Tân Nương Gả Thế Của Đại Sư Tử Nguyên Soái

Chương 6


trước sau

Edit – beta: Điềm Điềm

**********************

Lúc Dung Hề từ trong phòng chạy ra, trong không khí bay ra luồng khí mát mẻ, mang theo hương vị tuyết mùa đông, thân thể cậu lại có chút nóng lên.

Đè xuống rung động không hiểu sao lại xuất hiện ở đáy lòng, Dung Hề chạy tới cách vách, cảm thấy mùi vị mát mẻ kia càng nồng đậm hơn một chút.

Cậu mở cửa ra, cơn ớn lạnh ập vào mặt, cậu và Alpha nằm sấp trên mặt đất hai tay đã hóa thành móng vuốt sư tử nhìn nhau.

Dung Hề nghe thấy tiếng tim đập khẩn trương của mình, thình thịch!

Lúc này trong phòng, sàn gỗ nứt ra, đồ đạc trên bàn rải rác khắp nơi, 0520 núp ở một bên, màn hình hiển thị lóe lên một đống loạn mã.

Tần Tinh Lan nhìn về phía cậu hai mắt lộ ra hung ác, gân xanh trên trán nhô lên, cố gắng áp chế tinh thần lực đang cuồng bạo của cơ thể hắn, thân thể thay đổi qua lại giữa hình người và hình thú.

Dung Hề bị tình cảnh trước mắt làm hơi sợ.

Dường như nhìn ra sự sợ hãi của cậu, người đối diện ngã trên mặt đất, đột nhiên giãy giụa muốn đứng lên, thanh âm khàn khàn hướng cậu gầm nhẹ: “Ra ngoài!”

Dung Hề nhìn động tác của hắn, thân thể vốn đã nguyên vẹn, lại xuất hiện vết thương. Đôi chân vốn đã bị gãy xương của hắn không thể nào chịu đựng được động tác như vậy nữa.

Trong lòng Dung Hề căng thẳng, cũng không biết lấy dũng khí từ đâu ra, trực giác cậu cảm thấy Tần Tinh Lan sẽ không làm tổn thương cậu.

“Tôi biết anh hiện tại rất thống khổ, nhưng đừng làm như vậy, chân anh sẽ chịu không nổi.” Dung Hề hoàn toàn không để ý đến câu cảnh cáo hung ác kia của hắn, nhanh chóng chạy vào phòng, nhìn hương liệu đã cháy hầu như không còn gì, vội vàng lấy ra ba cái châm lên.

Hương liệu cấp thấp đối với Alpha gen cao cấp tác dụng không lớn, nhưng trước mắt trong tay cậu chỉ có những thứ này, một cái không được thì cậu lấy nhiều hơn vài cái.

Hương liệu thắp lên, Dung Hề lại quay đầu nhìn Tần Tinh Lan dùng đầu đập vào tường ý muốn ngăn chặn tinh thần lực cuồng bạo, lúc này nửa người dưới của hắn đã hoàn toàn hóa thú.

Dung Hề không biết hóa thú này cụ thể có ý nghĩa gì, lúc này cậu thoạt nhìn có chút luống cuống.

Ngoại trừ vì Tần Tinh Lan đốt thêm vài nén hương liệu ra, hình như cậu cũng không giúp được gì cho hắn.

“Đi ra ngoài!”

“Nhưng mà anh…” thoạt nhìn rất không ổn.

Tần Tinh Lan nhìn tiểu thư tính đứng ở nơi đó, trong mắt hồ ly đen trắng rõ ràng của đối phương mang theo lo lắng cho hắn. Hốc mắt cậu đỏ lên, đôi môi mỏng ấm ức mím thành đường thẳng, thoạt nhìn đáng thương lại bất lực, nhỏ yếu, muốn người ta ôm cậu vào trong ngực che chở cho tốt… Tần Tinh Lan quay đầu nhắm mắt lại, tựa như vậy có thể che đi sự khác thường từ đáy lòng, đem cảm giác căng thẳng kia đè xuống: “Đi ra ngoài, nguy hiểm….”

Hắn rất rõ ràng tình huống hiện tại của mình, tinh thần trì đã ở bên bờ sụp đổ, hắn bất cứ lúc nào cũng có thể không khống chế được chính mình mà hoàn toàn hóa thú. Khi đó, hắn sẽ hoàn toàn trở thành dã thú không có tính người, tiểu thư tính trước mắt, căn bản…

Hương hoa lan tỏa ra trong không khí bắt đầu dày đặc lên, Tần Tinh Lan lại một lần nữa ngửi được mùi mật đào ngọt ngào kia, mùi mật đào ngọt ngào này, giống như một sợi lông vũ, nhẹ nhàng vuốt ve tinh thần trì khô nứt của hắn, làm cho tinh thần lực cuồng bạo bên trong được trấn an.

Dung Hề bị bộ dáng kiềm chế của hắn kích thích đến vành mắt đỏ lên, bị rống hai lần, cậu ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn qua giống như mất đi năng lực phản ứng, trên thực tế là cậu không dám đi ra ngoài, cậu sợ sau khi cậu đi ra ngoài, Tần Tinh Lan sẽ làm ra chuyện càng tổn thương bản thân hơn.

Vết thương trên trán hắn vừa mới dùng máy trị liệu chữa khỏi lại bởi vì đụng tường mà nứt ra, máu từ trán hắn chảy xuống, nhưng hắn lại giống như không có cảm giác đau đớn, hoàn toàn không quan tâm.

Cậu không tưởng tượng nổi, Tần Tinh Lan rốt cuộc đang chịu thống khổ như thế nào.

Ngay khi Dung Hề không biết đến tột cùng mình còn có thể làm gì đó cho hắn, nửa người dưới của Tần Tinh Lan vốn đã nửa hóa thú bỗng nhiên biến thành hình người một lần nữa.

Ánh mắt Dung Hề sáng lên: “Anh…” có phải không có việc gì không?

Cậu không hỏi ra miệng, liền nhìn thấy Tần Tinh Lan vừa mới hung dữ trừng cậu đột nhiên giống như mất đi tất cả sức lực, rầm một tiếng ngã trên mặt đất.

Dung Hề theo bản năng nhào tới, đem đầu hắn đập trên mặt đất ôm lấy, phát hiện sắc mặt hắn tái nhợt lần nữa ngất đi.

Ý thức được “bệnh” của Tần Tinh Lan có thể đã phát tác xong, tâm tình Dung Hề thả lỏng, trực tiếp ngồi trên mặt đất, vừa rồi thật sự dọa chết cậu, cậu còn tưởng rằng Tần Tinh Lan sẽ không qua khỏi.

Thả lỏng xong Dung Hề mới phát hiện 0520 đã tắt máy, trong lòng căng thẳng, nghĩ tới nhìn tình huống 0520 một chút, lại không tiện ném Tần Tinh Lan trực tiếp xuống đất.

Cuối cùng chỉ có thể khom lưng ôm lấy thắt lưng Tần Tinh Lan trước, kéo người lên giường, nhìn quần áo vừa mới mặc cho hắn, lại bị làm cho bẩn thỉu. Trên người còn mang theo vết thương, Dung Hề chỉ có thể động thủ, một lần nữa cởi cúc áo hắn, động tác cởi quần hắn bỗng nhiên cứng đờ, sau đó hai má đỏ lên, cậu kéo quần đã cởi một nửa lên lại, yên lặng đem máy trị liệu đẩy tới chiếu xuống người hắn.

Chờ làm xong hết trên trán Dung Hề đã đổ một tầng mồ hôi, cũng không thèm lau, cậu vội vàng đi qua xem tình huống 0520.

Sạc điện cho 0520, nhìn nó bật lại mới yên tâm, cậu sợ 0520 cứ như vậy mà ngủ rồi không dậy, ngày mai đồ đạc vừa đến, cậu nhất định giúp nó sửa chữa đầu tiên.

Vì vậy, 0520 cậu phải cố lên đó!

Dung Hề không dám rời đi, sợ Tần Tinh Lan và 0520 lại xảy ra chuyện gì lúc cậu không có ở đây.

Trở về phòng ôm một cái chăn lại đây, trải trên mặt đất, lại nhìn vết trầy xước trên sàn nhà, trong lòng lại căng thẳng, nhìn về phía Tần Tinh Lan dưới ánh sáng dịu nhẹ của máy trị liệu, có vẻ hiền lành vô hại, cậu thật sự có chút bội phục hắn.

Dưới tình huống đó, còn có thể kiềm chế không làm ra chuyện thương tổn đến cậu, mặc dù hung dữ, nhưng cậu biết đó là vì tốt cho cậu.

Cậu lại từ hành động hung hãn của hắn mà cảm thấy được sự dịu dàng, đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Dung Hề nhếch khóe môi nằm sấp bên giường, nhìn sư tử lớn tiên sinh đang hôn mê cau mày, vươn ngón tay trắng nõn ra, lại một lần nữa vuốt ve lông mày của hắn: “Ngoan nha, không đau nữa.”

Tần Tinh Lan mờ mịt, mùi mật đào ngọt ngào vẫn quấn lấy hắn, làm dịu tinh thần trì khô cạn của hắn, tinh thần lực tàn sát bừa bãi dưới sự trấn an của nó lại trở nên ngoan ngoãn.

Con sư tử lớn biến mất lại xuất hiện trong phòng, lúc này đây nó ngồi xổm bên cạnh Dung Hề, con ngươi màu xanh biếc lẳng lặng nhìn chăm chú vào cậu, giống như nước biển mênh mông, trong sâu thẳm mang theo một chút dịu dàng.

………..

Sáng sớm ánh mặt trời
chiếu vào, Dung Hề mở mắt ra, nhìn về phía Tần Tinh Lan còn đang mê man. Dưới tác dụng của máy trị liệu, vết thương của Tần Tinh Lan đã khỏi hẳn, sắc mặt nhìn cũng không còn tái nhợt nữa.

Dụi dụi mắt, Dung Hề hoạt động cái cổ đau nhức: “Chào buổi sáng, sư tử lớn tiên sinh!”

Nói xong ánh mắt cậu nhìn về phía hương liệu đã cháy hết ở bên kia, đi lấy cái khác tiếp tục thắp lên. Sư tử lớn đang nằm sấp bên cạnh cậu đã ngồi xổm dậy, ánh mắt theo động tác của cậu mà trở nên dịu dàng. Cái đuôi phía sau nhẹ nhàng giơ lên lắc lắc.

Dung Hề thắp hương liệu xong, lại quay đầu nhìn 0520: “Chào buổi sáng, 0520, hôm nay cảm giác thế nào?”

“0520 vẫn luôn khỏe mạnh, hôm nay cũng là một ngày nỗ lực vì chủ nhân, cố lên!” Cùng với âm thanh loli đáng yêu còn có màn hình nhấp nháy ^ – ^, “Chủ nhân, cần 0520 giúp gì không ạ?”

“0520, vừa rồi hệ thống an ninh nói cho tôi biết chuyển phát nhanh của tôi đến rồi, cậu giúp tôi ký nhận được không?”

“Được thưa chủ nhân.”

Dung Hề sờ đầu của nó, cùng nó ra khỏi phòng.

Dung Hề chuẩn bị về phòng rửa mặt trước, sau đó chuẩn bị bữa sáng, căn cứ vào tình huống thân thể trước mắt của sư tử lớn tiên sinh, hiển nhiên vẫn là cháo dinh dưỡng thuận tiện nhất, ngày hôm qua cậu vừa vặn lại đặt một ít nguyên liệu nấu ăn.

Chờ cậu rửa mặt đi ra, 0520 đã đem chuyển phát nhanh ký nhận đẩy đến cửa.

Tổng cộng có hai thùng lớn, một trong số đó là nguyên liệu nấu ăn, thùng còn lại là dịch sửa chữa cho 0520 và các bộ phận thay thế,

“0520, mở cái này ra xem.”

0520 nhấp nháy màn hình hiển thị của riêng mình: “Vâng, chủ nhân.”

Cái thùng được mở ra, lộ ra đồ vật bên trong, Dung Hề cười hỏi: “0520 đây là loại dầu động cơ mà cậu thích, hương vị mật đào, đây là dịch sửa chữa có thể làm cho thân máy của cậu một lần nữa biến thành màu bạc chói mắt lấp la lấp lánh nha, đây là những bộ phận có thể thay thế cho cậu, như vậy 0520 có thể trở nên trẻ lại rồi.”

“Chủ nhân muốn 0520 trẻ hơn sao?” 0520 cho tới bây giờ đều biết nó đã rất già, hoàn toàn đến thời gian trở thành phế liệu, nó kỳ thật vẫn luôn chờ Dung Hề vứt bỏ nó, dù sao trong chương trình cũ kỹ của nó chính là viết như vậy, nhưng hiện tại Dung Hề nói sẽ biến nó trẻ lại.

Thấy màn hình hiển thị 0520 lại một lần nữa xuất hiện một đống loạn mã, Dung Hề sờ sờ đầu của nó: “Xin lỗi, để cho cậu chờ lâu như vậy.”

Lần này trong màn hình 0520 xuất hiện nhiều hơn: “Chủ nhân, không cần phải xin lỗi, 0520 rất hạnh phúc, cảm ơn chủ nhân ^ – ^”

“Tôi cũng rất vui vì có 0520, bây giờ có thể mời 0520 giúp tôi xử lý nguyên liệu nấu ăn được không, tôm tươi có chút phiền phức.”

“Chủ nhân, xin giao cho 0520, 0520 cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, không để cho chủ nhân bận tâm.”

“Tôi tin 0520 chắc chắn có thể hoàn thành rất tốt, cố lên!”

“Cố lên, chủ nhân.”

Có 0520 giúp cậu đi làm tôm, Dung Hề chỉ cần vo gạo, sau đó cho vào nồi sứ hoa văn màu xanh, để lửa nhỏ từ từ hầm, sau đó rửa sạch bắp cải thái khúc, lại đun sôi với nước rồi đặt sang một bên, lúc này 0520 đem thịt tôm đưa tới: “Chủ nhân, 0520 hoàn thành nhiệm vụ rồi!”

“Vất vả rồi, 0520 có thể tạm thời nghỉ ngơi.”

“Vâng thưa chủ nhân.”

Dung Hề rửa sạch thịt tôm bằng nước lạnh một lần, sau đó dùng dao băm thành tôm nhuyễn, cho vào nồi. Sau khi thịt tôm chuyển sang màu đỏ, cho bắp cải đã nấu vào, món cháo tôm tươi đơn giản lại bổ dưỡng đã ra lò.

Ngửi thấy mùi thơm bay bay trên không trung, Dung Hề nuốt nước miếng, nhếch khóe môi lên, múc ra hai chén, một chén đặt ở bên cạnh để nguội, một chén Dung Hề bưng lên thổi thổi: ” Ây, thật thơm nha!”

Vị ngon của tôm hòa vào cháo trắng, hương vị tươi ngon mang theo vị ngọt, so với cháo gà ngày hôm qua còn ngon hơn.

Lúc ăn cháo, Dung Hề thuận tiện mở quang võng ra, muốn xem hôm nay có gì hay không——

Vừa mở ra, liền thấy phía trên khu trò chuyện:

# Nguyên soái trở về #;

# Hoàng gia cung cấp các dược vật cho Nguyên soái bị thương #

# Đội quân ba ngàn, chỉ trở về một mình Nguyên soái #

# Nguyên soái thương thế như thế nào #

[ Một trận đánh Tinh Hải, đối đầu với dị chủng ngoài hành tinh, Tần Nguyên soái cũng đã cố hết sức, hắn có thể sống sót trở về, tôi cảm thấy còn có cơ hội! ]

[ Tần Nguyên soái một mình trở về, ba ngàn quân nhân đi, toàn quân bị diệt, mẹ nó, không phải đang trêu chọc tôi chứ??? ]

[ Tuy rằng như vậy, tôi cũng muốn hỏi một chút trận chiến Tinh Hải, Tần Nguyên soái mất tích lâu như vậy, rốt cuộc là làm sao trở về được? ]

[ Vương thất không có trách nhiệm, vậy mà còn cung cấp tài nguyên cho Nguyên soái, vương thất đối với Tần Nguyên soái quả nhiên có khác! ]

[ Tuy rằng tổn thất trầm trọng, nhưng nếu không phải có Tần Nguyên soái, dị chủng hiện tại đã đánh tới cửa nhà, lầu trên âm dương quái khí có giỏi thì mày lên đi! ]

[ Chỉ có tôi muốn biết Tần nguyên soái bị thương nghiêm trọng hay không sao, rốt cuộc bị thương thế nào? ]

Dung Hề biết vương thất không phải cái gì cũng không làm, tuy rằng bình luận có tốt có xấu, Dung Hề vẫn cảm thấy những chuyện này, không cho Tần Tinh Lan biết thì tốt hơn, hiện tại hắn dưỡng thương là quan trọng nhất.

Quay đầu nhìn về phía 0520, làm một động tác nhắc nhở người máy nhỏ: “Những điều trên đây, chúng ta sẽ không nói với anh ấy nhé.”

“Được thưa chủ nhân.” Đối với những cụm từ này có nghĩa là gì, tại sao lại như vậy, 0520 thấy nó cũng không quan trọng ^ – ^.

**********************

Truyện convert hay : Giang Thần Đường Sở Sở

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện