Sếp Tôi Là Một Kẻ Cuồng Yêu

Nhật Ký Của Cô Ghi Lại Cuộc Sống Vĩnh Cửu Của Anh


trước sau

Advertisement
Cuối cùng, Phương Chu Diêu vẫn rất phối hợp chụp hình.

Động tác đều là Dư Phiêu Phiêu nghĩ. Dư Phiêu Phiêu chụp 10 tấm, Phương Chu chụp 10 tấm, hai người chụp chung có 12 tấm.

Các loại biểu tình, các loại tư thế, cô có thể nghĩ đến đều thử một phen.

Sau khi chụp, Phương Chu Diêu dần dần tiến vào giai cảnh tốt đẹp, cũng thích ứng lại.

32 tấm ảnh một inch, hai người cầm được liền chia nhau.

Ảnh chụp chung đều được chia, mỗi người chụp ảnh riêng.

Sau khi phân loại xong, Dư Phiêu Phiêu lại đưa ra một câu, "Nếu không, chúng ta lại trao đổi một tấm ảnh cá nhân đi."

Thái độ của Phương Chu Diêu tùy ý, "Tùy cậu a."

Vì thế, Dư Phiêu Phiêu từ trong 10 tấm ảnh cá nhân của anh, chọn một tấm gương mặt nghiêng mày thấp trang bị thâm trầm.

Sau đó trong mười bức ảnh của cô, Phương Chu Diêu giả vờ thờ ơ cầm một tờ so với tình yêu.

Ký niệm hôm nay, Dư Phiêu Phiêu quyết định về nhà viết trong nhật ký.

Hôm nay, nó sẽ trở thành một trang phi thường trong nhật ký.

Bởi vì, nhật ký của cô không viết chính mình, chỉ viết Phương Chu Diêu.

Từ khi cô bắt đầu viết nhật ký, Dư Phiêu Phiêu liền đem giấc mơ, kiếp trước Phương Chu Diêu một ngày viết thành một đoạn văn, đời này Phương Chu Diêu một ngày viết lại.

Trong nhật ký của cô, cô ghi lại song thế của Phương Chu Diêu.

Và hôm nay là ngày khác biệt lớn nhất giữa kiếp trước và thực tế trong giấc mơ.

Cô muốn ghi lại sự thay đổi của anh, ghi lại trạng thái hoàn toàn khác với kiếp trước.

Thật tuyệt vời.

...

Chụp xong miếng dán đầu to, Dư Phiêu Phiêu và Phương Chu Diêu lại bắt đầu chậm rãi dạo phố.

Bởi vì tiền của Phương Chu Diêu còn chưa tiêu hết, anh chuẩn bị đi mua một cái gì đó thực tế làm quà cho mình.

Khi đó, sắc trời đã dần tối, hai người tay cầm kem, dạo chơi ở cuối đường phố, đi rất nhiều cửa hàng đồ trang sức nhỏ.

Dưới ảnh hưởng của văn hóa phi chính thống, Phương Chu Diêu đã mua rất nhiều bông tai, từ đó chọn một bông tai chữ Y để đeo trên một tai.

Anh cảm thấy mình, đẹp trai!

Trong quá trình này, Dư Phiêu Phiêu cùng anh tán gẫu nhiều hơn, cũng từ trong miệng anh biết được, anh muốn nhất vẫn là một cái máy tính.

Bây giờ anh sống với mẹ, người có một máy tính dành riêng cho công việc của mẹ mình.

Trước kia khi ở lại chỗ Dư Hàng, anb còn có thể lên máy tính để bàn chơi trò chơi, hiện tại sẽ không có cơ hội này.

Phương Chu Diêu bình thường ở nhà, buổi tối liền đánh Tiểu Bá Vương, xem TV, như vậy tiêu hao thời gian.

Trên thực tế, anh thích chơi nhất là 7k7k, 4399....

Những thông tin này, Dư Phiêu Phiêu sau đó yên lặng ghi nhớ trong lòng.

Cô vốn quyết định mua một món quà sinh nhật khi đi dạo phố, thuận tay tặng anh, hiện tại tạm thời thay đổi ý định, dự định mua một cái máy tính tặng anh.

Cô ấy có tiền!

Đi dạo đến 7:30, Dư Phiêu phiêu chân đi mệt mỏi, hai người rốt cục quyết định đánh đường hồi phủ.

Tuy nhiên, ngay trên đường trở về để tìm xe đạp, Dư Phiêu Phiêu bỗng nhiên tinh mắt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc...

"Chờ một chút." Dư Phiêu Phiêu vội vàng kéo ống tay áo đồng phục của Phương Chu Diêu, tiến lên một bước, ngón tay hướng về phía nói: "Cậu xem người phụ nữ kia, có phải rất quen mắt hay không?"

Phương Chu Diêu theo hướng đầu ngón tay cô nghiêng mắt nhìn, trong nháy mắt nhận ra!

"Tiện nhân kia!" Phương Chu Diêu không khỏi cất cao giọng.

"Đúng vậy, là cô ta..." Anh nhắc nhở, trong ấn tượng nhân vật trong đầu Dư Phiêu Phiêu trong nháy mắt tỉnh lại!

Dư Phiêu Phiêu gần đây đang suy nghĩ phải giải quyết nữ nhân này như thế nào, không nghĩ tới, nữ nhân này đột nhiên xuất hiện trước mắt cô...

"Tiện nhân kia xuất hiện ở đây..." Phương Chu Diêu đang muốn nói cái gì, nhưng lời mới nói được một nửa, Dư Phiêu Phiêu liền kéo ống tay áo của anh một trận nhanh chóng rời đi...

Hai người tận mắt nhìn ở phía xa xa, người phụ nữ kia tiến vào một cửa hàng quần áo, Dư Phiêu Phiêu mang theo Phương Chu Diêu rất nhanh đuổi theo.

Ngay bên ngoài cửa hàng quần áo, Dư Phiêu Phiêu dừng bước, cô nhìn thấy trong cửa hàng, người phụ nữ kia đang nói chuyện với nhân viên bán hàng, không thấy hai người bọn họ.

Dư Phiêu Phiêu lại mang theo Phương Chu Diêu lóe tới một bên cửa hàng, vội vàng trốn đi.

Thao tác này, Phương Chu Diêu liền xem không hiểu.

Vì cái gì đuổi kịp còn muốn trốn đi?

"Cậu đang làm gì vậy?" Phương Chu Diêu hỏi cô.

Đầu
Advertisement
ngón tay Dư Phiêu Phiêu đặt ở bên môi, làm một cái im lặng thủ thế, "Nhỏ giọng một chút."

Phương Chu Diêu càng không hiểu.

Nhưng anh vẫn ngoan ngoãn, hạ thấp giọng, tiếp tục hỏi: "Cậu đang làm cái gì vậy?"

Dư Phiêu Phiêu che môi nhỏ giọng nói với anh: "Tôi nghi ngờ cửa hàng này là của người phụ nữ kia, cô ta là chủ cửa hàng này."

Phương Chu Diêu nhíu mày, "Cô ta nghèo như vậy có thể làm bà chủ?"

Dư Phiêu Phiêu tiếp tục nhỏ giọng nói: "Cửa hàng ba cậu mua cho cô ta, tiền vốn."

Phương Chu Diêu cắn răng, "Mẹ kiếp! Thật vậy sao?"

Dư Phiêu Phiêu vội vàng che miệng anh lại, nhắc nhở lần nữa: "Nhỏ tiếng một chút!"

Đôi mày kiếm của Phương Chu Diêu cao cao nhướng lên, tầm mắt không khỏi buông xuống, nhìn về phía bàn tay nhỏ bé đặt vào môi anh.

Không xong rồi...

Không dám thở.

Hơi thở ra muốn phun vào tay cô, thật xấu hổ.

"Cậu đừng lớn tiếng nói chuyện nữa, trong lòng tôi đã có chủ ý rồi." Dư Phiêu Phiêu nhắc nhở anh, lập tức buông bàn tay nhỏ bé xuống.

Khi đó, hai cánh môi của Phương Chu Diêu mím chặt, có thể là bởi vì khẩn trương, tần suất tim đập cũng không khỏi tăng nhanh.

Dư Phiêu Phiêu lại quay đầu nhìn về phía cửa hàng, vừa lúc nghe được người phụ nữ kia nói với nhân viên cửa hàng: "Đợi lát nữa đóng cửa, tôi đi trước. Sắp xếp hợp lý, vệ sinh quét dọn tốt, không được lười biếng, ngày mai tôi sẽ kiểm tra giám sát."

Nhân viên cửa hàng yếu đuối trả lời: "Đã biết!"

Vì vậy, người phụ nữ đeo túi xách của mình, lấy một chiếc áo khoác mới vào cửa hàng, mặc vào và rời đi.

Dư Phiêu Phiêu và Phương Chu Diêu đang chờ ở ngoài cửa hàng, hai đứa nhỏ nhìn theo cô ta đi xa.

Sau đó, Dư Phiêu Phiêu mới ngẩng đầu nhìn thoáng qua bảng hiệu và địa chỉ của cửa hàng này.

'Quần áo Vy Vy'

Đúng rồi...

Dư Phiêu Phiêu rốt cục nhớ tới, nữ nhân kia hình như tên là Vy Vy.

Đây là một cái tên phổ biến đến nỗi cô vừa nghe xong ở đồn cảnh sát, ra ngoài có thể quên...

"Nhóc con, cậu đang nghĩ cái gì vậy?" Phương Chu Diêu hỏi cô.

Dư Phiêu Phiêu quay đầu nhìn về phía anh, khóe miệng gợi lên độ cong trí tuệ, "Tôi đang suy nghĩ, nên làm thế nào để lấy cửa hàng này trở về?"

Phương Chu Diêu vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: "Đây thật sự là cửa hàng mà ba tôi cho cô ta à?"

Dư Phiêu Phiêu gật đầu, "Chắc chắc 100%! Ba ba có rất nhiều tiền, chi tiêu cũng hào phóng."

Dư Phiêu Phiêu lúc trước cũng không nghĩ tới, Dư Hàng dưới tình huống xuất ra 100 vạn đầu tư, còn có thể mua thêm một cửa hàng, lại thêm mười mấy vạn vốn làm ăn.

Ông ấy thực sự giàu có!

Phương Chu Diêu tức giận xắn tay áo lên, mở miệng hùng hùng hổ hổ nói, "Đầu ông ấy có vấn đề sao! Loại tiện nhân đó còn mua cửa hàng cho cô ta! Không bảo cô bồi thường tiền thì thôi, còn ném tiền lên người cô ta! Tôi phải về nhà nói với ông ấy!"

"Ba ba tính cách mềm lòng, phi thường ăn bộ này."

Dư Phiêu Phiêu thay Dư Hàng giải thích, "Ông chính là người ăn mềm không ăn cứng. Cho nên người phụ nữ kia mới có thể bóp nghẹt ba chết như vậy. Bất quá, có lẽ chúng ta nghĩ biện pháp, còn có thể đem cửa hàng này lấy lại."

Phương Chu Diêu hỏi: "Bằng cách nào? Cậu có thể làm được sao?"

Dư Phiêu Phiêu nói, "Tôi có biện pháp."

Phương Chu Diêu Diêu nhướng mày...

Nhóc con, lại muốn phóng đại chiêu sao?

Hung dữ?

Đánh người?

Đưa ai đó vào đồn cảnh sát?

Ấn tượng của anh về hổ cái của cô ấy...

Truyện convert hay : Côn Luân Chiến Thần Diệp Quân Lâm Quả Mận Nhiễm
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện