Tên Khốn Nhà Ngươi! Cư nhiên Dám Gạt Ta!

Thuê phòng


trước sau

Advertisement

---------- Nhà Lý đại nương ----------

" Các ngươi phải đi thật sao ? Sao không ở lại thêm vài ngày nữa ? "

Giọng Lý đại nương nghẹn ngào, Lâm Uyển Di cũng cảm động, nhưng nàng đã trễ nãi hành trình rất nhiều ngày rồi. Nàng an ủi:

" Ta sẽ trở lại thăm ngươi mà. Chân của ta cũng đã bình phục rồi. Chúng ta phải lên đường. "

Lý đại nương nhìn Lâm Uyển Di, trong mắt đầy tiếc nuối. Nàng không có con nên từ lâu đã xem Lâm Uyển Di thành con gái mình. Nhìn kỹ Lâm Uyển Di sau đó Lý đại nương quay sang Duẫn Lam Thuần:

" Ngươi a ... Đi đường phải bảo trọng ... Phải biết bảo vệ Di nhi ... Không được làm nàng buồn ... Nếu không ngươi xem ta xử lí ngươi như thế nào ... "

" Ta biết. Ta đã biết. " Duẫn Lam Thuần thở dài, Lý đại nương căn dặn rất nhiều lần rồi có được không!

Sau một hồi nước mắt nước mũi biệt ly ( kỳ thực cũng chỉ có Lý đại nương khóc ) sau một hồi dặn dò ( thực ra là uy hiếp ). Lý đại nương cũng để hai nàng đi. Các ngươi tự hỏi tại sao ta đi cùng với Lâm Uyển Di đúng không ? Là do ta phiêu bạt giang hồ mà cũng không có việc gì để làm nên quyết định bám theo Lâm Uyển Di. Cũng nhờ trí thông minh của ta, ta bảo mình là người lang thang còn không quên chấm vài giọt nước mắt nên Lâm Uyển Di từ bi đồng ý cho ta đi theo nàng.

Duẫn Lam Thuần nhìn Lâm Uyển Di hỏi:

" Bây giờ chúng ta đi đâu ? "

" Tô Thành "

---------- 2 ngày sau ----------

Sau một chặng đường dài 2 ngày chỉ ngồi trên lưng ngựa. Cả người Duẫn Lam Thuần đau đến chết đi sống lại, phần mông thật sự cứ như lìa ra khỏi cơ thế. Cuối cùng Lâm Uyển Di cũng giải thoát cho Duẫn Lam Thuần. Vào buổi chiều, Lâm Uyển Di mở miệng nói ra từng lời vàng ngọc:

" Chúng ta vào khách điếm này qua đêm đi "

" Hoan hô. Mệt chết ta. Mệt chết ta. "

Lâm Uyển Di đi đến trước mặt chủ quán, đặt lên 1 thỏi bạc:

"Chủ quán cho chúng ta 2 phòng thượng hạng"

"Xin lỗi cô nương, khách điếm của ta chỉ còn duy nhất 1 phòng thượng hàng, còn các phòng khác đều đã đầy, kể cả phòng củi"

"Hả ?? Làm sao lại có thể như thế ?"

" Vị cô nương không biết, khách ở trọ chỗ chúng tôi đa số là thương nhân và người của họ, thỉnh thoảng có vì vị thiếu hiệp mà hầu hết đều không có nhiều tiền để thuê phòng thượng hạng "

Đặt thêm 1 thỏi bạc Lâm Uyển Di nói, giọng lạnh lùng như ra lệnh:

" Vậy đuổi một vị khách đi "

" Cô nương ... đừng làm khó tại hạ. Kinh doanh chú trọng nhất là chữ tín sao có thể đuổi khách đi ?? "

Lâm Uyển Di thở dài một hơi, tiếp tục hỏi:

" Vậy còn khách điếm nào khác hay không ? "

" Thực ra nếu cô nương cưỡi ngựa thêm 1 ngày đường thì sẽ gặp một khách điếm khác "

Duẫn Lam Thuần nãy giờ vẫn nghe lỏm Lâm Uyển Di cùng chủ quán nói chuyện. Nghe chủ quán nói thế cô cả kinh. Vội vàng kéo Lâm Uyển Di ra một

Advertisement
góc, giọng thành khẩn:

" Này thuê đi. Ta không chịu nổi nếu phải cưỡi ngựa thêm giây phút nào nữa đâu "

" Nhưng ... xưa nay nam nữ thụ thụ bất tương thân ... Ta và ngươi sao có thể ở cùng một phòng ... ? "

" Vậy thỏa hiệp đi. Ta ngủ dưới đất, ngươi ngủ trên giường. "

" Nhưng mà ... "

" Quyết định thế đi ! "

Duẫn Lam Thuần hào hứng chạy tới chỗ ông chủ, mặt tươi cười:

" Ông chủ, chúng ta thuê ! "

Trong khi nói về vấn đề chỗ ở thì Duẫn Lam Thuần đã sớm đói bụng, sau khi tiểu nhị dọn món thì Duẫn Lam Thuần ăn như lang thôn hổ yết. Duẫn Lam Thuần nói nhỏ với tiểu nhị, hai người cứ vừa cười vừa thì thầm với nhau. Sau khi tiểu nhị rời đi Lâm Uyển Di mới tò mò hỏi:

" Ngươi và hắn vừa nói về cái gì thế ? "

" Lát nữa chúng ta đi ngắm hoa đăng được không ? "

" Hoa đăng là gì ? "

" Ngươi chưa ngắm bao giờ sao ? "

Lâm Uyển Di nhẹ lắc đầu. Duẫn Lam Thuần thở dài một hơi, vẻ mặt bất đắc dĩ:

" Tuổi thơ của ngươi có cái gì vậy hả ? "

Thực ra Duẫn Lam Thuần chưa một lần ngắm hoa đăng, nhưng Tề Lam thì đã được xem rất nhiều. Duẫn Lam Thuần cười cười:

" Vậy lát nữa ta sẽ chỉ cho ngươi xem "

Cả hai người đều rất háo hức để xem hoa đăng nên tốc độ ăn của mỗi người nhanh hơn. Duẫn Lam Thuần đi đến tiệm y phục để mua một kiện y phục. Lâm Uyển Di về phòng thay y phục. Tuy chỉ là đi xem hoa đăng nhưng đối với hai con người oan gia này mà nói ... đây sẽ là có bao nhiêu bất ngờ ?

--------------------------------------

Lời tác giả: Chương sau sẽ có rất nhiều điều thú vị xảy ra a =)). Bé Di sẽ so ciu vô đối. Bé Thuần tính độc chiếm cũng vô cùng cao =))

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện