Sự Nổi Dậy Của Trùng Tộc Thời Tận Thế

Chương 33


trước sau

Nhân loại này so với hắn chỉ hơi thấp hơn một chút, người cũng gầy teo, hai đầu lông mày âm khí nồng đậm quấn quanh, tướng mạo lại tinh xảo lạ thường. A Lực đã sớm có thẩm mỹ quan của riêng mình, cùng nhân loại sống lâu như vậy, hắn đã sớm vứt bỏ những quan niệm khi còn làm kiến trước kia.

Hắn cảm thấy nhân loại trước mắt này chính là bạn lữ mà mình đã đau khổ tìm kiếm bấy lâu nay.

Hắn chẳng hề do dự lấy ra tất cả tinh thạch có trong người, trong phòng đấu giá, giá cả vẫn còn đang tăng lên, thời gian dần trôi, A Lực cũng có chút lo lắng, hắn lo rằng nhân loại mà mình vừa ý sẽ bị trùng nhân khác đoạt đi.

Cũng may, ở một khắc sau cùng, hắn đã mua được nhân loại kia.

Mặc dù tiêu hết tất cả tích góp của bản thân, A Lực vẫn cảm thấy đáng giá, chẳng hề cảm thấy có chút đau lòng nào. hắn vui vẻ nhận lấy chìa khóa mà người ở khu đấu giá đưa cho, đem gông xiềng ghê tởm trói chặt lấy hai tay đối phương mở ra, vứt đi, sau đó xấu hổ thẹn thùng, vương tay tới tù binh nhân loại có âm khí rất nặng kia nói: “Tôi tên là A Lực, sau này tôi chính là chồng của em.”

“Tôi tên là Arnold.” – Người trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt kia nói, sau đó đưa tay tới.

A Lực sờ bàn tay mềm mềm của Arnold, trái tim nhảy nhót không thôi, cảm thấy vợ mình nhìn chỗ nào cũng thấy tốt, thậm chí so với thị quân của quân thượng bọn hắn còn tốt hơn gấp trăm lần.

Một đám trùng nhân tụ tập vây xem ở khu vực đấu giá đều ước ao ghen tị với A Lực.

Ha ha, cái tên này vừa mới đổi được người về, còn chưa giữ được ấm tay đã thành cái dạng này, lại còn là ở nô lệ trường, đừng có làm muối mặt trùng nhân thế chứ?

Vả lại, chẳng lẽ cậu thật sự không phát hiện ra tù bình của cậu đối xử với cậu rất lạnh lùng sao?

Cái loại mặt nóng áp mông lạnh này, đến cùng là dùng loại sức lực gì để duy trì vậy?

Những trùng nhân không có bạn lữ đúng là không ăn được nho thì chê nho xanh, ghen ghét hận nha.

Đối với độc thoại nội tâm của đám trùng nhân vây xem, nếu A Lực biết được, nhất định hắn sẽ nói ra mấy lời thật lòng. Hắn thực sự thích loại bạn lữ có thái độ vênh váo tự đắc thế này, ai bảo hắn trời sinh chính là con kiến có M thể chất chứ. Hơn nửa nhân sinh thật dài hắn vẫn luôn cần cù chăm chỉ nghe theo hiệu mệnh của Kiến chúa đại nhân, đột nhiên không còn loại cảm giác đó nữa, rất không được tự nhiên đó.

Thế là, chủ nhân không giống chủ nhân, tù binh không giống tù binh, cứ như vậy mà hết sức hài hòa rời khỏi nô lệ trường.

Arnold hít sâu một hơi, cho đến giờ phút này, tâm trạng quá mức khẩn trương của hắn mới bình ổn xuống, nhìn thoáng qua trùng nhân đang dắt hắn đi, tâm tình Arnold rất phức tạp.

Từ rất lâu hắn đã dự đoán được tương lai sẽ phải đến nơi này, nhưng không nghĩ rằng quá trình sẽ gian khổ như vậy.

Chỉ là, hi vọng đây sẽ là nơi hắn sẽ ở lại lâu dài.

Hắn yên lặng đi theo đối phương, vết thương ở bắp chân vẫn chưa khỏi, hắn thấy ánh mắt của đối phương vẫn luôn một mực đặt trên người mình, không chú ý đến chân mình, Arnold bèn thở dài một hơi. Hai ngày nay vẫn luôn cố gắng chống đỡ, giả vờ như không sao, lúc đi đường cũng giả trang như người bình thường, nhưng mỗi bước đi đều kịch liệt đau đớn.

Vận khí của hắn, sau khi rời khỏi Nhạc Tử Mặc thì đã hoàn toàn dùng hết.

Lúc ấy, trên đùi bị thương rất nghiêm trọng, bị phiến đá đâm sâu vào trong máu thịt, đã đau đến cực hạn, không có bất cứ thuốc men gì để xử lý, chỉ có thể miễn cưỡng cầm máu, dưới tiết trời nóng bức, vết thương rất nhanh đã nhiễm trùng mưng mủ, khi lúc bán đấu giá có rất nhiều trùng nhân đã thấy được.

Khó khăn lắm mới được một đại tướng trùng nhân mua về, khắc lạc ấn lên, hắn cho rằng có thể nghỉ ngơi một hơi. Ngày hôm sau uống xong chén thuốc do trùng nhân điều chế, hắn còn chưa hồi thần từ trong đau đớn đã nghe tin đại tướng trùng nhân mua hắn về kia đã chết.

Lúc ấy Arnold còn ngây ngẩn cả người.

Hắn nghĩ, sao có thể như vậy được?

Vất vả lắm hắn mới tới được đây, mấy ngày nay tinh thần vẫn luôn căng thẳng, không ngừng thuyết phục mình, cuối cùng quyết định cùng với một trùng nhân sống qua một đời, chịu đựng tất cả mọi thứ, kết quả ông trời lại giống như bày ra một trò đùa mà trêu đùa hắn.

Hắn tiếp nhận tất cả, nhưng chẳng còn gì tồn tại nữa, vào thời khắc này, ngay cả suy nghĩ muốn chết Arnold cũng có.

Khi biết được hắn sắp bị đưa đến nô lệ trường bán đấu giá, trái tim đã chết của Arnold lại dâng lên hi vọng một lần nữa.

Hắn đem chỗ mưng mủ trên vết thương của mình khoét đi, dùng một vài thứ đắp lên vết thương, ngoại trừ một vết sẹo, đã không còn nhìn ra vết thương dữ tợn xấu xí lúc ban đầu. Chịu đựng đau nhức kịch liệt, mỗi bước đi của hắn đều giống như giẫm trên mũi đao, loại đau nhức ấy giống như thể xâm nhập đến linh hồn.

Arnold biết, chỉ có đau đớn mới khiến đầu óc hắn tỉnh táo, hiểu được mình muốn làm gì, phải làm gì.

So với cái này, đau đớn gấp hàng ngàn hàng vạn lần hắn cũng đều đã trải qua, chút đau đớn này thì đã là gì chứ.

Arnold tự nhủ, chỉ cần có thể sống sót, hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào.

Sau đó lừa được ánh mắt của trùng nhân, bị coi là một nhóm tù binh tương đối tốt, lại thập phần may mắn được đưa đến dải đất trung tâm của trùng tộc, Thác Trạch Mộc.

Arnold đang nghĩ xem tiếp theo phải làm thế nào, bỗng trùng nhân đang dẫn hắn đi đột nhiên dừng lại. Arnold gần như là được A Lực kéo theo, phía trước dừng lại một chút, hắn mới không chú ý một cái đã khiến vết thương trên đùi càng bị tổn thương nặng hơn, trọng tâm thân thể bất ổn, mạnh mẽ ngã sấp mặt xuống.

A Lực chính là thấy được quân thượng nhà hắn, đang bừng bừng vui sướng phất tay, ra hiệu với quân thượng là hắn ở chỗ này, còn muốn chia sẻ với quân thượng một chút việc hắn đã mua được tù binh, còn đang hăng hái nhảy cà tưng cà tưng đã phát hiện bà xã mình mới mua được đã ngã xuống đất…

“A a Arnold, Arnold, em không sao chứ?” – A Lực đau lòng
muốn chết, cũng chẳng thèm để ý quân thượng nhà hắn nữa, nhanh chóng ngồi xổm xuống, đem vợ mình ôm lên, vừa thổi bụi đất đi vừa tự trách.

“Arnold, em không sao chứ, có ngã bị thương ở đâu không, vừa rồi hẳn là do tôi kéo em.” – A Lực phồng cái mặt bánh bao, thanh âm có chút ấp úng giống như đã làm sai chuyện gì đó.

Arnold được dìu đứng dậy, hắn phát hiện chân càng đau đớn hơn, khẽ cắn môi, miễn cưỡng khiến mình tỉnh táo lại, sau đó âm thầm cắn môi làm cho sắc môi không còn trắng bệch dọa người nữa.

Hắn nhếch miệng, âm thầm hít một hơi khí lạnh, lắc đầu nói: “Không sao, là do tôi không cẩn thận.”

A Lực tràn đầy tự trách và áy náy, hắn cũng biết nhân loại rất yếu đuối, nhất định phải chiều chuộng, hiện tại vừa mới gặp nhau đã khiến bà xã có ấn tượng xấu, cuộc sống sau này phải làm sao đây?

Mặc dù ngoài miệng bà xã nói tha thứ, nhưng hắn cứ luôn cảm thấy bà xã đang giận hắn.

Vẻ mặt A Lực như khổ qua tiếp đón quân thượng nhà mình, sau đó nhìn thấy quân thượng còn dẫn theo cả thị quân đại nhân.

“Quân thượng, thị quân đại nhân, hai ngài tới rồi.” – A Lực nặn ra một nụ cười, sau đó lùi lại mấy bước lôi kéo bà xã mình, đắc chí nói: “Quân thượng, quân thượng, đây là tù binh tôi vừa mới mua về, tôi quyết định để cậu ấy làm bà xã của tôi.”

Liêm gật gật đầu, biểu lộ vẫn cứ lạnh lùng như cũ: “Chờ ngày các cậu kết thành bạn lữ, ta sẽ đưa hạ lễ tới.”

Khuôn mặt bánh bao của A Lực phồng lên đến là ngọt ngào.

“Cám ơn quân thượng. Quân thượng, ngài với thị quân đại nhân định đi đâu vậy?” – A Lực lại nắm lấy tay Arnold, trong lòng nghĩ lát nữa sẽ cùng quân thượng đi, cũng để cho bà xã nhỏ của mang thêm chút kiến thức về hoàn cảnh sống của trùng tộc.

Thế nhưng A Lực không phát hiện ra là, giờ phút này, Arnold ở sau lưng hắn đang cúi thấp đầu.

Vào lúc A Lực giới thiệu quân thượng nhà hắn, Arnold đã nhìn thấy cậu thanh niên trẻ tuổi mắt đen tóc đen đã từng gặp ở lồng sắt trong căn cứ trước kia.

Thanh niên kia hẳn là đã sớm nhận ra hắn, khóe miệng động mấy lần, ánh mắt lóe ra gì đó, Arnold đột nhiên cúi đầu xuống.

Giờ khắc này, hắn thật sự rất sợ hãi, sợ hãi người trẻ tuổi ấy đột nhiên nói, A Lực, người cậu mua về là một tù binh đi lại bất tiện.

Mấy chuyện bỏ đá xuống giếng gì đó, hắn đã gặp nhiều rồi, mỗi lần đều lạnh lùng đứng nhìn như người qua đường, bày ra bộ dáng không chút quan tâm, mà bây giờ…

Đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương, thời điểm hắn cúi đầu xuống lại nhìn thấy vết thương đã che giấu rất tốt đang rách ra, có chút tia máu đã thấm ra bên ngoài.

“Chúng tôi đi mua chút gia vị làm thịt bò khô.” – Ngoài ý liệu là, Arnold thấy người trẻ tuổi kia nói.

“Vậy chúng ta cũng cùng đi theo đi, ở bên đó có rất nhiều đồ ăn ngon, rất thích hợp với nhân loại các cậu, Arnold, chúng ta cũng cùng đi luôn nhé.” – A Lực tràn đầy khát vọng nhìn bà xã nhà mình, hắn cảm thấy có thể cùng đi dạo phố với quân thượng là một chuyện vô cùng vinh dự.

Vả lại, hắn còn có thể lén lút học tập xem quân thượng nhà mình dùng cách nào để lấy lòng nhân loại, đây là một chuyện rất cần thiết.

Arnold cắn răng, trong lòng lại khổ muốn chết.

Đây là chủ nhân mới của hắn, lại còn là vừa mới nhận về, hắn không phải loại người được sủng mà kiêu, nhưng vào giờ phút này hắn thật sự chẳng muốn đi dạo phố một chút nào.

Từ chối… hay là đồng ý…

Đây là một lựa chọn vô cùng khó khăn, sợ hãi nửa đường bị nhìn thấu, lại lo lắng chút cảm giác mới mẻ mà trùng nhân này đối với hắn sẽ biến mất.

A Lực nhìn ra Arnold do dự, có chút thất vọng.

Arnold: “Vậy cùng đi đi…”

Nhạc Tử Mặc nhìn ra Arnold đang ẩn nhẫn gì đó, thực ra hắn đã quên mất chuyện Arnold bị thương ở đùi, thời điểm đối phương tận lực tránh né hắn, Nhạc Tử Mặc mới nghĩ ra chuyện vết thương ở chân đối phương rất nghiêm trọng. Hắn đại khái nhìn thoáng qua, hình như vết thương đã khép lại?

“Không được, các cậu đi về trước đi, chúng tôi còn cần mua một số thứ khác, có thể sẽ tốn rất nhiều thời gian… Vả lại, nhìn cậu ta có vẻ khá mệt, cậu hẳn nên quan tâm hơn một chút.” – Nhạc Tử Mặc nói với A Lực.

A Lực gật đầu thật mạnh, ra vẻ tôi biết sai rồi, tôi lập tức sẽ sửa lại, bộ dáng biết sai mà sửa: “…Vậy, quân thượng, tôi không đi theo nữa, tôi đưa bà xã về đây.”

Liêm gật gật đầu, dẫn theo Nhạc Tử Mặc rời đi, hướng về phía bán đồ ăn ở đầu bên kia đi tới.

A Lực lưu luyến không rời đưa mắt nhìn quân thượng nhà mình rời đi, nắm tay bà xã chuẩn bị gọi một cỗ xe côn trùng cho Arnold ngồi một chút.

Lúc này, hắn đột nhiên tự hỏi, sao trên người bà xã lại có một cỗ mùi vị khiến hắn cảm thấy quen thuộc như vậy.

Cúi đầu, hắn nhìn thấy trên cái chân nhỏ dài của bà xã, chính là từng giọt từng giọt bốc lên mùi máu.

Truyện convert hay : Xuyên Qua Thập Niên 70 Chi Nông Gia Quân Tẩu

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện