Sau Lũy Tre Làng. Phần 3: Sát Thần Lệnh.

Bịt Mắt.


trước sau

Bỏ lại sau lưng là tiếng cười đùa, trêu chọc của mọi người. Anh Hiệp nghiến răng nghiến lợi, quyết lần này đứng canh chừng hai khúc nến ấy, để xem rốt cuộc là vì lí do gì mà nó cứ tắt mãi thế. Mọi người đều quan sát bóng lưng của anh, khoảng cách từ gốc Đa đến miếu không quá xa, nhoáng một cái thân ảnh của anh Hiệp đã đứng trước ngôi miếu. Lấy bật lửa châm lại hai ngọn nến trên ban thờ, đợi một lúc cho ngọn lửa ổn định, anh Hiệp lui lại đứng qua một bên, rút thuốc trong túi ra hút. Mọi người khi thấy anh Hiệp đứng canh hai ngọn nến thật, thấy sự việc hết thú vị rồi, không để ý nữa, quay lại tiếp tục nói chuyện với nhau. Đốt hết điếu thuốc, ngọn nến trong miếu vẫn cháy ổn định, không có dấu hiệu tắt đi, cho dù nãy giờ cũng có vài đợt gió mạnh, nhưng đều không ảnh hưởng đến nến bên trong. Đứng lâu mỏi chân, anh Hiệp đang dự định quay trở về gốc Đa tập hợp với mọi người, thì ai ngờ đâu lại có sự việc đáng sợ xảy ra. Ở trên trời, từ phía hướng cây Đề của làng, bầy Qụa lũ lượt kéo nhau bay đến đây, tiếng vỗ cánh phành phạch, rồi tiếng kêu inh ỏi, vang vọng cả khu nghĩa địa:

- Qụa,..Qụa,...Qụa...

Tất cả mọi người đang ngồi dưới gốc Đa, đều giật mình đứng dậy, ngước cổ lên trời. Bọn Qụa bay đến gần nghĩa địa, dáo dác đậu lên những cành cây xung quanh, đôi mắt của chúng đỏ như máu, phát ra ánh sáng leo lét trong đêm. Bọn chúng sà xuống xong, thì không cử động, không nhúc nhích, cũng chẳng phát ra bất kì âm thanh nào nữa. Chỉ nhìn mọi người chằm chằm, im lìm ẩn mình vào trong các tán cây. Mọi người lúc này vô cùng sợ hãi, chỉ biết run rẩy mà nép vào gần nhau, bác Mộc chợt nhớ đến cái con Qụa đen hồi sáng câu hồn mình, vội vã quát lớn:

- Tất cả cúi hết xuống, không được nhìn trực tiếp vào mắt bọn nó, lũ súc sinh này biết câu hồn người sống đấy.

Mọi người đều nghe được lời nhắc nhở của bác Mộc, cúi gằm mặt xuống, chỉ riêng có anh Hiệp đang đứng ở phía bên miếu là không nghe thấy. Nhưng anh Hiệp bây giờ cũng chẳng có hơi sức đâu mà quan tâm đến lũ Qụa, bởi vì ở chỗ anh còn sự việc đáng sợ hơn đang diễn ra. Chẳng biết tự bao giờ, hai ngọn nến ở trên ban thờ vốn là màu đỏ hồng, thì lay dần dần trở lên xanh lét, anh Hiệp không tin vào mắt mình, sợ quá, quay phắt người ra sau, định gào to cho những người khác biết. Nhưng anh vừa quay lưng thì anh đã nghe thấy một tiếng ai đó ở sau lưng, thổi phù một cái. Một ngọn nến đã bị thổi tắt, sợ muốn đái ra quần, anh Hiệp ba chân bốn cẳng định chạy về phía bên gốc Đa, nhưng kỳ lạ thay anh không thể nào nhúc nhích được bàn chân, vì đã có một ai đó tóm chặt lấy chân anh Hiệp. Anh chỉ kịp tuyệt vọng mà gào lên:

- Bác Mộc ơi, cứu cháu với, cứu,...

Tiếng kêu vừa dứt, cũng là lúc anh Hiệp nghe được tiếng phù thứ hai vang lên, ngọn nến phát ra lửa xanh cuối cùng ở trên ban thờ cũng đã bị thổi tắt, đồng thời một giọng cười vang lên sát tai anh Hiệp:

- Hé, hé ,hé, vào đây, vào đây với tao, hé , hé ,hé,....

Sau đó anh cảm thấy có một đôi bàn tay nho nhỏ như của trẻ con, từ phía sau đầu, thò lên trước mặt, và bịt mắt anh Hiệp lại, ý thức của anh biến mất. Bác Mộc và nhóm người vốn đang bị lũ Qụa làm cho hoảng sợ, chợt nghe thấy tiếng tiếng kêu cứu thảm thiết của anh Hiệp, tất cả mọi người đều dùng hai bàn tay khum lại, đặt trước trán, nhằm tránh ánh nhìn trực diện của lũ Qụa. Vừa ngước mặt lên, thì sợ suýt thét lớn, vì ở phía ngôi miếu là ánh sáng màu xanh lét như lá cây, anh Hiệp đang đứng đó ngoác mồm gào, còn ở phía sau lưng là một bóng người đang bò bằng tứ tri, hai tay nó đang tóm lấy chân anh Hiệp, rồi thứ ánh sáng sáng màu xanh
cũng tắt phụp, ngôi miếu lại chìm vào trong bóng tối. Mọi việc diễn ra quá nhanh, không thể nào ứng cứu anh Hiệp cho kịp, bác Mộc chỉ kịp quát lớn:

- Tất cả lấy hết gạo nếp và muối trắng ra, cầm chắc trong tay, nhanh chóng qua đó cứu thằng cu Hiệp,..

Mọi người đồng loạt lấy hết túi nhỏ ra, cời dây, rồi mặt cúi thấp, hướng phía ngôi miếu,rầm rập chạy tới. Nhưng không còn kịp nữa, khi ánh đèn pin chiếu tới được ban thờ miếu, thì thân thể của anh Hiệp đã biến mất. Lúc này, chẳng hiểu sao đám Qụa vốn đang đậu ở trên các cành cây cao xung quanh, vội vàng vỗ cánh bay lên phành phạch, rồi chúng hướng sâu nơi nghĩa địa mà bay đi, miệng chúng phát ra âm thanh của tiếng người, tiếng người ta cười man dại như kẻ điên:

- Hé, hé , hé, Há , Há, Há,..

Mọi người đợi chúng bay hết, mới dám quay sang nhìn nhau, ai cũng giữ vẻ mặt vô cùng sợ hãi, và lo lắng, bác Mộc tức đến nghiến răng, nghiến lợi chửi:

- Con mẹ nó, hóa ra không phải là gió thổi tắt nến, mà thằng Hậu à không đúng, không phải thằng Hậu, mà là tinh con chó nó thổi tắt nến, bảo sao thắp đi, thắp lại hai ba lần mà nến vẫn tắt. Hồi nãy nó bắt thằng Hiệp đi, có ai nhìn rõ được thứ gì không?

Một người lên tiếng, mặt tái mét, giọng nói run run:

- Bác Mộc ơi, nãy cháu có thấy rõ mồn một luôn, không phải tinh con chó không đâu. Mà còn có một thứ khác?

Bảy người còn lại nghe được, mặt cắt không còn giọt máu, bác Mộc cũng bắt đầu thấy da gà nổi lên, hỏi nhanh:

- Ngoài tinh con chó ra còn thứ khác nữa hả? Rốt cuộc nó là cái quái gì vậy?

Người kia cắn chặt răng, khó khăn mà thốt ra:

- Nếu cháu nhìn không nhầm, thì hình như, hình như lúc đó ở trên vai thằng Hiệp, có một cái bóng, như bóng trẻ con ngồi trên đấy, nó đưa tay bịt mắt thằng Hiệp....

- Cái gì?

Tất cả như không tin vào tai mình mà đồng loạt thốt lên. Người kia gật đầu, rồi tiếp tục đáp chắc nịch:

- Tôi đảm bảo không nhìn nhầm, tại lúc ấy tôi trùm cái áo lên đầu, không khum tay như mọi người, và tôi ở gần đấy nhất. Và....cái bóng trẻ con đấy, nó giống.....bóng thằng....Thủy con ông Bình trưởng thôn lắm.

Nghe được lời này, thì không một ai dám lên tiếng nữa, bảy người chỉ biết run lẩy bẩy mà nhìn sang phía bác Mộc, hỏi ý kiến của bác. Bác Mộc lúc này cũng rất rối, định thần nhăn trán suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Hiện nay vong thằng Thủy xuất hiện, tinh con chó cũng xuất hiện, hai thứ quái thai này nó lập mưu bắt mất thằng Hiệp, bây giờ việc quan trọng là phải nhanh chóng tìm được thằng cu Hiệp. Nếu chậm trễ tôi sợ tính mạng thằng bé sẽ lành ít dữ nhiều. Mà đám Qụa sau khi thằng cu Hiệp bị bắt mất liền ngay lập tức bay vào sâu trong nghĩa địa. Nếu tôi nhớ không nhầm, ngôi mộ của thằng Thủy nằm ở phía đấy. Tôi nghi ngờ bọn nó đã lôi thằng bé về phía đó. Bây giờ chúng ta phải nhanh chóng gấp rút qua đấy ngay.

Tình người với nhau, mặc dù mọi người đều rất sợ, nhưng không thể bỏ mặc người làng được, ai lấy đều đồng ý với ý kiến của bác Mộc. Thế là tám người còn sống, lấy bác Mộc dẫn đầu, dò dẫm từng bước một, tiếp tục đi sâu vào trong bãi tha ma làng.

Truyện convert hay : Vượt Rào Trêu Chọc

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện