Sau Lũy Tre Làng. Phần 3: Sát Thần Lệnh.

Phía Sau Trận Chiến.


trước sau

Sau cái đêm diễn ra cuộc chiến kinh thiên động địa giữa gia tộc họ Trần và Phạm Nhan. Mọi việc được xử lí vô cùng nhanh và ổn thỏa. Mới rạng sáng, thầy Đế chỉ cần một cuộc điện thoại, là sau nửa tiếng đồng hồ, có hai chiếc xe đã chạy đến và dừng ở đầu làng. Một chiếc là xe Jeep kiểu dáng quân đội, chiếc còn lại là xe khách, nhưng kính trên xe đều được thay đổi hẳn đi, thay vì kính trong thì nó lại là kính tối màu, điều này sẽ khiến khi xe di chuyển trên đường, những người ở bên ngoài không thể nhìn rõ được tình hình bên trong. Di thể của thầy Lạc được người gia tộc họ Trần xử lí vô cùng tốt, đặt vào trong một chiếc quan tài đen trùi trũi, rồi đưa lên chiếc xe Jeep. Riêng thầy Long đang bị trọng thương hôn mê, thì được đưa lên xe khách, thầy Quân cũng bị thương nặng, đêm đấy linh hồn đã dạo chơi cửa U Minh một lần, may sao vẫn kéo về được, thầy có ý muốn ở lại với dân làng, nhưng thầy Đế đã gạt đi, bắt thầy phải về Vạn Kiếp chữa thương. Sau đó thì lấy chiếc xe Jeep dẫn đầu, xe khách theo sau, cả hai lên đường về Vạn Kiếp, trước khi rời đi, thầy Đế có sắp xếp hai vị pháp sư khác để hỗ trợ dân làng, xử lí những thứ tà vật còn lại. Thầy Đế còn nói với ông Tuấn:

- Thưa ông, bản thân cháu rất muốn ở lại để hỗ trợ dân làng mình, nhưng ngặt nỗi cháu là trưởng họ, trọng trách đặt trên vai, sự vụ gia tộc không thể không xử lí được, nay sư tổ lại vừa quy tiên, thủ cấp của Phạm Nhan đã trốn thoát, sư bá thì trọng thương, thằng Quân cũng suýt chết, tổn thất có thể nói là không thể đong đếm được, cháu phải nhanh chóng quay trở về Vạn Kiếp để chữa thương cho sư bá, cứu mạng thằng Quân, ngoài ra còn phải truy sát Phạm Nhan, nhân lúc hắn đang bị trọng thương mà lấy mạng hắn. Nhưng ông yên tâm, cháu vẫn cắt cử hai pháp sư cấp bậc Trấn Lân ở lại làng ta để giải quyết những thứ tà quái còn sót lại trong làng. Mong ông và bà con cô bác thông cảm cho cháu.

Ông Tuấn nghe được lời này, cảm động đến rơi cả nước mắt, run run cầm lấy tay thầy Đế nói:

- Ấy chết sao thầy lại nói thế, vì chuyện của làng tôi, mà phía bên tộc mình tổn thất quá lớn rồi, tôi còn mặt mũi nào mà dám mở mồm đòi hòi nữa, có người ở lại là quá tốt rồi,quá tốt rồi, vả lại có một điều mà tôi muốn xin phép thầy?

Thầy Đế lên tiếng ngay:

- Vâng, ông cứ nói ạ, nếu ở trong tầm tay của gia tộc thì cháu đều giúp được.

Nước mắt ông Tuấn chảy ra ngày càng nhiều hơn, ông sụt sùi nói:

- Không có gì đâu thầy, tôi chỉ muốn xin phép thầy cho cả làng được mặc đồ tang, để tưởng nhớ thầy Lạc thôi, nói gì thì nói thì cũng là vì cứu giúp làng, thầy Lạc mới...

Nói đến đây thì ông Tuấn nấc lên nghẹn ngào,
không sao thốt ra thêm được lời nào nữa, thầy Đế vành mắt cũng đỏ hoe, rồi gật đầu mà nói với ông Tuấn:

- Được ạ, việc này cả làng có lòng, cháu làm sao dám chối từ được cơ chứ, nhưng cháu xin phép làng để tang một ngày thôi ạ, để bên phía gia tộc cháu còn làm phép để linh hồn của sư tổ quy đàn, vì trước khi mất, sư tổ đã dùng cấm pháp, gia tộc phải phá cấm ạ.

Sau khi cả hai thảo luận thêm một hồi nữa, thì thầy Đế đã lên xe khởi hành về Vạn Kiếp. Dân làng ra tiễn vô cùng đông, chật kín cả cổng làng, ai cũng buồn rười rượi, nhất là nhóm người ông Bình, toàn đàn ông con trai, mà mặt ai cũng ngấn lệ. Cuối cùng thì làng lại họp lớn một lần nữa, lần này vẫn địa điểm cũ, ở nhà ông Tuấn. Hai vị pháp sư mặc áo trùm đầu cũng có mặt ở trong buổi họp. Lần này ông Tuấn là người đứng ra chủ trì cuộc họp. Lần lượt từng người đứng đầu các nhóm đàn ông trong đêm qua sẽ kể lại những việc mà nhóm mình đã gặp phải. Đầu tiên là ông Bình, vì sự việc diễn ra ở chỗ nhóm ông là ác liệt nhất và cũng là quan trọng nhất. Ông Bình trưởng thôn xin phép các cụ, sau đó kể lại từng việc xảy ra đêm hôm qua, bắt đầu từ việc nghe thấy tiếng chó tru, rồi thấy tên Qủy Linh, bầy cẩu tinh của nó, lũ chó tinh chơi Rồng Rắn lên mây, cho đến việc tên Qủy tướng quân xuất hiện, thầy Quân đã chết đi sống lại ra sao? Thầy Lạc hi sinh thế nào? Cuộc chiến khủng khiếp giữa thầy Long và Phạm Nhan, cho đến khi thầy Đế xuất hiện rồi kết thúc mọi chuyện. Là người đối diện trực tiếp với mọi chuyện, ông Bình kể rất sinh động, từng hành động, từng hình ảnh, khung cảnh, diễn biến sự việc đều được ông Bình miêu tả vô cùng kỹ lưỡng. Khiến từng người ở trong cuộc họp trải qua tất cả các cảm xúc lẫn lộn khác nhau, sợ hãi, kinh hoàng, hồi hộp,vui buồn lẫn lộn, trăm thứ cảm xúc khác nhau pha trộn, đến mức các cụ bô lão chỉ biết thở dài thườn thượt, chẳng ai có thể thốt ra được lời nào. Không khí của cuộc họp trầm mặc, mãi đến khi ông Tuấn lên tiếng, mọi người mới chợt hồi tỉnh:

- Vâng, thưa các cụ, các ông, các bà, vừa rồi thì thằng Bình nó cũng kể hết những chuyện diễn ra đêm qua xảy ra ở cánh đồng Lên nguy hiểm thế nào rồi, thì bây giờ tôi xin phép, cũng kể lại chuyện mà nhóm của tôi đã gặp phải.

Khi đã thấy mọi người tập trung về phía mình, ông Tuấn mới gật đầu, rồi bắt đầu cất giọng trầm trầm, cất lời.

Truyện convert hay : Thủ Tịch Người Thừa Kế Trần Bình

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện