Tại Sao Ăn Cá Phải Có Xương Cá!

Chương 3: Không thể được


trước sau

Sáng ngày thứ hai, Phạm Hiểu Đông như thường ngày, tới giờ đi học thì lên lớp, thời gian thoải mái, chỉ là thời gian ra ngoài đi chơi với bạn cùng phòng so với hồi trước thì nhiều hơn.

Ngày tháng cứ vậy mà trôi qua, nháy mắt đã tới kỳ nghỉ đông, Phạm gia năm nay so với mấy năm trước thì rộn ràng hơn nhiều, chị dâu mang thai, Phạm Hiểu Đông biết duyên cớ là do mình, chị dâu cùng anh hai lo lắng nên vẫn luôn chưa bình tâm được, bác sĩ nói chỉ khi nào có thể bình tâm lại, mới dễ thụ thai. Không ngờ rằng có nhanh như vậy.

Năm nay cũng giống mấy năm trước, từ lúc cậu làm hoà với gia đình thì mỗi lần về nhà đều như vậy, trên bàn ăn luôn có một dĩa cá. Phạm Hiểu Đông nhìn dĩa cá kia, có chút buồn cười, người đó không ở bên cạnh, mình thậm chí ngay cả cá cũng không muốn ăn.

Từ nhỏ Phạm Hiểu Đông đã thích ăn cá, là người quen đều biết việc này. Mặc kệ Phạm Hiểu Đông về lúc nào, trên bàn ăn chắc chắn sẽ có một dĩa cá. Mà sau khi cậu và Bành Kiệt bất đắc dĩ phải tách ra, cậu cũng không còn ăn cá nữa, mỗi lần mẹ Phạm thấy cậu bất động nhìn dĩa cá, tâm đau vô cùng.

Mỗi lần đến liên hoan của lớp, Bành Kiệt luôn dẫn theo Phạm Hiểu Đông, nói với người ngoài là mẹ Phạm nhờ anh chăm sóc Phạm Hiểu Đông, trên thực tế là anh muốn ở bên Phạm Hiểu Đông nhiều hơn một chút, hơn nữa khuôn mặt Phạm Hiểu Đông rất thanh tú, tính tình lại ngoan ngoãn, bạn học của Bành Kiệt đều rất thích cậu, đối với việc cậu luôn tới đây cũng đã quen rồi, mọi người nói chuyện với Phạm Hiểu Đông, liền biết cậu là em trai ngoan của đại học bá lớp bọn họ, đều là người một nhà!

Vào ngày tốt nghiệp cấp 3, lớp Bành Kiệt lại tập hợp, cũng là lần cuối cùng lớp tập trung với nhau, trên bàn ăn, Phạm Hiểu Đông nhìn con cá đối diện, nước miếng xém chút nữa đã chảy dãi, nhưng vẫn không động đũa.

“Hiểu Đông, muốn ăn thì ăn đi, tụi anh xoay người ra chỗ khác cho em ăn.” Lớp trưởng trêu ghẹo nói, “Nước miếng của em sắp chảy xuống rồi kìa.”

Phạm Hiểu Đông đỏ mặt lên, “Không, không phải, em, em,…” Phạm Hiểu Đông không tiện nói ra liền lắp bắp.

“Em ấy sẽ không ăn cá đâu.” Bành Kiệt gắp một phần thịt cá không xương giúp cậu, “Tụi mày đừng cười em ấy, khi còn nhỏ em ấy bị mắc xương cá nên đâm ra sợ rồi, không ai giúp em ấy lấy xương cá, thì em ấy sẽ không ăn, trừ khi cá đó không có xương.” Bành Kiệt bỏ vào trong chén Phạm Hiểu Đông phần cá đã lấy xương.

“Không ngờ á, tụi tao cũng là người bị xương cá hại chứ bộ!” Người nam sinh có chút mập mạp kia nhìn về phía Phạm Hiểu Đông với ánh mắt như nhìn thấy hình bóng của “đồng bào”, “Thật tiếc quá mà, không ai lấy xương cá cho tao cả, quả nhiên ai ai cũng có người yêu cả rồi.” Người nam sinh kia trêu nghẹo nói, sắc mặt giả bộ đau lòng.

Một đám người bị hắn chọc cho vui vẻ cười to, ngược lại mặt của Phạm Hiểu Đông thì càng ngày càng đỏ.

Phạm Hiểu Đông kéo góc áo Bành Kiệt, nhỏ giọng nói, “Anh, anh bảo họ đừng nói nữa đi mà.”

Cảm giác được cậu kéo áo, Bành Kiệt nói sát bên tai cậu rằng, “Hắn nói cũng đâu có sai, anh chính là yêu em đó, Đông ngốc của anh à.” Một luồng hơi nóng phà vào  bên tai, cả người Phạm Hiểu Đông đều rạo rực.

Vốn tưởng rằng cá năm nay giống như năm ngoái, không có khả năng xuất hiện trong chén của Phạm Hiểu Đông, mà có thể là do mẹ Phạm đang chờ một kỳ tích nào đó, đã đem dĩa cá đặt ở trước mặt Phạm Hiểu Đông.

Phạm Hiểu Đông cầm đôi đũa, gắp một miếng thịt cá. Mẹ Phạm thấy như vậy, tay run một chút, đũa rơi xuống. “Hiểu, Hiểu Đông, con, con chịu ăn cá rồi!” Người trong nhà bị câu nói của mẹ Phạm làm cho giật mình, “Con, con có muốn mẹ giúp con lấy xương cá hay không.” Mẹ Phạm có chút lo lắng hỏi, trong ấn tượng của nàng, Phạm Hiểu Đông vẫn là đứa nhỏ không biết lấy xương cá.

Phạm Hiểu Đông sửng sốt một chút, lắc lắc đầu, “Mẹ, mẹ
không cần phải khẩn trương như vậy, con đã 21 tuổi rồi, đã học được cách lấy xương cá từ lâu.”

“Mẹ, là mẹ quên mất, có lẽ trong lòng mẹ, con vẫn mãi là đậu đỏ nhỏ của mẹ.” Mẹ Phạm hơi mỉm cười nói.

Thời gian bốn năm đã đủ dài, đến trường tôi đã học được cách lấy xương cá, mà không còn cần đợi người đó lấy xương cá vì tôi nữa rồi. Tôi cho rằng tôi đã học xong cách lấy xương cá, tôi cũng đã có thể quên anh ấy, mà kết quả chẳng qua là tôi lại càng không dám ăn cá.

Sau khi ăn xong cơm tối, anh trai Phạm gọi em trai vào phòng sách.

“Anh, sao vậy?” Phạm Hiểu Đông không hiểu chuyện gì mà nhìn anh trai nhà mình.

Anh cả Phạm thở dài, “Hiểu Đông, có chuyện anh cảm thấy vẫn nên nói sớm cho em biết.” Nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của Phạm Hiểu Đông, anh cả Phạm cảm thấy với tin tức này thì cậu biết sớm sẽ tốt hơn.

“Bành Kiệt… Đã về, nghe nói cậu ta dẫn theo một người con gái về cùng.” Anh trai Phạm lo lắng nhìn gương mặt nháy mắt trắng bạch của Phạm Hiểu Đông, “Em đừng đau lòng, cô gái kia có thể là người thân của cậu ta, chưa chắc đã là bạn gái!”

Phạm Hiểu Đông cười khổ một cái, “Anh, bốn năm, con người đều sẽ thay đổi, anh có thể bảo đảm anh ấy không thay đổi không?”

“Anh…” Anh trai Phạm không còn gì để nói.

Âm thanh Phạm Hiểu Đông khàn khàn nói rằng, “Anh, chúng ta đều không có cách nào để đảm bảo anh ấy không thay đổi cả, bốn năm, anh ấy quay về cũng không lập tức tìm em, cho nên anh ấy cũng có thể đã thay đổi rồi. Lúc trước tụi em cũng không có hẹn ước sẽ chờ đối phương, anh ấy thay đổi cũng là chuyện bình thường, ở cái tuổi kia, người yêu là không được ổn định nhất, có lẽ là nhất thời hứng thú, anh ấy là người thích học như vậy, e rằng… có lẽ bởi vì em luôn ở bên cạnh anh ấy nên anh ấy mới thích em đi.”

Anh trai Phạm lo lắng nắm chặt hai vai của cậu, “Hiểu Đông! Em bình tĩnh một chút, Bành Kiệt là kiểu người gì, em rõ nhất mà, cậu ta sẽ không tuỳ tiện đáp ứng!” Anh trai Phạm nhìn bộ dạng yếu đuối hiện giờ của em trai thì rất đau lòng, em trai của hắn từ nhỏ đã ngoan ngoãn đáng yêu, bây giờ lại chịu ứng bốn năm dằn vặt, càng ngày càng cẩn thận đối với chuyện tình cảm.

“Chắc là có chuyện gì đó ngăn cậu ta lại, nói không chừng cậu ta rất nhanh sẽ đến tìm em thôi.” Anh trai Phạm nhìn em trai từ từ tỉnh táo lại mà thở phào nhẹ nhõm.

Phạm Hiểu Đông lấy lại bình tĩnh, “Anh, em không sao, có lẽ là gần đây không nghỉ ngơi tốt, vừa nãy liền rơi vào mê mang, em về phòng nghỉ ngơi trước, anh cũng về phòng với chị dâu đi.” Nói thì nói như vậy, nhưng Phạm Hiểu Đông hiểu rõ, lời vừa nảy của cậu, cũng không hẳn là mê sảng, mà là chuyện bốn năm này cậu vẫn luôn nghĩ.

Ở tuổi mới biết yêu, cậu trải qua chuyện bị người nhà phản đối, người yêu bị đưa ra nước ngoài, một phương thức liên lạc cũng không để lại. Bốn năm này, cậu dựa vào những hồi ức năm đó mà chờ đợi anh một năm rồi lại một năm. Đợi đến sau này, chính Phạm Hiểu Đông cũng không tin Bành Kiệt còn thích mình, cậu sợ anh tìm người khác, quên mất cậu. Cậu càng sợ hai người bọn họ không có ngày được gặp nhau nữa. Nỗi bất an này khiến cho cậu lúc nghe tin Bành Kiệt trở về có chút sợ hãi. Sợ phán đoán của cậu trở thành hiện thực, cậu sẽ thực sự không dám ăn cá nữa.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện