Sau Lũy Tre Làng. Phần 3: Sát Thần Lệnh.

Chết Treo


trước sau

Advertisement
Ông Bình hoảng hốt:

- Cái gì cơ? Sao ông biết?

Ông Tuấn nghiến răng, nghiến lợi nổi giận nói:

- Ông dám chắc đến tám phần mười là Huy Vu lại quay trở lại nhà nó . Mà không phải Huy Vu, chính xác nó lại bị một cái vong nào đó ốp vào rồi. Mày đã thấy thằng điên nào nhảy một cái qua được bức tường cao hai mét, biết đu bờ tường mà trêu chọc người khác chưa? Ngoài ra không phải trưa hôm nay nó bị đứt lưỡi rồi hay sao? Ấy vậy mà hồi nãy lúc nó trêu ông, nó vẫn nói rất rõ ràng rành mạch. Thôi không nói nữa, gọi người qua nhà Huy Vu tiếp, nhanh đi, ông chỉ sợ nó sẽ làm ra chuyện gì đó ngu ngốc mà thôi.

Đoạn ông Tuấn rút điện thoại gọi qua cho bác Mộc, còn ông Bình thì đi gọi người, lần này vẫn là đội ngũ đợt trước. Tám người đằng đằng sát khí, tay lăm lăm gậy gộc, dây thừng, nhanh chóng quay trở lại nhà Huy Vu. Nếu nói ban ngày nhà gã nhìn đã kinh khủng, đáng sợ rồi, thì ban đêm nhìn vào chẳng khác gì địa ngục cả. Vẫn là ông Bình, khi đứng trước cổng nhà Huy Vu, nuốt nước bọt đánh ực, quay sang phía ông Tuấn xin ý kiến. Lần này ông Tuấn đã ra lệnh ngay mà không cần phải suy nghĩ nhiều:

- Tất cả tiến vào, đã có cái dớp lần trước, kiểu gì nó cũng đã cảnh giác sẵn rồi, chỉ sợ bây giờ nó đang ẩn nấp đâu đó, chờ đợi chúng ta để tấn công thôi. Thay vì chơi trò mèo vờn chuột thì tiến thẳng vào, lùng sục nó, chúng ta người đông thế mạnh , nó chỉ có một, không phải sợ. Nhưng mọi người phải đi gần nhau, lỡ nó có xồ ra thì tiện ứng cứu.

Thế là cả tám người xộc thẳng vào nhà Huy Vu, ánh đèn pin chiếu loạn xạ khắp nơi. Bác Mộc vừa lấy cây gậy gạt mấy bụi cỏ trước mặt ra, miệng vừa quát lớn:

- Tổ cha nhà thằng Huy Vu, ông đến bắt mày đây, mau mau cút ra đây.

Những người khác cũng đồng loạt gọi tên gã, chửi bới, khiêu khích để hắn mau xuất hiện. Nhưng mọi người tìm tòi gần nửa tiếng đồng hồ, vào hẳn cả trong ngôi nhà cấp bốn, lẫn cả xung quanh sân vường nhà Huy Vu, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng gã đâu. Vừa thở phì phò, vừa quay sang chỗ ông Tuấn, ông Bình lên tiếng:

- Ông, hay là ông đoán nhầm, tìm hết mọi ngóc ngách rồi ông ạ, mà không thấy nó ở đâu cả.

Ông Tuấn vẫn giữ nét mặt trầm tư suy nghĩ, đột nhiên bác Mộc chửi lớn:

- Úi, úi, tiên sư nhà mấy con chim chết tiệt, ỉa cả lên đầu ông thế này,..

Sau đó, bác Mộc căm hận rọi đèn pin lên trên phía mấy tán cây, cố tìm xem con chim nào mới ỉa lên đầu mình. Không soi đèn thì thôi, mới lật tay giơ cây đèn pin lên cao, bác Mộc đã hét lên đầy sợ hãi:

- Ối mẹ ơi, quỷ thần thiên địa ơi, chú..chú...Tuấn,...

Bác sợ đến mức đứng không nổi mà ngã ngồi trên mặt đất. Bởi trên tàn cây rậm rạp, có một cái gì đó đang đung đưa, lắc lư qua lại, nhìn rất giống cái chân người. Cả nhóm người bị tiếng hét của bác Mộc dọa cho phát khiếp. Ông Tuấn tưởng bác Mộc bị gì, vội vàng chạy đến đỡ lấy lưng bác. Thấy bác cứ hổn hển, mãi không ra lời, cái tay thì run run chỉ lên phía cây Trứng Gà gần đấy, ông Tuấn cũng ngoái cổ lên xem thử, tí thì cũng sợ muốn cắn lưỡi, ông vội vàng quát lớn:

- Tất cả soi đèn pin lên cây Trứng Gà, thằng Huy Vu đang ở trên đấy.

Nghe ông Tuấn nói thế, mọi người đồng loạt chiếu đèn lên. Nhờ nhiều nguồn sáng khác nhau tụ lại, cả cây Trứng Gà bỗng dưng sáng rực, toàn bộ mọi vật ở trên cây hiển hiện ra trước mắt mọi người. Không thấy thì thôi, vừa thấy thằng Huy Vu ở trên cành cây, mọi người sợ muốn ngã quỵ. Bởi vì gã lúc này đã là cái xác rồi, chẳng hiểu Huy Vu làm cách nào, mà hắn leo được lên tút gần ngọn cây, sau đó treo cổ , thân thể buông thõng ở trên đấy. Không nhìn rõ được khuôn mặt của gã vì nó đã nằm lẩn khuất sau tán cây, dù có ánh sáng chiếu lên cũng
Advertisement
không tài nào mà xuyên qua được. Mọi người bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ đến đớ người, mãi đến khi ông Tuấn gầm lên, mọi người mới giật mình tỉnh lại:

- Thế mấy anh còn đứng đực ra đấy à? Cái đám toi cơm này? Còn không mau leo lên mà gỡ nó xuống, thử xem còn cứu được không chứ?

Ông Bình cũng dẫm chân bình bịch, quay lại nhanh chóng quát lớn:

- Nhanh, nhanh, hai người leo lên, cắt dây, nhanh nhanh.

Không cần đợi đến lời nhắc nhở thứ ba, ngay lập tức nhóm năm người kia đã đứng vây quanh gốc cây, mấy người dưới đất lấy thân mình làm điểm tựa, cho hai người khác đạp lên vai. Rất nhanh chóng, một người thoăn thoắt leo được tới gần xác Huy Vu, lấy con dao đang dắt ở hông ra cắt đứt dây thòng lọng, người còn lại thì đứng ở cành bên dưới, một tay bám vào thân cây, tay còn lại nắm lấy cái quần của Huy Vu kéo vào, tránh khi dây đứt, xác gã không bị rơi từ trên cao xuống. Sau đó hai người họ lần lượt thay phiên trợ sức nhau, đưa thân thể của Huy Vu xuống dưới mặt đất. Đến khi ông Tuấn soi đèn pin vào thân thể gã, thì mọi người ai cũng cảm thấy da gà da vịt nổi hết lên. Hai con mắt của gã mở trợn trừng, toàn lòng trắng, miệng thì há to, nhe răng cười quái dị, nhìn xuyên qua cái hố nhỏ trước miệng, nơi mà trước kia có mấy cái răng bị gãy, người ta còn nhận thấy được cái lưỡi bị đứt mất một nửa, nâu xỉn, từ hai mắt, hai mũi, hai tai, khóe miệng đều có những dòng máu đen đặc chảy ra, bị gió hong khô, bết cả lên mặt. Ông Tuấn nét mặt sầu khổ nói:

- Chết mẹ nó rồi còn đâu, cứu thế nào được, da thịt tím tái hết cả, tay chân cứng đờ mất rồi, chắc chắn nó đã treo cổ từ lâu rồi.

Ông Bình bụm miệng, nén nhịn lại cơn buồn nôn, tay chỉ vào cổ của Huy Vu, nói nhỏ:

- Ông, ông nhìn xem,..

Ông Tuấn lia đèn pin theo hướng tay ông Bình chỉ thấy ở phía dưới cổ của Huy Vu lằn lên một đường tím, rõ ràng là chết treo lâu quá, nên dây thừng nó trẹn vào cổ, tạo ra vết hằn này. Bác Mộc lúc này mới lấy lại được bình tĩnh, cũng che miệng lại gần xem thử, một hồi thì quay sang phía ông Tuấn sợ hãi run giọng:

- Qủa thật là vô cùng quái dị chú ạ, từ bé đến lớn mới thấy người điên biết treo cổ, mà thằng Huy Vu nó chết nhìn rợn người quá, thiết nghĩ chắc chắn nó bị cô hồn dã quỷ nhập vào rồi ép nó chết. Chứ nó ở làng bao năm nay, có bị gì đâu.

Ông Tuấn nghiến răng, nghiến lợi gật đầu, vô cùng tức giận, hai bàn tay nắm chặt nhưng cũng chẳng biết phải làm thế nào, cửa âm làng bị mở, bây giờ lũ tà ma nó lợi dụng, nó chui vào làng mà hại người dân, hiện giờ thì nó ép chết thằng Huy Vu. Tuy thằng này bị điên thật, nhưng dẫu gì cũng là mạng sống của con người, chứ có phải là con tôm con tép đâu. Ông Tuấn cứ như vậy một lúc lâu, những người khác biết ông đang nổi điên, không dám nhiều lời,chi có ông Bình thì vẫn tiếp tục kiểm tra cơ thể của thằng Huy Vu. Đột nhiên ông hô lớn:

- Ông ,bác Mộc, mọi người lại xem, hình như trong tay thằng Huy nó có cầm cái gì đấy.

Mọi người xúm lại xem thử, đến lúc bác Mộc cạy được tay của nó ra thì la lên oai oái:

- Mẹ cha ơi, cái gì đen như than thế này, lại có một mẩu nữa.

Truyện convert hay : Lầm Chọc Yêu Nghiệt Vương Gia: Phế Tài Nghịch Thiên Tứ Tiểu Thư
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện