Tàn Bạo Vương Gia, Vương Phi Lại Chạy Rồi

Hắn Minh Tranh Ám Đấu


trước sau

Đợi cho gia môn bị hủy diệt, một tờ thư từ thê liền ném ra bên ngoài. Đoạn Hành liếc qua người đang hôn mê bất tỉnh, đi ra ngoài cùng Túc Tử Lang. Nữ nhân này còn không đáng để hắn phí tâm tư đi an bài.

......

Cố Hiểu Hiểu tỉnh lại đã qua buổi trưa của hai ngày sau, nàng mơ mơ màng màng mở mắt, Bão Cầm mặt tròn trịa bánh bao đang ở trước mặt nàng.

"Tiểu thư, người rốt cục cũng tỉnh! Nô tỳ đi tìm Tử Lang công tử đến!"

Không đợi Cố Hiểu Hiểu lên tiếng, Bão Cầm cũng đã vọt đi còn hình bóng.

Cố Hiểu Hiểu chống tay lên bốn phía dò xét, còn tốt, là Yến Trạch Hiên, nàng một mực dẫn đè xuống tâm tư.

Nàng ngồi dựa vào đầu giường, dung mạo tiều tụy, thân hình gầy gò, trên mặt lại không có chút nào sắc mặt oán hận nào.

"Tiểu thư vừa tỉnh, nô tỳ liền đi tìm ngài. May mắn là có ngài a, không thì tiểu thư không có nhanh như vậy tỉnh lại được." Âm thanh Bão Cầm từ xa vọng đến gần, lộ ra niềm vui đến nỗi nhảy cẫng lên.

"Khách khí rồi. Ta chỉ xem bệnh hạ mạch." Nam tử âm sắc như trong khe núi có dòng suối róc rách, ôn nhu cực hạn.

Cố Hiểu Hiểu ngước mắt, hô hấp bỗng dưng trì trệ. Nam tử áo trắng nhanh nhẹn như gió, mi dài như lá liễu, dáng người như trúc. Trong đầu nàng không khỏi tung ra một câu thơ: ——

"Sáng như ngọc thụ đón gió."

Nàng đứng dậy chuẩn bị xuống giường, lại bị nam tử ngăn lại: "Vương phi đừng nhúc nhích, thân thể người chưa khỏi hẳn, còn cần tĩnh dưỡng nhiều."

Cố Hiểu Hiểu cũng không làm trái, liền chỉ gật đầu làm lễ: "Tử lang công tử, đa tạ người đã cứu giúp."

Túc Tử Lang bắt mạch cho Cố Hiểu Hiểu xong liền cho nha hoàn bưng đồ ăn tới, Cố Hiểu Hiểu không thấy ngon miệng, chỉ nếm vài ngụm đơn giản, liền nhíu chặt lông mày uống xuống thuốc đắng.

Túc Tử Lang thấy bộ dạng này của nàng, khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Cố Hiểu Hiểu nhiều phần cưng chiều.

Cố Hiểu Hiểu giờ phút này cũng không lo được hình tượng, cầm lấy chén trà bên cạnh một hơi uống hết, làm dịu cay đắng lan tràn không tiêu tan trong miệng.

"Vương phi, Vương phi......" Thị vệ Lưu Phong bước nhanh vào trong phòng, vung lên áo bào, quỳ một chân trên đất.

"Chuyện gì mà kinh hoảng như thế?

"Hôm nay là sinh nhật hoàng hậu, vương gia thấy Vương phi hôn mê bất tỉnh, liền một mình vào cung dự tiệc. Tân vương phi nhập môn mà không đến bái kiến Hoàng Thượng, hoàng hậu, chỉ sợ vương gia sẽ khó xử."

Nói xong, Lưu Phong một mặt khẩn cầu nhìn qua Cố Hiểu Hiểu.

Tuy nói hắn cũng rất chán ghét người Cố gia, nhưng bây giờ người có khả năng giúp đỡ vương gia cũng chỉ có nàng, hắn cũng chỉ vì muốn tốt cho vương gia.

Cố Hiểu Hiểu nghe vậy, bỗng nhiên đứng dậy: "Bão Cầm, nhanh, dìu ta rời giường, trang điểm."

"Không được, thân thể người quá mức suy yếu, không thể loạn động." Túc Tử Lang ngăn lại nàng, người bây giờ như vậy, đi cũng khó có thể chống đỡ vào cung, càng không nói đến tham dự y.ến tiệc"

Nghe vậy, Bão Cầm liền bất động. Nàng hung tợn nhìn chằm chằm Lưu Phong, đem oán hận với Đoạn Hành đổ hết lên người hắn.

Tần Vương khi dễ tiểu thư, thị vệ này còn muốn tiểu thư đi giúp hắn, cũng không vì tiểu thư mà ngẫm lại.

Lưu Phong biết, nhưng đối với chủ tử vẫn là lo lắng chiếm thượng phong: "Vương phi, vương gia xảy ra chuyện đối với ngài mà nói cũng không phải là chuyện tốt, người......"

"Ai, đá hắn một cái, nàng hai tay chống nạnh, chỉ vào Lưu Phong mắng: "Ta nói người này làm sao quá đáng như thế, tiểu thư nhà ta đã như vậy, cũng không nghĩ một chút là do ai hại, nếu tiểu thư nhà ta có chuyện bất trắc, các ngươi có chịu trách nhiệm được không?"

Lưu Phong nóng nảy đỏ mặt, cũng không dám cãi lại, chỉ bình tĩnh nhìn sang Cố Hiểu Hiểu.

"Được rồi, Bão Cầm, đi lấy y phục đi." Cố Hiểu Hiểu nói: "Tử Lang công tử, xin người giúp đỡ chút, chí ít để cho ta có thể cầm cự đến khi yến hội kết thúc."

Túc Tử Lang nhìn trong ánh mắt Cố Hiểu Hiểu đều là kiên định, trong lòng hơi động.

Nhưng vừa nghĩ tới nàng là vì nam nhân khác, khóe miệng của hắn liền giật ra một vòng cười khổ: "Nếu người khăng khăng muốn đi, ta liền giúp người. Nằm xuống đi, ta châm cứu để tạm thời khôi phục một chút khí lực. Chỉ là sẽ có chút đau, lại sau sáu canh giờ
nữa sẽ hết hiệu lực, đến lúc đó tình huống so hiện tại càng nghiêm trọng hơn.

Cố Hiểu Hiểu đã nằm xuống, thần sắc bình tĩnh: "Không có việc gì. Đa tạ Tử Lang công tử, ta đã chuẩn bị xong."

Lưu Phong nghe nói vậy, hai mắt nhìn vào Cố Hiểu Hiểu, đôi mắt hơi sâu.

......

Hoàng cung đại Sở.

Chủ vị là hoàng thượng hoàng hậu, hai bên là hậu cung phi tần. Một đám văn võ đại thần theo chức vị sắp xếp, thứ tự ngồi xuống.

Đoạn Hành ánh mắt đảo qua Hoàng đế, dừng lại trên người Cố Phán Phán.

Nàng ta hờ hững ngồi ngay ngắn, so với lúc mới vào cung gầy đi rất nhiều, dung nhan tiều tụy, ngày xưa dung nhan tuyệt trần giờ cũng không thấy bóng dáng đâu.

Cố Phán Phán dường như lòng có cảm giác, ánh mắt nhanh chóng nhìn về phía Hoạn Hành. Đoạn Hành tay khẽ nhúc nhích, lập tức quay đầu nhìn về nơi khác, Cố Phán Phán khóe môi nở một nụ cười, lại rất nhanh khôi phục bộ dạng buồn bã, như không có gì rời ánh mắt đi.

Từng tiếng sáo trúc, hát hay múa giỏi, trong bữa tiệc ăn uống linh đình, đám người theo thứ tự đứng dậy quỳ lạy Đế hậu, hướng hoàng hậu dâng tặng lễ vật chúc thọ.

Tần Vương một mình đến đây, không biết Tần Vương phi đang ở nơi nào?

Quả nhiên, hoàng hậu xưa nay không kiêng kị lập tức nhắm ngay Đoạn Hành.

Đoạn Hành uống một ngụm rượu mạnh, mạn bất kinh tâm nói: "Nàng bệnh."

" Bệnh?" Ngày đại hôn còn rất tốt, mới mấy ngày đã đổ bệnh? Không khỏi cũng quá đúng dịp đi. Tân nương gả vào hoàng thất, ngày đầu nên vào cung gặp mặt vua, nhưng bản cung đợi đến hôm nay, cũng không thấy Tần Vương phi kia...... Chẳng lẽ một mực bị bệnh?"

Hoàng hậu hùng hổ dọa người, Hoàng đế Đoạn Trạch ra hoà giải: "Tần Vương phi tân hôn mệt người, không đến được cũng không gì đáng trách. Huống chi hôm nay là sinh nhật của Tử Đồng, không thể tức giận."

Dứt lời, mọi người trên ghế nhất thời trong lòng liền rõ ràng, nhao nhao nhìn về phía Đoạn Hành, cảm thán cho Tần Vương dữ dội.

Đoạn Hành nhấp môi uống rượu, không lên tiếng.

Hoàng hậu không chỉ không muốn cho hắn thuận sườn núi mà xuống, còn a một tiếng nói: "Hoàng Thượng nhân hậu, nhưng tân nương ra mắt hoàng gia chính là lệ cũ. Ngài nhìn một cái, tối nay ngoại trừ Tần Vương phi, Hoàng gia chúng ta một người đều không thiếu. Cũng không biết Tần Vương phi kia là đối với bản cung có ý kiến gì không, vẫn là có người cố ý muốn làm cho bản cung khó xử."

Hoàng hậu mắt trợn trắng lên, nói chuyện không hề kiêng kỵ.

Hoàng đế Đoạn Trạch cũng trầm mặc xuống.

Chúng thần tử thoáng chốc câm như hến, Tần Vương lập được chiến công hồi kinh không quá nửa năm, hoàng hậu liền như thế nhằm vào hắn, khó mà nói không phải là ý của Hoàng Thượng, muốn cùng Tần Vương tuyên chiến......

Đoạn Hành trong lòng cười lạnh, hoàng hậu lần này rõ ràng là ám chỉ, là hắn cố ý an bài như thế, xem thường Hoàng hậu.

Hoàng hậu cười lạnh một tiếng, không chút nào che giấu ý khiêu khích: "Không biết Tần Vương giải thích như thế nào?"

Đoạn Hành đem chén rượu bỏ lên trên bàn, đang lúc đứng dậy, âm thanh nữ tử thanh nhuận nhu hòa từ ngoài điện truyền đến.

"Thần thiếp tới trễ, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội..."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện