Ta Quá Tra Nam Phụ Đều Hắc Hóa

Chương 26-2


trước sau

Thẩm Kinh Diễn nhàn nhạt nói: "Trước kia cũng chỉ ngụy trang ở trước mặt em."

"Sẽ không bị phát hiện sao?" Thời Lễ tò mò.

Thẩm Kinh Diễn vô cùng bình tĩnh: "Bọn họ chỉ cảm thấy con người của anh tương đối bất cận nhân tình*, không ai sẽ nghĩ rằng anh không phải người bình thường."

*Bất cận nhân tình: Tính tình quái dị, hành vi không hợp thường tình.

Thời Lễ: "..."

Điều này cũng đúng, nếu không tận mắt nhìn thấy hóa đơn chẩn bệnh của anh, cô chắc rằng cũng không dám tin tưởng.

"Còn có vấn đề gì sao?" Thẩm Kinh Diễn hỏi.

Nam phụ giá trị cừu hận: 20%

Thời Lễ buông tiếng thở dài: "Cảm xúc của anh.. Còn có thể chữa khỏi không?"

"Về mặt lý thuyết thì hoàn toàn có thể, thí nghiệm thất bại mà anh tiếp nhận lúc trước, được một nhóm khác tiếp nhận nghiên cứu, đã nghiên cứu mấy năm." Thẩm Kinh Diễn trả lời.

Thời Lễ nhẹ nhõm: "Có thể chữa là tốt." Bây giờ xem ra nếu không chữa trị, thì giá trị cừu hận sẽ không động đậy.

"Nếu anh chữa khỏi, khả năng sẽ vô cùng hận em, đến lúc đó có thể sẽ làm ra những chuyện tổn thương em." Thẩm Kinh Diễn thoải mái nhìn cô, lý trí bình tĩnh nhắc nhở.

Thời Lễ mỉm cười: "Anh sẽ không."

"Vì sao?"

"Bởi vì anh đã nói, hiện tại ở bên em sẽ vui vẻ," Đôi mắt Thời Lễ cong cong nhìn anh, "Khi cảm xúc đã bị phá hỏng, anh vẫn có thể vui vẻ khi ở bên em, cho thấy rằng anh vẫn thích em, trước kia anh rất thích em, cũng chưa từng làm gì tổn thương em."

Thẩm Kinh Diễn im lặng hồi lâu: "À."

".. Chỉ vậy thôi sao?" Thời Lễ cứng họng.

Thẩm Kinh Diễn hỏi lại: "Nếu không thì sao?"

Khóe miệng Thời Lễ giật giật, kéo cổ áo anh, hôn lên môi anh. Thẩm Kinh Diễn dừng một chút, duỗi tay ôm lấy eo cô, theo bản năng hôn sâu hơn.

Sau khi kết thúc, chân Thời Lễ đã mềm đến không thể đứng được, chỉ có thể dựa vào tường nghỉ ngơi, hơi thở của Thẩm Kinh Diễn cũng có chút không ổn định, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh, giống như không chất chứa một chút tình cảm nào.

* * * Anh không có tình yêu, còn có thể động thủ? Thời Lễ cười thầm chính mình nghĩ nhiều, đồng thời lại có chút chua xót. Một trong những khả năng cao cấp nhất của con người là cảm xúc thăng trầm. Việc Thẩm Kinh Diễn mất đi khả năng này đồng nghĩa với việc cuộc sống không còn đau đớn, đồng thời cũng không có hạnh phúc, nhìn như không có gì, nhưng trên thực tế, lại đã mất đi niềm vui được làm người.

May mắn răng anh đối với cô còn có chút phản ứng cảm xúc, cho nên mọi chuyện mới không phát triển đến mức xấu nhất.

Thời Lễ chỉ có thể tự an ủi bản thân bằng cách này, sau khi hô hấp thuận lợi, cô nghiêng đầu nhìn Thẩm Kinh Diễn: "Thế nào? Anh có vui vẻ không?"

Thẩm Kinh Diễn im lặng, dường như đang nghiêm túc cảm thụ, lúc này mới gật đầu: "Chắc là vui vẻ."

Nếu căn cứ theo giá trị cừu hận, cảm tình của Thẩm Kinh Diễn đối với cô chỉ còn một phần năm, hiện tại anh có thể cảm nhận được sự vui vẻ, chứng tỏ anh rất hạnh phúc.

Thời Lễ cười nhẹ vươn tay ra ôm anh: "Vậy sau này em sẽ thường xuyên hôn anh."

"Em như vậy anh cũng rất vui vẻ." Thẩm Kinh Diễn chậm rãi nói.

Thời Lễ đem mặt vùi vào ngực anh, rầu rĩ lên tiếng, hai người ôm một lát, cô mới tiếp tục hỏi: "Về sau có thể nói rõ hơn với em những sự việc sau khi anh vào trại giam được không?"

Cô nói xong tạm dừng, có chút lo lắng hỏi: "Nhắc tới những việc đó có làm cho tâm trạng anh không tốt không?"

"Ngoại trừ những tình cảm dao động nhỏ anh dành cho em, đối với những sự việc bên ngoài đều không có, bao gồm cả việc của chính mình," Thẩm Kinh Diễn trả lời vấn đề của cô, "Cho nên không có cảm giác."

Thời Lễ nghe được câu trả lời của anh, càng cảm thấy khó chịu, yên lặng buộc chặt cánh tay, ôm anh càng chặt. Thẩm Kinh Diễn yên tĩnh bị cô ôm, cho đến khi cơn buồn ngủ ập tới, anh mới nhàn nhạt hỏi: "Em buông anh ra được không, anh muốn đi ngủ?"

Thời Lễ: "..."

Trực tiếp như vậy sao?

Như nghe được tiếng lòng của cô, Thẩm Kinh Diễn kiên nhẫn trả lời: "Tuy rằng em ôm làm anh cảm giác được chút cảm xúc, nhưng so sánh với giấc ngủ, thì không quan trọng bằng."

".. Ồ, vậy anh đi ngủ đi." Thời Lễ yên lặng buông tay anh ra.

Thẩm Kinh Diễn nhìn cô một cái, xoay người đi về phòng ngủ, Thời Lễ im lặng nhìn anh đi, chờ khi anh tới cửa phòng đột nhiên hỏi: "Có người nói anh không phải nghiên cứu viên ở công ty sinh học, anh có thể giải thích không?"

"Giải thích cái gì?" Thẩm Kinh Diễn quay đầu lại nhìn cô, "Anh vốn dĩ không phải nghiên cứu viên của nơi đó."

Thời Lễ căng thẳng trong lòng.

"Bởi vì anh là ông chủ." Thẩm Kinh Diễn mặt vô cảm nói xong, liền đẩy cửa đi vào.

Thời Lễ: "..."

Theo tiếng cửa phòng đóng, thế giới đều an tĩnh, Thời Lễ vẻ mặt phức tạp đứng yên lặng trước cửa phòng làm việc hồi lâu, lúc sau mới quay về phòng ngủ.

Lúc này trời đã sáng, nhưng không ảnh hưởng đến việc cô ngủ bù, bức rèm được kéo kín mít, cô hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Lần này cô lại mơ tới Thẩm Kinh Diễn lúc cao trung, lúc đó có một nam sinh tỏ tình với cô, cô còn chưa kịp cự tuyệt, đã bị Thẩm Kinh Diễn giống như bắt gian bắt vào một góc, nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo: "Tốt nhất em nên an phận chút, nếu không anh sẽ bắt em nghe lời bằng chính cách của anh."

"Bằng cách gì vậy?" Thời Lễ luôn tràn đầy cảm giác an toàn khi ở bên người anh, nghe được những lời này cũng không sợ hãi, mặt đầy ý cười hỏi.

Thẩm Kinh Diễn bị cô làm bất lực, chỉ đành che đôi mắt cô lại: "Anh không biết, nhưng khẳng định sẽ làm em nghe lời."

"Thôi đi, anh có thể nghĩ ra cách nào chứ?" Thời Lễ đối với chỉ số thông minh của anh cũng không ôm kỳ vọng.

Thẩm Kinh Diễn xuy một tiếng: "Gấp cái gì, thời gian về sau của chúng ta còn rất dài, sớm muộn gì anh cũng sẽ nghĩ ra, đến lúc đó em muốn chạy cũng không chạy được."

Thời Lễ giương khóe môi, sau một lát mở to mắt, cảm giác được trước mắt tối đen theo bản năng kéo ra.

Là một cái bịt mắt.

Thời Lễ nheo nheo mắt, xác định vừa rồi chỉ là cảnh trong mơ, cô rời xa Thẩm Kinh Diễn mười năm giờ đã trở lại, Thẩm Kinh Diễn cũng bởi thí nghiệm thất bại mà trở thành người không có cảm xúc.

Cô nhẹ nhàng buông tiếng thở dài, trong đầu bắt đầu nhớ lại mọi thứ từ đêm qua, nửa giờ sau mới nhúc nhích, xem thời gian trên điện thoại, đã hơn ba giờ chiều.

Thời Lễ rời giường rửa mặt, vừa đến phòng tắm điện thoại liền vang lên, liền chạy ra nghe máy, thấy đó là người phụ nữ lần trước thì có chút kinh ngạc, cô súc sạch bọt đánh răng trong miệng, nhanh chóng cầm lên: "Alo, xin chào."

"Hello, người lần trước mà tôi giúp cô tìm đấy, đúng thật là không có nghiên cứu viên nào họ Thẩm, nhưng thật ra lại có một ông chủ họ Thẩm, cô.. Cô có phải là bị đối tượng hẹn hò lừa gạt không đấy." Người phụ nữ chần chờ hỏi.

Thời Lễ dừng một chút, dở khóc dở cười mở miệng: "Khả năng vậy, cảm ơn cô."

"Không có việc gì không có việc gì, tôi chỉ là không quen nhìn lũ tra nam, nếu cô đã biết, về sau cũng đừng cùng người kia liên lạc nữa, biết không?" Người phụ nữ dặn dò.

Thời Lễ gật đầu: "Đã biết."

Hai người lại nói chuyện phiếm một lát, cho đến khi bên kia truyền đến tiếng ai đó gọi người phụ nữ, cô ấy mới cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, trong phòng ngủ đột nhiên yên tĩnh lại, cô lặng lẽ ngồi một lúc rồi mới đứng dậy đi rửa mặt.

Bây giờ nhìn lại, lời nói của Thẩm Kinh Diễn toàn bộ đều đúng, hiển nhiên không nói dối, chỉ là cô không hiểu, vì sao anh phải giả làm nghiên cứu viên để gặp mặt cô.

"Bởi vì sợ em tự ti." Trong bữa tối Thẩm Kinh Diễn nói cho cô đáp án.

Thời Lễ ngẩn người: "Sợ em tự ti?"

"Ừ," Thẩm Kinh Diễn gật đầu, châm chước nói, "Trước kia là người yêu của nhau, học tập cũng không được tốt, vừa nhìn liền biết không có tiền đồ, đột nhiên em trở thành người lưu lạc, mà anh lại thành ông chủ của một công ty lớn, thân phận chênh lệch quá lớn, sợ em sẽ tự ti rồi bài xích anh."

".. Có vẻ anh đã nghĩ nhiều." Thời Lễ cứng họng.

Thẩm Kinh Diễn mặt lạnh tanh nhìn cô: "Đây không phải cảm xúc của người bình thường sao?"

Hiện tại anh ở trước mặt Thời Lễ, cũng không che giấu chỗ đặc biệt của mình, vĩnh viên không có biểu tình gì đặc biệt cùng Thời Lễ đối thoại, lý trí lại bình tĩnh, giống như một con robot có thể chủ động suy nghĩ. Thời Lễ đột nhiên có chút hoài niệm người đàn ông từng diễn kịch ở trước mặt cô trước kia.

Thời Lễ thu liễm suy nghĩ, khụ một tiếng nói: "Là cảm xúc bình thường của con người, nhưng em không giống người khác, em không tự ti chút nào." Dù gì thì trước khi xuyên qua, cũng đã biết mình sẽ thảm bao nhiêu rồi.

Thẩm Kinh Diễn nhìn cô chằm chằm, cuối cùng gật đầu: "Em đúng là cùng người bình thường không giống nhau."

"Nơi nào không giống nhau?" Thời Lễ cảm thấy hứng thú nhìn anh.

Thẩm Kinh Diễn nghiêm túc trả lời: "Da mặt đặc biệt dày."

Thời Lễ: "..."

Bầu không khí nhất thời rơi vào im lặng, một lúc sau, Thẩm Kinh Diễn mới chậm rãi nói: "Anh làm hỏng cuộc nói chuyện sao?"

"Anh nói xem?" Thời Lễ hỏi lại.

Thẩm Kinh Diễn gật gật đầu: "Anh cố ý."

".. Còn có thể trò chuyện vui vẻ sao?" Thời Lễ nghi ngờ khi Thẩm Kinh Diễn lộ ra bản chất, căn bản chính là một cái tạ nhìn người.

Khóe môi Thẩm Kinh Diễn nhếch lên một độ cong, không biết là vui vẻ thật hay lại giả vờ: "Bởi vì anh không muốn nói về đề tài này, cho nên cần phải nghĩ cách kết thúc sớm."

"Vậy anh muốn nói về cái gì?" Thời Lễ tò mò.

Thẩm Kinh Diễn nhìn cô: "Muốn xác nhận về mối quan hệ của chúng ta."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!