Ta Có Dược A!

Cốt Châu


trước sau

Edit: Tracy

Bắt đầu từ ngày này, sinh hoạt của Công Nghi Thiên Hành cùng Cố Tá trở nên có quy luật.

Mỗi ngày buổi sáng Cố Tá luyện đan, phân ra chính là bốn lò Ích khí đan, một lò Hồi xuân đan, Công Nghi Thiên Hành để Cố Tá viết ra Dược Thiên Tâm Pháp cùng Trùy Thần Thứ.

Giữa trưa Cố Tá nghỉ ngơi, khôi phục tinh lực, Công Nghi Thiên Hành nghỉ ngơi nửa canh giờ, tự mình điều trị trạng thái tinh thần.

Buổi chiều Cố Tá nhanh chóng luyện chế Quy Thai Cố Mạch Thang cùng Phế Phủ Tương Sinh Thiện, Công Nghi Thiên Hành ngâm nước thuốc cùng với ăn dược thiện, hai người tổng cộng dùng ba canh giờ.

Buổi tối Công Nghi Thiên Hành hướng dẫn Cố Tá tu luyện Dược Thiên Tâm Pháp, nhưng Trùy Thần Thứ tạm thời vẫn không có tiến triển.

Đồng thời, Cố Tá cũng được Công Nghi Thiên Hành phân phó xuống tham gia xử lý sự vụ. Công Nghi Thiên Hành mặc dù không cho hắn quyền lực quyết định mọi chuyện, nhưng vào lúc có chuyện khó quyết đoán sẽ nghe hắn phân tích, sau đó chỉ điểm hắn cho hắn biết chỗ nào không đủ.

Cố Tá biết kim chủ đây là muốn chỉ bảo hắn một số chuyện, mà như vậy hắn có thể hiểu biết thêm về dị giới này — có rất nhiều chuyện, trí nhớ của Tề Thiên Hữu căn bản không thể so sánh được.

Cứ như vậy, Công Nghi Thiên Hành đối với Cố Tá càng thêm kiên nhẫn, Cố Tá đối với Công Nghi Thiên Hành cũng càng ỷ lại.

Chớp mắt một tháng qua đi.

Một ngày, Công Nghi Thiên Hành ngâm mình trong dược thủy, đột nhiên toàn thân trở ửng đỏ, bên ngoài làn da oánh bạch* lộ ra vẻ dữ tợn, hoa văn tựa như giun đất kinh lạc đi qua.

*trắng mịn

Quy Thai Cố Mạch Thang cùng Phế Phủ Tương Sinh Thiện trong ngoài giáp công, đồng thời tác dụng, tựa hồ càng thêm nghiêm trọng, đau đớn không ngừng tăng lên, không hề có dấu hiệu dừng lại.

Cho dù ý chí Công Nghi Thiên Hành kiên định đến đâu, cũng nhịn không được bật ra một tiếng rên.

Cố Tá nhìn thấy cũng hãi hùng khiếp vía, hắn cũng không biết kim chủ hiện tại có nghe thấy lời hắn hay không, nhưng vẫn cuống quít mở miệng: "Thiên Hành công tử cố nhịn xuống a! Đây là thời điểm mấu chốt! Là thắng hay bại, đều quyết định ở đây! Ngươi nếu ngất đi sẽ không thể khống chế bản thân, chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu!"

Công Nghi Thiên Hành càng thở dốc mạnh hơn, nhưng bên môi y, lại lộ ra ý cười.

Lúc này y không còn sức mở miệng nói chuyện, nhưng rất rõ ràng, hắn hoàn toàn không có chút ý định từ bỏ.

Cố Tá nhìn thấy vậy, lại như đang sinh ra niềm tin mãnh liệt với kim chủ nhà mình.

Chắc chắn có thể thành công...... Nhất định không có vấn đề!

Đây là cửa ải khó khắn đầu tiên, chỉ cần chịu đựng vượt qua, từ nay về sau mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều!

Không biết qua bao lâu, Cố Tá khẩn trương đến quên cả hô hấp, Công Nghi Thiên Hành trong đau đớn, càng không thể nhận biết được thời gian trôi đi.

Đột nhiên Công Nghi Thiên Hành mở miệng phun ra một ngụm máu bầm đen.

Trong cái chớp mắt đó, hoa văn vốn lan rộng toàn thân, nhìn như mạng nhện lại giống như kinh mạch đang muốn phá thể mà ra, cũng thoáng chốc biến trở về bộ dáng nguyên bản, một lần nữa lại chìm sâu vào trong huyết nhục.

Cố Tá trong lòng vui vẻ, trên mặt cũng nhịn không được đeo lên nụ cười: “Thiên Hành công tử, ngươi thành công!”

Công Nghi Thiên Hành chậm rãi thở ra, hơi thở kéo dài. Trong mắt y hiện lên một tia sáng, lại giật giật bàn tay, chỉ cảm thấy sự linh hoạt trước nay chưa từng có, mặc dù suy yếu, nhưng đã không còn như trước mỗi một bước đi, mỗi một động tác đều như đi trên mũi đao.

Kinh mạch đã được đả thông.

Luồng khí mỏng manh trong kỳ kinh bát mạch của y, chảy dọc theo mười hai mạch chính, cho dù hiện giờ vẫn chỉ là một luồng khí mỏng như sợi tóc, nhưng đã có thể khiến khí huyết lưu thông, cũng khiến y không giống như trước kia, một số việc gần như phải dùng hết sức lực toàn thân mới làm bản thân không đến mức tê liệt.

Công Nghi Thiên Hành trong lòng không khỏi than thở.

Cùng trời tranh mệnh, chịu đựng tất cả thống khổ, cuối cùng cũng để y nhìn thấy ánh rạng đông.

Hiện giờ cho dù kinh mạch nhỏ bé yếu ớt vẫn chưa chấp nhận được thiên địa khí chảy vào, tích tụ, nhưng thọ nguyên của hắn, đã không còn bị hạn chế ở tuổi hai mươi nữa.

Lúc này, Cố Tá nhào tới bên cạnh dục dũng, lời nói ra vì vui sướng mà có phần gấp rút: "Thiên Hành công tử, từ ngày mai trở đi là ngươi có thể dùng thêm hai vị dược nữa. Quy Thai Cố Mạch Thang vẫn phải dùng, Phế Phủ Tương Sinh Thiện cũng phải ăn, đều dùng dược tính lớn nhất, trừ đó ra còn phải dùng ‘Ngư Xà Cường Cân Thang’ để tăng độ dẻo dai của kinh mạch, lại thêm ‘Vượn Cốt Ngũ Chi Thiện’ mở rộng kinh mạch, lại chờ qua một thời gian ngắn, ta có thể luyện chế ngũ tinh đan, kích phát càng nhiều sinh khí trong ngũ tạng lục phủ, xúc tiến tuần hoàn khí huyết, giúp kinh mạch vốn bế tắc mở rộng hơn...... Đúng rồi, dược liệu Ngũ Tinh đan có thể để Thiên Long vệ bắt đầu thu thập....."

"Thiên Hành công tử, ngươi cũng có thể suy nghĩ kĩ về công pháp có thể tu luyện. Thiên đố thân thể là nguyên nhân khiến kinh mạch bế tắc, chính vì sinh ra đã có thân thể tiên thiên, nhưng kinh mạch suy nhược không thể lưu thông, khiến khí tiên thiên trong huyết nhục không thể tuần hoàn, dần tụ lại trong kinh mạch. Hiện tại sau khi nhờ dược lực đả thông một phần, khí tiên thiên bị sinh khí hòa tan phần lớn sẽ theo khí huyết tiến vào huyết nhục, còn một phần còn lại đành chỉ lãng phí.... Chờ khi kinh mạch có thể thừa nhận thiên địa khí, ngươi có thể thử vận công pháp sử dụng tiên thiên khí vốn có. Chỉ là lúc đầu, hoặc một thời gian sau đó, sẽ có cảm giác không chịu nỗi, phải dừng lại..."

Nghe trong lời luyên thuyên không ngừng của Cố Tá tất cả đều hàm chứa chăm sóc, ánh mắt Công Nghi Thiên Hành cũng dần trở nên nhu hòa.

Sau khi cẩn thận nghe xong, khẽ gật đầu: "Lời A Tá có lý, ta lập tức phân phó Long Nhất sắp xếp. Nhưng mặc dù chữa bệnh cho ta, A Tá cũng không cần quá mức vất vả.”

Cố Tá kịp phản ứng, có điểm thẹn thùng, lập tức nói: "Thiên Hành công tử yên tâm, gần đây ta tu luyện Dược Thiên Tâm Pháp cũng có tiến bộ, khí tức trong người đã sâu dày hơn, vài ngày tới nữa, hẳn đã có thể tại một điểm trong huyệt địa sát ngưng tụ ra cốt châu.”

Công Nghi Thiên Hành khen ngợi nói:
"A Tá tư chất rất khá, dược thiên tâm pháp kia cũng thật là một tâm pháp thượng đẳng, so với rất nhiều tâm pháp Công Nghi gia ta cất chứa, còn hơn hẳn một bậc."

Cố Tá mặt đỏ lên: "Trước kia tự ta cũng không tu luyện ra gì, vẫn là Thiên Hành công tử chỉ bảo tốt." Hắn cũng không do dự, "Nếu dược thiên tâm pháp không tệ, không bằng Thiên Hành công tử cũng học đi?"

Công Nghi Thiên Hành bật cười: "Môn tâm pháp này sợ chỉ thích hợp với Luyện dược sư, A Tá có hảo ý, lòng này ta xin nhận."

Cố Tá nghe xong, cũng không lại tiếp tục đề tài này.

Công Nghi Thiên Hành lại nói: "Hiện tại ta đi tắm nghỉ ngơi, A Tá có thể đi làm chuyện của mình."

Cố Tá gật gật đầu, xoay người trở về phòng, ngồi trên giường thượng vận chuyển Dược Thiên Tâm Pháp.

Hiện tại, những thứ Cố Tá biết càng lúc càng nhiều, tâm tình vốn đã thả lỏng cũng lần nữa trở nên căng thẳng.

Trước kia hắn cảm thấy bảo toàn tính mạng cố gắng luyện dược là đủ rồi, nhưng hiện tại lại cảm thấy, có thể học nhiều thêm một chút thứ thì nên học nhiều thêm một chút, đề cao thực lực tốt hơn cũng kéo dài mạng sống lâu hơn, hoặc mới có thể đạt thành nguyện vọng của bản thân.

Hơn nữa, kỹ năng luyện nếu muốn tiến bộ, vốn cũng không thể thoát khỏi phụ trợ của công pháp.

Giống như lúc đầu, Cố Tá chỉ có thể luyện chế mấy lò đan dược, nhưng sau khi thiên địa khí trong cơ thể tăng lên, trước mắt mỗi ngày đan dược có thể luyện chế, đã đạt tới mười lô.

Quá trình chế thuốc, lúc đầu tất cả hắn cũng làm bằng bản năng, đến bây giờ đối với mỗi bước đều đã rất tinh tường.

Trên thực tế, thời điểm luyện chế đan dược, luyện dược sư dựa vào dị năng ở mắt — kỳ thật chính là tinh thần lực của bọn họ, quan sát dược tính, dựa vào dược châu ở hai tay chải vuốt dược tính, bằng vào thủ quyết khống chế quá trình chế thuốc, mà nếu muốn thi triển thủ quyết, phải dùng tới chân khí trong cơ thể.

Đúng vậy, võ giả cũng tốt, luyện dược sư cũng thế, khi bọn hắn dùng công pháp tu hành, sau khi hấp thu thiên địa khí vào cơ thể, hơi thở lưu động trong người, được gọi là “chân khí”.

Chân khí lưu động bên trong kinh mạch, nhưng nơi chứa đựng chính là "Cốt châu".

Ở đây, lại nhắc tới phương thức tu luyện của võ giả.

Từ Hậu thiên đến Tiên thiên, dưới Thoát Phàm Cảnh nghiêm khắc mà nói, đều cùng một quá trình đả thông huyệt khiếu ngưng tụ cốt châu.

Cơ thể người có rất nhiều huyệt vị, có thể nói hơn bốn trăm cái, có người lại nói hơn bảy trăm, đủ mọi biểu huyệt ẩn huyệt, khó có thể đếm hết, có thể nói là ảo diệu vô cùng, tự thành vũ trụ, nhưng phân chia trong võ đạo, cho dù vì công pháp bất đồng mà thứ đả thông huyệt khiếu cũng bất đồng, nhưng cuối cùng số lượng huyệt khiếu đả thông cùng kiểu hình, vẫn là cố định.

Tất cả huyệt khiếu tổng cộng một trăm lẻ tám cái, chia làm bảy mươi hai địa sát yếu hại huyệt, cùng ba mươi sáu thiên cương trí mạng huyệt.

Chúng trải rộng trong mười hai kỳ kinh bát mạch chính, tiên thiên đều bế tắc, chỉ có trước đem chúng đả thông, mới có thể tại đó ngưng tụ cốt châu.

Mà cốt châu, trong quá trình tu luyện của võ giả, một mặt phải hấp thu thiên địa khí, một mặt vận chuyển công pháp rút ra cốt tủy, hình thành hỗn hợp tinh thể hình cầu, khiến thiên địa khí từ kinh mạch chảy vào, tập trung tại đó.

Hậu thiên võ giả chia làm chín cảnh giới nhỏ, mỗi người đều phải đả thông tám huyệt khiếu, ngưng tụ tám khỏa cốt châu mới được, chờ khi bảy mươi hai sát huyệt đều ngưng tụ cốt châu, mới có thể tìm hiểu huyền bí nơi ngưỡng cửa tiên thiên, trở thành tiên thiên võ giả. Đến lúc đó, nếu muốn tiếp tục tăng cảnh giới, cần làm là phải đả thông ba mươi sáu thiên cương huyệt, đồng dạng chia làm chín tiên thiên cảnh giới nhỏ bên trong, mỗi cảnh giới phải ngưng tụ ra bốn khỏa cốt châu.

"Dược thiên tâm pháp" mà Cố Tá tu luyện vô cùng cổ quái, sau khi tu luyện, không chỉ có thể hấp thu thiên địa khí, lại có thể trong khoảnh khắc “Mở mắt”, giúp hắn đem tinh thần lực tập trung ở hai mắt, quan sát dòng khí từ dược tính, dược hương sinh ra.

Trải qua Công Nghi Thiên Hành nghiên cứu, phát hiện loại tâm pháp ôn hoàn như này chưa từng có từ trước đến nay, lúc đầu thiên địa khí có thể hấp thu rất ít, nhưng trong quãng thời gian ngắn, có thể khiến tạp chất trong cơ thể người tu luyện — cũng chính là huyết nhục đọng lại trong kinh mạch cùng tạp chất khiến kinh mạch tắc lại, đều bị tẩy trừ sạch sẽ ra ngoài.

Trọc khí lúc trước Cố Tá phun ra, chính là mấy thứ đó.

Sau hai tháng chế thuốc, Cố Tá vẫn không dừng vận chuyển tâm pháp, cũng một mực không ngừng chế thuốc, trong quá trình đó, thân thể hắn đã trở nên rất “sạch sẽ”, chờ đến khi hắn chân chính nắm được tâm pháp của bộ tâm pháp tu luyện này, mới phát hiện hắn lại có thể hoàn toàn lược bỏ quá trình đả thông huyệt khiếu này!

Bởi vì Cố Tá hiện tại, ít nhất trong bảy mươi hai sát huyệt, đã có gần nửa, đều thông suốt không bị ngăn trở, chỉ cần thu thập tích tụ thêm thiên địa khí, là có thể ngưng tụ ra cốt châu.

Cố Tá tích cực như vậy, cũng bởi vì, viên cốt châu đầu tiên của hắn, đã thành hình thức ban đầu.

Editor: ủng hộ bằng cách cmt và vote để có tinh thần mần chap mới thần tốc nghen các bác ????

Truyện convert hay : Mau Xuyên Nữ Xứng: Hôn Sâu Nam Thần 100 Thứ

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện