Tâm Ẩn - Minh Dã

Chương 1


trước sau

Đau, cảm giác đau chính là như vậy sao? Lâm Luật sờ soạng thân thể vẫn còn quấn băng trắng của mình, mặc dù trước kia nàng đã từng có phản ứng với những chương trình nhưng đó gần như chỉ là phản ứng cho có, cũng không phải là cảm giác thật sự. Thì ra đây là cảm giác của nhân loại, cảm giác của nhân loại thật đúng là kỳ diệu.
Lâm Luật là người nhân tạo đến từ tương lai, cái gọi là người nhân tạo chính là vô cùng gần gũi với loài người, được đưa tới để thay thế một số công việc của loài người, nhưng cuối cùng thì người nhân tạo cũng không phải con người chân chính, chỉ là người máy có trí tuệ và năng lực vượt xa hơn con người, được con người tạo ra.
Lâm Luật không biết vì sao nàng lại biến thành con người thật sự, nàng chỉ nhớ lại một cảnh tượng cuối cùng khi nàng đi vào trong không gian khép kín kia, mẹ đã tự tay tiến hành hủy diệt nàng.
"Tiểu Luật, đau không con, có khó chịu chỗ nào không, nói cho mẹ nghe?" Một nữ nhân thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi nhưng vẫn xinh đẹp khẩn trương hỏi con gái, sau khi con gái nàng gặp tai nạn giao thông tỉnh lại vẫn trầm mặc không nói, bác sĩ kiểm tra rõ ràng nói không có gì nguy hiểm nhưng nàng vẫn luôn cảm thấy con gái có chút kỳ lạ.
Lâm Luật nhìn khuôn mặt xa lạ này, ngươi cũng không phải mẹ ta, mẹ ta là Lâm Đường, nàng cũng không phải như vậy, nhưng mà Lâm Luật chỉ hơi cử động môi một chút, cũng không trả lời, bởi vì lý trí nói cho nàng biết nàng đã không còn là người máy Lâm Luật nữa, tuy rằng chủ nhân của cơ thể con người này cũng tên Lâm Luật.
Lâm Luật mất vài ngày tìm hiểu mới biết, hiện tại nơi nàng quay về theo như mọi người nói là thế kỷ 21, thời đại này là nền văn minh một trăm năm trước của nàng và mẹ, lúc đó người nhân tạo vẫn ở vào giai đoạn sơ khai.
Lâm Luật đã chấp nhận việc bản thân biến thành con người là sự thật, nhưng vẫn có chút không thể thích ứng. Tuy rằng khát vọng duy nhất trước đây của nàng chính là trở thành con người thật sự, trở thành con gái chân chính của mẹ nhưng nếu như mẹ nàng không phải Lâm Đường, vậy biến thành con người đối với nàng cũng không có ý nghĩa gì nữa.
Trên phương diện trí thông mình thì người nhân tạo vĩnh viễn vượt xa con người, con người là một loài sinh mệnh yếu đuối, khi sự sinh tồn của họ rơi vào đe dọa, chính phủ sẽ ra lệnh tiêu diệt hết người nhân tạo.
Tất cả người máy nhân tạo có nhiệm vụ là bảo vệ con người, mà Lâm Luật cũng có nhiệm vụ sinh tồn, đây là điều mà Lâm Luật cực kỳ chán ghét ở con người, chán ghét chuyện dùng thái độ của con người để tiếp tục sinh tồn.
Lâm Luật nhìn bản thân trong gương, bước vào thế giới này đã được năm năm, hiện tại nàng đã mười tám tuổi, thân thể, tướng mạo đều dần dần biến hóa. Trước kia thân thể của nàng không hề thay đổi, vẫn dừng lại ở lúc mười tuổi, sẽ không lớn lên nữa, mặc dù sau đó mẹ nàng đã cấy ghép dây thần kinh cho nàng để nàng có thể trở thành người máy duy nhất có cảm xúc của con người, nhưng hoàn cảnh của nàng càng thêm gượng gạo, gần gũi với con người nhưng không được con người thừa nhận.
Thật ra trong mắt Lâm Luật, vị trí của nàng hiện tại giữa biển người cũng không được xem là rất xuất sắc, dù sao thì phần lớn người nhân tạo đều rất đẹp, nếu xinh đẹp quá mức thì lại khiến cho sự xinh đẹp ấy có chút thấp kém. Mỗi người đều có thể căn cứ theo tưởng tượng của bản thân để chế tạo ra một người máy hoàn mỹ mà bản thân họ mong muốn, một người máy nhân tạo hoàn mỹ lại rất ngoan ngoãn. Thân thể con người hiện tại của nàng cũng xinh đẹp như người nhân tạo. Tuy rằng những thứ này trong mắt Lâm Luật đều không hề có ý nghĩa gì nhưng vì nó mà nàng lại rước lấy không ít phiền toái, chẳng hạn như thỉnh thoảng sẽ bị người khác ngăn lại bày tỏ ... vân vân.
Tóc dài thẳng tắp xõa ra sau lưng, khuôn mặt tinh xảo, khí chất đạm mạc, những điều này làm cho Lâm Luật trở thành cái gọi là nữ thần trong miệng con người, dĩ nhiên hiện tại nữ thần cùng nam thần đầy đường, nhưng phân lượng của Lâm Luật vẫn cực cao.
Nếu như Lâm Luật chỉ là một mỹ nữ thì có thể cũng sẽ không nổi danh như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác nàng còn là một người học hành xuất sắc ở trường, hai phương diện này càng khiến Lâm Luật ở trường học vô cùng chói mắt và nổi tiếng.
Mục tiêu của Lâm Luật rất đơn giản, nàng muốn thi vào trường đại học đứng đầu, nghiên cứu ngành vật lý học, trước hết là tiếp xúc phương diện tri thức về không gian và thời gian, tuy rằng với khoa học lạc hậu hiện tại thì việc xuyên qua thời gian vẫn chỉ là chuyện hoang đường, xã hội tương lai của nàng trước kia thì xuyên qua thời gian vẫn là đề tài đang nghiên cứu thảo luận, mặc dù có tham vọng thực hiện nhưng cũng chưa chân chính thực hiện, nhưng Lâm Luật không muốn buông tha hy vọng cực kỳ xa vời đó, dù sao nếu như không có mục tiêu này, Lâm Luật cũng không biết bản thân tồn tại còn có giá trị gì.
Thật ra con người tạo ra Lâm Luật được thiết lập là một cô bé Loli, một cô bé nhát gan, ngại ngùng mà lại hiểu chuyện, nàng mười tuổi, cô bé Loli lớn lên xinh đẹp  giống như thiên sứ. Nàng vốn dĩ không thuộc về Lâm Đường, nàng bị một nam đồng nghiệp của Lâm Đường mua về, nhưng bởi vì một số nguyên nhân nàng được nam đồng nghiệp kia chuyển lại cho Lâm Đường, Lâm Đường nhận lấy nàng. Sau đó Lâm Luật mới biết được lần đầu tiên Lâm Đường nhìn thấy nàng biểu hiện cực kỳ ôn nhu nhưng thật ra lại vô cùng chán ghét những người nhân tạo.
Nàng ở bên cạnh Lâm Đường mười năm, năm năm đầu trí tuệ của nàng vẫn dừng lại ở thời điểm mười tuổi, đến năm thứ sáu Lâm Đường mới đem hệ thần kinh thực sự của con người mà cha nàng - bác sĩ Lâm Viễn Trí dùng tinh lực cả đời nghiên cứu cấy vào não của nàng, làm cho nàng có được tư duy và tình cảm của con người, vì vậy trí tuệ của nàng cũng bắt đầu phát triển, lúc nàng bị con người hủy diệt, tuy rằng cơ thể vẫn là một đứa trẻ mười tuổi nhưng nàng đã có được tâm lý của một người mười lăm tuổi.
Đặc tính cơ bản nhất của một người nhân tạo là trung thành và vâng lời, cho nên lúc mẹ bảo nàng bước vào trong, nàng thuận theo mà tiến vào, mặc dù nàng biết bản thân sắp bị hủy diệt.
Lâm Luật mở to mắt, cảm giác khóe mắt ẩm ướt, nàng vươn ngón tay thon dài trắng nõn lau khóe mắt một chút, nàng nhìn đầu ngón tay ẩm ướt của mình, đây chính là nước mắt.
"Con không giống như bọn họ, con là duy nhất, con là con của mẹ, mẹ sẽ không vứt bỏ con...." Lâm Đường không ngừng một lần rồi một lần tự nói với bản thân như vậy, hiện tại ngẫm lại Lâm Luật cũng cảm thấy buồn cười, con người mới là kẻ lừa gạt đáng ghét nhất, nhưng mặc dù như vậy, Lâm Luật vẫn muốn gặp lại Lâm Đường. Một người buổi tối sẽ kể chuyện cho nàng nghe nhưng bản thân lại ngủ trước, một người thường tỏ vẻ mình là mẹ nhưng lại thường xuyên ngay cả bản thân cũng chiếu cố không tốt, một người vô cùng tốt tính và có nụ cười ấm áp.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện