Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính

Chúng ta hẹn hò đi! (2+3)


trước sau

Vu Đông nằm trên giường, nhớ lại sự chăm sóc của Hạ Phong dành cho cô vào hôm nay, trong đầu cô giờ khắc này đều là dáng vẻ của Hạ Phong.

Hạ Phong phát hiện cô bị sốt rồi cực kì lo lắng mang cô đến bệnh viện.

Trên hành lang bệnh viện gắt gao nắm lấy tay cô, dáng vẻ đẹp trai lúc đó.

Hạ Phong giúp cô múc cháo, dáng vẻ bất đắc dĩ khi phát hiện ra cô đang làm nũng.

Lúc xuống xe thì dặn dò tỉ mỉ cô phải cẩn thận, đừng để bị cảm lạnh.

Dáng vẻ trách cứ khi phát hiện cô không nghe lời mà tiếp tục đứng trước cửa.

Vu Đông vui vẻ lăn qua lộn lại trong chăn, vui sướng đưa ra kết luận cuối cùng.

Nếu trước kia bởi vì anh thích hợp nên em mới kết hôn và cố gắng thích anh thì giờ đây em đã thích anh rồi, Hạ Phong.

Hạ Phong ngồi trước bàn làm việc, trong tay hắn là tư liệu để chuẩn bị làm thí nghiệm. Nhưng đã hơn một giờ rồi mà Hạ Phong chẳng xem được gì cả. Đôi mắt hắn luôn lơ đãng nhìn về phía cửa phòng Vu Đông.

Từ lúc nào mà hắn trở nên không tập trung như vậy chứ.

Giống một tên nhóc mới biết yêu vậy.

Cuối cùng bởi vì không có tâm tình xem tư liệu nên Hạ Phong trở về phòng của mình, lấy cái bóp Vu Đông tặng cho hắn ra khỏi túi áo khoác. Trong cái bóp có mấy cái thẻ, mấy trăm đồng tiền và một tấm thẻ màu bạc.

Hạ Phong lấy tấm thẻ bạc ra, đọc thầm một cách tinh tế từng câu từng chữ trên đó.

‘Anh Hạ Phong thân mến, chúc mừng anh đã theo đuổi được người đẹp siêu cấp vô địch vũ trụ Vu Đông. Đây là tín vật đính ước Vu Đông tặng cho anh, nhớ phải đối xử tốt với cô ấy nhé! Ps: Mặc kệ vội vàng thế nào thì nhớ phải ăn cơm! (*^__^*)’

“Người đẹp siêu cấp vô địch vũ trụ, may mà không phải là mỹ thiếu nữ*.” Hạ Phong cũng như mọi lần trước, mỗi lần nhìn thấy tấm thẻ này đều không nhịn được cười, “Nếu là mỹ thiếu nữ thì anh không thể xuống tay được đâu…”

(*mỹ thiếu nữ: sailor moon, hoặc chỉ các nhân vật nữ mười mấy tuổi trong truyện tranh nhật bản)

Lúc Hạ Phong được khoảng bảy tuổi thì hắn thường xuyên nhìn thấy ba hắn bị mẹ hắn sai khiến làm nhiều việc, so sánh với mẹ người khác dịu dàng, hiền huệ thì mẹ hắn thật sự rất giống một vị tiểu thư bị ba hắn sủng ái đến hư hỏng.

Vì vậy Hạ Phong nhịn không được hỏi ba hắn: “Ba, mẹ đối xử với ba không tốt chút nào. Tại sao ba lại kết hôn với mẹ chứ?”

“Mẹ con đối xử với ba rất tốt.” Ba Hạ trả lời.

“Ba gạt con!” Hạ Phong không tin.

“Ba kể cho con một câu chuyện nhé.” Ba Hạ ôm Hạ Phong nói, “Lúc ba vào quân đội đi cứu tế chống lũ, lúc đó lũ lụt rất lớn, đê đã sắp vỡ. Nhưng chúng ta đương nhiên phải sơ tán dân chúng trước, ngày cuối cùng sơ tán thì quả nhiên đê đã bị vỡ, lũ lụt bao phủ mấy chục cái làng.”

“Ba và các chiến hữu đều bị lũ lụt cuốn trôi.” Ba Hạ nói đến đây thì ánh mắt đã tràn ngập sự bi thương.

“Ba bị trôi khỏi vị trí ban đầu hơn mười dặm, ngay một khe suối. Tuy ba mạng lớn nên không bị chết đuối nhưng ba cũng bị hôn mê suốt một ngày một đêm.” Vẻ mặt của ba Hạ bỗng trở nên dịu dàng, “Người đầu tiên ba thấy sau khi tỉnh lại là mẹ của con. Ba nhớ rõ lúc đó mẹ con mặt mũi lấm lem, đôi mắt đều đã sưng to lên vì khóc.”

“Chỉ huy của ba nói, lúc đó mọi người đều cho rằng ba đã hy sinh, chỉ có mẹ con đi dọc theo bờ sông tìm ba một ngày một đêm.” Ba Hạ nói, “Lúc ấy ba chỉ suy nghĩ có một điều. Nếu có một người lúc an toàn thì luôn lo lắng cho con, lúc nguy hiểm lại không chịu buông tay con thì chắc chắn cô ấy rất là yêu con!”

“À!” Hạ Phong có cái hiểu có cái không nhưng vẫn gật đầu, “Mẹ đã cứu ba.”

“Bây giờ con vẫn chưa hiểu được đâu. Chỉ có điều về sau lúc tìm bạn gái thì đừng chỉ xem bề ngoài thôi biết không.” Ba Hạ dặn dò.

“Cũng muốn cho bạn gái đến cứu con sao?” Hạ Phong ngây thơ hỏi.

“Con là một thằng nhóc ngốc nghếch, nam tử hán đại trượng phu sao có thể để phụ nữ cứu hả!” Ba Hạ mắng.

“Mẹ đã cứu ba.” Hạ Phong trí nhớ rất tốt.

“Sao có thể đánh đồng chứ. Mặc kệ, cùng một đứa nhỏ như con tranh cãi gì chứ. Tóm lại là, về sau nếu con tìm vợ thì phải tìm một người con vừa nhìn thấy cô ấy thì đã cảm thấy ấm áp đến tận đáy lòng, giống như lúc ba nhìn thấy mẹ con khi tỉnh lại vậy đó.”

Những lời nói lúc trước Hạ Phong chưa hiểu hết được thì giờ đây, vào sáng sớm hôm nay, khi ở ngoài cửa bệnh viện gặp được Vu Đông thì có vẻ như hắn đã hiểu được.

Hạ Phong vuốt ve bóp tiền, mặt ngoài cái bóp tuy trơn nhẵn nhưng vẫn có thể cảm nhận được đường cong. Trước đó Hạ Phong chưa từng nhìn kỹ cái bóp này nhưng hôm nay hắn tự nhiên tò mò nên cầm bóp tiền đặt dưới đèn bàn rồi đánh giá một cách cẩn thận.

Lúc hình dáng của đường cong được bày ra hết thì Hạ Phong nhịn không được cong khóe miệng.

Thật là một con cá lớn.

Sáng sớm hôm sau.

Lúc Vu Đông dậy thì Hạ Phong đã đi từ sớm rồi.

Trên bàn có một chén cháo đã được nấu sẵn và một dĩa cải bẹ nhỏ, còn có một tờ giấy Hạ Phong để lại nữa.

‘Về sau em nhớ ăn cháo nhiều vào! Ra ngoài nhớ mang khăn quàng nhé!’

Vu Đông nhịn không được cười cười, cô cất tờ giấy vào rồi bắt đầu ăn cháo, một chén cháo trắng đơn giản nhưng cô lại nếm ra được vị ngọt ngào.

Ăn xong cơm sáng thì Vu Đông mang theo khăn quàng cổ rồi đi đến phòng làm việc của Hướng Hiểu Nguyệt.

“Đông Đông cậu đã đến rồi.” Nhậm Hân Hân thấy Vu Đông đến thì định đến gần.

“Cậu đừng lại gần tớ!” Vu Đông chặn lại, “Tớ đang bị cảm, coi chừng lây cho cậu đó.”

“Đúng đúng, ngay ngăn kéo bàn lễ tân có khẩu trang đó. Cậu đi lấy mang lên đi, coi chừng lây bệnh cho Hân Hân.” Hướng Hiểu Nguyệt vừa ăn sáng vừa nói.

Vu Đông nghe xong thì bước ngay ra cửa đi lấy khẩu trang.

“Hai cậu cũng khoa trương quá rồi!” Nhậm Hân Hân dở khóc dở cười.

Vu Đông mang theo khẩu trang bước vào một lần nữa.

“Đông Đông, cậu chưa ăn sáng đúng không? Nếu không thì tớ đi ra ngoài trước rồi cậu ngồi đây ăn sáng?” Nhậm Hân Hân nói.

“Không cần đâu, tớ ăn rồi.”

“Thật sao?” Nhậm Hân Hân hoài nghi nói.

“Thật mà, sáng nay Hạ Phong đã nấu cháo cho tớ.” Vu Đông trả lời.

“Ai da, chỉ mới bệnh có một lần mà tình cảm đã tiến bộ vượt bậc rồi.” Hướng Hiểu Nguyệt trêu chọc nói, “Nhưng sao Hạ Phong chưa chữa khỏi bệnh cho cậu nữa.”

“Cậu xem anh ấy là thần tiên hả?” Vu Đông tức giận nói, “Thuốc đến thì bệnh trừ?”

“No, no.” Hướng Hiểu Nguyệt lắc đầu nói, “Căn bản là không cần thuốc trị cảm hay gì hết. Chỉ cần hôn cậu, sau đó hút virus ra là được.”

“Cậu muốn chết đúng không Hướng Hiểu Nguyệt!” Vu Đông tức giận đến mức chọi gối qua.

Hướng Hiểu Nguyệt cũng không thèm né mà ngả người vào ghế sô pha cười ha ha.

Nhậm Hân Hân nghe xong cũng ôm bụng cười: “Không được rồi, tớ cười đến đau bụng luôn.”

“Nếu không thì cậu giúp tớ hút virus đi!” Vu Đông tức giận bắt lấy Hướng Hiểu Nguyệt làm bộ sắp hôn, Hướng Hiểu Nguyệt thấy vậy thì liều mạng trốn tránh còn Nhậm Hân Hân thấy vậy thì càng cười to hơn.

Đùa giỡn xong, Vu Đông thẩm tra những phần lồng tiếng còn lại rồi mới rời khỏi phòng làm việc của Hướng Hiểu Nguyệt mà đi đến đài phát thanh.

Vu Đông rất ít khi đi đến đài phát thanh vào lúc này nên dù cô có thể biết tên các đồng nghiệp trong đài phát thanh nhưng lại không quen thân mấy người họ cho lắm.

Chỉ có điều hôm nay trên đường đi đến văn phòng của giám đốc Mã thì có không ít đồng nghiệp chào hỏi với cô, bọn họ đều nhiệt tình hơn lúc bình thường nhiều.

“Cốc cốc!”

“Vào đi.” Giám đốc Mã nói.

“Giám đốc Mã!” Vu Đông đẩy cửa bước vào.

“À, là Tiểu Vu sao.” Giám đốc Mã vui vẻ đứng lên rồi cùng Vu Đông ngồi lên ghế sô pha.

“Tiểu Vu, buổi phát sóng trực tiếp vào rạng sáng hôm qua đã được dư luận hưởng ứng rất tốt. Lãnh đạo thành phố đã khen ngợi đài phát thanh của chúng ta và cô, cô làm rất tốt.” Giám đốc Mã khen ngợi.

“Giám đốc ngài đã quá khen tôi rồi. Tôi nghĩ là bất kỳ vị đồng nghiệp nào nếu gặp tình huống này cũng sẽ làm như vậy, chỉ là tôi vô tình gặp được thôi.” Vu Đông nói.

“Mặc kệ là vô tình hay gì nhưng làm chuyện tốt thì vẫn nên được khen thưởng.” Giám đốc Mã nói, “Đài phát thanh quyết định thưởng cho cô một số tiền để khen ngợi.”

“Cám ơn lãnh đạo.” Vu Đông cười cảm ơn.

“Còn có một việc, đã sắp đến Tết rồi nên đài truyền hình thành phố muốn chuẩn bị tiệc tối tất niên. Đài truyền hình yêu cầu đài phát thanh thành phố cử ra hai người dẫn chương trình đi biểu diễn tiết mục, mục đích là tuyên truyền đài phát thanh. Trong đó đài chúng ta có được một vị trí, tôi thấy cô đi là được.”

“Ha??” Vu Đông sửng sốt một lát, “Giám đốc, tôi không có tài năng gì đâu.”

“Cô cứ khiêm tốn. Tôi đã nghe nói cô thường ca hát vào lúc phát sóng trực tiếp, hơn nữa người nghe cũng rất thích thú.” Giám đốc Mã nói, “Cứ như vậy đi, biểu hiện cho tốt vào nhé!”

“…”

Đây là muốn nổi danh sao?

@@

Hạ Phong mới từ phòng bệnh về tới trước cửa văn phòng thì đã bị tốc độ như gió của Kiều Minh làm cho hoảng sợ, hai người xém chút nữa là đụng vào nhau.

“Có chuyện gì vậy?” Hạ Phong hỏi Thiệu Nhất Phàm.

“Không có gì.” Thiệu Nhất Phàm đang rót nước.

“Vậy sao cậu ta chạy vội vàng thế?” Hạ Phong khó hiểu nói.

“Đi gặp bạn gái chứ gì.” Thiệu Nhất Phàm nói.

“Bạn gái?” Hạ Phong buồn bực nói, “Nhưng bây giờ là giờ làm việc mà!”

“Được rồi, cậu cũng đừng khắc nghiệt như vậy chứ.” Thiệu Nhất Phàm giải thích, “Thì chuyện gần đây Kiều Minh đang chuẩn bị luận văn đó. Trước đó cậu lại đi Mỹ, rồi đi Côn Sơn. Khoa của chúng ta lại thiếu người nữa, cậu không có mặt thì tớ và Kiều Minh dù là một người nhưng phải làm việc của hai người. Tớ thì là người cô đơn nên tăng ca cũng chả sao, nhưng Kiều Minh không giống vậy. Cậu ta vất vả tìm được một cô bạn gái thì cả tuần cũng chẳng ăn được một bữa cơm, không xem được một bộ phim, số lần gặp mặt thì cũng đếm được trên đầu ngón tay.”

“Bời vậy bạn gái cậu ta đã ra tối hậu thư, bắt cậu ta đêm nay phải đi xem phim. Nếu hôm nay không đi thì chia tay.” Thiệu Nhất Phàm vui sướng khi người khác gặp họa nói, “Chuyện thảm nhất chính là, cậu ta phẫu thuật xong thì mới thấy tin nhắn, cũng không biết có kịp hay không nữa?”

Vừa nghe đến đó thì Hạ Phong cũng đồng tình với Kiều Minh: “Nếu không chúng ta cho cậu ta nghỉ mấy ngày?”

“Cho cậu ta nghỉ? Vậy chúng ta phải tăng ca.” Thiệu Nhất Phàm la lên, “Tớ đã phải tăng ca suốt ba tháng rồi đó!”

“Cậu cũng nói là bạn gái của Kiều Minh đã hạ tối hậu thư.”

“Đợi cậu ta qua được cửa ải này hẵng nói.” Thiệu Nhất Phàm không thèm để ý nói.

Một tiếng rưỡi sau, Kiều Minh ủ rũ trở về văn phòng.

Thiệu Nhất Phàm và Hạ Phong nhìn nhau một cái.

“Sao cậu về sớm thế?” Thiệu Nhất Phàm nói, “Mới đi có chút xíu đâu có kịp xem phim?”

“Không cần xem nữa rồi, chia tay.” Kiều Minh giọng nói hạ xuống.

“Không thể nào, tớ có miệng quạ đen sao?” Thiệu Nhất Phàm chột dạ nói.

“Cậu im ngay!” Hạ Phong trừng mắt nhìn Thiệu Nhất Phàm một cái rồi nói với Kiều Minh: “Tớ mới thương lượng với Thiệu Nhất Phàm, hay là cậu xin khoa trưởng nghỉ mấy bữa đi? Rồi cậu đi dỗ dành bạn gái?”

“Đúng đúng, dù sao Hạ Phong cũng về rồi. Hai người bọn tớ một đứa đã kết hôn, một đứa vẫn còn độc thân nên không gấp gáp như cậu.” Thiệu Nhất Phàm cũng phụ họa.

“Không cần đâu, tớ đứng trước cửa rạp chiếu phim đợi một tiếng thì thấy cô ấy cầm tay người đàn ông khác ra ngoài.” Kiều Minh bình tĩnh nói.

“Dựa!” Thiệu Nhất Phàm nhịn không được chửi thề.

Hạ Phong cũng nhịn không được mà nhíu mày.

“Sau đó tớ nghĩ đi nghĩ lại thì thấy cũng phải thôi. Có cô gái nào mà khi yêu đương lại không thấy được mặt bạn trai chứ. Những
ngày thấy được nhiều nhất lại là ngày bị bệnh nằm bệnh viện, hơn nữa còn phải nằm bệnh viện của chúng ta mới được.” Kiều Minh tự giễu nói, “Chia tay cũng tốt, nếu không kết hôn xong thì lại tai họa người ta nữa.”

“Bởi vậy tớ vẫn là người thông minh nhất, chưa bao giờ yêu đương, chỉ chơi trò mập mờ, có thể gọi cái đó là yêu đương ngắn hạn.” Thiệu Nhất Phàm ôm bả vai của Kiều Minh nói, “Không sao đâu, bữa nào anh em sẽ dẫn cậu đi quán bar giải sầu.”

“Cậu đừng có dạy hư Kiều Minh.” Hạ Phong nhịn không được nói.

“Được, kiểu của tớ thì cậu gọi là dạy hư, vậy cậu truyền thụ chút ít kỹ xảo đi.” Thiệu Nhất Phàm bỗng nhiên nói, “Cậu nói thử xem, cậu hết đến bệnh viện thì lại lao đầu vào phòng thí nghiệm, thời gian rảnh rỗi so với bọn tớ còn ít hơn. Nhưng cậu và An An yêu nhau hơn bốn năm, tuy đã chia tay những vụ chia tay vẫn là cậu nói.”

Kiều Minh nghe xong thì vẻ mặt bội phục nhìn về phía Hạ Phong.

“Cậu có thể đừng nhắc đến An An không hả?” Hạ Phong tức giận nói.

“Được, vậy nhắc đến Vu Đông. Cậu mới kết hôn chưa được nửa năm thì đã đi công tác hết ba tháng, lúc về thì lại là bệnh viện, phòng thí nghiệm. Cậu nói xem thời gian còn lại của cậu trừ ngủ thì được bao nhiêu thời gian là dành cho vợ cậu?”

Hạ Phong bị hỏi vậy thì sửng sốt.

“Đúng đúng, hai người đã ra ngoài ăn được mấy bữa cơm? Đi xem được mấy bộ phim điện ảnh? Cùng chị dâu đi dạo phố được mấy lần?” Kiều Minh nhịn không được hỏi.

“Ăn cơm chắc được bốn lần? Hoặc năm lần?” Hạ Phong suy nghĩ thật lâu.

“Từ lúc cậu đi công tác về?” Thiệu Nhất Phàm hỏi.

“Từ lúc kết hôn.” Hạ Phong nói.

Hai người mang vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn Hạ Phong.

“Vậy xem phim thì sao? Xem được mấy lần?” Thiệu Nhất Phàm nhịn không được hỏi.

“…” Hạ Phong mờ mịt lắc đầu.

“Là nhớ không ra hay là không có xem?” Thiệu Nhất Phàm hỏi.

“Không có xem.”

“Vậy chuyện cùng nhau đi dạo phố thì sao? Chẳng lẽ cũng không có ư?” Kiều Minh cũng nhịn không được hỏi.

“Sau khi ăn xong đi bộ có tính không?” Hạ Phong cười gượng nói.

“Hạ Phong, kết cục của tớ cậu đã thấy rồi đó.” Kiều Minh thấm thía nói, “Tớ sao, nhiều nhất cũng chỉ có thể tính là thất tình, kiếm người khác là được. Nhưng hôn nhân thì phải thận trọng đó."

Kiều Minh phảng phất như được chữa khỏi, mặc áo blouse trắng vào rồi tiếp tục đi kiểm tra phòng.

Hạ Phong có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó nên ngồi im trên ghế, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi mới hỏi Thiệu Nhất Phàm: “Người giống tớ thì có phải là không xứng làm chồng hay không?”

“Chuyện này sao, cho dù chúng ta có quan hệ tốt đến đâu thì tớ cũng không thể bỏ qua lương tâm mà nói cậu xứng được.” Thiệu Nhất Phàm nói.

“À…” Hạ Phong lại tiếp tục trầm tư suy nghĩ.

“Tớ hỏi thật nhé, Vu Đông chưa bao giờ nói gì cậu à? Hoặc là yêu cầu cậu ở bên cạnh cô ấy?” Thiệu Nhất Phàm nhịn không được hỏi.

“Hình như Vu Đông cũng rất bận.” Hạ Phong nghĩ nghĩ rồi nói.

“Cậu đã bận như vậy còn có thể biết Vu Đông có bận hay không sao? Người ta cho dù ngủ ở nhà cả ngày thì chắc cậu cũng chẳng biết.” Thiệu Nhất Phàm nói.

“…” Hạ Phong phát hiện hắn không thể phản bác được.

“Chỉ có điều cậu cứ yên tâm đi, theo sự quan sát của tớ vào ngày hôm qua thì Vu Đông vẫn thích cậu.” Thiệu Nhất Phàm phân tích, “Phụ nữ sao, chỉ cần cô ấy còn thích cậu thì cho dù cậu làm gì cô ấy cũng thấy tốt. Cô ấy sẽ tự động tô đẹp cho cậu. Nhưng loại tình cảm này sẽ bị thời gian làm bay mất cho nên cậu vẫn phải chú ý.”

Hạ Phong có vẻ như đang suy nghĩ gì gật gật đầu.

Hạ Phong quay đầu lại nhìn đồng hồ, 8 giờ 1 phút, chắc là còn kịp xem phim điện ảnh, vì vậy đứng dậy nói với Thiệu Nhất Phàm: “Tớ về trước đây.”

“Sớm vậy? Cậu về làm gì?”

“Cùng Vu Đông coi phim điện ảnh.” Hạ Phong nói xong thì cầm chìa khóa xe rồi ra khỏi cửa.

Chỉ còn Thiệu Nhất Phàm ngồi một mình trong văn phòng la lên: “Hạ Phong, cậu hay lắm!”

Vì sao người bị tổn thương đều là hắn chứ!!!

@@

Phòng làm việc Hướng Hiểu Nguyệt, Vu Đông ngơ ngác cúp điện thoại.

“Sao vậy?” Hướng Hiểu Nguyệt hỏi.

“Hạ Phong hẹn tớ đi xem phim.” Vu Đông vẫn chưa phục hồi tinh thần lại.

“Vậy thì đi đi, cậu lại ngây ngốc gì chứ.” Hướng Hiểu Nguyệt liếc mắt xem thường.

“Chỉ là có chút ngoài ý muốn mà thôi.” Vu Đông nói.

“Xem phim thì có gì mà ngoài ý muốn chứ, cậu cứ làm như chưa đi xem phim với Hạ Phong bao giờ ấy.” Hướng Hiểu Nguyệt nói bừa nhưng lại đúng sự thật nên cô nàng trợn mắt, há hốc mồm nói: “Hai người chưa đi xem phim cùng nhau, thật hả?”

“Ừ.” Vu Đông gật đầu.

“Lần đầu tiên hẹn hò?” Hướng Hiểu Nguyệt không thể tin được.

“Cũng không thể nói vậy, tớ có ra ngoài ăn cơm cùng Hạ Phong hai lần.” Vu Đông nói, “Ngày trở về từ Mỹ anh ấy cũng tặng tớ một đóa hoa hồng.”

“Cái gì? Chỉ đơn giản như vậy mà đã lấy được trái tim của cậu?” Hướng Hiểu Nguyệt mang vẻ mặt giận người không tranh nhìn Vu Đông.

“Cái gì mà lấy hay không chứ?” Vu Đông tức giận nói, “Từ lúc bắt đầu đã là tớ theo đuổi anh ấy.”

“Cũng phải, người cầu hôn vẫn là cậu cơ mà. Xem cậu sống kìa!” Hướng Hiểu Nguyệt lắc lắc đầu.

“Tớ đi trước đây!” Vu Đông đã lười nói chuyện với Hướng Hiểu Nguyệt.

“Đợi chút, cậu định cứ như vậy mà đi sao?” Hướng Hiểu Nguyệt hỏi.

“Có vấn đề gì sao?” Vu Đông nhìn lại bản thân, quần áo sạch sẽ, rất tốt mà.

“Lúc hẹn hò phải trang điểm một chút, đây cũng là một loại ám chỉ tỏ vẻ cậu rất vừa ý hắn.” Hướng Hiểu Nguyệt kéo Vu Đông ngồi lên ghế, lấy túi trang điểm của mình ra rồi nhanh chóng trang điểm nhẹ cho Vu Đông.

Đợi đến lúc Hướng Hiểu Nguyệt làm xong cho Vu Đông thì đã là hai mươi phút sau.

Hạ Phong mua vé chiếu phim suất chín giờ rưỡi, xem phim xong là khoảng mười một giờ nên cũng không ảnh hưởng đến việc Vu Đông đi làm.

Ở trước rạp chiếu phim các cặp tình nhân ra ra vào vào, Hạ Phong đứng một mình trước cửa nên người khác vừa nhìn thì biết là đang đợi bạn gái.

“Hạ Phong!” Cuối cùng cũng có giọng nói của Vu Đông từ cửa thang máy truyền đến.

Hạ Phong cười rồi ngước mắt nhìn lại.

Vu Đông vội vã chạy đến trước mặt Hạ Phong, thở dốc nói: “Anh chờ lâu lắm rồi phải không?”

“Không sao đâu, phim chưa chiếu mà.” Hạ Phong cúi người lại gần Vu Đông, hắn phát hiện tối hôm nay ngũ quan của Vu Đông có vẻ lập thể, ánh mắt sáng hơn bình thường, môi càng hồng và mềm mại làm cho người ta muốn cắn một miếng.

“Đã mấy giờ rồi?” Vu Đông hỏi.

“Chín giờ rưỡi.” Hạ Phong đưa vé cho Vu Đông.

“Vậy chúng ta mau vào đi!” May mắn cô không cho Hướng Hiểu Nguyệt làm tóc, nếu không thì trễ rồi.

“Đợi một lát, chúng ta mua bắp rang trước.” Hạ Phong kéo Vu Đông đến chỗ bán bắp rang rồi nói với nhân viên: “Cho tôi một phần ăn tình nhân!”

Vu Đông ôm một phần bắp rang bự rồi nhìn hai ly coca trong tay Hạ Phong, ấp úng nói: “Anh đã nói uống coca không tốt mà?”

“Anh nhớ là em thích uống!” Hạ Phong vẻ mặt dịu dàng nói, “Đây là lần đầu tiên chúng ta hẹn hò, anh hy vọng tất cả mọi thứ đều là thứ em thích!”

Vu Đông bị một câu nói của Hạ Phong làm cho đỏ mặt.

Hạ Phong cười cười, nắm tay Vu Đông bước vào.

Trong suốt giờ chiếu phim thì lực chú ý của Vu Đông đều không nằm trên màn hình mà là ở bàn tay bị Hạ Phong nắm lấy.

Mà lực chú ý cả đêm của Hạ Phong cũng chỉ nằm trên đôi môi hồng phấn mềm mại của Vu Đông.

Cho đến lúc bộ phim kết thúc, Hạ Phong nắm tay Vu Đông đi ra ngoài, đi đến bãi đỗ xe rồi tìm được xe của Vu Đông.

“Anh đáng lẽ phải đưa em đi làm nhưng Nhất Phàm đã bị anh quăng lại ở bệnh viện một mình.” Hạ Phong áy náy nói, “Cho nên anh…”

“Không sao đâu, anh cứ đi đi, em đi một mình cũng được mà.” Vu Đông vội vàng nói.

“Vậy lúc em đến nơi thì nhớ gửi tin nhắn cho anh.” Hạ Phong nói.

“Ừ.” Vu Đông lại hỏi, “Vậy hôm nay anh có đến đón em không?”

“Hôm nay anh làm ca đêm.” Hạ Phong lắc đầu.

“À.” Vu Đông hơi mất mát nhưng vẫn dặn dò Hạ Phong, “Vậy anh nhớ lúc nào không bận lắm thì nghỉ ngơi một lát đi nhé!”

“Ừ!” Hạ Phong trả lời.

“Vậy… anh đi đi!”

“Vậy… anh đi đây!” Hạ Phong nhéo tay Vu Đông một cái rồi mới buông ra, sau đó chậm rãi xoay người bước đi.

“Hạ Phong!” Vu Đông bỗng nhiên gọi lại Hạ Phong đang chuẩn bị bước đi.

Hạ Phong nghi hoặc quay người lại.

Vu Đông bỗng nhiên để sát người lại gần, nhón chân lên hôn khóe miệng Hạ Phong một cái, vừa chạm vào thì lập tức rời khỏi, sau đó cô ngượng ngùng cúi đầu nói: “Anh đi đi!”

“Vu Đông.” Hạ Phong bỗng nhiên nhẹ giọng kêu.

“Ừ?” Vu Đông nghi hoặc ngẩng đầu.

Hạ Phong cuối cùng cũng nhịn không được thuận thế cắn vào đôi môi hồng phấn mềm mại cứ xuất hiện trước mắt hắn cả đêm.

Vu Đông bị đâm vào nên lui về phía sau một bước, cả người cô dựa vào chiếc xe ở phía sau. Hạ Phong chống cửa xe, dùng đầu lưỡi cạy ra môi của Vu Đông. Một mùi hương bơ nồng đậm lan tràn giữa môi lưỡi hai người, hương vị ngọt ngào làm người mê say.

Không biết đã trải qua bao lâu, đợi đến lúc Hạ Phong buông Vu Đông ra thì cả người cô đều đã mềm nhũn. Vu Đông vô lực dựa vào thân xe phía sau, đôi mắt to ướt át cộng thêm chì kẻ mắt càng làm tăng vẻ quyến rũ, đôi môi hồng phấn mềm mại càng căng tràn.

Ánh mắt Hạ Phong chợt lóe, hắn không thể khống chế được mà tiếp tục hôn lên.

Hai bàn tay chống lên xe của Vu Đông nhẹ nhàng ôm lấy eo của Hạ Phong, hai người phảng phất muốn hôn nhau đến sông cạn đá mòn ở bãi đỗ xe tối tăm này vậy.

Cơn mưa tuyết đã ngừng một ngày lại đổ xuống, phảng phất chuyên môn vì hai người tô đậm ra một phần ý cảnh lãng mạn.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện