Sự Nổi Dậy Của Trùng Tộc Thời Tận Thế

Chương 34


trước sau

Giữa lông mày Arnold có chút u ám, nhếch môi, giả bộ như lơ đãng mà tránh đi ánh mắt của A Lực.

“… …”

Khuôn mặt bánh bao của A Lực phồng phồng, đôi mắt tròn đỏ như thỏ, nước mắt lưng tròng, hai tay run rẩy ôm lấy Arnold đã tâm treo giữa trời: “Hu hu, thật xin lỗi, đều do tôi không tốt, khi nãy lúc em bị ngã tôi hẳn phải ôm em lên mới đúng, đều tại tôi, đều là tại tôi…”

“Hu hu, tôi sẽ không như thế nữa đâu, thật xin lỗi, thật xin lỗi…”

Arnold không khỏi thở phào một hơi, gặp phải một trùng nhân có tính cách mềm yếu như thế, chẳng biết là phúc hay họa nữa.

“…Chúng ta quay về trước đi.” – Ít nhất, từ giây phút này, Arnold biết được hắn sẽ không bị vứt bỏ.

Chỉ có chút xíu lo lắng duy nhất đó chính là, người đàn ông tương lai của hắn này, về phương diện tính cách… thật khiến người đáng lo.

Tính cách quá mức mềm yếu rồi!!!

A Lực lau lau nước mắt, đỡ nữ vương đại nhân nhà mình lên xe.

“Arnold, có phải em rất đau không? Em yên tâm, thị quân đại nhân của chúng ta có một bác sĩ rất lợi hại, về đến nơi tôi sẽ mượn hắn tới khám chân cho em.”

Ở xa xa, trong khu vực dân cư, sâu rau xanh đang giúp đỡ nhóm lửa nướng thịt hắt hơi một cái.

Sâu rau xanh sờ sờ đầu, cứ cảm thấy có chuyện không tốt nào đó sắp xảy ra.

Cứ cảm thấy có trùng nhân muốn hại hắn!

Nhất định nguyên nhân là do hắn đã đạt được sự tín nhiệm của quân thượng, cho nên có trùng nhân lòng dạ hẹp hòi ghen ghét với hắn!

Thật là không biết xấu hổ!

Sau khi Liêm đem mấy trăm cân thịt bò nửa sống trở về, trước tiên muốn đem thứ mà mình cho rằng là thị quân thích ăn hiến cho cậu, để Nhạc Tử Mặc cảm động~

(* ‘▽ ‘*)

Vẻ mặt Liêm vẫn lạnh như cũ, tỏ vẻ nghiêm trang, bộ dáng người sống chớ lại gần, trong lòng thì lại có chút nhộn nhạo kích động.

Có thể chuẩn bị đồ ăn cho thị quân hình như chính là một chuyện vô cùng vui vẻ nhỉ.

Nhưng khi hắn đi vào phòng ngủ của thị quân, đột nhiên nghĩ ra, hình như nhân loại không ăn thịt sống.

Liêm tranh thủ thời gian, cụp đuôi, lặng lẽ rời đi.

“…Thứ bên trong cái bọc kia của anh là cái gì vậy?” – Nhạc Tử Mặc không nhận ra là Liêm, hắn ở trong phòng ngủ không có việc gì để làm, đang bực bội thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động bèn chạy ra nhìn xem, vừa ra đã thấy một trùng nhân đang vác một cái bọc thật lớn, nhẹ tay nhẹ chân lén lén lút lút.

Trong lòng Nhạc Tử Mặc buồn cười, thì ra dị tộc cũng có ăn trộm.

Tên ăn trộm dị tộc kia nghe thấy tiếng thét hỏi của Nhạc Tử Mặc, đứng lại, cứng ngắc xoay người, biểu lộ lạnh lùng.

Nhạc Tử Mặc: “…”

Anh đang đùa tôi đấy à, đây là địa bàn của anh, anh lén lén lút lút cho ai nhìn đấy?

Thế là, suốt hai phút sau đó, hai cái người này cứ một mực im lặng như vậy, một người thì giả bộ bình tĩnh đối mặt, Nhạc Tử Mặc thì cảm thấy mình sắp mắc phải chứng hoảng sợ lúng túng mất.

Nhận ra sự bất an trong đáy mắt đối phương, Nhạc Tử Mặc chỉ chỉ cái bao phía sau lưng Liêm hỏi: “Sau lưng anh là cái gì vậy?”

Trong đôi mắt lạnh lùng của Liêm hiện lên chút hưng phấn, hắn dùng một loại tư thái thành kính như hiến vật quý, thanh âm thanh lãnh lộ ra vẻ gấp gáp: “Là thịt bò, rất tươi, đều là của em.”

Nhạc Tử Mặc: “…Cám ơn.”

Giọng điệu quá là không có thành ý.

Liêm hoàn toàn không nghe ra, hắn cảm thấy có thể từ trong miệng thị quân nhà mình nghe được mấy chữ này chính là đặc biệt tự hào, đặc biệt thỏa mãn.

“Tiểu, Tiểu Mặc vui, vui, vui là tốt rồi.” – Mỗi lần vui vẻ lại quên mất cái bệnh cà lăm, lộ ra sơ hở mất rồi.

Liêm lại khôi phục dáng vẻ băng lãnh, quay người, sinh vô khả luyến, kiên quyết rời đi.

“Tôi, tôi sau này sẽ thường xuyên mang đồ ăn ngon về cho em.” – Sau đó bỏ chạy mất dạng.

Tâm tình của Liêm rất tồi tệ, cũng chẳng thèm để ý đến phản ứng của thị quân ở phía sau.

Hắn cảm thấy dáng vẻ vừa rồi của mình nhất định là rất ngu, sau này thị quân sẽ chế giễu hắn, lẳng lặng tìm một cái động thông gió tốt, Liêm gọi thuộc hạ trùng nhân tìm đồ nhóm lửa đến.

Nhìn thấy quân thượng, một trùng nhân cấp cao quanh thân tràn ngập khí tức âm lãnh tà tứ tay chân vụng về ngồi ở bên cạnh một đống vật liệu đốt lửa, lăn lộn cả nửa ngày mới nhóm được lửa lên, hai mắt của thuộc hạ trùng nhân co rút.

Quân thượng, ngài có bị làm sao không đấy?

Muốn làm thịt nướng cho thị quân đại nhân thì cứ nói thẳng ra là được rồi, lại còn len lén…

“Quân thượng, hay là để tôi làm cho.” – Với cái loại tay nghề này của ngài, chẳng biết còn phải đợi đến ngày tháng năm nào.

Khả năng thị quân đại nhân có chết đói cũng chẳng kịp ăn một miếng, thuộc hạ trùng nhân tràn đầy ác ý mà khinh bỉ.

Hoàn toàn nhìn không nổi nữa, mắt cũng sắp mù đến nơi rồi.

Liêm trừng mắt ghét bỏ liếc tên thuộc hạ nhiều chuyện này, nhịn không được nữa, phất tay: “Cậu lui xuống đi, ta đang làm thịt nướng mỹ vị cho thị quân đại nhân, đừng có đến quấy rầy ta!”

⊙▽⊙

Thịt nướng mỹ vị?

Cái thứ như cục than đen này ấy à, hắn vừa ngửi mùi thôi cũng đã thấy kỳ quái, đồ ăn quân thượng làm ra, phỏng chừng là vứt trên mặt đất, ngay cả nô lệ chưa ăn cơm cũng chẳng thèm nhặt lên.

“Quân thượng, tôi nướng giúp ngài xong đem hiến cho thị quân đại nhân cũng thế mà, dù sao thị quân đại nhân cũng sẽ không biết, vả lại thị quân đại nhân ăn được thịt nướng thơm ngon rồi nhất định sẽ yêu quân thượng muốn chết…” – Thuộc hạ trùng nhân thấy hắn cứ một mực làm theo ý mình, kiên trì phát huy ẩm thực hắc ám đến cực hạn, tận tình muốn ôm lấy trọng trách này.

“Cậu biết yêu là gì không?” – Quân thượng bất thình lình lạnh giọng chất vấn.

“…” – Thuộc hạ trùng nhân thống khổ ôm ngực, đau quá, lời này của quân thượng đâm thẳng vào tim hắn luôn rồi.

“Cậu có thị quân không?”

“…” – Trùng nhân cảm thấy đầu gối đau quá, cảm giác như sắp mục nát luôn vậy.

“…Cậu biết yêu đương là cái gì không?” – Quân thượng đầy vẻ khinh bỉ.

Không biết.

Hu hu, trùng nhân cảm thấy, bốn phương tám hướng đột nhiên phóng tới vô số mũi tên, đâm cho hắn toàn thân đều là lỗ thủng.

Trong lòng chua quá, phải làm sao bây giờ?

Thực ra hắn rất muốn nói, quân thượng, yêu đương là cảm giác gì, thực sự siêu cấp muốn biết.

“Ta hiện tại chính là đang yêu đương, nơi này không có chuyện của cậu, cậu có thể lăn đi được rồi!”

Trùng nhân tội nghiệp chết sống không chịu đi, hắn muốn liều chết học tập kinh nghiệm.

“Chỉ có tự mình làm ra mỹ vị mới có thể triệt để chinh phục được thị quân đại
nhân, đây chính là yêu đương, hiểu không?”

“…”

Quân thượng, tôi cảm thấy ngài đang lừa tôi…

Tôi có thể dùng tính mạng mình đảm bảo, sau khi thị quân đại nhân ăn thịt nướng ngài làm xong nhất định sẽ không muốn nhìn thấy ngài nữa.

Liêm lại bỏ ra sức chín trâu hai hổ, giữa trưa nướng xong một khối thịt bò tự nhận là rất ngon, hắn quan sát một chút, cảm thấy khá ổn, cất kỹ, đột nhiên cảm giác được có người đang đứng sau lưng mình.

Xem ra chính là thị quân đại nhân của mình, từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên Liêm cảm nhận được sự xấu hổ, đương nhiên trong tia xấu hổ này còn mang theo cả cảm giác hưng phấn quỷ dị.

Nhất định là cái tên thuộc hạ kia bán hắn!

Liêm nhìn ánh mắt không đành lòng nhìn thẳng của Nhạc Tử Mặc, dùng phương thức như tiến cống, đem khối thịt bò đã nướng xong hiến cho thị quân.

“…Nếm thử đi, ăn rất ngon.”

Gạt quỷ đó hả, tôi ít đọc sách, thế nhưng cũng không cần phải gạt kiểu này nhá.

Nhạc Tử Mặc hò hét ở trong lòng.

Nhưng trên thực tế, hắn vẫn trong ngoài bất nhất mà nhận lấy, dưới ánh mắt bình tĩnh của đối phương bắt đầu ăn.

“Ăn ngon đúng không, tôi làm thêm cho em…” – Liêm tràn đầy phấn khởi.

Nhạc Tử Mặc quay mặt sang chỗ khác, đem đồ ăn hắc ám ở trong miệng nhổ ra, nhanh chóng cản lại: “Đừng, cứ để tôi tự làm đi.”

“Không ăn được?” – Liêm có chút uể oải.

Không chiếm được niềm vui của thị quân, làm một giống đực cấp cao, Liêm cảm thấy mình có chút thất bại.

Ngay cả niềm vui cũng không chiếm được, hắn sao có thể cùng đối phương giao phối chứ.

“…Tôi, tôi sẽ cố gắng.”

Nhạc Tử Mặc sắp bị sự chấp nhất của đối phương đánh bại, hắn nghe trùng nhân nói, lúc trước Liêm ra ngoài chính là vì làm đồ ăn cho hắn, hiện tại nghiên cứu làm thịt nướng cũng là để hắn nếm thử.

“Thôi cứ để tôi làm cho, tôi cảm thấy thịt tự mình nướng sẽ thơm hơn, anh phụ trách nhóm lửa.”

Liêm mặt lạnh gật đầu, trong lòng nhảy nhót.

Hình như thị quân đại nhân đã chấp nhận hắn.

Nhạc Tử Mặc căn bản không nghĩ tới, một phen từ chối của mình lại khiến Liêm hiểu lầm như vậy.

Chờ đến khi biết được chân tướng, không biết là nên khóc hay nên cười.

Nướng xong, nhìn bên ngoài thịt nướng cũng không có vấn đề gì, chỉ là không có mùi vị gì cả.

“…Không có muối và gia vị sao?”

Liêm có chút mờ mịt lắc đầu: “Vậy, vậy tôi đi mua một ít về.”

Nhạc Tử Mặc cũng được dẫn theo.

Thế là ở giữa đường gặp được A Lực cùng Arnold, khác với sự thấp thỏm bất an của lần trước, lần này Nhạc Tử Mặc cảm thấy tự tại hơn rất nhiều.

Sau đó còn mang theo một loại tâm thái giống như đi thăm quan vậy. Nhạc Tử Mặc lại phát hiện có một nhóm người, là đàn ông và phụ nữ nhân loại, quang minh chính đại ở cùng với nhau, còn dắt theo cả trẻ con, điều này dường như không giống như những gì Phong Nhẫn đã nói. Lúc hắn chăm chú quan sát con đường bán thức ăn này lại thấy nhóm người như vậy không phải là số ít.

Chẳng lẽ những gì Phong Nhẫn nói đến kia đều là giả?

“…Đứa trẻ kia là nhân loại, cha mẹ của chúng cũng vậy phải không?” – Nhạc Tử Mặc nhịn không được hỏi.

Liêm nhàn nhạt liếc một cái nói: “Cha mẹ của bọn chúng là nhân loại thuần chủng đời thứ ba, không có bất cứ dị năng gì, đứa trẻ là đời thứ tư, tuổi thọ cực kỳ ngắn, rất dễ chết.”

“…Trùng tộc các anh không phản đối sao?” – Nhạc Tử Mặc có chút không tin.

Liêm kỳ quái nhìn thị quân một chút, nghĩ thầm, chẳng phải Phong Nhẫn đã giảng giải cho cậu ấy rồi sao?

“Bọn họ cũng có thể coi là đời sau của trùng tộc, mặc dù còn kém xa, nhân loại các cậu thích niệm tình cũ, hiện tại nhân loại có thể sống rất lâu, có thể che chở cho bọn họ.”

“…Có điều, trùng nhân sẽ chỉ để ý đến bạn lữ và dòng dõi của mình, nhân loại đời thứ ba thứ tư sống rất khó khăn.”

Nhạc Tử Mặc có thể tưởng tượng được, dưới hoàn cảnh ác liệt của tận thế này, bước tiến của nhân loại khó khăn đến thế nào.

Mang theo tâm tình phức tạp, Nhạc Tử Mặc cùng Liêm mua muối và một ít ớt, quay về giã nhỏ ớt, lại nhận lấy thịt nướng, cuối cùng đem muối và ớt bôi lên thịt đã nướng chín hương vị của thịt nướng lập tức tăng lên mấy cấp bậc.

Không ngờ thứ này lại thơm như vậy, Nhạc Tử Mặc nếm một miếng, cho thêm muối hương vị rất không tồi. Mà Liêm lại đột nhiên đứng lên, thả đồ trong tay xuống, đứng ở một chỗ cách Nhạc Tử Mặc không xa, thân thể chuyển động một cách quỷ dị, nhảy nhót xung quanh Nhạc Tử Mặc giống như phát điên gì đó.

Hình ảnh kia thực sự quá “đẹp”, Nhạc Tử Mặc bụm mặt, yên lặng ăn thịt nướng, Liêm động kinh cả nửa giờ sau mới chịu dừng lại, lại lên cơn, quỳ gối trước mặt Nhạc Tử Mặc.

“Anh làm gì vậy?”

Có thể đừng động kinh nữa có được không, phong cách rất không đúng, chẳng phải anh đi theo thiết lập lãnh khốc sao?

“Chúng, chúng ta có thể giao, giao, giao phối không?”

Soup: Cái ông Liêm này buồn cười muốn chết =)) cute muốn xỉu =))

Truyện convert hay : Đô Thị Cuồng Kiêu

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện