Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính

Thích không thể dùng thời gian để tính được


trước sau

Hạ Phong nhìn thấy trong ánh mắt của Vu Đông là sự lạnh lẽo, ánh nhìn này làm hắn lo lắng, cảm xúc nóng nảy khi bỗng nhiên gặp được An An bị sự lo lắng này đè xuống.

“Đông Đông, lại đây.” Hạ Phong vươn tay ra với Vu Đông.

Vu Đông sửng sốt một lát rồi chậm rãi bước qua.

“Anh giới thiệu cho em, đây là……”

Hạ Phong còn chưa dứt lời thì An An đang đứng một bên lại chủ động vươn tay ra với Vu Đông, ngắt lời Hạ Phong giới thiệu: “Xin chào, tôi là An An, là Hạ Phong…”

“Bạn gái cũ?” Vu Đông cũng cười ngắt lời An An, cô giơ tay ra bắt tay với An An.

An An hơi kinh ngạc đánh giá Vu Đông, cô nàng cười nói với vẻ chẳng xấu hổ: “Xem ra Hạ Phong đã nói với cô về tôi.”

“Đương nhiên!” Vu Đông quay đầu lại nhìn Hạ Phong một cái, “Từ ngày đầu tiên chúng tôi quen nhau thì tôi đã biết.”

Lập tức khuôn mặt An An có vẻ cứng đờ, cô nàng nhìn thoáng qua Hạ Phong rồi miễn cưỡng cười nói: “Khoa nhi còn có chút chuyện, tôi đi trước nhé.”

“Được!” Hạ Phong gật đầu đáp lại.

An An gật đầu, đôi mắt nhìn thoáng qua đôi tay nắm chặt của hai người rồi lướt qua họ đi về phía trước.

Vào lúc Vu Đông cho rằng lần này cô đã lấy được sự thắng lợi thì An An bỗng nhiên quay người lại nói với Hạ Phong: “Đúng rồi, đồng nghiệp trong bệnh viện nói muốn làm cho em một buổi tiệc chào mừng, nếu anh đã trở lại thì tối nhớ đến nhé.”

“Anh…”

“Em đã kiểm tra rồi, hôm nay anh không có cuộc giải phẫu nào cả, buổi tối gặp.” An An nói xong thì trực tiếp biến mất ở khúc cua hành lang.

Vu Đông nghe xong thì nhướng mày nhìn Hạ Phong, chờ hắn trả lời.

Hạ Phong chưa kịp giải thích thì cửa phòng giải phẫu lại mở ra lần nữa, Vu Đông lập tức bỏ lại Hạ Phong mà chạy tới cửa với Hướng Hiểu Nguyệt.

“Hân Hân, Hân Hân.” Hai người một trái một phải xem xét Nhậm Hân Hân.

“Đừng gấp, tình huống của sản phụ rất tốt, đợi đến lúc thuốc tê hết tác dụng thì cô ấy sẽ tỉnh lại thôi, cho cô ấy về phòng bệnh trước đi.” Bác sĩ nói xong thì trực tiếp bỏ đi.

Mọi người nói cám ơn rồi đi theo chiếc giường đẩy vào phòng bệnh.

Hạ Phong thấy Vu Đông đi theo chiếc giường đẩy rồi khỏi thì không biết mình nên may mắn hay bất đắc dĩ nữa nên đành xoa xoa trán.

Lúc này ở góc tường xuất hiện một bóng người lén lút, Thiệu Nhất Phàm mang vẻ đê tiện chạy đến hỏi Hạ Phong: “Đã gặp?”

Hạ Phong giận đến sôi máu, lấy tay đập qua: “Cậu biết cũng không chịu nói sớm cho tớ.”

Thiệu Nhất Phàm ranh ma né ngay lập tức rồi vội vàng giải thích: “Tớ cũng mới biết vào hai ngày trước thôi. Đáng lẽ đã nói với cậu rồi nhưng tớ lại nghĩ cậu đang ở nhà Vu Đông ăn Tết nên không muốn cậu phiền lòng. Tớ đang định đợi cậu về bệnh viện mới nói, ai ngờ trùng hợp như vậy, cuộc phẫu thuật vào lúc sáng sớm của tớ kéo dài đến tận lúc này, cậu xem đi, quần áo giải phẫu của tớ vẫn chưa kịp thay đây này.”

Hạ Phong trừng hắn một cái, việc đã đến nước này rồi nói gì cũng vô dụng, Hạ Phong định xoay người đi tìm Vu Đông.

“Cậu đi làm gì?” Thiệu Nhất Phàm hóng chuyện nói, “Cậu còn chưa nói cho tớ biết lúc nãy có chuyện gì đó? Có đánh nhau không? Ai da, lúc nãy tớ trốn ở một góc không dám bước ra luôn đó.”

“Thiệu Nhất Phàm, cậu đang xem trò vui phải không.” Hạ Phong cả giận nói.

“Được rồi, tớ thừa nhận.” Thiệu Nhất Phàm rất không biết xấu hổ mà thừa nhận.

“Tuyệt giao!”

“Đừng đừng, tớ nói giỡn.” Thiệu Nhất Phàm vội vàng ngăn lại Hạ Phong rồi xin lỗi, “Thì tớ đang lo lắng cho cậu đây này, một bên là cựu ái, một bên là tân hoan*.”

(*cựu ái tân hoan: người yêu cũ, người yêu mới)

“Cái gì mà cựu ái tân hoan chứ, Vu Đông là vợ của tớ.” Hạ Phong nhíu mày nói.

“Nhưng An An cũng là người mà cậu đã cầu hôn đến ba lần đó, tớ cứ tưởng cậu đã sớm nghĩ rằng cô ấy là…” Hai chữ cuối cùng mà Thiệu Nhất Phàm định nói đã bị ánh mắt không tốt của Hạ Phong làm cho biến mất.

“Coi như tớ chưa nói gì cả, tớ về khoa trước nhé.” Thiệu Nhất Phàm rất quyết đoán nên bỏ chạy.

Hạ Phong càng đau đầu hơn, toàn là chuyện gì đâu, ngay cả Thiệu Nhất Phàm đều hoài nghi hắn.

Đợi đến lúc Hạ Phong đi đến trước cửa phòng bệnh khoa phụ sản thì Hướng Hiểu Nguyệt đang cùng Lục Hiên giằng co.

“Anh không được vào.” Hướng Hiểu Nguyệt đứng ngăn ở trước cửa.

“Tôi muốn vào xem cô ấy.” Lục Hiên nói.

“Có tôi ở đây mà anh còn muốn bước vào? Lục tra nam à, anh đang nằm mơ hả.” Hướng Hiểu Nguyệt khoanh tay trước ngực, cười với vẻ mặt khinh bỉ.

Tần Dược ở bên cạnh thấy dáng vẻ khí phách này của cô nàng thì lại nhớ đến dáng vẻ cô nhóc béo chặn đường tỏ tình với hắn nên lập tức cảm thấy rất dễ thương.

Hạ Phong đi đến trước cửa, hắn đang muốn đi vào thì cũng bị Hướng Hiểu Nguyệt chặn ở bên ngoài.

Hạ Phong ngẩn người hỏi: “Đông Đông có ở trong không?”

“Có.”

“Tôi tìm cô ấy nói chút chuyện.”

“Anh và nữ bác sĩ lúc nãy là sao hả?” Hướng Hiểu Nguyệt người nào chứ, cô nàng là người từ nhỏ đã được vô số người yêu thầm, cái mùi vị mập mờ như thế này thì dù có cách xa đến mấy cô nàng cũng có thể nghe được.

Chuyện tên Lục Hiên này vẫn chưa giải quyết xong, nếu Hạ Phong lại tra như hắn thì Hướng Hiểu Nguyệt cảm thấy cô sẽ bùng nổ.

“Cô giúp tôi gọi Đông Đông đi, tôi sẽ không bước vào.” Hạ Phong không trả lời, hắn chỉ cười bảo Hướng Hiểu Nguyệt gọi Vu Đông.

Hướng Hiểu Nguyệt còn muốn nói điều gì nữa nhưng Tần Dược ở một bên không chịu được nên hắn trực tiếp kéo Hướng Hiểu Nguyệt ra một bên: “Em làm gì vậy, chuyện riêng của người ta, em cứ như một con gà mái đang bảo vệ con vậy, giống gì chứ.”

“Ai cần anh lo!” Hướng Hiểu Nguyệt hất tay Tần Dược ra.

Phía bên kia Lục Hiên và Hạ Phong đã vào được phòng bệnh. Ở trong phòng Vu Đông đang dùng bông gòn bôi nước lên môi Nhậm Hân Hân.

Vu Đông thấy Hạ Phong vào thì cười một cái, nụ cười này làm cho trái tim của Hạ Phong lập tức trở nên bình tĩnh.

“Hiểu Nguyệt, cậu đến đây chăm sóc Hân Hân.” Vu Đông thấy Hướng Hiểu Nguyệt bước vào thì dừng động tác lại.

“Ừ.” Hướng Hiểu Nguyệt trừng mắt nhìn Lục Hiên một cái rồi đi qua ngồi xuống mép giường, cô nàng kiên quyết không cho Lục Hiên tới gần chỗ Nhậm Hân Hân.

Tần Dược chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy Lục Hiên đáng thương.

Hạ Phong đưa Vu Đông đến vườn hoa nhỏ trong bệnh viện, hắn nắm tay Vu Đông, suy nghĩ một lát cũng không biết nên giải thích từ đâu bây giờ, cuối cùng chỉ có thể nói: “Em phải tin anh.”

“Em vẫn tin anh đấy chứ, hay là anh đã làm điều gì đó khiến em không thể tin tưởng hả.” Vu Đông nhướng mày hỏi.

“Không có.” Hạ Phong vội vàng phủ nhận ngay, “Anh cũng không biết cô ấy sẽ về nước, theo lý thuyết thì cô ấy vẫn còn bốn tháng nữa mới kết thúc việc học ở Mỹ.”

“Anh nhớ rõ ràng như vậy sao.” Vu Đông rút tay mình lại, vẻ mặt hơi vi diệu.

“Anh… Anh không…” Hạ Phong vội vàng nói, “Ôi trời, giải thích làm sao bây giờ…”

“Ha…” Vu Đông bị vẻ vội vàng đến mức đỏ luôn cả mặt của Hạ Phong chọc cười.

Hạ Phong lúc này mới biết Vu Đông không có tức giận, hắn hơi bất đắc dĩ lại buồn bực nên đành dùng sức xoa đầu Vu Đông.

“Ai da, tóc bị rối bù xù hết rồi.” Vu Đông né cái tay đang quấy rối trên đầu mình của Hạ Phong, cô sửa sang lại kiểu tóc của mình rồi nói, “Lúc
trước xấu một chút cũng không sao, nhưng bây giờ em đã có tình địch rồi.”

“Em nói lung tung gì vậy.” Hạ Phong tức giận gõ đầu Vu Đông.

“Vậy anh còn thích cô ấy không?” Cuối cùng Vu Đông vẫn hỏi câu này.

“……” Thật ra thì Hạ Phong vẫn chưa bao giờ tự hỏi vấn đề này, dù sao thì An An là cô gái đầu tiên mà hắn yêu, ở bên cạnh nhau đến bốn năm trời nên trong lòng hắn chắc chắn sẽ có một loại tình cảm đặc biệt với cô ấy. Nhưng điều duy nhất mà hắn có thể khẳng định là, người đi cùng hắn đến cuối cuộc đời này sẽ là Vu Đông.

“Đông Đông.” Vẻ mặt Hạ Phong trở nên nghiêm túc, “Người anh thích là em.”

“Nhưng trước kia anh đã thích cô ấy, hơn nữa còn thích rất lâu.” Vu Đông bất an nói. “Nhưng anh chỉ vừa mới thích em.”

“Đông Đông, anh không thể nói với em rằng trong mắt anh An An chỉ là một người bạn bình thường.” Hạ Phong cầm tay Vu Đông lần nữa, nói, “Nhưng anh có thể bảo đảm với em, anh và cô ấy chẳng có khả năng nào nữa. Còn nữa, thích không thể dùng thời gian để tính được.”

Thật ra Vu Đông đã hy vọng vào giờ phút này Hạ Phong có thể nói ra những câu như là An An trong mắt anh chỉ là một người xa lạ có chút quen thuộc, hoặc anh sẽ không gặp cô ấy lần nào nữa rồi nói một đống lời bảo đảm sự chung thủy của mình.

Nhưng nếu Hạ Phong thật sự nói như vậy, Vu Đông lại cảm thấy Hạ Phong đang nói dối.

Phụ nữ chính là kiểu mâu thuẫn như vậy, đôi khi luôn hy vọng có người có thể lừa gạt mình, chẳng sợ dù họ biết chắc chắn đây chỉ là giả nhưng họ vẫn muốn mặc vào bộ đồ mới của hoàng đế, ở trong vương quốc giả vờ rằng bản thân rất xinh đẹp*.

(*có vẻ đây là ẩn ý nói về câu chuyện cổ tích bộ quần áo mới của hoàng đế, ai chưa biết thì cứ google nhé)

“Vậy anh phải hứa với em mấy chuyện.” Vu Đông không muốn tự mình gạt mình.

“Ừ!” Hạ Phong không chút suy nghĩ mà trực tiếp gật đầu.

“Không cho anh gặp cô ấy một mình, cho dù muốn gặp cũng phải nói cho em biết, em không muốn nghe được chuyện này từ người khác.” Vu Đông không vui vẻ gì nên bĩu môi.

Hạ Phong buồn cười chọt chọt vào đôi môi đang chu lên của Vu Đông rồi cười nói: “Vậy lúc em nghe anh nói thì em có ghen hay không?”

“Có!” Vu Đông dứt khoát gật đầu.

“Có nghĩa là anh nói hay không thì em vẫn không vui.” Hạ Phong nghĩ nghĩ rồi nhíu mày nói.

“Còn không phải là lỗi của anh hay sao, sao anh có thể hồng hạnh xuất tường* như vậy hả.” Vu Đông cả giận nói.

(*nguyên văn là bất an vu thất, cả hai cụm từ này đều để chỉ người phụ nữ đã kết hôn nhưng lại ngoại tình)

“A…” Hạ Phong bị Vu Đông chọc cười, hắn kéo người vào trong lòng ngực mình rồi nói, “Vậy em cũng phải hứa với anh, cho dù em nghĩ gì trong lòng thì cũng phải nói cho anh biết được không.”

“Được!”

“Có nghi ngờ gì cũng phải hỏi anh, không được suy nghĩ lung tung.”

“Ừ!”

“Không chỉ là vấn đề về An An mà là tất cả vấn đề.” Hạ Phong nói, “Bởi vì chúng ta muốn đi với nhau trên một con đường rất dài.”

“Vậy tối anh không được tham gia buổi tiệc chào mừng cô ấy.” Vu Đông im lặng một lát rồi nói.

“A…” Hạ Phong phát hiện Vu Đông có một loại ma lực, cho dù là lúc nào thì cô luôn có thể làm hắn vui vẻ một cách dễ dàng, “Từ đầu anh đã không hề có ý định đi rồi, tối anh muốn đi phòng thí nghiệm.”

“Chiều nay em phải ở bệnh viện chăm sóc Hân Hân, tối chúng ta ăn cơm cùng nhau.” Vu Đông đảo mắt một vòng rồi nói.

“Ừ!” Hạ Phong vẫn không nhịn được mà nở nụ cười.

Ban công lầu hai khu nội trú, An An xuyên qua cửa kính nhìn chăm chú vào đôi nam nữ đang ôm nhau trong vườn hoa, vẻ mặt nhợt nhạt tái xanh.

“Thấy chưa, anh không có lừa em đâu.” Thiệu Nhất Phàm cảm thấy hắn quả thực đã lo lắng cho những chuyện lung tung của Hạ Phong mà buồn đến mức thúi ruột.

“Chuyện này không biểu hiện được điều gì cả.” An An thu hồi tầm mắt.

“An An, thật ra anh vẫn không hiểu, lúc trước Hạ Phong cầu hôn em thì em lại từ chối liên tiếp ba lần, còn bỏ đi Mỹ. Hiện giờ Hạ Phong đã ở bên Vu Đông, em cần gì phải vậy.” Thiệu Nhất Phàm thật sự không thể hiểu được cách làm của An An.

“Nhất Phàm, anh cứ yên tâm, nếu trong lòng Hạ Phong đã không có em thì em sẽ không làm gì nữa đâu.” An An nói.

“An An.” Thiệu Nhất Phàm nói, “Tuy anh và em cũng coi là bạn bè lâu năm, nhưng Vu Đông thật sự là một cô gái cực kì tốt, sau khi Hạ Phong ở bên cạnh cô ấy thì lúc nào cũng vui vẻ, em…”

“Nhất Phàm, tính tình của Hạ Phong anh và em đều hiểu rất rõ.” An An hỏi ngược lại, “Anh cảm thấy anh ấy sẽ nhanh chóng thích một cô gái tùy tiện tìm được ở trước cửa cục dân chính dùng để ứng phó bệnh tình của bác gái sao? Anh xác định anh ấy không phải vì trách nhiệm mà ở bên cô ấy? Hoặc tờ giấy kết hôn kia sao?”

Thiệu Nhất Phàm không dám xác định, bởi vì thời gian Vu Đông và Hạ Phong ở bên nhau quá ngắn. Lúc mới kết hôn thì Hạ Phong chỉ lo lắng cho bệnh tình của mẹ Hạ, sau đó mẹ Hạ phẫu thuật thành công thì Hạ Phong đã bay thẳng đến Mỹ, ở đó suốt ba tháng, từ lúc về nước cũng không ở nhà được bao nhiêu, hơn phân nửa thời gian lại ngâm mình ở bệnh viện và phòng thí nghiệm.

Nói tình cảm của họ có có sâu hay không thì tình cảm đó cũng kém hơn An An.

“Vậy sao em về nước trước thời hạn?” Thiệu Nhất Phàm hỏi An An.

“Bởi vì thầy của em được mời đến Trung Quốc giao lưu.” An An bình tĩnh trả lời, “Còn cả Hạ Phong nữa.”

Thiệu Nhất Phàm không phân biệt được lời nói của An An là thật hay giả, hắn chỉ cảm thấy được bản thân đã quan tâm quá nhiều mà thôi, hơn nữa phụ nữ cũng thật phiền phức.

“Sau này chuyện của mấy người anh sẽ không nhúng tay.” Thiệu Nhất Phàm tỏ thái độ.

“Được…” An An cười cười, “Chỉ có điều buổi tiệc chào mừng tối nay mong anh sẽ đến.”

Giờ phút này Thiệu Nhất Phàm bỗng nhiên cảm thấy, thật ra thì độc thân cẩu cũng rất tốt, ít nhất sẽ không có nhiều chuyện phiền toái như vậy.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện