Tại Sao Loli Lại Thành Nữ Vương

Nữ chính cùng nữ thứ là tình yêu chân thành


trước sau

Nữ vương mở tủ quần áo ra, hai ngón tay kẹp lấy một cái áo ngủ màu vàng nhạt tơ tằm rút ra.

Kỷ Sơ còn đứng sững sờ, mãi đến tận nữ vương đẩy ra màn che, đi vào phòng tắm bắt đầu cởi quần áo mới phục hồi tinh thần lại, liền vội vàng xoay người che mặt, nhỏ giọng lầu bầu một câu: "Không nên nhìn a."

Trong phòng tắm truyền đến tiếng giọt nước rơi xuống đất, như cơn mưa chờ đã lâu nện ở lên đoá phù dung kiều diễm, chậm rãi lướt xuống tiến vào trong hồ.

Kỷ Sơ cảm thấy có chút không dễ chịu, tay chân không có chỗ để thả, lấy tư thế gì đứng cũng đều khó chịu, cho nên nàng quyết định đi ra ngoài đi một chút, nhưng trước khi rời đi phòng ngủ, nàng ác thú vị quay đầu lại liếc mắt nhìn.

Gió từ cửa sổ thổi nhẹ khinh nhu phất động lụa mỏng, cảnh tượng bên trong xem ra càng thêm mông lung, trên màn che hồng liên tư thái thướt tha chập chờn, nữ vương giống như thiếu nữ đang xem cá, thác sâu giấu ở tầng tầng hoa diệp bích thủy, bóng người như ẩn như hiện, nhu tình như nước, phong nguyệt vô biên.

Nữ vương ngẩng đầu lên, giơ tay mở ra dây cột tóc, tóc dài như mực tất cả rơi xuống, trùng hợp bao lấy eo thon nhỏ của nàng.

Ngón tay nhìn như xanh miết xẹt qua da thịt ngẫu sắc, cổ tay trắng ngần như tuyết, da như mỡ đông, mọi cử động đặc biệt xinh đẹp, nhận ra được tầm mắt đến từ ngoài phòng tắm, nữ vương chếch thủ liếc mắt nhìn người nào đó đang đứng phía cửa phòng ngủ, học theo vẻ mặt khiêu khích lúc trước chụp ảnh của Kỷ Sơ, hơi cắn vào môi đỏ tươi, khóe mắt đuôi lông mày tràn đầy phong tình. [Edit: gậy ông đập lưng ông nha Sơ]

Kỷ Sơ thở phì phò đi trở về, ngồi xếp bằng ở trên giường, nhìn chằm chằm không chớp mắt trừng nữ vương, vừa nãy ánh mắt nữ vương loé hiện ra ý vị khiêu khích mười phần, chính là đang cười nhạo nàng không dám ở lại phòng ngủ.

Cho nên nàng nhất định phải chứng minh lòng can đảm của chính mình, không phải là xem nữ nhân tắm rửa thôi sao, có cái gì khó, hừ! Nhưng là cái kia tóc đen, da trắng, môi đỏ... Cực đoan mê hoặc sắc thái giao hòa vào nhau, so sánh rõ ràng, quả thực là khiến người ta phạm tội.

Cúi đầu ủ rũ ngã ở trên giường, Kỷ Sơ co vào trong chăn, nàng lại bị đánh bại, nhưng là nếu tiếp tục nhìn nhất định sẽ chảy máu mũi, cái này sẽ thật mất mặt a!

Một lát sau, có người ngồi ở bên cạnh nàng "Trẫm đều tắm rửa xong, ngươi làm sao còn không đi tắm?"

Từ trong chăn bông thò đầu ra, Kỷ Sơ vẻ nho nhã nói: "Ta là một người có cách điệu, thân thể phát da tốt do cha mẹ, nếu như tương lai không chống đỡ nổi làm người ấm giường, đều không muốn thấy."

Nữ vương trầm ngâm chốc lát "Ngươi lời này..."

Kỷ Sơ hai mắt loé sáng chờ nữ vương đoạn sau: Nhanh khen ta a, khen ta a, khen lời ta nói tình thơ ý hoạ nha.

Nữ vương kéo chăn che lại mặt Kỷ Sơ: "Rõ ràng là lời thoại của *Cuộc Sống Xa Hoa*, còn muốn lừa gạt bản vương, tội khi quân biết chưa?"

Kỷ Sơ trầm mặc không nói, một người trong chăn buồn rầu họa quyển quyển*. Kết quả càng thêm đả kích người rồi.

*họa quyển quyển: vẽ vòng tròn (bệnh tự kỉ đó, những người bệnh này thường hay quay mặt dô tường vẽ vẽ, lảm nhảm một mình)

"Tắm cũng nhăn nhó, mọi người đều là nữ tử, không hẳn ngươi có ta không có, che che giấu giấu làm gì, lẽ nào ngươi là ma kính?"

*ma kính: đồng tính nữ

*đoạn tụ: đồng tính nam

Ta f*ck, Kỷ Sơ vén chăn lên, lần đầu tiên ở trước mặt nữ vương thô bạo rống: "Ngươi mới là ma kính, mặc kệ từ hành vi cử chỉ vẫn là ngôn ngữ nói chuyện, rõ ràng đều là ngươi vẫn đang câu dẫn ta, hiện tại ghét bỏ nói ta là ma kính?!! Xem ta thân thể nhỏ bé thẳng tắp liền biết ta là một người theo chủ nghĩa xã hội bốn đẹp, Trinh tiết - Hài lòng - Thẳng tắp - Công dân tốt!" [Edit: gà con tạc mao *vỗ tay*]

Như vậy oanh oanh liệt liệt khiếu nại chỉ đổi lấy nữ vương hời hợt một câu nói "Yêu, nguyên lai gà con cũng sẽ xù lông, có chút ý nghĩa."

Sau đó nữ vương đem Kỷ Sơ làm không khí tự mình cầm lấy máy tính bắt đầu chơi.

Kỷ Sơ huyết lệ đầy mặt nắm tóc: người ta chọc ta nha, người ta chọc ta nga, người ta chọc ta a, người ta chọc ta.

Nàng cầm lấy áo ngủ dứt khoát kiên quyết vọt ra khỏi phòng, thề muốn để cho nữ vương một bóng lưng lãnh khốc vô tình.

Trong phòng ngủ nữ vương tiếp tục trò chuyện, di chuyển chuột mở ra tin tức mới Hạ Di vừa gửi.

Hạ Di: Lãnh nữ vương tâm tình không tệ?

Lãnh Hoài An: Giải thích thế nào.

Hạ Di: Ngạch... Bởi vì ngươi lần đầu tiên dùng cái này vẻ mặt O(∩_∩)O này, cảm giác có chút... Vi cùng.

Lãnh Hoài An: Gửi nhầm rồi.

Hạ Di: Thì ra là như vậy, ta cũng cảm thấy nữ vương gửi sai rồi.

Nữ vương nhìn cái icon O(∩_∩)O, sờ sờ cằm, cong lên con ngươi.

Bên này Kỷ Sơ đi tới gian phòng nữ diễn viên khác, tắm nhờ một cái, trong quá trình tắm vòi sen nàng nghĩ đến một vấn đề, sau này cũng không thể mỗi ngày đều như vậy đi, vì lẽ đó phương pháp giải quyết vấn đề này hay là đi mua khối mành dày ngăn trở phòng tắm.

Hướng về nữ diễn viên nói cám ơn, Kỷ Sơ mặc áo ngủ con gà, rón ra rón rén mở cửa, lặng lẽ đi tới phòng ngủ, mở khe cửa vừa nhìn phát hiện nữ vương đã ngủ.

Nàng liền điểm chân cẩn thận bò lên giường, đợi được rốt cục tiến vào trong chăn, Kỷ Sơ mới thở ra một hơi thật dài, nhắm mắt lại an tâm ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai tỉnh lại, Kỷ Sơ xoa xoa con mắt, mở mắt sau cảm giác chính mình lại lăn tới trong lồng ngực nữ vương, hai người tóc đen quấn quýt, hô hấp hòa vào nhau, không nói ra được thân mật.

Kỷ Sơ chống thân thể muốn ngồi dậy, thất thủ nhiễu loạn nữ vương một hồi, nữ vương lập tức nhăn lại đại sắc lông mày phong "Cao công công, trẫm hôm nay không muốn vào triều, đừng trở lại quấy nhiễu trẫm."

Vừa nghe lời này, Kỷ Sơ liền nổi lên ý đồ xấu, ai bảo thuỵ mỹ nhân* nói nàng là công công.

*thuỵ mỹ nhân: mỹ nhân ngủ.

Nàng dựng thẳng ngón tay chọt chọt mặt nữ vương, không phản ứng? Lại bóp bóp mũi nữ vương, được rồi, phiến lông mi đen của nữ vương di chuyển, Kỷ Sơ mau mau gọn gàng dứt khoát vươn mình lăn xuống giường, đem mình hoàn mỹ biến thành vô hình.

Sau đó...... Một đôi chân đạp

ở trên người mình. [Edit: haha, ta chết cười với 2 người này quá]

Nữ vương lười biếng đánh ngáp, một đôi chân ngọc từ vai Kỷ Sơ trượt tới xương cụt "Cái đệm hôm nay chất liệu cũng không tệ lắm, rất nhuyễn, chính là mấy nơi nào đó có chút vướng chân."

Kỷ Sơ êm dịu lăn một vòng, rời đi biên giới của nữ vương, để tránh khỏi mình bị nàng giẫm chết, lại như thỏ con nhảy lên đi rửa mặt.

Ăn sáng xong, Kỷ Sơ cùng nữ vương theo nhân viên đi tới thành phố điện ảnh tiến hành quay chụp, đến bãi sân sau, đoàn phim để những diễn viên đều chào hỏi để biết nhau.

Không thể không nói, Kỷ Sơ rất thương tâm, nguyên bản vai nam chính trong kịch ban soái đến hoa gặp hoa nở, xe thấy xe dừng, nhân thần cộng phẫn lại do một vị diễn viên quần chúng danh tiếng được đánh giá là phổ thông đóng vai, hắn tướng mạo vẫn là thuộc về loại công tử bột.

Xong, vai nam chính không có chút nào chọc người vui vẻ, cái bộ phim này là hướng về đại thanh niên nữ tính, nhất định sẽ bị chờ xem khán giả tuấn lãng mỹ nam mắng chết, hơn nữa vai nữ chính lúc nào thêm ra một biểu muội! Cô biểu muội này là muốn làm gì, làm Tiểu Tam sao?

Đạo diễn, kịch bản hướng đi thực sự là càng ngày càng kỳ quái, ngươi không ra quản lí chuyện này sao?!

Kỷ Sơ bất đắc dĩ đi tới phòng hóa trang, đổi trang phục diễn, ngồi vào bàn trang điểm bắt đầu đánh phấn, thợ trang điểm cầm keo xịt tóc lại đây giúp nàng cột lên búi tóc. Bởi vì là kiểu tóc cổ trang, vì lẽ đó toàn bộ quá trình rườm rà mà phức tạp.

Cuối cùng rốt cục thành công oản ra một búi tóc đẹp đẽ, nữ vương đi tới, đề tụ vê lại chạm trổ ngọc trâm giúp Kỷ Sơ xuyên vào trong tóc đen, hoàn thành bước cuối cùng.

Kỷ Sơ nhấc tay khẽ vuốt trâm ngọc, nghịch ngợm cười nói: "Hôm nay tỷ tỷ giúp ta cài trâm, ngày mai muội muội giúp ngươi hoạ mi có được không?"

Nữ vương dắt tay Kỷ Sơ, nụ cười dịu dàng nói: "Muội muội lẽ nào đã quên sao, hoạ mi là vợ chồng mới cưới mới làm. Không còn sớm, bên ngoài tân khách đang sốt ruột chờ, chúng ta mau mau đi ra ngoài đi."

Thầm than nữ vương vào kịch nhanh, Kỷ Sơ đứng lên, theo nữ vương rời đi phòng hóa trang đi tới phòng chụp ảnh.

Đạo diễn thấy các nàng hỏi thăm một chút, nói cho các nàng một hồi muốn đại thể biểu diễn thế nào, đợi lát nữa quay cảnh nào liền sắp xếp nhiếp ảnh gia, đạo cụ cùng với các loại nhân viên đúng chỗ, nhớ đánh bảng hô action.

Kỷ Sơ âm thầm nắm chặt tay nữ vương "Đợi lát nữa phải nhớ xem màn ảnh, cùng cái bảng phản quang duy trì góc độ nhất định, không được luống cuống." Nói xong cũng cảm thấy có chút buồn cười, nữ vương có cảnh tượng hoành tráng gì mà chưa từng thấy, quay bộ phim cần gì phải căng thẳng.

Quả nhiên nữ vương lộ ra vẻ mặt khinh thường, rút tay ra thưởng thức bên hông ngọc trụy "Nếu như ngươi NG vượt qua mười lần, ta nửa đêm liền đem ngươi đạp xuống giường."

"Làm như ta không biết tự mình bò lên à." Kỷ Sơ một bên nhỏ giọng lầm bầm, vừa đi đến vị trí của chính mình bắt đầu nói lời thoại "Cuộc sống xa hoa, hào môn vọng tộc."

Từ sáng sớm vẫn quay tới chín giờ tối, chỉ dừng lại giữa trưa ăn cái hộp cơm.

Bởi vì là một ngày quay chụp liên tục, mọi người đều chưa quen thuộc, quá trình tiến vào nhân vật cũng có chút chậm, vì lẽ đó xảy ra không ít sự cố.

Đạo diễn tính khí có chút bạo, ở trường quay mắng không ít người, Kỷ Sơ cũng bị lửa giận của hắn lan đến mấy lần, có điều những thứ này, thân là diễn viên nàng đã sớm xem là chuyện thường như cơm bữa, nữ vương cũng vẫn sắc mặt bình tĩnh để Kỷ Sơ phi thường kinh ngạc.

"Được rồi, ngày hôm nay thu công, ngày mai tiếp tục, ta muốn các ngươi không còn là cái gì minh tinh, cũng chỉ là nhân vật sinh hoạt trong *Cuộc Sống Xa Hoa*!" Đạo diễn vung tay lên, mọi người đều lộ vẻ mặt mệt mỏi tan cuộc.

Kỷ Sơ hiện tại chỉ muốn về quán trọ hảo hảo nằm một hồi, nhưng nữ vương đề nghị muốn đi ra ngoài chơi một chút, trong lòng nàng tính toán một hồi, cuối cùng dưới ánh mắt cưỡng bức cùng dụ dỗ của nữ vương phải đồng ý.

Kỳ thực Kỷ Sơ cũng chỉ ghé qua nơi này một lần, nàng đi mua phân bản đồ, nghiên cứu chốc lát liền mang nữ vương ngồi xe hướng nơi ăn vặt có tiếng ở chung quanh đây.

Đến nơi ăn vặt, Kỷ Sơ hưng phấn không ngừng, Giang Nam nổi danh nhất chính là cao đoàn điểm, hạnh nhân cao, hoa quế cao, hà hương bính chờ chút, bánh ngọt xốp ngon miệng, thơm ngọt từ trong, lại phối hợp một chén nước chè xanh ngồi ở trong quán trà nghe người ta kể chuyện, thực sự là nhân gian chuyện vui a.

Hai người đi tới quán trà, người phục vụ dẫn các nàng lên gian phòng lầu hai, mở cửa sổ ra vừa vặn đối diện bờ sông, bên bờ nhánh dương liễu hướng ra bờ sông, còn có người túm ba tụm năm đang ước nguyện hoa đăng, tựa như một bức tranh thuỷ mặc.

"Chúng ta cũng đi xem hoa đăng đi." Kỷ Sơ bưng chén trà thanh từ, hai mắt sáng lên đối với nữ vương nói.

Nữ vương dùng nắp trà nhẹ nhàng bát mạt trà, nhàn nhàn nói: "Vừa rồi một bộ dáng vẻ lão đại không vui, hiện tại lại nhảy nhót như khỉ."

Kỷ Sơ bĩu môi "Quay phim một ngày mệt một chút a, đến nơi này thưởng thức được lâu yên vũ, cổ trấn phong tình, dĩ nhiên là mãn huyết được phục sinh."

Nữ vương giương lên cằm nhìn phía ngoài cửa sổ, tóc dài bị gió nhẹ thổi, xa xôi nói: "Đúng rồi, ngày kia muốn đi thu âm ca khúc chủ đề."

Quả thực chính là sấm sét giữa trời quang a, Kỷ Sơ che mặt mà than, máu vừa sôi trào lại hết rồi.

============

2 bữa nay ta lên cơn nha, siêng năng đột suất edit được 5 chương, cho nên sẽ đẩy nhanh tiến độ mỗi ngày một chương, qua tết ta lại tiếp tục lười cho coi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện