Sở Vị Ái Tình Đạo Diễn Cùng Ca Sĩ

Chương 26


trước sau

Advertisement

"Không phải anh đặt vé máy bay 2 giờ sao?"

"Đúng vậy."

"Vậy có phải anh nên xuất phát không?"

"Đúng vậy."

"...vậy sao anh còn chưa đi?"

"Thủy Nhạc Nhạc, em không nhìn ra anh có chuyện muốn nói với em à?"

"Nga, vậy nói đi."

"..."

"Được rồi." Thủy Nhạc buông kịch bản trong tay, ngẩng đầu, nghiêm túc chân thành nhìn Y Ân, "Anh nói đi, em đang nghe đây."

Y Ân đứng đó, trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi nói: "Tự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để anh cảm thấy lúc trước anh tiếp nhận Tả Tiệp là một sai lầm." Y Ân cũng không nhìn vào mắt Thủy Nhạc, mà là nhìn chằm chằm vào vết thương nhợt nhạt trên mặt cô, tự trách trong mắt khiến Thủy Nhạc không nhịn được đau lòng.

Thủy Nhạc đứng lên đi đến trước mặt Y Ân, nâng hai tay lên ôm má anh nhẹ nhàng lắc lắc, ngẩng đầu trịnh trọng nói: "Y Ân, đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Ở nước ngoài quay phim một mình là quyết định của em, anh dung túng em là vì không ai có thể hiểu rõ năng lực của em hơn anh, anh biết rõ em có thể. Chút khổ cực này đối với một diễn viên mà nói không đáng kể chút nào, anh anh minh thần võ như vậy, cũng không nên vì quan tâm quá mà mù mắt a~"

Y Ân bị câu cuối cùng tức đến trợn trắng mắt, đang muốn phản đối, Thủy Nhạc lại nói tiếp: "Hơn nữa chuyện của Tả Tiệp, là chúng ta cùng nhau quyết định, em vẫn luôn cảm thấy trong chuyện này mình không hề làm sai, anh xem cậu ta hiện giờ lợi hại biết bao nhiêu a!" Nói câu cuối cùng vẻ mặt đầy kiêu ngạo và sùng bái, giống hệt bộ dáng hâm mộ thần tượng của Diệp Hiểu Đồng.

"Đúng đúng, em có mắt nhìn người nhất!" Y Ân cười phụ họa, lời muốn nói lại biến mất vô tung, thôi vậy, chờ em ấy về nước lại nói sau...

"Giờ thì yên tâm rồi?" Thủy Nhạc buông tay, đắc ý hỏi.

"Ừ, nhưng mà anh yên tâm cũng không phải vì em có năng lực gì, mà là Lam Băng đã nói sẽ ở lại chăm sóc em ~" Y Ân nhún vai, làm bộ không quan trọng.

"Cút đi ~ "

"Lam Băng... "

"Cút!"

"..." Y Ân xoay người mở cửa phòng, liền bắt gặp bảo bảo nào đó đang ôm hộp cơm vào lòng đứng đối diện chớp chớp mắt ra vẻ tò mò. Anh nhìn thoáng qua, không chút do dự rời đi.

Diệp Hiểu Đồng dõi theo bóng lưng anh hồi lâu, đợi đến khi sắp biến mất ở cuối hành lang, mới rướn cổ hô một câu: "Y Ân thúc thúc bái bai ~" làm cho thần tượng nhà cô cười ha ha.

Y Ân bóp trán, Thủy Nhạc Nhạc, em thật sự là cười quá lớn tiếng...

Diệp Hiểu Đồng đi vào phòng đóng cửa lại, liền nhìn thấy thần tượng nhà mình dựa vào sô pha cười tủm tỉm tán thưởng nhìn mình, đang muốn đắc ý vênh vang một chút, lại liếc thấy kịch bản đang mở ra nằm ở một bên, đột nhiên nghiêm mặt nói: "Nhạc Nhạc, chị em nói chị không được xem kịch bản nữa!"

Thủy Nhạc nhướng mày, tiếp tục cười tủm tỉm: "Cho nên?"

Diệp Hiểu Đồng trở nên cảnh giác: "Cho nên... chị đoán thử xem em mang cơm trưa gì đến cho chị đây?" Nói xong còn trừng lớn cặp mắt trong veo, làm ra bộ dáng thiên chân khả ái.

Thủy Nhạc giơ tay, nhéo nhéo hai má Diệp Hiểu Đồng: "Chậc chậc, diễn rất đạt nha. Em nên xin Tuần Ao chạy một chân quần chúng trong phim."

Diệp Hiểu Đồng liền trở nên ngạo kiều: "Bổn tiểu thư cũng không phải loại người tùy tiện, phim của đạo diễn nào cũng chịu quay đâu!"

"Nói như vậy đạo diễn Lam Băng có chỗ hơn người?" Thủy Nhạc hứng thú bừng bừng hỏi tiếp.

Diệp Hiểu Đồng hưng phấn: "Đâu chỉ là có chỗ hơn người, chị của em quả thực là kinh tài tuyệt diễm độc nhất vô nhị, độc nhất vô nhị a!"

Nửa giờ sau đó, Diệp Hiểu Đồng nước miếng tung bay đem những sự tích huy hoàng từ nhỏ đến lớn của Lam Băng - phải nói là những chuyện từ nhỏ đến lớn cô ấy nhìn thấy - ba hoa chích chòe miêu tả một phen, Thủy Nhạc vừa nghe chuyện xưa vừa ăn cơm, cảm thấy ngon miệng trước nay chưa từng có.

Mà giờ phút này, Lam Băng đang ở phim trường của Tuần Ao nghe vị đạo diễn nào đó sống động như thật tường thuật lại sự tích quay phim quang vinh của Thủy Nhạc.

"Lam, ánh mắt của cháu quả nhiên rất đáng tin cậy! Biểu hiện của Thủy Nhạc quả thực vượt xa sức tưởng tượng của chú, vậy mà con bé lại làm ca sĩ! Thật khó tin!" Tuần Ao khó nén hưng phấn, hào phóng khoa tay múa chân trước mặt Lam Băng: "Còn nữa ở tuổi này, mà đã có thể chịu khổ như vậy, lại rất kiên cường, khó được! May mắn lần này không thật sự bị thương."

Lam Băng lẳng lặng nghe ông hết lời tán thưởng, cười như không cười, cũng không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, mãi đến khi ông ấy đã phát biểu toàn bộ cảm tưởng trong lòng, rốt cuộc nghĩ đến một vấn đề: "Không phải cháu cũng đang quay phim sao? Sao lại chạy tới đây, chú không biết tình cảm của hai đứa tốt đến vậy a?"

Lam Băng thản nhiên nói: "Chuyện chú không biết còn nhiều."

"..." Tuần Ao bị ế một cái, bất mãn nói: "Vậy cháu định ở đây bao lâu? Phim của cháu quay xong rồi?"

"Vẫn chưa đâu. Một tuần."

"Một tuần?!"

"Không phải chú cho Nhạc Nhạc nghỉ một tuần sao."

"Nhạc Nhạc nghỉ thì liên quan gì..." Tuần Ao đột nhiên hút một ngụm khí lạnh, trừng to mắt, đảo quanh vào vòng, giãy giụa nói: "Không phải như chú nghĩ như vậy...?"

Lam Băng dịu dàng cười, nói: "Sau này chú còn dám đồng ý yêu cầu vô lý như vậy nữa, cháu không ngại giúp chú tìm thêm một nữ chính khác."

Lão ngoan đồng hớt hãi xua tay: "Đừng mà! Đừng mà! Sẽ không, thật đó! Đây là ngoại cảnh cuối cùng rồi, chú cam đoan! Sau này chỉ quay trong phim trường, phim trường có máy điều hòa và máy điều hoà, thoải mái trăm phần trăm!"

Lam Băng căn bản không thèm nghe Chu Tinh giải thích, ánh mắt dừng ở nơi nào đó, u u mở miệng: "Chú chưa từng nói với cháu cũng mời cô ấy đóng phim."

"Ai?" Tuần Ao không rõ, theo ánh mắt nàng nhìn qua, đối tượng được nhắc đến cũng đang đi về hướng hai người.

"Lam?! Sao em cũng ở trong này?" Carol một đường đi tới, khoảng cách chỉ vài chục bước chân, lại phong tư yểu điệu hệt như đi trên thảm đỏ, hơn phân nửa nhân viên trong đoàn làm phim đều dõi mắt theo mãi khi cô ấy đến trước mặt Lam Băng. Trong mắt Carol thuần túy tràn đầy kinh hỉ, cũng không thèm nhìn Tuần Ao, chăm chú nhìn vào mắt Lam Băng.

Lam Băng chỉ là ngẩng đầu, hơi cười nhìn cô ấy, không có ý đáp lại.

"Carol nổi tiếng như vậy, chú mời không nổi a! Cô ấy đồng ý làm khách mời vài phút, đã là cho chú mặt mũi lắm rồi ~" Tuần Ao tự giác tiếp nhận đề tài, thuận tiện giải thích với Lam Băng:"Carol vừa đến phim trường hôm nay."

Carol như là đã quen với sự lãnh đạm của Lam Băng, không mấy lưu tâm, tự mình đi đến, ưu nhã ngồi vào cạnh Lam Băng, dường như oán trách nói với Tuần Ao: "Rõ ràng là anh có phim mới cũng không mời em, còn ở trước mặt Lam nói xấu em, anh càng già càng..." Nói tới đây ngừng một lát, sau đó dùng tiếng Trung nói ra một câu thành ngữ: "Già mà không nên nết!"

Chu Tinh bị cô ấy chửi tức đến nở nụ cười, chỉ vào cô ấy lại không nói được lời nào.

Lam Băng buồn cười: "Xem ra chị nên tìm một giáo viên tiếng Trung giỏi hơn."

"Đương nhiên, chị học tiếng Trung là có thể đến Trung Quốc tìm em rồi?" Carol nói xong, chờ mong nhìn Lam Băng.

Lam Băng không lảng tránh ánh mắt của cô ấy, vẫn là cười nói: "Tin em đi, toàn bộ người Trung Quốc đề có thể nói tiếng Anh."

Tuần Ao yên lặng oán thầm, tất nhiên rồi, hello cũng được xem là tiếng Anh...

Carol có chút thất vọng, nhưng cũng không tiếp tục đề tài này, Lam không thích người khác dây dưa không dứt: "Lam, lần này ở đây bao lâu? Buổi tối có thể cùng nhau ăn bữa cơm không?"

Lam Băng còn chưa lên tiếng, Tuần Ao đã nhanh chân chen vào giành mở miệng trước: "Lam có thể, còn em thì không." Nói liền đứng lên, quát to với đoàn phim: "Chuẩn
Advertisement
bị máy!" Sau đó xoay sang thúc giục Carol: "Tới cảnh của em. Lam. Không tiễn!"

Carol dùng sức trừng Tuần Ao một cái, nhịn xuống xúc động muốn bóp chết ông ấy, đáng thương hề hề nhìn Lam Băng. Lam Băng buồn cười nói: "Em còn ở đây vài ngày, chị cứ quay phim đi."

Thế này Carol mới lưu luyến không rời đi ra. Tuần Ao nhìn Lam Băng chớp chớp đôi mắt lão, vẻ mặt dương dương tự đắc. Lam Băng nhếch nhếch khóe miệng, xoay người rời khỏi phim trường.

Trở lại khách sạn, đã là giờ trà chiều, Lam Băng đập vang cửa phòng Thủy Nhạc, nhưng không có tiếng đáp lại, gọi điện thoại mới biết cô đang mang theo Diệp Hiểu Đồng đi ra ngoài "lần nữa cảm nhận hai chân của mình".

"Đừng đi lâu quá." Lam Băng dịu dàng nói.

"Vâng."

"Lúc nào quay về nói chị biết một tiếng, biết không?"

"Biết."

Mỗi một câu Thủy Nhạc đều đáp rất đơn giản, nhưng nghe vào tai Lam Băng lại nhu thuận đáng yêu đến đòi mạng. Yêu một người, thật sự có thể mềm hóa toàn bộ thế giới.

Thủy Nhạc cũng không có đi lâu lắm, trước giờ cơm chiều đã trở lại, mà vừa quay về liền đi thẳng đến phòng Lam Băng.

"Em đi xem có gì ăn!" Diệp Hiểu Đồng cam tâm tình nguyện gánh vác trong trách tìm thức ăn, phi thường hiểu chuyện chạy đi.

Thời điểm Thủy Nhạc gõ cửa, Lam Băng buông notebook xuống đứng dậy mở cửa, dắt tay cô đến sô pha ngồi xuống, động tác tự nhiên, giống như các nàng đã như vậy sống chung một đời. A, một đời, cỡ nào dài lâu.

"Chân có đau không?"

"Không tồi a, thật ra lúc đi đường không đau, nhưng mà lúc leo lên cầu thang em lại cảm thấy một chân của mình có thể nhấc lên toàn bộ thế giới..."

"Ha ha..." Lam Băng cười khẽ, để Thủy Nhạc ngồi ngay ngắn trên sô pha, thuận tay vuốt lại máy tóc dài: "Chờ chị một chút." Sau đó xoay người đi vào phòng tắm.

Khi Lam Băng bưng một chậu nước ấm ra, Thủy Nhạc có chút không thể tin vào hai mắt mình. Cho nên cô không quá chắc chắn mở to hai mắt, trừng chậu nước kia cho đến khi nó được đặt xuống chân mình, sau đó hai mắt trợn lên.

"Muốn chị giúp em cởi giày sao, Thủy tiểu thư?" Lam Băng nhìn phản ứng của Thủy Nhạc không khỏi buồn cười, ngồi xổm xuống, trêu chọc một câu.

"Tự em làm, tự em làm ~" Thủy Nhạc như vừa tỉnh mộng, hớt hải cởi giày, nhấc chân lên đặt vào chậu nước, nhưng lúc sắp chạm vào mặt nước lại khựng lại, không biết làm sao thoáng nhìn qua Lam Băng.

Lam Băng nhúng tay vào nước gảy hai cái, trấn an nói: "Không nóng lắm đâu."

Thế này Thủy Nhạc mới yên tâm bỏ chân vào, thoải mái đến híp mắt hừ ra một tiếng. Lam Băng cưng chiều nhìn cô, giúp cô cất kỹ giày, thuận tiện chuẩn bị khăn mặt và dép đi trong phòng.

May mắn Lam Băng không có ý định nhìn Thủy Nhạc ngâm chân, mà chỉ ở bên cạnh dọn dẹp bàn làm việc của mình, Thủy Nhạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Đợi đến khi nước gần lạnh, Thủy Nhạc lau khô chân mang dép vào tự mình đem nước vào phòng tắm đổ, lúc trở ra Lam Băng đã bận rộn xong, đang ngồi trên sô pha nhìn cô.

Không biết tại sao, đột nhiên Thủy Nhạc cảm thấy ngượng ngùng. Nhưng vẫn không tự chủ được đi đến cạnh Lam Băng ngồi xuống.

"Ngồi qua đây một chút." Lam Băng vỗ vỗ chân ý bảo Thủy Nhạc gác chân lên đùi mình: "Bác sĩ nói phải mát xa thường xuyên mới nhanh hồi phục."

Thủy Nhạc bối rối không thôi: "Cái này em có thể tự làm..."

"Ngoan, nhanh lên ~ "

"Nga..." Thủy Nhạc bất đắc dĩ, đành phải làm theo lời Lam Băng đem hai chân gác lên đùi nàng, thân người lui về sau dựa vào tay vịn ghế sô pha.

Thời điểm Lam Băng chạm vào chân, Thủy Nhạc không rõ Lam Băng có phát hiện cô đã run lên một cái không, nhưng cô biết ngay cả trái tim mình cũng đang run rẩy không ngừng.

Lam Băng xoa rất chăm chú, từ bắp chân đến đầu gối đến bắp đùi, ngay cả lòng bàn chân cũng không buông tha, trong lúc đó không nói câu nào. Thủy Nhạc chỉ cảm thấy thời gian trôi qua rất chậm, thế giới quá mức an tĩnh, sườn mặt của nàng quá mức ôn nhu. Thủy Nhạc nâng một cánh tay lên che khuất tầm mắt.

Không biết qua bao lâu, Lam Băng ngừng động tác trong tay, đột nhiên vươn người đem Thủy Nhạc ôm vào lòng, kề bên tai cô, nhẹ giọng thì thầm: "Có khó tin như vậy sao?"

Thủy Nhạc nhịn không được rùng mình một cái, làm cho Lam Băng không khỏi phì cười. Lam Băng cầm lấy bàn tay đang che mắt của Thủy Nhạc ra, nhìn đôi má đang nóng lên, cùng đôi mắt sáng trong suốt đang nhìn mình, cúi đầu như chuồn chuồn lướt nước hôn một cái lên môi Thủy Nhạc, sau đó ngẩng đầu, nhếch môi nhìn cô.

Thủy Nhạc chớp chớp mắt, không biết nên làm cái gì bây giờ, vì thế Lam Băng lại hôn cô một cái. Lần thứ ba thối lui, Thủy Nhạc rốt cuộc nhịn không được hơi vươn cằm giữ nàng lại, lúc này Lam Băng mới vừa lòng kéo dài cái hôn này.

Lam Băng không làm gì cả, chỉ là hôn Thủy Nhạc. Thủy Nhạc lại cảm thấy, so với lần đầu tiên, mình đã thuần thục hơn rất nhiều, ân, ít nhất, đầu óc không trống rỗng, còn có thể tỉ mỉ cảm nhận mỗi một lần ôn nhu khiêu khích của Lam Băng.

Đương nhiên, kết quả vẫn là Thủy Nhạc không thể hô hấp trước. Lam Băng buông môi cô ra, chóp mũi nhẹ nhàng cọ xát vào chóp mũi cô, một hồi lâu, mới chậm rãi bình ổn lại.

"Có đói bụng không?" Lam Băng khàn khàn hỏi.

"Không đói bụng."

A, thực mê người... "Nhưng mà chị đói rồi ~"

"Nga."

"Đi ăn cơm?"

"Vâng."

"Nghe nói hôm nay Carol đã đến phim trường ~" Ăn cơm đến một nữa, Diệp Hiểu Đồng đột nhiên nhớ đến chuyện này, hưng phấn nói.

"Thật không, hôm nay?" Rõ ràng Thủy Nhạc cũng hứng thú với đề tài này.

"Đương nhiên là thật! Nhạc Nhạc, tin tức hành lang của em nổi tiếng là chính xác mà. Chiều hôm nay đã bắt đầu quay phim, nghe nói mấy ngày nay đều sẽ quay cảnh của chị ấy."

"A, khó trách đạo diễn cho chị nghỉ một tuần..." Thủy Nhạc như bừng tỉnh.

"A a, em còn chưa gặp được người thật đâu. Không biết chị ấy có thể gặp mặt chúng ta một lần không? Em muốn ký tên, chụp ảnh chung với chị ấy!" Nói tới đây đột nhiên Diệp Hiểu Đồng quay sang nhìn Lam Băng: "Chị quen Carol mà phải không?"

"Quen." Lam Băng đáp rất tùy ý.

Thủy Nhạc như bừng tỉnh lần hai: "Đúng rồi nha, Lam, chị cũng là đạo diễn nổi tiếng quốc tế mà ~"

Lam băng dở khóc dở cười.

Diệp Hiểu Đồng nịnh nọt: "Chị ~"

"Em có thể tự mình đến phim trường tìm cô ấy, dù sao, vài ngày kế tiếp em đều rất rảnh rỗi, tự mình đi đi, chơi vui vẻ." Lam Băng cười nói.

Diệp Hiểu Đồng rên lên một tiếng, cô cảm thấy mình đã bị tổn thương sâu sắc, không chỉ bởi vì bị từ chối...

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện