Tân Nương Gả Thế Của Đại Sư Tử Nguyên Soái

Chương 4


trước sau

Edit – beta: Điềm Điềm

**********************

Nghĩ đến Dung Tân, Dung Hề theo bản năng nhìn về phía Tần Tinh Lan đang nằm trên giường. Cậu biết ở tinh cầu Thủ đô bao trùm toàn hệ thống quan sát này, việc Tần Tinh Lan đột nhiên xuất hiện, làm sao vương thất bên kia có thể không có phản ứng gì chứ, chỉ là vì sao lại phái Dung Tân tới đây?

Hít sâu một hơi, Dung Hề quay đầu nói với 0520: “Giúp anh ta mặc quần áo vào nhé, tôi đi xem thử.”

“…… 0520 muốn đi với chủ nhân.”

0520 cầm quần áo, bước chân ngắn đi về phía Dung Hề hai bước.

Biết 0520 đang lo lắng cho mình, Dung Hề đưa tay sờ sờ đầu của 0520: “Đừng lo lắng, tôi có thể đối phó được mà.”

Đây không phải là vương cung, cậu cũng không phải là Tứ điện hạ vương thất cần nhìn sắc mặt người khác, cậu là bạn đồng hành hợp pháp của Nguyên soái Đế quốc Tần Tinh Lan, là người kết hợp của Nguyên soái Đế quốc, cậu không còn là một kẻ cô độc không người chống lưng nữa, cậu hiện tại, ừm, có thể mượn uy danh của sư tử lớn mà dùng ^ – ^.

Dặn dò 0520 xong, Dung Hề cẩn thận đóng cửa phòng phía sau lại.

Sau khi cậu đi, sư tử lớn vốn ngoan ngoãn ngồi xổm ở một bên bỗng nhiên đứng lên, đi đến bên cạnh cửa, cái đuôi phía sau buông xuống đất không kiên nhẫn đong đưa.

0520 cầm quần áo trong ngực bò lên giường Tần Tinh Lan, trên màn hình hiển thị phản chiếu một đống loạn mã…

Dung Hề mở hệ thống an toàn của cửa lớn ra, để cho Dung Tân mang theo tùy thị tiến vào.

*Tùy thị: người hầu bên cạnh

Trên mặt Dung Tân lộ ra vẻ không kiên nhẫn khi phải chờ ở cửa, quần áo trên người cậu ta là áo lông vũ, dưới ánh hoàng hôn nổi bật, tỏa ra màu sắc như ánh ban mai. Áo lông vũ là dùng lông tơ khi còn nhỏ của nhân thú phi điểu để làm, có thể tùy hoàn cảnh xung quanh mà thay đổi màu sắc, cũng có tác dụng mùa đông ấm áp, mùa hè mát mẻ.

Đây là một phụ kiện xa xỉ chỉ có Omega hoàng gia mới được mặc.

Sáu tùy thị đi theo phía sau cậu ta, bốn người là tùy thị thường xuyên đi theo bên cạnh cậu ta, còn lại hai người, Dung Hề cũng không xa lạ, là tùy thị bên cạnh Đại hoàng tử, đội hình như thế ngược lại làm cho cậu yên lòng.

Dung Hề đứng ở trên thềm gỗ, cũng không nghênh đón, điều này làm cho Dung Tân đi tới trước mặt cậu càng thêm khó chịu: “Tứ ca sau khi kết khế quả nhiên không giống trước kia, nhìn thấy đệ đệ cũng sẽ không tiếp đón.”

” Chỉ là dựa theo quy củ mà làm việc thôi.”

Quần áo trên người Dung Hề vẫn là áo bông màu xanh đã mặc trong cung. Loại quần áo chỉ phổ biến ở thú nhân bình thường này, mặc trên người Dung Hề lại có vẻ sạch sẽ, khí chất xuất trần, giống như thanh trúc sau mưa, lộ ra vẻ thanh nhã. Trước kia Dung Tân cảm thấy người này rẻ tiền nên không để vào mắt, lúc này đứng ở nơi đó không kiêu ngạo không nịnh hót, thậm chí ngay cả vẻ yếu đuối ngày xưa cũng không thấy đâu, làm cho đáy lòng cậu ta sinh ra một chút khó chịu không rõ nguyên nhân.

“Thiếu chút nữa đã quên, Tứ ca hiểu quy củ nhất, Đại ca tuần tra phát hiện, phủ Nguyên soái có dao động, bảo ta dẫn người đến xem, có phải Nguyên soái đã trở lại hay không?”

Dung Tân nhìn chằm chằm Dung Hề không chớp mắt, tựa như sợ trong nháy mắt liền bỏ qua bất kỳ vẻ khả nghi nào trên mặt Dung Hề.

“Nguyên soái hiện tại quả thật ở trong phủ, chỉ là bị thương nhẹ, tạm thời cần tĩnh dưỡng, không tiện gặp khách.”

Sư tử lớn dừng lại ở cửa, nghe những lời này lại ngồi xổm xuống, nâng đuôi giữa không trung lắc lắc.

0520 đã mặc xong áo cho Tần Tinh Lan, nhìn đến quần lót có tác dụng che chắn, một đống loạn mã lại nhảy ra, một giây sau, 0520 từ trong bụng nhỏ lấy ra cây kéo, bẩn thỉu…. rác rưởi…

Biểu tình của Dung Tân trong nháy mắt hơi nứt ra khi Dung Hề mở miệng.

Cậu ta vốn tưởng rằng Đại ca phái cậu ta tới đây chẳng qua là trêu đùa Dung Hề một phen, cảnh tỉnh anh ta đừng quên thân phận của mình. Lại hoàn toàn không nghĩ tới sẽ nghe thấy câu trả lời như vậy, sắc mặt sáu người phía sau cậu ta vào lúc này cũng trở nên có chút phức tạp, uy danh của Tần Tinh Lan bọn họ cũng không thể thừa nhận nổi.

Dung Tân cố nén bối rối trong lòng, nhếch khóe môi cười cố ý hỏi: “Không biết Nguyên soái hiện tại thân thể như thế nào, có thể đến thăm không?”

“Nguyên soái vừa mới nghỉ ngơi, không tiện quấy rầy, ngày khác đi, chỉ là trong phủ dược phẩm
không nhiều lắm, nếu có thể, hy vọng Ngũ đệ trở về có thể cùng phụ vương thương lượng, đưa tới một ít.”

“Đương nhiên, thân thể Nguyên soái quan trọng hơn, phụ vương tất nhiên sẽ đáp ứng.”

“Ta ở đây cảm ơn Ngũ đệ, phụ vương.” Nói đến phụ vương, Dung Hề hơi khom người, làm thủ lễ.

Dung Tân ánh mắt lướt qua cậu, dừng ở cửa phòng khóa chặt phía sau, cười mở miệng nói: “Tứ ca, thân thể Nguyên soái thật sự chỉ là thương tích nhẹ không có gì đáng ngại sao, hay là Tứ ca đứng ở chỗ này vì sợ ta đi vào nhìn thấy cái gì không nên thấy?”

“Ngũ đệ nói cái gì vậy, thân thể Nguyên soái như thế nào ta có thể nói lung tung sao.”

“Tứ ca không ngại thì mở cửa, để cho ta ở cửa nhìn một cái cũng được, để ta trở về bẩm báo lại với phụ vương.”

Sư tử lớn trong cửa bỗng nhiên đứng dậy, con ngươi màu xanh biếc hơi nheo lại, cái đuôi đã buông xuống, lẳng lặng làm ra tư thế đề phòng, chỉ là bỗng nhiên đầu lỗ tai nó đang dựng thẳng nhẹ nhàng run lên, trong mắt nổi lên một tia cứng ngắc.

0520 đem thứ đã cắt nhỏ vào bên trong túi, rác bẩn sẽ được tái chế và phân hủy thật tốt. ^ – ^

Dung Tân đột nhiên tiến lên, Dung Hề trong lòng nhảy dựng, theo bản năng ngăn cản ở cửa.

“Tứ ca ngươi rốt cuộc đang khẩn trương cái gì?” Dung Tân phảng phất thật sự bắt được nhược điểm gì đó, trong con ngươi đen lộ ra hưng phấn nóng lòng muốn thử.

Dung Hề không dao động, biểu tình thoạt nhìn vẫn bình tĩnh như trước, chỉ là khi nhìn về phía Dung Tân, ánh mắt lộ ra vẻ sắc bén: “Ngũ đệ, chú ý thân phận.”

Dứt lời, Dung Hề nhìn về phía tùy thị phía sau cậu ta: “Thân là tùy thị các ngươi dẫn dắt Ngũ điện hạ như vậy sao, một Omega chưa kết khế xông vào phòng Alpha nam đã kết hôn, việc này truyền ra ngoài Ngũ điện hạ ngày sau kết khế như thế nào đây, các ngươi đem danh dự vương thất đặt ở đâu?”

Dung Hề đột nhiên như thế, làm cho sáu vị tùy thị đứng ở phía dưới trong lòng đều run lên, trước kia Dung Tân ở ngoài cung tác oai tác oái quen rồi, bọn họ cũng là tùy thị nhất đẳng, làm sao có người dám dạy dỗ bọn họ như vậy, huống chi vị Tứ điện hạ này trước kia bị khi dễ như thế nào cũng không phản kháng, đừng nói Dung Tân không để cậu vào mắt, bọn họ đối với cậu cũng vô cảm.

Chỉ là Dung Hề đột nhiên như thế, làm cho trong lòng bọn họ chấn động, lúc phản ứng lại, lời nói của Dung Hề đã quay trở về trên người Dung Tân.

“Ngũ đệ không nên chọc phụ vương không vui, chuyện hôm nay, ta nhớ ngươi tuổi còn nhỏ, không so đo với ngươi, đừng quên thân phận, Nguyên soái hiện giờ đã cùng ta kết khế, mời!”

Đột nhiên người mà cậu ta hay khi dễ lại ở trước mặt mọi người răn dạy cậu ta, Dung Tân chưa bao giờ bị đối xử như thế, sắc mặt hết trắng lại đen, giống như mở phường nhuộm, ánh mắt nhìn về phía Dung Hề không thể giả vờ dịu dàng tự nhiên, lộ ra vẻ hận thù dày đặc: “Dung Hề! Ta thấy ngươi mới là không biết thân phận, nếu không phải…”

“Keng!”

Bên trong cửa đột nhiên truyền ra tiếng vang, trực tiếp cắt đứt lời nói của Dung Tân, sau đó từ trong cửa truyền ra một tiếng quát lớn trầm thấp: “Cút!”

Đồng tử Dung Tân vội vàng co rút, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, hai tay buông xuống bên cạnh bất giác nắm chặt, vào giờ phút này lông tơ sau lưng dựng thẳng lên, vội vàng liếc qua cửa phòng đóng chặt, xoay người nhanh chóng nói với tùy thị một câu: “Chúng ta đi!”

Nhìn theo bọn họ rời đi, Dung Hề mới lặng lẽ thả lỏng hai tay, chỉ là Dung Tân đi tới cửa bỗng nhiên dừng lại, quay đầu lần nữa nhìn về phía Dung Hề: “Tứ ca, phụ vương rất là nhớ thương Nguyên soái, hẳn là ít ngày nữa sẽ triệu Nguyên soái tiến cung.”

Dứt lời, Dung Tân nhếch khóe môi, lộ ra một tia cười lạnh.

“Cảm ơn Ngũ đệ nhắc nhở, đi thong thả!”

**********************

Truyện convert hay : Vạn Nói Long Hoàng

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện