Sủng Thê Như Mệnh

Chương 27


trước sau

Trưởng công chúa Khang Nghi từ khoang của nữ nhi trở lại khoang của mình, liền thấy trượng phu đang ngồi ở lan can cửa sổ, trong tay cầm một quyển sách, nhìn về mặt sông phía ngoài cửa sổ lẩm bẩm.

Đúng là một bộ dáng của một chàng ngốc.

Trưởng công chúa Khang Nghi vừa nhìn thấy vậy liền bật cười, trên khuôn mặt bà tràn đầy vui vẻ tiến vào.

Đúng lúc La Diệp quay đầu lại nhìn thấy bà, phát hiện tâm tình của bà hình như rất vui vẻ, liền cười nói: "Có chuyện gì vậy A viện? Tâm tình nàng có vẻ rất tốt" dứt lời, ông để quyển sách trên tay xuống, đứng dậy quay người sang phía thê tử, kéo nàng cùng ngồi xuống.

Chờ sau khi nha hoàn dâng trà lui ra ngoài cửa khoang, Trưởng công chúa Khang Nghi mới kể lại chuyện khi bà đi thăm nữ nhi đã gặp được Vệ Huyên, sau khi nói xong liền cảm khái nói, "Trước kia thiếp chỉ cảm thấy nó là một đứa trẻ được cưng chìu quá mức mà thành hư, làm hại A Uyển hai lần, nhưng gần đây quan sát nó, mặc dù tính khí vẫn có chút ngang ngược bá đạo, nhưng cũng đã biết cách tự kìm chế tính khí, dáng vẻ cũng khéo léo, lại đối với A Uyển của chúng ta cực tốt, biết tặng ôn ngọc cho A Uyển dưỡng sinh, đây chắc là miếng ngọc bội hết sức quý giá bằng ôn ngọc Thái hậu ban thưởng cho nó vậy mà nó cũng lấy ra tặng cho A Uyển "

Sau khi nghe xong La Diệp cũng có chút kinh ngạc, nhưng một lúc sau cũng không thèm để ý mà nói: "Lời đồn đãi cũng chỉ là do suy đoán của mọi người mà thành, nghe đến tai thì không có mấy phần là thật, huống chi năm đó nó chỉ mới có bốn tuổi, cũng chỉ là đứa trẻ không hiểu chuyện mà thôi, bây giờ nó đã trưởng thành hơn, đã biết được đúng sai, cho nên cũng đã biết cách đối nhân sử thế hơn" ông lại kiêu ngạo nói, " A Uyển của chúng ta dễ thương như vậy, tên tiểu tử thúi khi làm sao có thể không thích?"

Trưởng công chúa Khang Nghi buồn cười lắc đầu, bà cảm thấy đây chỉ là trẻ con nhất thời nổi hứng thú, với thân phận địa vị bây giờ của Vệ Huyên, hắn muốn cái gì mà không được, loại hứng thú này có thể duy trì được bao lâu? Huống chi bà cũng không mong chờ A Uyển đại phú đại quý, bà chỉ mong nàng được bình an cả đời, mặc dù không biết sau khi lớn lên A Uyển thân thể của nàng có được khỏe mạnh hay không, nhưng so với những quý nữ hào môn bình thường vẫn yếu đuối hơn một chút, sợ rằng trong mắt người đời nàng không phải là một ứng cử viên tốt cho vị trí một người con dâu hiền, nàng chỉ là một người hết sức bình thường.

Cũng đúng thôi, trong lòng bà không khỏi thở dài, đưa mắt nhìn về phía phu quân tuấn nhã, ánh mắt trở lên ấm áp, ở trong mắt người đời ông là một người không có nhiều tiền đồ, nhưng ở trong mắt bà, ông là một người phu quân, một người phụ thân tốt nhất, cũng không uổng công năm đó bà đã lựa chọn ông.

Đang suy tư, đột nhiên nghe thấy trượng phu nói: "A Viện, nàng thấy nếu gả A Uyển cho Vệ Huyên thì như thế nào?"

Trưởng công chúa Khang Nghi đang miên man suy nghĩ nghe thấy trượng phu nói như vậy, giật mình nhìn về phía ông, "Tại sao chàng lại có ý nghĩ này?" Mặc dù ở dịch quán Hạc Châu Vệ Huyên đã nói những lời như vậy, nhưng mọi người đều chỉ coi đó là những lời nói tùy hứng của trẻ con, nên không để ở trong lòng, bà và Thụy Vương đều rất ăn ý đã cố tình quên những lời nói đó, tránh phá hỏng chút tình cảm ít ỏi hiện tại của hai nhà.

La Diệp thấy bà giật mình, cười nói: "Ta cảm thấy Vệ Huyên ngày ngày đều quấn quýt lấy A Uyển, không bỏ một ngày nào, tuổi nó tuy còn nhỏ, nhưng lúc nào cũng chỉ suy nghĩ cho A Uyển, nếu như… "

Mặc dù ông còn chưa nói hết ý, nhưng Trưởng công chúa Khang Nghi làm sao không biết trượng phu có ý muốn tìm cho nữ nhi duy nhất một vị hôn phu tốt, không để ý gia thế đối phương như thế nào, chỉ cần hắn toàn tâm toàn ý với A Uyển , La Diệp cũng không thèm để ý đến thân phận địa vị. Tuy rằng ông là người không bao giờ để ý tới những công việc vặt vãnh tầm thường, nhưng ông cũng không phải là kẻ ngu lúc nào cũng ngây thơ không hiểu gì, thân phận của Vệ Huyên quá cao, nó lại được hai người đứng đầu trong cung sủng ái, hôn sự của hắn tất nhiên sẽ phải rất thận trọng, cho dù thế nào thì hắn cũng là con cháu hoàng tộc không lo tiền đồ, nếu hắn lớn hơn một chút, không chừng sẽ có rất nhiều gia đình trong kinh thành muốn kết thân cùng hắn.

Chẳng qua trong khoảng thời gian này, Vệ Huyên không chỉ là cố gắng rành được tình cảm của A Uyển, mà cũng tốn không ít công sức để dành hảo cảm của La Diệp, hắn đã từ từ làm thay đổi suy nghĩ của ông —— đã hoàn toàn tẩy não ông, khiến cho La Diệp có lúc cũng cảm thấy Vệ Huyên thật sự cũng là một lựa chọn không tệ.

"Hai đứa nó còn nhỏ" Trưởng công chúa Khang Nghi nói xong, lại dùng một vẻ mặt bất đắc dĩ nói : "Hơn nữa, nếu sau khi trưởng thành A Uyển có thân thể giống thiếp…. thì sẽ không thể duy trì tông đường cho một đại gia tộc như thế "

Đây mới là điều Trưởng công chúa Khang Nghi tiếc nuối nhất, nếu Vệ Huyên thật sự toàn tâm toàn ý với A Uyển, sau khi trưởng thành tâm ý của hắn cũng không thay đổi, thì hắn đúng là một lựa chọn tốt nhất, nhưng thật đáng tiếc….

Hai phu thê nói một hồi, cuối cùng không giải quyết được gì.

Đúng là trong lòng hai người, thì cho dù hiện tại Vệ Huyên có thích A Uyển đến mức nào, những vẫn chỉ là ý muốn của trẻ con, mà tâm tình của trẻ con lại hay thay đổi thất thường, tính tình hay không ổn định, thì một hứng thú nhất thời như vậy có thể duy trì được bao nhiêu lâu? Coi như hắn có thể kiên trì tình cảm này, nhưng vẫn phải xem lại hoàn cảnh thực tế, hôn nhân đại sự đều do cha mẹ trưởng bối hai bên làm chủ, cũng không phải do hắn quyết định.

Rất nhanh hai phu thê liền từ bỏ vấn đề này, mặc dù ngày ngày Vệ Huyên vẫn từ thuyền lớn của Thụy Vương phủ chạy tới ngẩn ngơ ở đây cả nửa ngày để tiến hành tẩy não La Diệp, và tiếp tục nhắc đi nhắc lại việc muốn cưới A Uyển
làm thế tử phi, nhưng cả nhà A Uyển đều không để lời hắn ở trong lòng.

Do không để lời của hắn ở trong lòng nên kết quả là lúc Thụy Vương tự mình tới của cầu hôn cho Vệ Huyên, mọi người đều trợn tròn mắt ngạc nhiên.

*****

Lúc thuyền đi về phía Bắc được nửa tháng, rất nhanh dự đoán của Thụy Vương phi đã thành hiện thực, Thụy Vương rốt cuộc cũng đã mở miệng.

Bất quá Thụy Vương mặc dù đến là do bị con trai quấn lấy, và qua một thời gian kiểm chứng, nhưng kết quả kiểm chứng này tạm thời ông chỉ có thể để ở trong lòng, chờ sau này lại suy xét tiếp vì còn một thời gian dài nữa Vệ Huyên mới trưởng thành, rất nhiều chuyện cũng không vội.

Mặc dù là cùng nhau kết bạn đồng hành, nhưng là hai nhà cũng không đi chung trên cùng một con thuyền, nếu không phải Vệ Huyên ngày ngày đều ầm ĩ đòi đi tìm A Uyển, sợ rằng đoàn người đều chỉ ở trên thuyền ngây ngốc mà không gặp nhau, mặc dù Thụy Vương và Trưởng công chúa Khang Nghi là huynh muội nhưng bởi vì mức độ nhận được hoàng ân hoàn toàn khác nhau nên hai nhà cũng không qua lại nhiều, mà Thụy Vương phi và Trưởng công chúa Khang Nghi không phải là bạn khuê phòng nên cũng không có nhiều điều để nói với nhau, La Diệp và Thụy Vương thì một người là văn nhân một người võ tướng lại càng không có gì để nói với nhau.

Cho nên chỉ có một người tinh lực dồi dào như Vệ Huyên là thường xuyên lui tới giữa hai chiếc thuyền, vì để có thể thực hiện được mục tiêu của hắn trong kiếp này hắn liều mạng để đạt được mục đích.

Ngày hôm đó, phu thê Thụy Vương đột nhiên cùng Vệ Huyên lên thuyền của Trưởng công chúa Khang Nghi, kiến cho phu thê hai người đều có chút ngạc nhiên.

Phu thê trưởng công chúa Khang Nghi liền đến đại sảnh trên thuyền để tiếp đãi bọn họ.

Vệ Huyên không an phận thò đầu ra hỏi: "Khang Nghi cô cô, dượng, A Uyển đâu? Con đi tìm nàng" dứt lời, không đợi Phu thê trưởng công chúa Khang Nghi trả lời, bản thân hắn đã chạy đi tìm A Uyển.

Người lớn trong phòng đều nhìn theo hướng hắn đi, bất đắc dĩ đành bật cười lắc đầu, cũng cũng không để ý đến hắn nữa, đợi sau khi nha hoàn dâng trà mọi người bắt đầu hàn huyên tâm sự.

Mặc dù Thụy Vương là một võ tướng, nhưng tính khí ông lại không hề nghiêm túc, thậm chí có rất nhiều lúc ông còn thích trêu trọc đồng liêu, nhưng trước mặt ông lúc này lại là một hoàng muội thân thể yếu ớt tính tình lại tĩnh lặng như nước, dù ít dù nhiều cũng phải nể mặt bà một chút, cho nên lần này Thụy Vương đã cố kìm nén tính ký, cũng kiên nhẫn hơn rất nhiều, khiến cho trong lòng Trưởng công chúa Khang Nghi âm thầm buồn bực.

Lúc này đã là tháng chín, thời tiết đã dần dần chuyển lạnh, trên thuyền gió lớn, bình thường để tránh trúng gió A Uyển chỉ trốn ở trong khoang thuyền của mình mà không ra khỏi cửa.

Nhưng ngày hôm nay, Vệ Huyên tới tìm nàng là muốn đưa nàng ra ngoài gặp người.

Lúc Vệ Huyên dùng một phương pháp hoàn toàn khác bình thường nhẹ nhàng bước vào phòng, A Uyển đang cầm một quyển sách dạy đánh cờ giết thời gian, liếc nhìn hắn một cái, cũng không nhiệt tình lên tiếng chào hỏi.

Vệ Huyên cũng không thèm để ý tới sự lãnh đạm của nàng, thân thể của A Uyển không tốt, tâm trạng rất ít khi thay đổi, nàng luôn cho người khác có cảm giác bình tĩnh lạnh lùng, vể sau càng hiểu về nàng mới biết, thái độ bình thản chỉ xuất hiện khi đối mặt với người ngoài, còn đối với người thân lại rất nồng nhiệt.

"A Uyển, phụ vương cùng mẫu phi của ta cũng đến, họ đang ở chính sảnh uống trà, chúng ta cùng ra đó đi" khi nói Vệ Huyên dùng một cặp mắt sáng long lanh nhìn nàng, nói xong liền đưa tay ôm nàng từ trên giường nhỏ xuống.

Bị một tiểu chính thái còn nhỏ hơn mình nhấc xuống, nàng cảm thấy vô cùng tủi thân, đồng thời cũng thật sự lo lắng hắn sẽ làm ngã nàng.

Vệ Huyên lại tỏ vẻ, cho dù hắn làm tự làm ngã chính mình, cũng tuyệt đối sẽ không làm nàng ngã, loại lo lắng này của nàng thật sự là dư thừa, nhưng hắn có điều rất phiền muộn là tại sao mẫu phi lại sinh hắn muộn hơn ba tháng so với A Uyển? Nếu như hắn ra đời sớm hơn A Uyển một canh giờ cũng tốt rồi, vì sinh muộn hơn mà hắn luôn bị A Uyển nhìn như một người đệ đệ, hắn đặc biệt đặc bất mãn.

Dù sao phu thê Thụy Vương cũng là trưởng bối, A Uyển cảm thấy nàng vẫn phải đi ra ngoài bái kiến, không thể chỉ bởi vì thân thể yếu đuối không thể ra cửa mà ngay cả khách đến nhà cũng không gặp. Nhưng nàng chưa kịp suy nghĩ xong tay đã bị tay hắn nắm thật chặt kéo đi, A Uyển không nhịn được nhìn về phía hắn, "Có thể buông tay ta ra không?"

"Không muốn!" Vệ Huyên bây giờ đã bộc lộ toàn bộ tính tình tiểu bá vương của mình ra, nên làm sao nàng có thể nói lý lẽ với hắn? Theo như tính cách của hắn, đến chết hắn cũng sẽ không buông nàng ra!

Vì vậy A Uyển chỉ có thể bất đắc dĩ để tay mình bị hắn nắm thật chặt kéo khỏi khoang thuyền của mình, hai nha hoàn hầu hạ nàng là Thanh Yên Thanh Chi liền vội vàng cầm theo một tấm áo choàng nhỏ đi theo ra ngoài.

Lúc vừa đến đại sảnh, A Uyển đã nghe được giọng nói vang dội của Thụy Vương, lúc nàng nghe rõ được nội dung trong lời của ông, thiếu chút nữa đã ngã quỵ.

"Khang Nghi, Tử Sách, hôm nay Bổn vương tới là muốn định thân cho Huyên Nhi và Thọ An, chờ sau khi Thọ An làm lễ cập kê, sẽ để cho hai đứa nó thành thân "


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện