Tân Nương Gả Thế Của Đại Sư Tử Nguyên Soái

Chương 47


trước sau

Edit: Điềm Điềm

**********************

Buổi tối hôm đó Dung Hề phát sóng trực tiếp, bởi vì Tần Tinh Lan tham gia, bị fan nhiệt tình trực tiếp đưa lên khu đẩy, chờ đến lúc cậu phát hiện, đã treo trên đó cả đêm ——

# Đào Tử thái thái không livestream mà là rắc đường #

[ Đường này tôi không cho phép chỉ có một mình tôi ăn!!!!! ]

[ Được rồi, mọi người mau đến liếm đường đi!!!!!! ]

[ Thanh âm Alpha của nhà Đào thái thái quá tuyệt!!!!!!! ]

[ Loại tình yêu tuyệt mỹ này, tôi ăn trăm lần không chán!!!!! ]

[ A a a a a, quá ngọt ngào, cho dù không lộ diện, tôi cũng cảm thấy ngọt ngào không chịu được, Alpha nhà Đào thái thái nhìn thấy Omega nhà mình vất vả nấu mứt dâu tây, đến giúp một chút thật đẹp trai a!!!!! ]

[ Chỉ có một mình tôi muốn biết, Tứ điện hạ ngày mai có thể vì Nguyên soái đại nhân chuẩn bị mứt dâu tây không????? ]

[ Phía trên cậu tuyệt đối không phải là một mình, tôi hiện tại điên cuồng chờ mong!!!!!!!!! ]

……

Dung Hề nhìn những bình luận này, hai má nhịn không được nóng lên, cậu cảm thấy hai người bọn họ hiện tại thật sự là quá lộ liễu.

Nhưng loại cảm giác làm cho cả thế giới đều biết hắn thuộc về cậu, lại làm cho lòng hư vinh của cậu phi thường thỏa mãn.

Nhẹ nhàng mím môi, Dung Hề nhịn không được cười rộ lên.

Từ khi Tần Tinh Lan trở lại quân khu phục chức, mỗi sáng sớm từ bãi đỗ xe đi ra tay đều mang theo một cái túi đựng cơm màu xám.

Túi đựng cơm màu xám đã gần như trở thành biểu tượng của hắn.

Theo hắn một đường đi tới, mọi người gặp hắn trên đường, đều là theo bản năng nhìn thứ trên tay hắn trước.

Nhìn thấy túi cơm màu xám quen thuộc, trong đầu tất cả đều nhất trí xuất hiện một câu: Tứ điện hạ lại mang cơm cho Nguyên soái đại nhân!!!!

Cảnh Trực ở cửa gặp hắn trực tiếp huýt sáo đi tới, ánh mắt dừng ở trên túi đựng cơm trong tay hắn: ” Thưa ngài, sáng nay Tứ điện hạ chuẩn bị thứ gì tốt cho ngài đây?”

Tần Tinh Lan cho anh một ánh mắt hời hợt, ý tứ anh hỏi cái này làm cái gì.

” Chính là muốn biết có nước dâu tây hay không?” Nói xong câu đó, chính mình cũng nở nụ cười. Anh bỗng nhiên phát hiện, trận chiến Tinh Hải lần này chấm dứt, sau khi Tần Tinh Lan trở về, thú vị hơn rất nhiều, ” Ngài không biết khu đẩy bây giờ, tất cả đều đoán chuyện này sao? ”

” Không phải là chuyện cậu nên biết.”

Cảnh Trực cảm thấy cả đời này Tần Tinh Lan không vì nói chuyện mà bị người đánh chết, đều là Thần Thú chiếu cố: ” Đừng nói giống như ngài không cố ý vậy.”

Tất cả mọi người đều là Alpha, đâu thể vì anh nhiều hơn tôi hai S mà tâm tư muốn tuyên bố chủ quyền Omega nhà mình với cả thế giới lại khác được?

Lần này Tần Tinh Lan không đáp lại anh, đương nhiên cũng không cho anh ánh mắt, trực tiếp xách túi cơm mở cửa văn phòng.

Bị bỏ qua ngay lập tức liền chạy theo, hôm nay anh còn phải nhìn xem hắn có mang theo nước dâu tây hay không!!!!

Tần Tinh Lan nhìn Cảnh Trực đi theo sau hắn, đặt mông ngồi trên sô pha.

Đem túi cơm đặt lên bàn: ” Quân tịch Tần Sơn Nham điều về Tần gia mà Tần Chung xin, đã được thông qua, bảo hắn phái người dẫn Tần Sơn Nham trở về. ”

Hắn đột nhiên ném ra những lời này, khiến Cảnh Trực vừa ngồi xuống sửng sốt một chút, sau đó phản ứng lại, nhào tới đứng dậy đi qua: ” Ngài công báo tư thù như vậy thật sự được không? ”

Tần Tinh Lan mở túi cơm ra, lấy bữa sáng ra từ bên trong, cộng thêm một ly nước mứt dâu tây đỏ tươi.

Một ly nước dâu tây này xuất hiện, trong nháy mắt hấp dẫn ánh mắt Cảnh Trực: ” Tứ điện hạ thật giỏi nha, nhìn bộ dáng rất ngon! ”

” Hôm nay sẽ không chia cho cậu.” Tần Tinh Lan trực tiếp đặt cái ly lên, thân thể biểu đạt cự tuyệt.

Hắn biểu đạt trực tiếp, ngay cả một chút hàm súc cũng không có, Cảnh Trực bĩu môi: ” Không cho tôi thì thôi, bất quá Tần Sơn Nham tốt xấu gì cũng là một Trung tướng, ngài nói để cho hắn về nhà liền về nhà, thật sự tốt không? ”

” Tần Chung tự mình nộp đơn, tôi chỉ thỏa mãn yêu cầu của ông ta mà thông qua, có gì không đúng?”

Lúc Tần Tinh Lan nói lời này ánh mắt thật sự quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức thiếu chút nữa liền tin rằng hắn không có ý xấu.

Cũng may anh cùng Tần Tinh Lan làm việc không phải ngày một ngày hai, Tần Tinh Lan bụng dạ đen tối, sao có thể dễ dàng như vậy liền thông qua đơn xin cự tuyệt của Tần Chung về việc Tần Sơn Nham đóng quân ở biên vực Thiên Lang Tinh, vậy lúc trước hắn vì sao không thông qua, chẳng lẽ sáng nay bỗng nhiên nghĩ thông suốt??

” Tần Chung có phải đến nhà anh tìm anh hay không, ông ta lại uy hiếp anh đúng không?” Sau khi nói những lời này, Cảnh Trực nhịn không được bắt đầu não bổ, ” Tần Chung không phải là muốn giới thiệu Omega cho anh đấy chứ, uy hiếp anh nếu không nghe lời ông ta, liền phá hư tình cảm của anh cùng Tứ điện hạ phải không?”

Tần Tinh Lan nhìn anh nằm trên bàn lải nhải, mở bữa sáng của hắn ra.

Bữa sáng hôm nay tiểu thư tính chuẩn bị cho hắn hai bánh sandwich, bánh sandwich không chỉ có mứt dâu tây, mà còn có giăm bông, để cân bằng dinh dưỡng, có dâu tây tươi bên cạnh.

Vừa mở nắp xông vào mũi chính là mùi dâu tây thơm ngọt.

So với bữa sáng tràn ngập tình yêu của Tần Tinh Lan, Cảnh Trực nhất thời cảm thấy bữa sáng mình vừa ăn càng giống thức ăn gia súc hơn.

” Robot nhà anh cũng quá giỏi, loại hình gì vậy có thể giới thiệu cho tôi không?”

Tần Tinh Lan đeo găng tay, từ trong hộp cơm lấy ra một cái bánh sandwich, nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh một cái: ” Là phu nhân làm, độc thử nhất gia*. ”

*Ý là duy nhất, một nhà chỉ có một.

Loại giọng điệu vân đạm phong khinh* này lại khắp nơi lộ ra khoe khoang thật sự tốt sao?

*Bình thản, không màng chuyện khác….

Chỉ là: ” Tứ điện hạ thật sự lợi hại như vậy sao? ”

Cư nhiên biết nấu cơm, cho dù chỉ có một loại năng lực này, cho dù không phải Omega anh cũng cảm thấy phi thường đáng giá.

Huống chi Tứ điện hạ lớn lên một chút cũng không kém Omega.

” Hừ.” Tần Tinh Lan hừ lạnh một tiếng, không để ý đến vấn đề vô cùng vô tri của anh.

Cảnh Trực áp chế khiếp sợ trong lòng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một cái bánh sandwich khác trong hộp cơm Tần Tinh Lan: ” Các hạ, cái này có thể… tôi có thể trả tiền cho nó. ”

Tần Tinh Lan nhìn chằm chằm anh một hồi, đưa tay đưa cho anh, ngay tại lúc anh không nhịn được mở to hai mắt tràn ngập chờ mong.

Tần Tinh Lan mở miệng nói: ” Vô giá, nhưng có thể cho cậu ngửi một chút. ”

Cảnh Trực: “…”

Nhìn biểu tình Cảnh Trực trong nháy mắt suy sụp, đùa dai trong mắt Tần Tinh Lan biến mất, trở tay đặt bánh sandwich trước mặt anh: ” Tần Chung không uy hiếp tôi, ông ta cũng không dám, nhưng ông ta cầu xin phu nhân tôi, lời của phu nhân tự nhiên phải nghe. ”

Cảnh Trực sững sờ nhìn bánh sandwich đặt ở trước mặt anh: ” Cho nên đây là ý Tứ điện hạ? ”

” Là ý của Tần Chung.”

Cảnh Trực cẩn thận cầm lấy bánh sandwich mà nhìn, trịnh trọng gật gật đầu: ” Anh nói đúng, là ý của Tần Chung.”

Dứt lời tựa như sợ Tần Tinh Lan đổi ý, một mực cắn xuống.

Bánh sandwich vào miệng, bánh mì mềm mại lộ ra một mùi sữa, bên trong mứt dâu tây chua chua ngọt ngọt, ăn kèm với rau xanh giăm bông, hương vị phong phú trong khoang miệng nổ tung, trong nháy mắt làm cho Cảnh Trực thẳng người ” Ha! ”

Lúc phản ứng lại, một cái bánh sandwich to bằng bàn tay đã bị anh ăn vào trong bụng, liếm liếm miệng còn chưa thỏa mãn.

” Các hạ, tôi hiện tại thật sự phi thường phi thường hâm mộ ngài.”

Tần Tinh Lan cười khẽ một tiếng, đưa tay chỉ về phía cửa, bảo anh cút đi.

Tuy rằng Cảnh Trực từ phòng làm việc của Tần Tinh Lan lăn lộn, nhưng lại vui vẻ rời đi.

Trở lại phòng làm việc của mình liền thấy phó quan trông mong nhìn anh, mũi hít hít.

Cảnh Trực hướng hắn ngoắc ngoắc ngón tay: ” Ngửi ra mùi gì sao? ”

” Hương vị dâu tây.” Phó quan đẩy kính, trong mắt tất cả đều là chờ mong, ” Cho nên hôm nay Nguyên soái các hạ mang theo nước dâu tây?? ”

Cảnh Trực gật đầu: ” Không chỉ mang theo nước dâu tây, còn mang theo bánh sandwich, hơn nữa bánh sandwich còn do Tứ điện hạ tự tay làm, cậu không biết nó ngon bao nhiêu đâu, bên ngoài là lớp bánh mì mềm mại lộ ra mùi sữa, bên trong là mứt dâu tây chua chua ngọt ngọt, loại hương vị chua ngọt này trộn lẫn rau xanh giăm bông, cảm giác vào miệng, ừm… dư vị là vô tận. ”

Phó quan bị anh miêu tả đến mức chỉ có thể nuốt nước bọt: ” Cho nên vừa rồi ngài may mắn được ăn? ”

Cảnh Trực nhất thời cười rộ lên, vỗ vỗ bả vai phó quan: ” Nguyên soái các hạ cũng là cùng tôi có quan hệ tốt, bằng không thứ này người bình thường hắn cũng sẽ không cho, cậu cũng đừng nghĩ. ”

Rụt rè khoe khoang xong, Cảnh Trực ngồi xuống ghế phía sau bàn làm việc thay đổi: ” Bảo người phía dưới đi thông báo cho Tần Chung, phái người đem Tần Trung… không đúng, hiện tại không thể gọi Trung tướng, phái người mang Tần Sơn Nham về nhà đi, nói quân khu đã hiệp thương* qua, vẫn tuân theo quyết tâm của Tần gia chủ muốn dạy Tần Sơn Nham, đồng ý Tần Sơn Nham dỡ bỏ chức vị Trung tướng, về nhà tiếp nhận hùng phụ dạy dỗ, trong vòng ba năm quân khu sẽ không tuyển dụng hắn, để hắn yên tâm.”

*Hiệp thương là sự bàn bạc, thảo luận giữa các cơ quan, tổ chức về một vấn đề cụ thể nào đó trên nguyên tắc dân chủ và bình đẳng, lấy ý kiến của đa số để đi đến kết quả thống nhất.

Phó quan nghe vậy sững sờ nói: ” Đây không phải là trò đùa, phải không? ”

” Tôi đùa cái gì, loại chuyện này tôi có thể nói giỡn sao, còn không mau đi.”

” Ồ, được.”

Phó quan vội vàng đi xuống làm.

Một buổi sáng Tần Chung đi tới phòng ăn, nhìn thấy Tần Sơn Nham ngồi bên cạnh mặc quân phục: ” Không phải nói để cho con hai ngày nay ở nhà nghỉ ngơi sao? “

Tần Sơn Nham duỗi chân ra: ” Hùng phụ, quân khu bên kia còn có việc, con không thể ở nhà. ”

” Chuyện đi Thiên Lang Tinh đóng quân, ta giúp con từ chối rồi.”

Tần Sơn Nham chải đũa xuống: “Hùng phụ! ”

” Lớn tiếng như vậy làm gì, loại thời điểm này phái con đi Thiên Lang Tinh, con không nghĩ bởi vì cái gì sao, con cảm thấy Tần Tinh Lan dễ dàng để cho chuyện kia đi qua sao, đây là trả thù!!!.

Tần Chung hận luyện sắt không thành thép quở trách hắn, chỉ làm cho đầu óc Tần Sơn Nham đau đớn: ” Hùng phụ, đi Thiên Lang Tinh đóng quân, là do con tự xin, không phải ý của Tần Tinh Lan, huống chi Tần Tinh Lan hiện tại có cái gì, toàn bộ bộ hạ của hắn đều chết trận ở Tinh Hải, cho dù hắn còn có thể làm mưa làm gió ở quân khu, một lần nữa thành lập một khu cũng cần tốn thời gian, con tránh hắn, trốn đi Thiên Lang Tinh phát triển thế lực của mình, không phải tốt hơn sao, tại sao người lại ngăn cản? ”

” Cho dù con tự xin nhưng con tưởng Tần Tinh Lan nhiều năm như vậy không làm gì là ổn sao, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, con vẫn ở dưới mí mắt ta mới có thể yên tâm, chuyện này…”

Ông ta còn chưa dứt lời, chỉ thấy lão quản gia vội vàng tiến vào.

” Gia chủ, quan truyền tin quân khu đã đến.”

” Mau để hắn vào.” Tần Chung nghe vậy nhất thời cười rộ lên, xem ra Tứ điện hạ quả nhiên là giúp ông nói chuyện.

Chờ người tiến vào, Tần Chung cười sai người rót trà cho quan truyền tin.

Quan truyền tin ngồi xuống nhìn trà trước mặt, trong lòng xoắn xuýt vặn vẹo, Tần gia đây là làm cái gì, Trung tướng tốt như vậy mà không chịu làm, hơn nữa còn là Tần gia chủ tự mình xin.

Hắn thật sự có chút nhìn không rõ những thế gia này.

Ho nhẹ một tiếng: ” Vừa vặn Tần Trung tướng cũng ở đây, vậy ta liền một lần truyền đạt đi, trải qua lãnh đạo quân khu cùng bàn bạc quyết định, đồng ý Tần Chung Tần gia chủ xin phép, từ hôm nay trở đi cho phép Tần gia chủ đem đồng chí Tần Sơn Nham về nhà, dốc lòng dạy dỗ, cũng cho phép đồng chí Tần Sơn Nham dỡ bỏ chức Trung tướng, trong thời gian giáo dục, quân khu sẽ không phái ra bất kỳ nhiệm vụ gì đối với đồng chí Tần Sơn Nham, thời gian có hạn ba năm, đây là thông báo, đã đóng dấu thép quân khu, lập tức có hiệu lực. ”

Vừa dứt lời, quan truyền tin đứng lên hơi cúi người với Tần Chung và Tần Sơn Nham, liền chuẩn bị rời đi.

Tần Chung và Tần Sơn Nham bị câu nói này của quan truyền tin dọa đơ người, rốt cục khi đối phương xoay người trong nháy mắt phục hồi tinh thần.

” Trong này có phải là có hiểu lầm gì hay không?

” Hiểu lầm gì?” Quan truyền tin không rõ nguyên nhân nhìn Tần Chung sắc mặt có chút trắng bệch, ” Ngài nếu có vấn đề, có thể phản ánh lên cấp trên, tin tức ta nhận được chính là như vậy.”

” Làm sao có thể, ta chỉ xin quân khu tự mình dạy Tần Sơn Nham ba năm, không nói muốn hắn dỡ bỏ chức Trung tướng, có phải là nhầm lẫn hay không?”

” Xin lỗi, ta không có cách nào giải đáp vấn đề của ngài, cáo từ.”

Quan truyền tin không có ý muốn dừng lại, trực tiếp rời khỏi Tần gia.---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Đối phương vừa đi, Tần Chung quay đầu nhìn về phía Tần Sơn Nham: ” Ta thật sự không có…”

” Ngài không có ý này, nhưng vừa vặn cho Tần Tinh Lan cơ hội.” Tần Sơn Nham kéo cà vạt buộc trên cổ, cười lạnh nói, ” Hiện tại tốt rồi, con không chỉ không thể đi Thiên Lang Tinh, ngay cả Trung tướng cũng không phải, thời gian ba năm, cũng đủ để Tần Tinh Lan xây dựng lại. ”

Bỏ lại những lời này, Tần Sơn Nham xoay người vòng qua Tần Chung đứng tại chỗ không biết làm sao rời đi.

Tần Sơn Nham đi không lâu, Tần Chung lay động thân thể, đột nhiên hôn mê bất tỉnh.

Chuyện Tần Sơn Nham dỡ bỏ chức Trung tướng, về nhà tiếp nhận Tần gia chủ dạy dỗ, cùng ngày liền do quân khu tự mình phát ra thông báo ——

# Tần gia là một trong những thế gia, có tính cách vô cùng thanh minh tự kiểm điểm, điểm này cần tất cả chúng ta học tập, trong thời gian Trung tướng Tần Sơn Nham nhậm chức năng lực nghiệp vụ mạnh mẽ, quan hệ tốt, nhưng vẫn không thể đạt tới độ mong mỏi của Tần gia chủ, nhiều lần hướng quân khu xin, đem Trung tướng Tần Sơn Nham điều về bên cạnh mình, lại dốc lòng dạy dỗ ba năm, để hắn có thể trở nên tốt hơn, lại giao cho quốc gia, một lòng thanh khiết này, lãnh đạo quân khu rất coi trọng…

Bởi vậy quân khu hiệp thương, cho phép đồng chí Tần Sơn Nham từ chức Trung tướng, về nhà bồi dưỡng, xin đồng chí Tần Sơn Nham, Tần gia chủ yên tâm, trong vòng ba năm quân khu sẽ không phái bất kỳ nhiệm vụ nào quấy rầy đồng chí Tần Sơn Nham bồi dưỡng, chúc đạt được nguyện vọng, để chúng ta có thể thấy được đồng chí Tần Sơn Nham tốt hơn… #

[ Trên mặt này mỗi một chữ tôi đều quen biết, nhưng hợp lại cùng một chỗ tôi liền không rõ, có đại biểu giải đáp một chút hay không? ]

[ Tần gia chủ có ý gì, cảm thấy Trung tướng Tần Sơn Nham làm không tốt, tự mình xin cấp trên cách chức Tần Trung tướng, mang về tự mình dạy sao? ]

[ Tôi hiện tại phi thường muốn biết Tần Sơn Nham có tâm tình gì!!!! ]

[ Tôi vì sao muốn cười như vậy, ha ha ha ha, đều nói lừa cha, không nghĩ tới đây là lừa con!!!!! ]

[ Tần gia chủ rốt cuộc nghĩ như thế nào, Trung tướng nói không cho làm thì không làm???? ]

[ Lại nói, Tần Sơn Nham đã là Trung tướng, hướng lên trên chính là Thượng tướng, hắn năm nay đã bao nhiêu tuổi, hai mươi mấy tuổi còn muốn được dẫn về nhà dạy dỗ ba năm, sau đó lại đi từ đầu tới cuối sao????? ]

[ Thật sự là điên rồi a, Trung tướng nói không thích là không thích, Tần Chung đang suy nghĩ cái gì, muốn bồi dưỡng Tần Sơn Nham thành Nguyên soái tiếp theo? ]

[ Tần Sơn Nham nếu thật sự có mệnh Nguyên soái, hắn đã sớm làm rồi, Đế quốc cũng không phải chỉ có thể có một Nguyên soái!!! ]---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

[ Tần Chung không phải điên rồi, đề nghị Đế quốc an bài đội y tế giúp hắn xem đầu óc!!!!! ]

[ Nói đây thật sự là Tần Chung làm sao, thật sự không phải bị người nào uy hiếp???? ]

……

Sự tình đang lên men trên mạng, Tần gia đang binh hoang mã loạn khiêng Tần Chung về phòng, lão quản gia đẩy máy trị liệu, ánh sáng bao phủ Tần Chung ở trong đó, rất nhanh Tần Chung liền tỉnh lại: ” Nhanh, chuẩn bị xe ta muốn đi quân bộ. ”

” Gia chủ thân thể ngài hiện tại như vậy, không đợi tốt một chút mới đi sao?” Lão quản gia lo lắng phát ra nghi vấn, kết quả Tần Chung giãy dụa ngồi dậy, ” Không thể chờ, chờ không được. ”

Ông ta phải đi quân bộ đem sự tình nói rõ ràng, ông như thế nào cũng không thể để cho chức Trung tướng của Tần Sơn Nham không có.

Làm thế nào điều này có thể xảy ra!

Tứ điện hạ, là Tứ điện hạ lừa ông!!!!

……

Gần đến giờ tan tầm, Tần Tinh Lan nghe người phía dưới nói, Tần Chung đi tìm lãnh đạo quân bộ.

Về phần làm cái gì, Tần Tinh Lan không có hứng thú biết, thu dọn đồ đạc xong, hắn quyết định hôm nay tan tầm sớm.

Từ văn phòng đi ra, vừa vặn đụng phải Tần Chung từ quân bộ mặt đen đi ra.

Nhìn thấy hắn, Tần Chung lập tức nghênh đón: ” Tinh Lan, nói như thế nào ngươi cũng là Tần gia đi ra, mọi việc không thể tuyệt tình như vậy? ”

Tần Tinh Lan dừng lại, ánh mắt màu xanh biếc nhàn nhạt rơi trên người ông ta ta, hắn đã cao hơn Tần Chung rất nhiều, không phải như khi còn bé hắn đều phải nhìn lên, tâm tình nội liễm, trầm giọng nói: ” Ta làm cái gì? ”

” Sơn Nham đã nói lời xin lỗi rồi, vì sao ngươi lại không chịu tha thứ cho hắn?---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---”

” Nếu như là chuyện này mà nói, ta không có gì muốn nói.”

” Ngươi không có gì muốn nói, chức Trung tướng Sơn Nham vì sao không có, chuyện này không có ngươi ra lệnh, ai dám làm?”

” Ta chỉ là thông qua đơn xin của ngươi, dẫn Tần Sơn Nham về nhà, dạy dỗ ba năm, đơn xin của ngươi cần tìm người đến đọc cho ngươi nghe sao?”

” Ý ta là tự mình dạy ba năm, nhưng ta không nói để cho hắn từ chức Trung tướng.”

Lời nói của Tần Chung khiến ánh mắt Tần Tinh Lan dần dần trở nên lạnh lẽo: ” Phẩm tính có vấn đề, cần hùng phụ mang về nhà dạy dỗ, từ giây phút người đề xuất, hắn ta đã không xứng làm Trung tướng, bởi vì phẩm tính của hắn ta bại hoại đến mức ngay cả hùng phụ của hắn cũng nhìn không nổi, ta giải thích như vậy, ngươi có thể nghe hiểu
không? ”

Dứt lời, Tần Tinh Lan không lãng phí thời gian với ông ta, trực tiếp vòng qua, đi đến bãi đỗ xe.

Tần Chung bị những lời này của hắn chọc vào ngực đứng tại chỗ hồi lâu mới rời đi.

Cảnh Trực nằm sấp ở lầu hai khu văn phòng quân khu nhìn phía dưới: ” Thông minh ngược lại bị thông minh hại, Tần gia chủ lần này thật sự làm chuyện ngu xuẩn, Tần Sơn Nham lần này nếu đi Thiên Lang Tinh đóng quân ba năm, sau khi trở về cho dù không làm được Nguyên soái, cũng khẳng định thăng chức Thượng tướng, lần này tốt rồi, cái gì cũng không có. ”

” Đây đối với ngài mà nói coi như là tin tức tốt.” Phó quan lại đây cười ha hả nịnh nọt một câu.

Cảnh Trực hừ một tiếng: ” Là tin tức tốt của một mình tôi sao, là tin tức tốt cho năm Thượng tướng 6 khu, Thượng tướng cuối cùng, người kia muốn là được rồi!”

Trong câu cảm thán cuối cùng, không khỏi thêm một phần tiếc nuối.

……..

Dung Hề vớt sủi cảo ra khỏi nồi, đưa cho 0520 dặn dò: ” Cẩn thận một chút. ”

” Biết rồi chủ nhân.”

0520 cẩn thận bưng sủi cảo lên bàn, liền nghe thấy tiếng mở ra hệ thống an ninh cửa chính, nhịn không được dùng thanh âm loli đáng yêu nói: ” Sư tử lớn đã trở lại! ”

Dung Hề nghe vậy nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên nhìn thấy Tần Tinh Lan mặc đồng phục màu xanh quân đội đi vào, cười nói: ” Nguyên soái nhà chúng ta đã trở lại. ”

Tần Tinh Lan còn chưa vào đã nghe thấy những lời này cười nói: ” Làm cái gì mà thơm như vậy? ”

” Sủi cảo, anh đi rửa tay, lập tức có thể ăn.”

” Được.”

Dung Hề đem toàn bộ sủi cảo đã nấu ra bưng lên bàn, lại lấy thêm hai ly nước dâu tây.

Chờ Tần Tinh Lan thay quần áo tới là có thể ăn cơm.---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Tần Tinh Lan trở lại phòng, lúc rửa tay phát hiện trong phòng tắm có thêm rất nhiều chai lọ, hắn cầm lấy một cái đặt ở dưới mũi ngửi ngửi, trong đôi mắt màu xanh biếc nổi lên kinh ngạc, hương vị tươi mát, nhàn nhạt rất làm cho người ta thích.

Không dám lộn xộn, sau khi đem đồ đạc đặt trở về, Tần Tinh Lan lau tay, từ trong phòng đi ra.

Đẩy cửa phòng bếp ra, Dung Hề vẫy vẫy tay với hắn: ” Mau lại đây. ”

Tần Tinh Lan đi tới, hạ thấp thân thể xuống hôn lên mặt cậu mới ngồi xuống: ” Vất vả rồi. ”

” Không vất vả, anh nếm thử xem, nhân thịt bò, lần đầu tiên em gói không biết anh có thích hay không.”

Tần Tinh Lan chấm một chút giấm, cắn một miếng, nhất thời một mùi thịt trào ra, không nhiều dầu, thịt viên lại rất Q: ” Ngon lắm. ”

Dung Hề cong hai mắt: ” Anh thích là được rồi. ”

Nói như vậy, Dung Hề cũng gắp sủi cảo lên ăn, cắn miếng đầu tiên, nhịn không được gật đầu: ” Ừm, cũng không tệ lắm, em không dám cho dầu, thịt bò này có ra dầu, được lắm, không ngán chứ? ”

” Rất ngon.”

” Ừm.” Dung Hề đem nước dâu tây đưa cho hắn nói, ” Hôm nay Tần Chung tìm anh gây phiền toái sao? ”

” Không có việc gì, anh có thể giải quyết.”

Tần Tinh Lan ngữ khí bình thản, không thể nghe ra cảm xúc, Dung Hề nghiêng đầu nhìn qua, có chút lo lắng nói: ” Ông ta vẫn là tìm anh đúng không? ”

Bộ dáng nghiêm túc của tiểu thư tính thoạt nhìn vừa đáng yêu lại xinh đẹp, tâm tình u ám của Tần Tinh Lan bởi vậy tan thành mây khói, trên thực tế hắn thật sự không để ý chuyện Tần Chung tới tìm hắn, bởi vì đã không cần thiết.

Nhiều năm như vậy Tần gia đối với hắn làm chuyện gì, hắn trả thù cũng đều không sai biệt lắm, huống chi Tần gia hiện tại bất quá cũng chỉ còn lại có một cái vỏ rỗng, càng không cần hắn để ý.

Mặc dù mỗi lần nhìn thấy Tần Chung, một ít không vui trong quá khứ sẽ bị lật ra, đây cũng là chuyện không có cách nào.---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Trước kia hắn còn cảm thấy rất phiền, nhưng hiện tại nhìn tiểu thư tính lo lắng cho hắn, bỗng nhiên cảm thấy thật sự không cần phải vì chuyện quá khứ kia, chậm trễ cuộc sống hiện tại.

Chạm lên trán tiểu thư tính: ” Anh không sao, không cần suy nghĩ lung tung, Tần Chung cho dù đến gặp anh, ông ta cũng không có lý. ”

Dung Hề sờ sờ trán bị hắn đụng phải, mở miệng nói: ” Em tự nhiên không lo lắng ông ta đối với anh làm cái gì, chính là cảm thấy ông ta xuất hiện ở trước mặt anh, anh sẽ không vui, em không hy vọng anh không vui.”

” Vậy em hôn anh một cái đi.”

Tần Tinh Lan đột nhiên nói như vậy, Dung Hề sửng sốt một chút, sau đó đỏ hai má, đưa tay kéo góc áo hắn: ” Hôn một cái là được rồi? ”

” Ừm.” Tần Tinh Lan nhìn cậu, trong đôi mắt màu xanh biếc tràn ngập ý cười dịu dàng, ” Em là thuốc tốt nhất của anh. ”

Dung Hề bị câu nói ” Em là thuốc tốt nhất của anh” làm cho trái tim tê dại, đưa tay chạm vào mặt hắn, hôn xuống khóe môi hắn, sau đó nhìn hắn: ” Như vậy tâm tình có tốt hơn một chút không? ”

” Còn chưa đủ, còn muốn nhiều hơn một chút.”

Dứt lời, Tần Tinh Lan tiến lại gần chủ động làm sâu sắc nụ hôn này.

Nhiệt độ trong phòng bếp nhỏ dần dần tăng lên, 0520 đứng ở một bên yên lặng xoay đầu ra, liền đối diện A Nhất và A Nhị ngoài cửa dọn dẹp cỏ dại.

0520 đi qua, đóng cửa lại nói với A Nhất A Nhị: ” Trẻ con không được nhìn lung tung, thiếu nhi không thích hợp! ”

A Nhất và A Nhị – thiếu nhi có chiều cao khổng lồ: “……..”

Sau bữa tối, Dung Hề đem nhiệm vụ dọn dẹp phòng bếp giao cho 0520, cậu kéo tay Tần Tinh Lan khẩn cấp trở về phòng: ” Em đi xả nước, anh chuẩn bị tắm nào. ”

Tần Tinh Lan nhìn con ngươi đen bởi vì chờ mong tiểu thư tính có vẻ sáng lấp lánh, gật gật đầu.

Dung Hề đi vào phòng tắm, đem bồn tắm đổ đầy nước, sau khi thử nhiệt độ, đem xà phòng thủ công đổ vào trong nước, thêm xà phòng làm từ linh thực cao cấp hòa tan trong nước, nước vốn trong suốt, biến thành màu xanh lá cây nhàn nhạt, ngoại trừ tản mát ra mùi thơm, còn mang theo một cỗ cảm giác thanh thần tỉnh não.

Chuẩn bị tốt đồ dùng, Dung Hề mới đẩy cửa phòng tắm ra.

Cửa mở ra, tình cảnh lọt vào mắt, làm cho con ngươi màu đen kịch liệt rung động, sư tử lớn trước mắt tắm trong hoàng hôn, cả người tản ra ánh sáng ấm áp, cực kỳ xinh đẹp.

Cậu đi qua, lúc này cậu đứng trước mặt sư tử lớn, có vẻ nhỏ bé như vậy, nhưng trong mắt cậu đều là kinh hỉ, Tần Tinh Lan thú hình phi thường xinh đẹp.

Tần Tinh Lan thăm dò đem cái đầu to tiến đến trước mặt cậu, Dung Hề cười đưa tay ôm lấy hắn: ” Tần Tinh Lan, thú hình của anh thật xinh đẹp, quả nhiên sư tử lớn nên vàng rực rỡ uy phong lẫm liệt! ”

Trong con ngươi màu xanh lộ ra ánh sáng trong suốt ôn nhu, sư tử lớn nằm sấp xuống, lộ ra cái bụng mềm mại, hấp dẫn ánh mắt của tiểu thư tính.

Dung Hề đi qua, nhìn cái bụng lông ngắn hơn trên người sư tử lớn một chút, mềm nhũn, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy cảm giác khẳng định không kém.

Dung Hề không khắc chế trực tiếp nhào tới, mặt dán vào bụng sư tử lớn cọ cọ, lông xù ấm áp, dán lên liền cực kỳ thoải mái.

Dung Hề vùi mặt vào hít sâu một hơi, a, đều là hương vị của Tần Tinh Lan.

Hương vị của tuyết mùa đông, mát mẻ tươi tắn.

Hít mèo lớn quả nhiên là chuyện hạnh phúc nhất, cũng may cậu còn chưa quên chính sự.

Lui ra một chút, nhìn Tần Tinh Lan vì động tác này của cậu trong mắt lộ ra nghi hoặc: ” Anh quá lớn, phòng tắm căn bản không chứa được anh, cho nên em đang nghĩ tắm rửa như thế nào. ”

Cậu dứt lời, Tần Tinh Lan một lần nữa đứng lên, dùng cái đầu to nhẹ nhàng chạm vào cậu, sau đó ngay trong ánh mắt kinh ngạc của Dung Hề, thu nhỏ thân thể lại, cuối cùng biến thành bé con mới dừng lại.

Chỉ khác với sư tử con, bờm của sư tử đực không biến mất.

Chỉ là hình dạng này này, làm cho hắn trông giống như một con mèo đội bờm sư tử, còn trông đáng yêu hơn.

Dung Hề không nhịn được ôm hắn, xoa xoa đầu hắn.

Đầu Tần Tinh Lan bị ấn vào trong ngực tiểu thư tính, giữa hơi thở tất cả đều là hương mật đào ngọt ngào dễ ngửi trên người tiểu thư tính.

Có chút may mắn hiện tại hắn là thú hình, dù đỏ mặt, cũng sẽ không bị tiểu thư tính nhìn ra.

Quá nghiện mèo, Dung Hề dẫn Tần Tinh Lan vào phòng tắm.

Vừa đi vào, Tần Tinh Lan liền tự giác nhảy vào trong bồn tắm, bùm bùm một tiếng, nước tràn ra, văng tung tóe lên người Dung Hề, nhìn đầu trong nháy mắt bị nước làm ướt, Dung Hề cười nói: ” Nhiệt độ nước có được không? ”---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Tần Tinh Lan dùng đầu dụi tay cậu, nâng móng vuốt lớn lên rửa mặt, động tác thật sự đáng yêu.

Dung Hề bước vào bồn tắm, ngồi trên vách bồn tắm, tạt nước giúp Tần Tinh Lan tắm rửa.

Sau khi lông sư tử nhỏ ướt đẫm, thoạt nhìn gầy đi một vòng, trong nước có xà phòng, theo động tác Dung Hề chà xát, trên người sư tử nhỏ hình thành bọt trắng.

Dung Hề giúp hắn chà lưng, nhìn bọt trên đầu ngón tay: ” Có thoải mái không? ”

Trong cổ họng sư tử nhỏ phát ra thanh âm thỏa mãn, Dung Hề cười rộ lên.

Tắm rửa cho mèo từ trước đến nay không dễ dàng, nhưng Tần Tinh Lan rất ngoan, toàn bộ quá trình đều vô cùng phối hợp, chà lưng xong, chủ động lộ bụng, rửa sạch bụng xong, liền nâng chân trước lên, sau đó là chân sau.

Cuối cùng Dung Hề còn xoa bóp mặt hắn.

Thoải mái làm cho hắn toàn bộ quá trình đều lẩm bẩm.

Dung Hề tắm cho hắn từ đầu đến cuối, dùng nước sạch rửa sạch bọt trên người hắn.

Cuối cùng dùng khăn mặt quấn hắn lại, nhìn sư tử nhỏ đáng thương ngồi xổm trong bồn tắm không có nước, Dung Hề bị manh không chịu được, nhịn không được hôn lên trán hắn: ” Chờ em, em đi lấy máy sấy.”

Nhìn tiểu thư tính bởi vì tắm rửa cho hắn, cả người đều bị nước làm ướt, Tần Tinh Lan rũ mí mắt, đem dục vọng giấu xuống.

Dung Hề lấy máy sấy, mở khăn tắm trên người sư tử nhỏ ra, bắt đầu sấy khô lông cho hắn.

Tiếng gió vù vù thổi bờm của sư tử con bay bay.

Rất nhanh lông liền thổi xốp lại mềm mại, Dung Hề mở kem dưỡng ra, đổ trên tay nhẹ nhàng thoa lên người sư tử nhỏ.

Chờ giúp hắn làm xong việc chăm sóc bờm, sư tử con nằm sấp trong ngực cậu, ánh mắt híp lại, bộ dáng buồn ngủ.

Dung Hề cười sờ sờ cái đầu nhỏ của hắn: ” Ngủ đi, em ôm anh lên giường.”

Kết quả ngay trong nháy mắt cậu đưa tay ôm hắn, một đôi cánh tay hữu lực đột nhiên ôm lấy cậu, mặt bởi vậy dán lên ngực đối phương, xúc cảm hơi lạnh trong nháy mắt làm cho cậu đỏ mặt.

” A.”

Cậu nghe thấy Tần Tinh Lan cười khẽ, Dung Hề ngẩng đầu nhìn lên đôi mắt màu xanh biếc của Alpha: ” Sao anh đột nhiên…” liền biến thân.

” Không thích bộ dáng hiện tại sao?”

” Không phải, chính là không kịp phản ứng.”

” Nói dối.” Tần Tinh Lan khẽ nhéo nhéo tai cậu, ” Rõ ràng càng thích thú hình hơn. ”

Hai má Dung Hề nóng lên, miệng cứng rắn nói: ” Không có, đều thích được không? ”

Tần Tinh Lan giơ tay nắm cằm cậu, tiến lại gần khóe môi cậu: ” Chỉ có thể thích anh hơn. ”

” Đều là anh.”

” Không giống.”

Dung Hề không rõ chỗ nào không giống nhau, nhưng luôn cảm thấy Alpha ghen tuông ngay cả thú hình mình cũng không buông tha có chút đáng yêu, cười gật đầu: ” Được rồi được rồi, thích nhất là anh hiện tại. ”

Rất dễ dàng đã dỗ được Alpha hài lòng gật gật đầu, ánh mắt rơi trên người cậu dần dần nóng lên, làm cho Dung Hề hậu tri hậu giác ý thức được lúc này tư thế hai người muốn mập mờ bao nhiêu liền mập mờ bấy nhiêu, trong lòng hoảng hốt.---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

Bởi vì bị nước làm ướt, quần áo trên người cậu đều dán lên người, cậu lại mặc không dày, màu trắng đặc biệt dễ dàng nhìn thấu.

Mà Tần Tinh Lan căn bản không có mặc quần áo.

Dung Hề đỏ mặt lên, ra vẻ tự nhiên chống đỡ thân thể: ” Em, em đi giúp anh lấy quần áo. ”

Lúc nói lời này, ánh mắt lại càng không dám nhìn lung tung, sợ nhìn thấy cái gì không nên nhìn.

Thấy cậu đỏ mặt còn ra vẻ tự nhiên, Tần Tinh Lan cười nói: ” Không cần. ”

” A?” Không kịp phản ứng, chỉ thấy Alpha vốn đang ngồi trong bồn tắm bỗng nhiên nâng thắt lưng cậu đứng lên, trong nháy mắt bay lên trời, Dung Hề hoảng sợ, vội vàng đưa tay ôm cổ Alpha, bảo trì cân bằng.

Đồng thời nhắm mắt lại.

Khi được nhẹ nhàng đặt lên giường, Dung Hề cẩn thận mở mắt ra, liền nhìn thấy trên thắt lưng Alpha đang mặc quần áo cách đó không xa có một khối lông màu vàng che lấp, hiển nhiên Tần Tinh Lan có thể bán thú hóa.

Tần Tinh Lan mặc quần đi tới, đem một cái khăn khô đặt trên đầu cậu, nhẹ nhàng giúp cậu lau mái tóc đen bị nước làm ướt.

Dung Hề nhu thuận ngồi ở chỗ đó, hai người ai cũng không nói gì, lẳng lặng hưởng thụ khoảnh khắc an bình này.

Tóc lau khô, Tần Tinh Lan tìm áo sơ mi của mình đưa cho cậu: ” Mặc của anh trước đi. ”

Dung Hề đỏ mặt tiếp nhận, ánh mắt dừng ở trên bụng Alpha, nơi đó đường cong rõ ràng có tám khối cơ bụng, không khoa trương, một tầng cơ bắp mỏng manh, lại tựa như có được sức lực vô hạn.

Dung Hề nâng con ngươi đen lên cười với hắn.

Tần Tinh Lan chú ý tới khẽ nhíu mày, có chút nghi hoặc.

Dung Hề nhanh chóng vươn tay, sờ bụng hắn, đỏ mặt nhảy vào phòng tắm.

Tần Tinh Lan bị động tác của tiểu thư tính làm cho cười rộ lên, trong lòng nhịn không được thở dài một tiếng, đáng yêu quá.

Dung Hề đóng cửa phòng tắm lại, cố gắng bình phục trái tim đập thình thịch, tuy rằng vừa mới chạm vào liền rời, nhưng lòng bàn tay vẫn còn nhiệt độ, nóng đến nỗi cậu hoảng hốt.

Khóe môi lại không ngừng cong lên.

Cởi quần áo ướt đẫm trên người ra, thay áo sơ mi của Tần Tinh Lan.

Quần áo của đối phương mặc trên người cậu có chút quá lớn, Dung Hề xắn tay áo lên khuỷu tay, ngẩng đầu nhìn mình trong gương.

Lúc này hai má cậu đỏ hồng, tóc đen bởi vì không chải chuốt, có vẻ lộn xộn, trên người mặc áo sơ mi Alpha thoạt nhìn thập phần không phối hợp, lại tràn ngập cảm giác dục vọng.

Đưa tay nhẹ nhàng chà xát lỗ tai, luôn cảm thấy mặc như vậy giống như quyến rũ.

Nhưng đối phương là Tần Tinh Lan, cậu quả thật muốn quyến rũ hắn.

Giơ tay lên không nhịn được ngửi mùi vị thuộc về Tần Tinh Lan trên quần áo, Dung Hề mím môi, đẩy cửa ra.

Alpha đã thu thập xong đang ngồi bên giường, nghe thấy thanh âm, ngước mắt lên nhìn lại, đôi mắt màu xanh biếc nhìn như bình tĩnh, lại tràn ngập vòng xoáy mãnh liệt, giống như đang ấp ủ một cỗ dục vọng.

Dung Hề nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình.

Trong không khí mang theo cảm giác trong trẻo lạnh lùng của tuyết mùa đông, lại làm cho thân thể Dung Hề mơ hồ nóng lên.

Lúc này Alpha ngồi ở bên giường, chỉ mặc một cái quần đen, thoạt nhìn cực kỳ nguy hiểm.

Dung Hề lại không do dự đi qua, mang theo hương mật đào ngọt ngào, đi qua ôm lấy Alpha của cậu: ” Tần Tinh Lan, anh bây giờ thoạt nhìn có chút trêu người. ”

Tiểu thư tính trực tiếp biểu đạt làm cho khí tràng quanh thân Alpha nguy hiểm trong nháy mắt trở nên ôn nhu.

Tần Tinh Lan đưa tay ôm cậu vào lòng, chóp mũi rơi vào cổ cậu, ngửi tuyến thể sau gáy cậu.

Động tác đơn giản lại làm cho tiểu thư tính trong ngực nhịn không được khẽ run lên.

Dung Hề nhịn rung động trong lòng, nhu thuận nằm sấp trong ngực Alpha.

Nghe Alpha của mình nói với một giọng khàn khàn bên tai: ” Muốn cắn! ”---Đọc FULL tại TRUYENFULL.VN---

**********************

Truyện convert hay : Thần Y Hoàng Hậu: Ngạo Kiều Bạo Quân, Cường Thế Sủng!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện