Ta Quá Tra Nam Phụ Đều Hắc Hóa

Chương 26


trước sau

Da đầu Thời Lễ sắp nổ tung, kinh hãi ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Kinh Diễn, liền vội vàng trốn xuống dưới gầm bàn.

"Ra đây." Thẩm Kinh Diễn mặt không chút cảm tình.

Thời Lễ ngay lập tức di chuyển sâu vào trong hơn, giống như một con thỏ đang hoảng sợ. Thẩm Kinh Diễn im lặng chốc lát, kéo ghế dựa trước bàn ra, trức tiếp quỳ xuống, ánh mắt của hai người lập tức trở nên ngang hàng.

Thời Lễ lo lắng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, cô vẫn đang liều mạng tìm cách lật ngược tình thế, thấy anh nhìn mình chằm chằm như vậy, cô thu hết can đảm nói: "Ai kêu anh mỗi ngày đi làm về đều ở trong phòng làm việc không ra, em chỉ đang tò mò anh đang làm cái gì thôi."

Đôi mắt Thẩm Kinh Diễn vẫn nhìn cô chằm chằm, lúc không cố ý làm ra vẻ, mặt anh vô cùng lạnh nhạt.. Không, không phải lạnh nhạt, là trống rỗng, không có gì, nhìn như một người máy vậy.

Thời Lễ bình tĩnh nhìn anh, vẫn như cũ kiên cường mà nói: "Anh vẫn luôn nói nơi này có bí mật, em nhất định sẽ tò mò, anh không cho em xem em càng muốn xem, cho nên mới.."

"Nói dối." Thẩm Kinh Diễn chỉ nói hai chữ, đem một đống từ ngữ của cô chặn lại.

Thời Lễ nuốt nước bọt, nói một cách yếu ớt: "Em không nói dối.."

"Em lúc trước vẫn luôn điều tra anh phải không?" Thẩm Kinh Diễn hỏi lại.

Thời Lễ tức khắc không nói.

Thẩm Kinh Diễn nhìn chằm chằm đôi mắt cô: "Điều tra quá khứ của anh, liên lạc với tất cả những người quen anh trước kia, muốn tổng hợp mọi thứ về anh. Vì sao lại muốn điều tra, anh đối với em không tốt?"

"Em không cảm thấy như vậy." Thời Lễ nhỏ giọng nói.

Thẩm Kinh Diễn hờ hững truy vấn: "Vậy vì sao lại muốn điều tra anh?"

Thời Lễ mím môi, không biết nên trả lời thế nào.

"Anh đã nỗ lực làm một người bình thường, em vì sao lại muốn xé bỏ hết ngụy trang của anh, cho rằng anh không thể sinh ra cảm xúc cùng cảm tình, liền có thể tùy tiện đối xử với anh?" Thẩm Kinh Diễn nói không chút khách khí, "Những việc xảy ra trước kia, em có phải hay không đã quên, anh là bởi vì ai mới biến thành cái dạng này?"

Là bởi vì cô.

Nếu không phải bảo vệ cô, anh cũng sẽ không đả thương người khác, sẽ không bị nhốt lại, sẽ không cùng người bên trong xảy ra xung đột, sẽ không vì vậy mà vay nặng lãi, càng sẽ không bởi vì vay nặng lãi mà bị bắt trở thành tự nguyện viên, từ đây mất hết khả năng nhận thức sự đồng cảm.

Thời Lễ đột nhiên trở nên khó chịu, sự khó chịu này chiếm trọn trái tim cô, khiến cho sự sợ hãi không còn nhiều. Cô run run vươn tay phải, cầm bàn tay anh: "Thực xin lỗi, đều là lỗi của em."

"Em cho rằng thí nghiệm thất bại, anh sẽ hoàn toàn không có phản ứng cảm xúc gì sao? Không phải, anh vẫn có," Thẩm Kinh Diễn nói, nhìn ánh mắt kinh ngạc của cô, bình tĩnh giải thích, "Anh có thể cảm giác được anh hận em, tuy rằng không mãnh liệt, nhưng hận vẫn là hận, anh vẫn biết trước khi mất đi cảm xúc, anh vô cùng hận em, hiện tại anh cũng muốn làm như vậy."

Thời Lễ há miệng thở dốc, một chữ cũng không nói nên lời. Tuy rằng đã biết nguyên nhân anh chỉ có 20% giá trị cừu hận, nhưng cô không vui chút nào.

"Chỉ tiếc hận không đủ mạnh, cho dù anh cố gắng thế nào, đều không thể càng hận em," Thẩm Kinh Diễn nói xong dừng một chút, bình tĩnh rũ mắt xuống, "Không chỉ không thể càng hận em, khi ở cùng em, còn không có tiền đồ cảm thấy vui vẻ, tuy rằng cảm xúc vui vẻ không nhiều lắm, nhưng đối với anh không có cảm xúc cũng đã đủ."

Thời Lễ ngơ ngẩn cùng anh đối diện, cơ hồ muốn rơi sâu vào trong mắt anh.

Thẩm Kinh Diễn nhìn cô thật lâu, nắm tay cô đặt ở trên ngực mình, Thời Lễ lập tức cảm giác được tiếng tim đập hữu lực của anh.

"Nơi này, sẽ bởi vì em mà có phản ứng, anh nghĩ không chỉ bởi vì là hận," Thẩm Kinh Diễn không gợn sóng nói chuyện, có lẽ là bởi vì anh không có cảm tình gì, những lời này tuy rằng giống như lời âu yếm, nhưng anh nói ra lại giống như đang trình bày sự thật.

Thời Lễ nghiêm túc cảm nhận nhịp tim đập của anh, dần dần cũng cảm thấy tim mình dường như cũng đập nhanh hơn. Lòng bàn tay cô nóng lên vì nhiệt độ cơ thể của anh, tất cả sự chú ý đều đổ dồn vào trên tay.

Đột nhiên, Thẩm Kinh Diễn chui xuống bàn, hôn lên môi cô. Thời Lễ ngẩn người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Cảm giác được không? Tim anh đập nhanh hơn," Thẩm Kinh Diễn nhàn nhạt nói, từ sau khi Thời Lễ phát hiện anh thí nghiệm thất bại, anh giống như không muốn tiếp tục ngụy trang cảm xúc.

Thời Lễ không nói gì im lăng cảm thụ, phát hiện nhịp tim của anh thật sự đập nhanh hơn một chút.

"Như vậy là đủ rồi, hiện tại cảm xúc của anh giống như không khí vậy, chỉ có em mới có thể biến không khí này thành gió, cho nên anh vẫn luôn đi tìm em, muốn giữ em lại bên mình," Thẩm Kinh Diễn nói đơn giản, "Chính vì vậy, anh mới trăm phương ngàn kế dụ em ký hợp đồng làm tự nguyện viên, tìm lý do mang em về nhà."

Mọi nghi vấn đã được giải đáp, Thời Lễ bình tĩnh nhìn anh, sau một lúc lâu đột nhiên hỏi: "Anh để em ký hợp đồng tự nguyện viên thật sự chỉ là điều hòa cơ thể sao?"

"Vậy em nghĩ là gì?" Thẩm Kinh Diễn hỏi.

Thời Lễ mắt lộ ra cảnh giác: "Em nào biết, chỉ cảm thấy như đang có một âm mưu chờ em.. Hơn nữa anh vẫn luôn tính kế em, em liền tính không tin anh nữa, về tình cảm chắc có thể tha thứ đi?"

"Chẳng lẽ em không tính kế anh?" Thẩm Kinh Diễn hỏi lại.

Thời Lễ dừng một chút: "Em khi nào tính kế anh?"

"Ba mẹ em nợ tiền, việc đó sau khi anh vào trại giam mới phát sinh, em lại lừa anh là việc đó phát sinh khi anh mới bị giam," Vẻ mặt Thẩm Kinh Diễn bình tĩnh, "Có lẽ để chứng minh rằng, lúc trước em không phản bội anh."

".. Tại sao anh lại biết tất cả?" Thời Lễ hỏi, đây là trực tiếp nhận ra. Không có cách nào chối cãi được, thậm chí anh còn biết cô thiếu bao nhiêu tiền, nợ công ty nào đều biết, nói vậy những thứ khác chắc cũng đã điều tra rõ ràng.

Thẩm Kinh Diễn nhìn cô: "Không khó, muốn tiêu tốn thời gian điều tra mười năm của một người, có thể điều tra ra rõ ràng, chỉ tiếc em trốn tránh quá tốt, anh vẫn luôn không tìm được em."

"Sớm biết vậy em càng trốn kỹ hơn." Thời Lễ lẩm bẩm nói.

Thẩm Kinh Diễn im lặng một lúc, mặt không cảm xúc nói: "Ồ, hóa ra đây là cảm giác không vui."

Thời Lễ: "?"

"Em muốn che giấu suy nghĩ, làm anh không vui." Thẩm Kinh Diễn còn có tâm tình giải thích.

Thời Lễ: "..."

"Muộn rồi, trở về ngủ đi, sau này muốn hỏi gì thì cứ hỏi anh," Thẩm Kinh Diễn nói, kéo cô từ gầm bàn ra ngoài, "Sau này nếu muốn vào phòng làm việc, dù sao cũng phải được sự cho phép của anh."

".. Đã biết." Thời Lễ xấu hổ trả lời.

Hai người nói một lúc, liền đi ra ngoài phòng làm việc. Thời Lễ cũng không nghĩ tới, thời gian khó khăn nhất, lại trôi qua dễ dàng như vậy.

Sau khi ra khỏi cửa phòng làm việc, Thời Lễ bắt được tay Thẩm Kinh Diễn, khi anh nhìn về phía mình liền cẩn thận nói: "Về sau khi chỉ có hai chúng ta, anh không cần ngụy trang cảm xúc." Cô vẫn hy vọng anh có thể thoải mái.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!