Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi

C442: Nam cung thạc


trước sau

Advertisement

Nói xong hình như ông ta nghĩ đến cái gì, lập tức chuyển đề tài nói: “Phu nhân cố ý gọi tôi tới đây để nghe ngóng chuyện của thằng nhóc kia à?”

“Không sai.” Tư Mã tam nương nói thẳng: “Ông hiểu bao nhiêu về nội tình thằng nhóc kia?”

“Cái này... thuộc hạ cũng không phải quen thuộc hắn lắm.” Nam Cung Thạc khúm núm, cũng không nói thật tình hình ra.

Tư Mã tam nương nheo mắt lại, không biết đang nghĩ gì. Rất lâu sau đó.

“Đi vào đi.” Tư Mã tam nương chỉ vào phòng sách nói: “Giáo chủ chờ ông ở bên trong.”

Cái gì? Nam Cung Thạc lập tức giật mình. Từ mười chín năm trước sau khi trải qua đại chiến hai phái chính tà, qua nhiều năm như vậy ông ta cũng chỉ gọi điện mấy lần với Hướng Dương Thiên, cũng chưa từng gặp người thật.

Nhiều lần ông ta thậm chí hoài nghi “Hướng Dương Thiên” này có phải là Tư Mã tam nương tìm đến giả mạo không?

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lẽ nào ông không muốn gặp giáo chủ?”

“Không, tuyệt đối không phải, thuộc hạ ngày đêm trông mong muốn có thể sớm ngày nhìn thấy giáo chủ..."


“Đừng nói nhảm, đi vào đi.” Tư Mã tam nương thúc giục.

“Vâng.” Nam Cung Thạc sửa sang lại ngoại hình rồi mang theo tâm trạng thấp thỏm mở cửa phòng.

“Ninh Vũ Cường” ngồi trên ghế bành, cả người trông mạnh mẽ chững chạc.

Nam Cung Thạc nhìn bốn phía, cũng không nhìn thấy những người khác nữa, ông ta lập tức ngơ ngác.

“Nam Cung Thạc.” “Ninh Vũ Cường” nhàn nhạt mở miệng.

Trong chốc lát, Nam Cung Thạc lại giật mình, không thể tưởng tượng nổi nhìn “Ninh Vũ Cường”: “Giáo... Giáo chủ, thật sự là ngài?”

“Ninh Vũ Cường” cười khan một tiếng, sau đó giơ tay chạm một góc ngay má, nhẹ nhàng kéo một cái.

“Xet!” Mặt nạ da người được chế tác tinh xảo bị kéo xuống, một khuôn mặt tóc bạc da mồi ánh vào trong mắt Nam Cung Thạc.

Không sai được, thật sự là Hướng Dương Thiên! “Bịch” một tiếng.

Nam Cung Thạc quỳ rạp xuống đất, cung kính nói: “Nam Cung Thạc gặp qua giáo chủ.”.

||||| Truyện đề cử: Hậu Duệ Kiếm Thần |||||

Đại hộ pháp hơi buồn bực.

Trong khoảng thời gian này, số lần ông ta quỳ trước mặt người khác còn nhiều hơn mười chín năm cộng lại.

Trong đó quỳ nhiều nhất hình như là tên tiểu quỷ đáng giận Lý Trạch Vũ này.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé..


“Nam Cung Thạc, từ lúc ông gia nhập dưới trướng bản tọa đến nay, bản tọa không đối xử tệ bạc với ông nhỉ?” Hướng Dương Thiên ngoài cười nhưng trong lòng không cười hỏi.

“Giáo chủ có ân nặng như núi với thuộc hạ, thuộc hạ thề sống hay chết không dám quên.”

Hướng Dương Thiên hít một hơi thuốc lá, trầm ngâm nói: “Ông cũng biết bản †ọa có ơn nặng như núi với ông, ha

Advertisement
ha ha... Vậy vì sao ông phải phản bội bản tọa?”

“À!” Nam Cung Thạc khẽ nhếch miệng, nuốt một ngụm nước bọt nói: “Giáo chủ, thuộc hạ trung thành tuyệt đối với ngài và phu nhân, tuyệt đối không hai lòng, xin giáo chủ minh xét.”

Mặc dù mấy năm nay ông ta thật sự có lòng tự lập làm giáo chủ, nhưng cũng chỉ suy nghĩ một chút thôi, chưa từng thể hiện trước mặt người khác.

Cho nên ông ta tin chắc Hướng Dương Thiên chỉ đang lừa ông ta, không thể nào có chứng cứ.

Nhưng mà một khắc sau...

“Vừa nãy tam nương hỏi ông quen biết Lý Trạch Vũ không, câu trả lời của ông là không quen thằng nhóc kia, nhưng mà..."

Nghe nói lời này, mồ hôi lạnh trên trán Nam Cung Thạc càng nhiều. _

“Rầm rầm rầm


Liên tiếp dập đầu ba cái, Nam Cung Thạc sợ hãi cầu xin tha thứ: “Giáo chủ, thuộc hạ cũng là bất đắc dĩ, thuộc hạ trúng độc cóc của thằng nhóc kia...”

Lúc này ông ta nói ra chuyện mình gặp phải, trong đó không quên thêm mắm dặm muối, bảo Lý Trạch Vũ ức hiếp ông ta thế nào, thậm chí ba lần bốn lượt muốn diệt trừ ông ta cho sảng khoái...”

Hướng Dương Thiên nheo mắt lại, cũng không biết có tin hay không. Nam Cung Thạc sợ hãi quỳ gối, không dám nhúc nhích.

“Đứng lên đi.” Cuối cùng giọng điệu Hướng Dương Thiên mềm nhữn, giống như đã tin tưởng ông ta.

“Đa tạ giáo chủ.” Nam Cung Thạc đứng dậu, ngay sau đó bày tỏ lòng trung thành: “Giáo chủ, nếu không diệt trừ thằng nhóc kia chắc chắn sẽ trở thành họa lớn cho Vu giáo chúng ta. Không bằng để cho thuộc hạ dẫn thằng nhóc kia tới...”

Trong lúc nói chuyện, cổ tay ông ta làm động tác “giết chết”.

Hướng Dương Thiên hừ lạnh nói: “Ông lo lắng độc cóc trên người, muốn để bản giáo chủ ra tay bắt hắn lại, ép hắn nói ra cách giải độc chứ gì?”

“Giáo chủ anh minh.” Nam Cung Thạc biết mình không lừa được đối phương, thế nên hào phóng thừa nhận.

“Nhưng vừa nấy thuộc hạ đều nói thật, chúng ta không diệt trừ thằng nhóc kia không được..."

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện