng, suýt chút hắn đã xâm nhập vào hoàng cung để tìm người. Thật may mắn là đã được Tiêu Ngọc cùng Thiền Minh đại sư ngăn cản. Còn không thì không biết sự việc đã trở nên phức tạp như thế nào rồi.

-------------------------------------------------------

Lời tác giả: Chương này cũng đọc rất đã mắt. Đúng 2000 từ nha =)). Cmt của các ngươi là động lực để ta viết tiếp đấy a :33. Chúc các ngươi đọc truyện vui vẻ. Sai lỗi chính tả hoặc không hay chỗ nào hoặc không hiểu chỗ nào thì cứ cmt báo cho ta biết

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện