Scandal Trở Thành Sự Thật

Diễn Như Thật


trước sau

*

Tô Tinh Châu đi đến trước mặt Lâm Giác và Khuông Sách, ra vẻ giật mình nói: “Xin lỗi nha, không ngờ lại là các anh, tôi còn tưởng là tên rác rưởi nào trà trộn vào đây.”

Khuông Sách lạnh lùng nhìn Tô Tinh Châu một chút, không nói gì, vẫn im lặng đang ăn cơm.

Hắn làm diễn viên quần chúng lâu, đã gặp qua đủ loại minh tinh, cũng không thiếu loại chanh chua, xem thường người khác như Tô Tinh Châu này.

Lâm Giác nhấp bờ môi, cũng không nói gì. Tiêu Ngụy Nhạc lại không nhịn xuống: “Cái con người này, cậu bị gì à, sao lại nói như thế?”

Tô Tinh Châu câu khóe môi: “Liên quan gì đến anh?”

“Phi!”

“Nhạc ca, đừng tức giận!”

Lâm Giác vội vàng gọi Tiêu Ngụy Nhạc lại, sợ y xúc động thật sẽ mắng người mất. Thanh danh của y vốn không tốt, nếu như một hồi nữa camera chiếu tới, có trăm miệng cũng không giải thích rõ được.

Tiêu Ngụy Nhạc xùy một tiếng, coi như dừng lại.

Lâm Giác đứng người lên, yên lặng nhìn xem Tô tinh Châu: “Tô lão sư, ngài ăn cơm trưa rồi sao? Thời gian nghỉ giữa trưa rất ngắn, chi bằng nghỉ ngơi một lúc?”

Tô Tinh Châu dò xét Lâm Giác trên dưới một phen rồi khẽ xì: “Giờ nghỉ ngắn còn không phải do người nào đó hại.”

Chỗ Lâm Giác bọn cậu đứng khá xa, đạo diễn lại không thể lúc nào cũng cầm loa nói nên thỉnh thoảng sẽ có tình huống không nghe rõ khẩu lệnh, cũng bởi vậy mà “Cắt” mấy lần. Trên thực tế mọi người đều thiếu kinh nghiệm, cho nên nhiều chỗ đều có vấn đề, cũng đã làm lại, nhưng lúc này Tô Tinh Châu lại chỉ riêng ra khiến Lâm Giác có chút không dễ chịu.

Mặc dù khách quan đúng là bởi vì bọn cậu kéo chậm tiến độ đoàn làm phim.

“Thật xin lỗi.”

Lâm Giác thấp giọng nói xin lỗi.

Tô Tinh Châu càng lấn tới: “Nếu xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì? Nếu năng lực không đủ thì không cần xấu hổ!”

Khuông Sách không nhịn được nhíu mày: “Cậu có thể thử làm một chút, là thật…”

“Không cần thử, ” Tô Tinh Châu đánh gãy hắn, “Tôi còn chưa tới mức phải lăn lộn đi làm vai quần chúng.”

Đang nói thì bên cạnh vang lên thanh âm ray trượt *.

“Oa, camera man đến rồi!”

Vẻ mặt Tô Tinh Châu liền thay đổi, biểu lộ phách lối khinh thường vừa rồi biến thành nụ cười xán lạn, tiến đến trước mặt camera: “Xin chào mọi người, chúng mình vừa mới kết thúc buổi ghi hình sáng nay, hiện tại đang ăn cơm trưa. Hôm nay mình cảm thấy học được thật nhiều thứ, thu hoạch được khá nhiều.”

Giọng điệu muốn bao nhiêu sáng sủa có bao nhiêu sáng sủa, biểu hiện dương quang xán lạn, chỉ thiếu điều vẫy đuôi nữa thôi.

Hết lần này tới lần khác hắn fan hâm mộ còn phi thường ăn dạng này, trong livestream nhanh chóng quét qua đạn mạc:

【 Tô Tô của chúng ta thật đáng yêu nhaa!!! 】

【 A a a a a a a a a a a tôi may mắn quá! Tô Tô wink* với ống kính kìa! 】

[*: nháy mắt]

【1551*, Tô Tô thật đẹp trai, rất thích kiểu con trai rạng rỡ như này! 】

[*: 1551 là từ đồng âm với ywwuyi. Ban đầu nó chỉ có nghĩa là “xấu hổ”, nhưng vì cách phát âm gần giống với “噫 woo 噫”, nó thường được dùng với nghĩa “bán manh và khóc”.]

Xen lẫn trong đó cũng có người chất vấn sao gã lại thích chiếm spotlight như thế, nhưng rất nhanh liền bị fan hâm mộ quét đi.

【 Không thích thì yên tĩnh đi được không? Ai bắt mày nhìn à? 】

【 Với lại Tô Tô cũng không có nhiều ống kính mà, rõ ràng là người nào đó chiếm ống kính nhiều nhất 】

【 Đúng vậy, Tô Tô của chúng ta đơn thuần như vậy, căn bản không hiểu những thứ này, các người không được vu oan người tốt! 】

Tiêu Ngụy Nhạc tại hiện trường: “…”

Thật ra thứ biểu diễn Tô Tinh Châu học được là lật mặt phải không?

Máy quay phim trước mặt, Tiêu Ngụy Nhạc cũng không nói gì nữa, lên tiếng chào người xem rồi liền qua một bên trang điểm chuẩn bị diễn. Tô Tinh Châu cũng lười lại nói nhảm với họ, một đường đi phía trước với camera, tự động giới thiệu trang hoàng cùng thiết kế của studio. Chỉ còn lại Lâm Giác cùng Khuông Sách một chỗ, chung quanh lại khôi phục yên lặng.

Khuông Sách lùa hai ba lần đống cơm còn lại vào miệng rồi, ném đũa và hộp cơm vào thùng rác bên cạnh, quay đầu nhìn Lâm Giác một chút: “Tôi đi mua cậu giúp chút thuốc nhé?”

“Không cần không cần, tôi không có việc gì.”

Lâm Giác vội vàng khoát khoát tay, có chút áy náy, “Cảm ơn Khuông ca, anh cũng nghỉ ngơi một chút đi, buổi chiều còn hai cảnh nữa.”

Thời gian nghỉ giữa trưa vốn ngắn mà Khuông Sách cũng đứng cho tới trưa giống như cậu, buổi chiều cũng vẫn phải làm tiếp, Lâm Giác thật sự không muốn làm phiền Khuông Sách. Hơn nữa vết thương kia cũng không phải bị thương, có bôi thuốc cũng không có tác dụng nhiều, chi bằng nghỉ ngơi nhiều một chút.

Khuông Sách thở dài một hơi, an ủi cậu: “Không sao, tất cả mọi người đều sẽ mắc sai lầm, làm hết sức mình là được.”

“Ừm, cảm ơn Khuông ca.” Lâm Giác mím môi gật gật đầu, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Tốc độ cậu ăn rất chậm, vừa ăn xong miếng cuối cùng thì ô Kant gọi tập hợp.

Lâm Giác cũng không dám trì hoãn, thắt dây vải vừa cởi ra không lâu trước đó lại, bất chấp chân đau mà chạy chậm đến nghe đạo diễn giảng hí*.

[*: kịch, diễn cũng gọi là hí…]

Sau khi xác nhận diễn viên đã vào chỗ, liền cho vai chính tẩu vị, bởi vì không lên máy cho nên cũng không cần đến vai quần chúng, nhóm quần chúng chỉ cần ở bên cạnh chờ lệnh là được.

Khuông Sách xoa xoa đôi chân mỏi nhừ, tiện tay chỉ vào một bóng râm: “Đi thôi, ngồi một lát.”

Lâm Giác nhìn chỗ Khuông Sách chỉ, rồi lại nhìn ô Kant đang xác định tẩu vị, từ chối: ” Khuông ca, anh đi trước đi, tôi ở chỗ này đợi chút nữa.”

Khuông Sách nhíu nhíu mày: “Còn chuyện gì sao?”

“Không có, ” Lâm Giác lắc đầu, cười ngại ngùng, “Tôi muốn nghe xem đạo diễn giảng hí cho bọn họ như thế nào.”

Biểu cảm Khuông Sách thay đổi: “Chân cậu lành rồi?”

Lâm Giác cười cười: “Không có gì đáng ngại.”

Khuông Sách bất đắc dĩ lắc đầu: “Được rồi được rồi, tôi đi với cậu, vừa vặn cũng học tập một chút.”

Lâm Giác gật gật đầu, đi qua vị trí cạnh đó.

Ô Khang Đức không hổ là đạo diễn nổi tiếng, hắn có một phương pháp chỉ đạo vô cùng độc đáo, nói có sách mách có chứng, lời nói dễ nghe dễ hiểu khiến Lâm Giác nghe đến say sưa ngon lành, chỉ hận lúc quay phim bị thu điện thoại, không thể quay lại để nghe nhiều lần.

Ngoại trừ Ô Khang Đức, còn lại các giáo viên khác không cần lúc nào cũng ở đây, chỉ cần bảo đảm mỗi cảnh diễn đều có một người ở hiện trường chỉ đạo là được, còn những người có tới hay không đều tùy tâm trạng..

Buổi chiều đến phiên Giang Du Sâm đến hiện trường chỉ đạo. Lúc anh đi vào studio, liếc mắt liền thấy Lâm Giác đang đứng bên cạnh ô Khang Đức, đôi mắt mở to, thỉnh thoảng gật đầu, dáng vẻ như có điều suy nghĩ.

Đang là giữa đông, gió lạnh thổi rất mạnh, tuy Lâm Giác mặc trang phục thị vệ trên người không thấm gió, nhưng vẫn đứng im. Trên trán cậu thấm một tầng mồ hôi thật mỏng, giống như tia nắng nhẹ nhàng giữa ánh mặt trời nhạt nhòa mùa đông.

Môi của cậu mím thành một đường thẳng, mặt cũng bởi vì đổ mồ mà hơi đỏ, ánh mắt lại vô cùng kiên định chấp nhất, óng ánh, giống như là đang phát sáng.

Khiến Giang Du Sâm nhất thời nhìn đến ngây ngốc.

Không biết từ lúc nào, hoàn an nhàn đứng sau lưng Giang Du Sâm, nhẹ nhàng ho hai tiếng.

Giang Du Sâm nghe tiếng quay đầu lại, Hoàn An Nhàn cười cười: “Hai đứa trẻ đóng vai quần chúng này xem ra rất nghiêm túc, đứng cho tới trưa nhưng bây giờ cũng không chịu nghỉ ngơi, còn muốn tiếp tục ở bên cạnh nghe hí.”

Giang Du Sâm nhàn nhạt gật đầu.

Ở bên kia, Lâm Giác rõ ràng đứng rất mệt, cẩn thận từng li từng tí đặt trọng tâm ở một bên chân, một cái chân khác cẩn thận từng li từng tí nhón lên một chút, chờ một lúc lại đổi bên, nhưng vẫn cũ không chịu nghỉ ngơi.

Khuông Sách không chịu được nữa, nghĩ đến còn có cả một cảnh buổi chiều, hắn vỗ vỗ Lâm Giác: “Tôi đi qua bên kia nghỉ một lát.”

Lâm Giác đáp một tiếng, vô thức ngẩng đầu, vừa vặn đụng vào ánh mắt thâm thúy của Giang Du Sâm.

Bỗng nhiên tim của cậu đập nhanh hai nhịp, trên mặt có một chút nóng lên.

Giống như là học sinh tiểu học bị lão sư bắt được lúc trốn tiết, Lâm Giác vội vàng đứng thẳng người, động cũng không dám động tiếp.

Đáy
mắt Giang Du Sâm hiện lên một tia ý cười, ung dung thản nhiên thu hồi ánh mắt, nói với hoàn an nhàn bên người: “Hoàn lão sư, chúng ta cũng đến bên cạnh nghỉ ngơi một chút đi?”

Chân Hoàn An Nhàn không tốt, trước đó lại đứng cùng Giang Du Sâm một hồi, quả thật lúc này có chút mệt mỏi, bà gật gật đầu, cùng đi theo Giang Du Sâm đến bên trong lều bên cạnh ngồi xuống.

Ánh mắt Lâm Giác liếc qua bên này, thấy Giang Du Sâm đã đi, âm thầm thở ra, lại không khỏi có chút mất mát.

Ô Khang Đức yêu cầu cao, nhóm diễn viên chính đi rất nhiều lần lần, hắn miễn cưỡng hài lòng, ra hiệu cho vai quần chúng vào chỗ, ánh đèn quay phim chuẩn bị.

Năm giờ chiều, trời đã hơi tối, cảnh thứ hai vừa mới bắt đầu.

Trong cảnh này, Tiêu Ngụy Nhạc diễn vai Đại hoàng tử đến tẩm cung bái kiến Hoàng đế, ngoài ý muốn phát hiện Nhược Trúc cực kì quen mắt, rất giống với nha hoàn thiếp thân cũ của thái tử. Y âm thầm nhắc nhở Hoàng đế, bề ngoài Hoàng đế bất động thanh sắc, còn an ủi Đại hoàng tử không nên nghĩ quá nhiều, nhưng đáy lòng cũng có chút nghi hoặc.

Mà cảnh thứ ba, Đại hoàng tử sinh lòng nghi ngờ âm thầm theo dõi Nhược Trúc, ngoài ý muốn phát hiện nàng cùng một nam nhân hẹn hò ở rừng trúc, mà nam nhân kia không phải người khác, chính là Hoàng thái tử đương triều.

Cảnh thứ hai còn đang quay tẩm cung Hoàng đế, cho nên Lâm Giác cùng Khuông Sách phải tiếp tục đứng, động một cái cũng không thể động, ít nhất phải chờ đến khi kết thúc cảnh hai mới có thể kết thúc công việc.

Cảnh đầu của buổi sáng là Tô Tinh Châu cùng một vị tiết mục tổ mời đến có tư lịch diễn viên dựng hí*, chỉ cần chỉ đạo một mình Tô Tinh Châu, nhưng trận thứ hai thì khác, không những có cảnh giữa Nhiễm Hiểu Hiểu cùng Hoàng đế, Tiêu Ngụy Nhạc cùng Hoàng đế, còn có cảnh đối địch giữa hai người Nhiễm Hiểu Hiểu cùng Tiêu Ngụy Nhạc.

[*: Một nhân vật diễn xuất trước ống kính nhưng cảm xúc chưa đủ, phải có một người đi cùng để đối thoại hoặc giao tiếp bằng mắt, nhưng người kia lại không xuất hiện trong máy quay.]

Hai người đều là người mới, không cách nào dạy lẫn nhau, cũng thiếu khuyết một chút ăn ý. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trời triệt để đen lại, đèn quay phim* chiếu toàn bộ studio sáng như ban ngày, tạo ra từng đạo ánh sáng trắng rõ ràng trong màn sương mù dày nặng, thậm chí ngay cả hạt bụi nhỏ trong không khí cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

*Đèn quay phim:

Đến lúc kết thúc livestream, studio vẫn không có ý tứ gì là muốn kết thúc công việc, đạn mạc lại bắt đầu xoát.

【 Đã diễn cả một ngày rồi, thế mà còn không cho người nghỉ ngơi sao? 】

【 Từ người qua đường trở thành fan của chương trình này, giáo viên chuyên nghiệp, không giống như chương trình khác toàn không não 】

【 Lần đầu cảm nhận được các diễn viên thật vất vả, hi vọng bọn nhỏ đều có thể diễn xong sớm một chút để đi ngủ 】

【 Không dối gạt mọi người, livestream kết thúc rồi nhưng tôi vẫn chưa nhìn đủ, sáng mai đi làm sẽ tiếp tục lén xem tiếp 】

【 Vất vả 】

【 Vất vả 】

【 Cố lên bạn ơi! 】

【 Lầu trên ha ha ha ha ha? 】

Mười giờ tối, livestream chính thức kết thúc, nhưng bên trong studio vẫn như cũ hừng hực khí thế, chưa có bất kỳ ý tứ muốn dừng lại.

Chân Lâm Giác đã sớm tê dại, chỉ là nương theo bản năng của cơ thể tiếp tục đứng tại chỗ, tiếp tục đứng thẳng, không để đoàn làm phim bởi vì chính mình làm bối cảnh không tốt mà chậm trễ tiến độ.

Không biết lại qua bao lâu, Ô Khang Đức rốt cục mở miệng: “Tốt, có thể.”

Tất cả mọi người tạm thở dài một hơi, Ô Khang Đức cũng mặt lộ vẻ mệt mỏi: “Hôm nay tất cả mọi người đều vất vả.”

Hắn cầm lấy đặt ở điện thoại bên cạnh, mới phát hiện đã là 12 giờ sáng rồi

Lúc này mới vừa quay xong cảnh hai, dựa theo kế hoạch ban đầu, còn có một cảnh phải diễn

Ô Khang Đức có chút do dự, Hoàn An Nhàn ở bên cạnh chỉ đạo đề nghị: “Hôm nay chỉ tới đây thôi, nếu tiếp tục làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm như thế thì trạng thái mọi người cũng không tốt.”

Ô Khang Đức liếc nhìn một vòng đám người đã ỉu xìu, cuối cùng thở dài một hơi: “Được, hôm nay trước hết kết thúc công việc đi.”

Studio bộc phát một trận vỗ tay kéo dài không thôi tiếng, thậm chí có mấy phần bộ dáng như muốn hơ khô thẻ tre, Ô Khang Đức nhíu mày: ” Nhưng hôm nay không diễn xong, ngày mai phải diễn bù.”

Nhiễm Hiểu Hiểu gật đầu như giã tỏi, nịnh bợ: “Được, ngài nói cái gì cũng được, thả chúng ta về đi!”

“Đi đi, ” Ô Khang Đức bất đắc dĩ khoát khoát tay, “Nhanh đi về đi.”

Đám người tan tác như chim muông, Khuông Sách cùng Tiêu Ngụy Nhạc đến bên cạnh thay quần áo, muốn tranh thủ thời gian ngồi trên xe nghỉ ngơi một hồi, cùng đuổi theo bước chân của đoàn người.

Đi mấy bước, Tiêu Ngụy Nhạc mới phát hiện Lâm Giác còn đứng ở nguyên đó, eo hơi uốn lên, bộ dáng có chút không quá thoải mái.

Tiêu Ngụy Nhạc nói với Khuông Sách: ” Khuông ca anh đi trước thay quần áo đi, tôi đi nhìn cậu ấy một chút.”

Khuông Sách gật đầu đáp được, tiếp tục đi lên phía trước, Tiêu Ngụy Nhạc còn chưa kịp đến bên cạnh Lâm Giác, lại bị một nam nhân cao lớn đến trước.

Chân Lâm Giác còn tê dại, bắp chân cơ hồ không còn cảm giác. Cậu cẩn thận từng li từng tí xoa chân, gió lạnh phả đến, trong không khí xen lẫn nhàn nhạt mùi bạc hà thơm ngát, một giây sau, một thanh âm trầm thấp thanh lãnh vang lên bên tai Lâm Giác.

“Làm sao thế? Không thoải mái à?”

Lâm Giác vô thức ngẩng đầu, Giang Du Sâm đang đứng ở trước mặt của hắn, biểu lộ trên mặt ảm đạm không rõ.

“Còn…”

Hô hấp Lâm Giác trì trệ, chữ “Tốt” còn chưa tới kịp nói ra miệng, cánh tay hữu lực của nam nhân liền quàng qua bờ vai của cậu.

“Đi thôi, cẩn thận một chút.”

Thanh âm của anh gần trong gang tấc, thậm chí Lâm Giác trong cơn hoảng hốt có thể cảm giác được lồng ngực rung động của anh.

Nơi xa xa, khuôn mặt dưới ánh đèn của Tiêu Ngụy Nhạc đầy khiếp sợ.

“Đệt…”Y nghẹn họng nhìn trân trối, “Diễn như thật.”

Truyện convert hay : Vô Song Người Ở Rể Trầm Mặc Toàn Văn Miễn Phí Đọc

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện