Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế

26: Hoa Bất Ngữ


trước sau

Advertisement


Sau một hồi đánh đàn vất vả, vở kịch kia rốt cục cũng kết thúc.

Đến giờ nghỉ giải lao, Lý Thuần Quân liền tranh thủ suy nghĩ một vài chuyện quan trọng.
Hắn đang suy nghĩ mình có nên lập tức rút lui hay không, bởi vì...!Hắn có chút không thụ được cảm giác vạn chúng chú mục.
Bà chủ ở gần đó thấy hắn ngồi một mình trầm tư, nhạy cảm nhận ra sự khó xử trong ánh mắt của hắn.

Nàng ngồi xuống, rót cho hắn một tách trà nóng rồi chậm rãi nói: "Công tử, hôm nay thật sự phải cảm ơn ngươi rất nhiều.

Bất quá, nếu công tử đã không muốn làm nữa, ta cũng sẽ không ép công tử tiếp tục làm"
"Ta chỉ không thích cảm giác bị người ta dòm ngó mà thôi" Lý Thuần Quân thành thật nói.
Bà chủ: "..."
Công tử đây là đang...!Sợ đám đông?
Ân...
Chắc là vậy rồi.
Lý Thuần Quân hớp một ngụm trà nóng, cả người thư giãn được chốc lát.

Suy nghĩ thêm một hồi, hắn lại quay qua hỏi bà chủ: "Tiếp theo có lẽ là tiết mục cuối cùng rồi đúng không?"
"Ừm...!Là kịch tình của Nữ Võ Thần, được các học giả dựng lên từ một đoạn cố sự cũ của nàng"
"Nữ Võ Thần?"
"Là Nữ Võ Thần Hoa Bất Ngữ, cánh tay phải đắc lực của Nhân Hoàng! Tại sao đến kiến thức cơ bản như vậy mà ngươi cũng không biết?" Ánh mắt bà chủ có chút dị thường nhìn hắn, dường như rất khó tin.
Đối diện với ánh mắt kia, Lý Thuần Quân chột dạ ho nhẹ một tiếng: "Khụ, ta vừa mới từ trên núi xuống nên không biết nhiều..."
Đúng vậy!
Hắn mới từ trên núi xuống, không sai!
Bà chủ: "..."
...
...
Một lát sau, vở hí kịch cuối cùng đã bắt đầu diễn ra.
Từ diễn xuất của những nghệ nhân, những câu hát, những cử chỉ điêu luyện,...!Đến cả người không biết gì như Lý Thuần Quân cũng bắt đầu kiến thức được quá khứ của vị Nữ Võ Thần lừng danh sử sách kia.
Hoa Bất Ngữ vốn không phải một nữ tướng trời sinh.

Nàng trước kia nguyên là một hoàng hoa khuê nữ chính hiệu.


Sở hữu dung mạo xinh đẹp, duyên dáng yêu kiều, ôn nhu hiền thục, nàng là mỹ nhân trong mộng của vô số nam nhân trong thiên hạ.
Nàng càng lớn càng trở nên xinh đẹp, là giai nhân hiếm có trên nhân gian.

Nhưng cũng vì phẩm cách quá tốt đẹp, quá cao xa nên đến tận tuổi cập kê vẫn chẳng ai dám đến tiếp cận nàng, khiến nàng từ nhỏ đến lớn vẫn thui thủi một mình, sống trong thứ ánh mắt ngưỡng mộ đến tàn nhẫn của những người xung quanh.
Duy chỉ có một người con trai là khác biệt.

Hắn là đích tử của Chiến Thần tiền nhiệm, cũng là người duy nhất đủ dũng khí để đến kết giao với nàng.
Hắn là người con trai duy nhất chịu làm bạn với nàng, lại thêm việc hai bên sớm chiều ở chung, kết quả chẳng được bao lâu thì họ liền đã đem lòng cảm mến nhau.

Cuối cùng, khi người con trai kia dùng hết dũng khí để cầu hôn mình, nàng đã lập tức đồng ý mà không chút do dự.
Dứt khoát, mừng rỡ, bởi vì Hoa Bất Ngữ cũng đã yêu phải nam nhân kia từ rất lâu rồi.
Chẳng mấy chốc, hôn lễ được cử hành, và hai người họ trở thành cặp đôi hạnh phúc nhất trong một cuộc tình lãng mạn nhất ở chốn Hoàng Đô.
Nào đâu, ngay vào lúc đôi phu thê ấy mặn nồng nhất thì Ma Tộc bỗng nhiên khởi xướng tiến công, và chàng trai ấy đã phải khởi hành đi dẹp loạn ngay trong đêm tân hôn.

Hoa Bất Ngữ dù rất đau lòng, nhưng khi nàng nhìn thấy dáng vẻ khó xử lẫn tự trách của chồng mình, nàng đã chấp nhận hi sinh, để hắn có thể an tâm ra chiến trường.
Thế nhưng, thiên ý trêu ngươi, chàng trai ấy một lần ra đi là không thấy ngày trở về.

Hoa Bất Ngữ ở nhà càng đợi càng nóng ruột.

Cuối cùng, nàng đã nhảy lên lưng ngựa, đuổi ra chiến trường với hi vọng có thể nhìn thấy trượng phu của mình.
Khi đến chiến trường, trước mặt nàng chính là cảnh tượng núi thây biển máu của một cuộc chiến vô cùng khốc liệt.

Những binh lính còn sống sót đều đang cố gắng vận chuyển thi hài của đồng đội mang đi chôn cất, nhập liệm tạm thời, tránh cho khí tức hư thối tràn ra.
Nàng từ trong miệng một viên tướng dưới trướng trượng phu của nàng biết được trượng phu của nàng đang dính phải trọng thương, mê mang không tỉnh.

Hoảng hốt, nàng lập tức lao thẳng đến căn liều trại ấy, ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt bất tỉnh của chồng mình.
Các quân y đều nói rằng chàng trai ấy tuy đã giữ được tính mạng nhưng linh hồn thì đã như đèn treo trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể bị diệt, và gần như không có khả năng hồi tỉnh.

Việc này để cho nàng đau lòng, uất hận, phẫn nộ, các cảm xúc tiêu cực đều từ từ dâng lên đến đỉnh điểm.
Ngay ngày hôm sau, Ma Tộc lại bắt đầu tiến công.


Người khuê nữ ấy giờ đã không còn muốn nép mình sau khuê phòng nữa.

Dưới luồng cảm xúc mạnh liệt không gì sánh nổi, nàng cầm lên thanh bảo kiếm của chồng mình, đơn thân độc mã lao vào trận huyết chiến.
Chẳng ai biết làm sao nàng có thể sống sót trong trận chiến ấy...!Nhưng sau hôm đó, một nữ nhân tàn khốc danh chấn cổ kim đã xuất hiện.

Nàng chính là nỗi ác mộng của cả Ma Tộc lẫn Thần Tộc, là một hung thần trên chiến trường, là võ thần trong mắt các quân sĩ, cũng là...!Một người bất hạnh nhất trên cõi đời này.
"Cô thân nhất kỵ, độc chiến quần hùng, tam quân tướng sĩ, ai không nghe lệnh!?"
Chiến tích của Nữ Võ Thần vang dội không gì sánh nổi, có thể nói là chấn động cổ kim.

Nàng chính là thần trong lòng của các quân sĩ, cũng là thần thủ hộ của cả thiên hạ này!
Nàng cao cao tại thượng, gần như không ai có thể nhìn thấy, chỉ có thể đem tín ngưỡng gửi đến nơi xa xăm...!Nhưng, thiên hạ này lại chẳng mấy ai biết được nàng đã từng đau khổ đến mức nào mới có được ngày hôm nay.
Đi đến bước này, hết thảy đều là số mệnh đưa đẩy chứ hoàn toàn chẳng phải ý muốn của nàng.
"Thật muốn được gặp vị Nữ Võ Thần này một lần cho biết" Lý Thuần Quân nói khẽ.
Tuy cố sự của nàng không tính là quá mức đặc sắc, nhưng nó cảm động, nó đau thương lại chính là sự thật.

Một hoàng hoa khuê nữ yếu ớt phải trút xuống phấn hoa, cầm lên bảo kiếm, tay nhuốm máu tươi mà liều mình lao lên báo thù cho chồng...!
Phần khí chất này, phần cương liệt này...!Mấy ai trong thiên hạ có thể có được đây?
"Phấn son hoà vào máu đỏ, thiên ý muôn phần tàn khốc, lòng phẫn uất nhưng biết làm sao?"
"Lòng như gương sáng, thân khoác quân trang, tóc xoã múa kiếm, khẳng khái xông lên"
Trên sân khấu, người nghệ nhân kia rút kiếm, trong miệng ngâm tụng câu hát, một mình xông vào một đám nghệ nhân khác đang đóng vai Ma Tộc, bá khí lẫm liệt.

Mà những khán giả bên dưới

Advertisement
cũng không kìm được phấn khích ồ lên, nhiệt huyết sục sôi.
Họ đã phần nào cảm nhận được khí thế bá đạo của Nữ Võ Thần!
Chuyển cảnh.

Lúc này, một nghệ nhân khác đang ngồi trên bảo toạ, thân mặc long bào, ánh mắt đạm mạc, trên tay cầm Long Ấn.

Và bên dưới chính là nghệ nhân đóng vai Hoa Bất Ngữ đang cúi quỳ.
"Ngàn dặm quy phục, gặp mặt thiên tử, tiền đồ vô lượng"
"Chiến tích huy hoàng, từ chối thượng thư, không nhận long ân"

"Ngựa phi ngàn dặm, mắt nhìn lối cũ, chẳng thấy người quen"
"Người bên cạnh ta, đau xót uống cạn, cùng nhau nghiêng chén"
Vở kịch đã dần đến cảnh cuối.

Hoa Bất Ngữ đạp lên ngàn vạn thi cốt, một người đơn độc đón ánh bình minh, quân trang buông xuống, tóc dài phấp phới, ánh mắt trong suốt, đôi môi khẽ động, truyền ra từng đợt tiếng ca uyển chuyển:
"Binh lâm thành hạ, kim sa mãn thiên, khởi tiên thúc mã, sinh tử bất luận, giá thiên mệnh, thùy vi chủ?"
"Thiên mệnh này do ta làm chủ!"
Mặt trời dần lên, Hoa Bất Ngữ tay chống trường kiếm, ngẩng đầu đón lấy bao mùa gió xuân.

Bất kể bao nhiêu năm tháng trôi qua, nàng vẫn sẽ như vậy, vẫn sẽ vững bước trên con đường mà nàng đã chọn.
Nàng sẽ nắm giữ thiên mệnh của mình!
Vở kịch kết thúc.

Dưới ánh bình minh, toàn trường dậy lên tiếng vỗ tay, tiếng hô hào của vô số người bên dưới kèm theo những lời khen ngợi không ngớt, khiến bầu không khí năm mới càng thêm sôi động!
"Không hổ là Nữ Võ Thần! Thật quá bá khí!"
"Chỉ cần được thấy nàng một lần thôi, đời này liền không còn gì hối tiếc nha!"
"..."
[Nhiệm vụ hoàn thành]
Ngay sau khi xong việc, Lý Thuần Quân lập tức quay trở về.

Hắn không quá quan tâm đến dòng thông báo của hệ thống, chuyện hắn cần làm lúc này đơn giản chỉ là nhanh chóng chuồn đi, giải thoát bản thân khỏi sự chú ý của nhân thế.
"Ừm? Sao lại thay trang phục rồi? Ta cảm giác ngươi mặc bộ lúc nãy trông rất tuấn" Mộ Khuynh Tiên ngồi vắt chân, tay chống cằm mỉm cười đầy thần bí, thoạt trông cứ như một vị nữ vương đang ngồi trên vương toạ vậy.
"Thôi, xin kiếu, đẹp trai sẽ rất phiền" Lý Thuần Quân dứt khoát từ chối.
Mộ Khuynh Tiên nghe vậy, không nhịn được cười ra tiếng.
Tên này vẫn luôn kì quái như vậy.
Đúng lúc này, từ nơi xa xăm, chẳng biết cụ thể là ở đâu vọng lại một thanh âm rất chi khó ưa đối với Lý Thuần Quân: "Lý đạo huynh~"
Lý Thuần Quân: "..."
Moé, lại nữa?
Âm hồn bất tán!
Lý Thuần Quân đang định bỏ trốn thì lại bị Mộ Khuynh Tiên giữ tay lại.

Nàng nắm hắn rất chặt, từng bước từng bước kéo hắn về phía mình, đôi mắt thanh tịnh híp lại thành nguyệt nha, xinh đẹp rạng ngời.
Thế nhưng, không hiểu sao, từ trên biểu lộ của nàng, hắn lại cảm nhận đước một thứ khí tức nguy hiểm.
"Mắc gì phải sợ hắn ta đâu?"
"Ta rất dị ứng với hắn ta, mau thả ra!"
"Không được~"
Lý Thuần Quân: "..."

Bà nương này lại muốn làm gì?
Lại âm thầm đào hố hắn nữa sao?
"Uy, đạo huynh nói vậy thật làm ta tổn thương đó nha" Lăng Tuyệt bước tới, khuôn mặt tươi cười đầy mị lực, làm cho không ít thiếu nữ xung quanh tim đập nhanh.
Lý Thuần Quân: "..."
"Ta muốn hỏi, tại sao ta đi đâu cũng gặp ngươi hay vậy?" Lý Thuần Quân có chút phát mộng hỏi lại.
Lăng Tuyệt nhún vai: "Vốn dĩ không có gặp ngươi đâu, nhưng vừa rồi đều do ngươi lo chuyện bao đồng nên ta mới bắt gặp được ngươi đang ở đây"
Chuyện bao đồng?
A...
Lý Thuần Quân đóng chặt trái tim, dứt khoát không bao giờ lo chuyện bao đồng nữa.
Không lâu sau, Cửu Công Chúa cũng nhanh chóng đến đây.

Nàng khúc khích cười nhìn Mộ Khuynh Tiên, hoạt bát lanh lợi chào hỏi: "Tỷ tỷ, tiểu ca ca, năm mới vui vẻ"
"Ta cứ tưởng hoàng tộc các ngươi sẽ không để ý tới thế giới phàm tục chứ?" Lý Thuần Quân lại hiếu kỳ hỏi.
Tán tu thì không nói, chỉ cần bọn hắn cảm thấy thú vị liền sẽ ghé qua, nhưng mà...
Tại sao còn có cả hoàng tộc?
Rảnh rỗi nhức trứng sao?
"Cái này...!Vốn dĩ là không.

Nhưng hôm qua phụ hoàng đột nhiên nói muốn đích thân đi thị sát dân tình...!Ta đã có khuyên qua, nhưng lão quỷ đó lại không nghe" Lăng Tuyệt ngẩng đầu vọng thiên: "Ngươi thấy không, mặt trời đang mỉm cười với ta, hắn đang sưởi ấm ta, và chỉ có mỗi hắn là ôn nhu với ta..."
Lý Thuần Quân: "..."
Quả nhiên, con hàng này có độc.
Không chỉ có độc...!Mà còn có bệnh nữa!
À khoan đã...
Đến lúc này thì Lý Thuần Quân mới kịp ý thức được chuyện gì đó không đúng, rốt cục không nhịn nổi nuốt trọng một ngụm nước bọt, biểu lộ có chút ngốc trệ.
Phụ hoàng?
Thị sát dân tình?
Khoan, từ từ đã!
Lẽ nào...
[Cường giả tuyệt thế đã xuất hiện ở gần đây, khẩn cầu kí chủ không nên quét tư chất lung tung, kẻo khiến cho đối phương nảy sinh ác ý với ngươi]
[Đối tượng dự đoán: Nhân Hoàng]
Lý Thuần Quân: "..."
Hắn vô thức ngoái đầu lại nhìn Mộ Khuynh Tiên.
Mộ Khuynh Tiên lảng tránh đi ánh mắt của hắn.
"..."
Hiểu rồi..

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện