Tân Hoan (Niềm Vui Mới)

Gặp Được


trước sau


Các cô trước mắt ở cạnh nhau cần phải bảo trì khoảng cách nhất định nhưng lại không thể quá xa cách, việc giữ khoảng cách thế này nếu không nắm chắc thì Lục Niệm Chi cơ hồ sẽ quẳng sang một bên mà lao tới.

Thời gian quá muộn rồi, ngày mai còn có việc phải làm, một cuộc điện thoại nói qua lại cũng chỉ mười phút.

Cúp máy Khương Vân nằm nghiêng hướng về cửa sổ, cả người không quá tỉnh táo.

Giữa người trưởng thành kết giao với nhau từ trước đến nay đều trực tiếp, không vòng vo, có chút lời không cần nói quá trắng trợn cũng đều hiểu ý nhau.

Hôm sau là một ngày đầy nắng.

Đầu tháng bảy, thành phố C tiến vào mùa nắng nóng trong năm, mặt trời treo trên đỉnh đầu như muốn nướng chín người đi đường, nhiệt độ không khí lập tức lên tới ba mươi bảy, ba mươi tám độ, nhiệt độ cao đồng nghĩa không khí cũng nóng bức.

Hai hàng cây bên đường lá đều bị chiếu tới có chút héo rũ, bóng cây loang lỗ dừng trên mặt đất.

Nếu không phải trong thời gian làm việc có việc cần phải ra ngoài thì xác định chắc chắn là không ai nguyện ý đi ra khỏi văn phòng
Khương Vân sáng sớm đã thức dậy, đêm qua lăn lộn đến khuya mà nay nàng lại rất có tinh thần, còn tới công ty sớm hơn nửa tiếng.

Bất quá lúc này người tới văn phòng cũng không ít, đồng nghiệp tới sớm đều ngồi trước máy vi tính nhìn nhìn báo cáo hoặc là lật xem tư liệu, cơ hồ không ai rảnh rỗi.

Bên cạnh đó hai phó giám đốc kia còn chưa tới, không khí trong phòng tương đối hài hòa, đa số mọi người đối với nàng không lãnh đạm như vậy, nhìn thấy nàng cơ bản đều chào hỏi một tiếng.

"Phó giám Khương, sớm".

Bầu không khí hôm nay so với hôm qua nhẹ nhàng hơn nhiều, Khương Vân còn có chút không thích ứng được, nàng mỉm cười, hướng những người đó gật đầu đáp lại.

Dương Hi bưng hai ly đồ uống lạnh bước vào, một ly đưa tới văn phòng nàng cùng với một đống văn kiện, tựa như quen thuộc mà hô: "Chị Vân uống miếng cà phê đá nè, nâng cao tinh thần".

Khương Vân tiếp nhận đồ vật, "Cảm ơn".

Dương Hi cười cười, "Đây là giám đốc Đại gửi cho chị làm, bên trên chính là kế hoạch của bốn quý cùng với các báo biểu, phía dưới là một ít tư liệu liên quan.

Chị có thời gian thì có thể nhìn xem, nếu thiếu cái gì chị nói em một tiếng là được, em giúp chị tìm".

"Được rồi", Khương Vân nói, đem ly cà phê để một bên, mở ra văn kiện trên cùng lại nhìn về phía Dương Hi đang đứng bất động trước mặt, "Làm phiền em quá".

"Không có gì, chuyện cần làm mà".


Dương Hi có điểm ngại ngùng, phút chốc như nghĩ tới cái gì, lại nói: "Giám đốc Minh khỏang mười giờ tới, chị Vân cùng giám đốc Đại đi tiếp đón đó".

Suy xét Khương Vân vừa mới tới công ty có chút không quen thuộc, ngày hôm qua Đại Trí Sùng bảo Dương Hi đến hỗ trợ nàng, Dương Hi lanh lợi lại tận tình, mọi việc đều sẽ nhắc nhở nàng một hai câu.

Khương Vân biết việc này, tới công ty sớm cũng là để chuẩn bị một chút, nàng đạm nhiên đồng ý, thật ra một chút đều không nóng lòng.

Dương Hi còn công tác khác phải làm, nói xong này nọ liền đi ra ngoài trước.

Nhân viên trong phòng lục đục tới công ty, không bao lâu sau Đại Trí Sùng cũng tới, ông ta vừa vào cửa toàn bộ nhân viên thoáng chốc liền an tĩnh lại, những nhân viên đang tưng bừng khí thế nói chuyện sôi nổi cũng thẳng lưng trở lại làm việc, không dám hé răng nói loạn, chỉ có mấy nhân viên lâu năm có tuổi thì cười chào ông ta một tiếng.

Khương Vân ở trong văn phòng nghe được âm thanh, dọn dẹp một chút, tính thời gian trôi qua.

Đại Trí Sùng như cũ không thích Khương Vân như hôm qua lãnh đạm như vậy nhưng nay suy xét còn phải bị thị sát, ứng phó những người phía trên nên ông ta đối với Khương Vân cũng hòa nhã hơn, còn cố ý dặn dò vài câu, nói Khương Vân nên làm thế nào.

Khương Vân đều nhớ kỹ, không dám chậm trễ.

Đại Trí Sùng người này thời điiểm mấu chốt vẫn là công tư phân minh, dặn dò này nọ xong lại nói: "Buổi chiều có một đại cổ đông sẽ tới tham quan công ty, nếu giám đốc Minh lúc đó còn chưa đi mà cổ đông kia hẳn là cũng tới phòng nghiên cứu phát minh nhìn xem thì lúc đó nhớ chú ý một chút, đừng phạm lỗi".

Minh Nhân cùng đại cổ đông, Khương Vân vừa mới tới công ty còn không quá rõ ràng tình huống nhưng bất luận Đại Trí Sùng nói cái gì nàng đều ghi nhớ, hỏi lại một chút tình huống đại cổ đông kia để lúc đó có gặp mặt cũng biết nên xưng hô thế nào.

Đại Trí Sùng lại không rảnh giải thích nhiều, chỉ nói: "Làm tốt công việc của cô được rồi, đến lúc đó chắc cô cũng không gặp được đâu".

Vậy cũng phải, sao có thể để một người mới như nàng đi tiếp đãi đại cổ đông.

Khương Vân thức thời không hỏi nhiều, làm tốn bổn phận công tác của mình.

Bởi vì có người phía trên muốn tới, không khí phòng nghiên cứu phát minh có chút căng thẳng, không nhẹ nhàng như hôm qua, mọi người đều vùi đầu làm việc, viết viết, vẽ vẽ, làm báo cáo...!Ai cũng không dám nhàn rỗi.

Hai phó giám đốc kia hôm qua còn không cho Khương Vân sắc mặt tốt, hôm nay so với ai lại càng an tĩnh, không dám phô trương, tận tâm làm việc.

Khương Vân một thân tây trang màu xám, trang điểm nhàn nhạt quy củ, đứng phía sau Đại Trí Sùng.

Đoàn người Minh Nhân đúng giờ thì tới, không sớm không muộn.

Bọn họ còn chưa đi vào cửa, Đại Trí Sùng đã tiến lên đón.


"Giám đốc Minh, tổng giám Thiệu, đã lâu không gặp".

Khương Vân thoáng nâng mi mắt, lập tức nhìn sang liền thấy Minh Nhân đằng trước.

Một người nhìn qua thập phần giỏi giang, tóc thẳng dài, dáng người cao gầy, mặc bộ tây trang màu đen phối cùng giày cao gót, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, ngũ quan đoan chính, điểm hình của mỹ nữ phương đông.

Nghe tiếng Đại Trí Sùng tiếp đón, sắc mặt Minh Nhân hòa hoãn một chút, đi đến gần không nóng không lạnh mà đáp: "Giám đốc Đại chờ lâu rồi".

Đại Trí Sùng ít khi nói cười trong nháy mắt mặt mày xán lạn, "Không có không có, các cô vất vả tới đây, hai ngày trước còn bận rộn trước sau lại còn phải tới đây chỉ đạo".

Vừa thấy mặt chính là một phen khách sáo, chính là những lời xã giao hay dùng.

Khương Vân đứng ở đằng sau, chờ bọn họ đối đáp không sai biệt lắm mới tiến lên nhẹ giọng nói: "Giám đốc Minh, tổng giám Thiệu".

Theo lý thuyết, chức cao hơn thì sẽ xếp phía trước mới đúng nhưng trên mặt trận chức vị nhiều quy tắc tiềm ẩn, vẫn là gọi theo cấp trên thì hơn, Đại Trí Sùng gọi sao thì nàng gọi vậy là tốt nhất.

Đám người Minh Nhân lúc này mới chú ý tới nàng.

Đại Trí Sùng đơn giản giới thiệu hai câu, thuận miệng mà nói sau đó mang theo mọi người đi vào trong.

Minh Nhân cũng không chú ý Khương Vân tựa như không để bụng.

Nhưng Thiệu Thanh bên cạnh lại nhìn Khương Vân nhiều hơn, bất động thanh sắc mà âm thầm đánh giá.

Khương Vân không nhận thấy được, thành thật mà đi cuối cùng theo mọi người.

Đại Trí Sùng dẫn đoàn người tới chỗ hai phó giám đốc khác, giới thiệu một số thành quả mới nhất của phòng nghiên cứu phát minh, bao gồm một ít khái niệm cùng phương án hoàn toàn mới, tóm lại chính là bày ra tiến triển gần nhất trong công tác.

Cái này làm đoàn người đặc biệt vừa lòng, Minh Nhân thậm chí còn tán dương ông ta.

Đại Trí Sùng khó có được cười cười, nghiễm nhiêm rất cao hứng.

Sự tình so với tưởng tưởng còn thuận lợi hơn, không xuất hiện vấn đề gì.


Tuy Khương Vân không có tác dụng gì, đa số thời điểm đều là đứng bên cạnh nhìn nhưng cũng thở

phào nhẹ nhõm một hơi.

Như hôm qua dự đoán, thời điểm sắp kết thúc thị sát, có người tới hỏi nàng một ít vấn đề trong công việc.

Khương Vân đều có thể đáp được trôi chảy, nói chính xác rõ ràng, giải thích theo cách của bản thân nhưng không biểu hiện quá mức nổi bật, vẫn luôn thập phần khiêm nhường.

Có người vừa lòng với nàng, hướng Đại Trí Sùng khen: "Phó giám đốc Khương thật giỏi, tuổi còn trẻ nhưng nói tới công tác đều như hạ bút thành văn, rất có ý tưởng".

Đại Trí Sùng cười sang sảng một tiếng, nói hai câu tốt cho Khương Vân cũng không biết là thật tâm hay dối lòng.

Khương Vân cũng không nghĩ nhiều.

Lúc này Minh Nhân hướng bên đây nhìn, Thiệu Thanh cũng nghiêng đầu nhìn nàng.

Có thể là ảo giác của Khương Vân, lúc tầm mắt giao nhau với Minh Nhân, trong nháy mắt cô ấy có chút không tự nhiên.

Minh Nhân hẳn là đã sớm nhận ra Khương Vân.

Hôm nay cũng nể mặt không làm khó xử, chỉ là ánh mắt cô ấy có phần xa cách, lạnh nhạt.

Khương Vân làm bộ không thấy, cũng không lên tiếng.

Thiệu Thanh nói nhỏ với Minh Nhân gì đó rồi lại nhìn bên này, tầm mắt như có như không dừng lại trên người nàng, Khương Vân vững vàng ứng đối, biểu tình không có bất kỳ thay đổi gì.

Gần mười hai giờ, công tác buổi sáng mới coi như kết thúc.

Đại Trí Sùng cùng một phó giám đốc muốn dẫn đoàn người Minh Nhân đi ăn trưa, buổi chiều còn phải ở lại công tác nên Khương Vân không đi cùng, ở lại văn phòng bận rộn.

Đại Trí Sùng để nàng cùng một phó giám đốc khác ở lại công ty chuẩn bị tài liệu nghênh đón đai cổ đông sắp tới.

Kỳ thật cũng không có gì phải làm, cần chuẩn bị thì cũng chuẩn bị tốt rồi, chỉ là phó giám đốc Lưu giống như đối với Khương Vân rất không hài lòng, tính toán thiệt hơn ngáng chân cô, cố ý tìm chút việc không quan trọng cùng việc vặt cho Khương Vân làm.

Lão tiền bối lấy tư tâm đối xử, loại tình huống thế này khi bị nhắm vào trước mắt cũng chỉ có thể chịu đựng, Khương Vân phân nặng nhẹ rõ ràng, tạm thời không cùng ông ta so đo, nhanh nhẹn đem mọi việc làm xong.

Phó giám đốc Lưu tự cao tự đại, giống như đang xem kịch mà nhìn nàng bận rộn chạy tới chạy lui, chờ nàng làm xong việc lại vỗ vỗ mông đi mất, còn khinh khỉnh mà nói: "Được rồi, nếu phó giám Khương có năng lực như vậy thì nơi này liền giao cho cô, tôi đi ăn cơm, tối nay còn có công việc phải làm, dù sao cô cũng không có việc gì thì trước mắt tạm làm cái này đi".

Nói xong, không quay đầu trực tiếp rời đi.

Cực phẩm thật sự, hiển nhiên ỷ vào việc mình hơn tuổi cùng làm việc ở đây lâu hơn mà ức hiếp người.

Khương Vân đã thấy qua nhiều người như vậy, cũng lười tức giận, bất quá nàng cũng sẽ không mặc kệ để ông ta bắt nạt, chờ Đại Trí Sùng trở về hỏi tình hình, nàng không nói thẳng mà cũng không tỏ thái độ với ông ta, chỉ là nói dịu dàng bóng gió ông ta hai câu.


Đại Trí Sùng có mắt nhìn, vừa nghe liền đoán được sao lại thế này, tức khắc có điểm không cao hứng, đối với cấp dưới của phó giám Lưu nói: "Chờ giám đốc Minh cùng những người kia đi rồi thì kêu Lưu Thuận Hà tới văn phòng tôi một chuyến".

Khương Vân tiếp tục làm việc của mình.

Buổi chiều việc tiếp đã cổ đông không tới phiên nàng cũng không cần nàng làm gì.

Nàng liền ở trong văn phòng mình xem tư liệu, ngẫu nhiên nhìn động tĩnh bên ngoài một chút.

Tầm ba giờ Lục Niệm Chi nhắn tin tới, Khi nào em tan tầm?"
Khương Vân thoáng nhìn màn hình đang sáng lên, nhìn quanh bốn phía đáp,"Sao vậy?"
Lục Niệm Chi: "Bên cạnh văn phòng tôi mới khai trương quán ăn Nhật, hương vị cũng không tệ lắm".

Biết được người kia ý tứ muốn cùng ăn cơm, Khương Vân trả lời: "Khả năng hôm nay phải tăng ca".

Đại cổ đông còn chưa tới, đoàn người Minh Nhân sẽ còn qua đây, một đống việc lớn nhỏ chờ xử lý, đêm nay không tăng ca mới lạ.

"Tôi chờ em", người này khăng khăng kiên trì.

Khương Vân trầm tư một lát, tính toán thời gian, không cự tuyệt.

Trong chốc lát, Lục Niệm Chi nhắn tới một tin không thể hiểu nổi, "Uống hồng trà không?"
Nàng vừa định trả lời, dư quanh ánh mắt thấy Đại Trí Sùng ra khỏi văn phòng, chạy nhanh đem tắt màn hình, cúi đầu tiếp tục coi tư liệu.

Văn phòng phó giám đốc bốn phía đều bằng kính, bên ngoài đều có thể thấy được bên trong, xem thời gian Minh Nhân sắp tới nên Khương Vân cũng không nhìn lại di động, tính toán chờ muộn một chút thì đáp Lục Niệm Chi.

Mà xoay qua xoay lại thời gian trôi qua thật nhanh, Thiệu Thanh một mình tới văn phòng phó giám đốc thị sát công việc.

Minh Nhân không có đi cùng.

Lãnh đạo trực tiếp tới, Khương Vân còn có chút khẩn trương, cũng may Thiệu Thanh cũng không làm gì, chỉ tùy tiện nhìn xem thôi, hỏi một chút công việc liên quan.

Bất quá khi sắp kết thúc nói chuyện, nàng không cẩn thận đụng phải góc bàn làm bút trên bàn rơi xuống đất, nàng theo bản năng khom người nhặt, Thiệu Thanh cũng ngồi xổm xuống giúp cô nhặt.

Hai người trong lúc vô tinh chạm tay nhau nhưng ai cũng không để ý, một hành động không cẩn thận mà thôi, Khương Vân tránh đi trước, đứng dậy đem bút đặt lại trên bàn.

Cũng vào lúc này, một cái xoay người nàng lại nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.

Lục Niệm Chi thế nhưng lại đứng bên ngoài, vây quanh bên cạnh là một đống người, Minh Nhân cùng Đại Trí Sùng đều ở đó.

.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.to/4IQnl5INUVpgm

trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện