Sau Khi Trọng Sinh, Mỗi Ngày Đều Muốn Ôm Anh

Chương 23: Không biết cô lại đang trốn ở góc nào khóc


trước sau

Advertisement

Editor : Humi
Wattpad : @humi102
________________
Tô Nguyệt ngẩn người.
Anh lại mở miệng, có chút không kiên nhẫn, "Sao không nói lời nào, em đang ở đâu?"
Tô Nguyệt bỗng nhiên hoảng hốt , cô không biết anh làm thế nào xác định cuộc điện thoại này là cô gọi tới , nhưng cô không muốn để anh thấy chính mình chật vật như vậy.
Càng tất nhiên không có khả năng nói với anh cô ở đâu, chỉ hoảng loạn, ngón tay run rẩy ấn tắt điện thoại.
Mà ở đầu bên kia, nghe microphone truyền đến âm thanh tút tút , Kỳ Dạ hơi nhíu mi.
Di động hiển thị một chuỗi dãy số xa lạ, ánh mắt anh hơi ngưng, người đối diện trước sau không nói gì, nhưng Kỳ Dạ biết cuộc điện thoại này là thỏ con chỉ thích khóc kia gọi cho anh.
Vừa rồi, rõ ràng nghe được tiếng nức nở áp lực, anh rất khẳng định là thanh âm của cô.
Nhưng mà sao lại khóc?
Mạnh Thần đâu, hắn ta chạy đi đâu, chẳng lẽ không ở bên cạnh cô?
Kỳ Dạ đã chuẩn bị đi ngủ, cuộc điện thoại không thể hiểu được này, bỗng nhiên khiến tâm phiền ý loạn.
Đã trễ thế này, không biết cô lại đang trốn ở góc nào khóc, nghĩ đến bộ dáng ngây ngốc kia, bị người khi dễ thì làm sao bây giờ?
Anh cũng không gọi lại cho Tô Nguyệt, mà trực tiếp cho người dùng dãy số kia xác định vị trí của cô.
Chỉ qua vài phút, vị trí hiện tại được gửi tới.
Gần Lý Đại?
Cách nơi ở của anh không xa lắm.
Không có nhiều chậm trễ, Kỳ Dạ thay đổi quần áo trực tiếp ra cửa.
Tô Nguyệt cúp điện thoại , còn ngồi dưới đất phát ngốc một hồi lâu.
Tóc tai tán loạn, gương mặt sưng đỏ, chật vật bất kham.
Thật ra cũng không rõ lắm, Kỳ Dạ làm sao biết cuộc điện thoại này là cô gọi?
Ngẫu nhiên có người qua đường đều vòng qua Tô Nguyệt mà đi, sợ chọc phải kẻ điên.
Đương nhiên, cũng có người lúc vòng qua cô thấp giọng bình luận vài câu, tỷ như hiện tại có một đôi tình nhân đang nói chuyện.
"Đây là học sinh Lý Đại sao, thất tình?

Advertisement
Thoạt nhìn có phần thê thảm, không phải là bị bạn trai đánh đi?"
"Người kia đánh cô ấy cũng là thật xấu xa, với nữ sinh mà hạ tay nặng như vậy."
"Nói không chừng là cô ấy làm cái gì chọc tới người ta đi, đừng xem thường nữ sinh bây giờ. Anh nhìn xem trên người cô ta mặc váy gì, giữa trời tối mà mặc thành như vậy, có thể là cô gái tốt đẹp sao?"
"Anh nghe nói Lý Đại rất nhiều nữ sinh bị người bao dưỡng a......"
"Có thể là làm tiểu tam bị chính thất đánh? Đừng nói, thoạt nhìn thật sự có điểm giống."
"......"
Theo bọn họ đi xa, thanh âm bình luận cũng càng ngày càng xa.
Nhưng những lời đó giống như ma chú, ẩn ẩn hiện hiện ở bên tai Tô Nguyệt.
Môi đã cắn ra máu, một cái chớp mắt, cô cảm thấy chính mình như trở về kiếp trước.
Những ánh mắt khinh thường, ác độc nhục mạ,từ ngữ dơ bẩn .
Đời trước thấy quá nhiều cũng nghe quá nhiều, thậm chí hiện tại những lời này còn xem như tương đối ôn nhu.
Nhưng rõ ràng cô cái gì cũng không làm , bọn họ dựa vào đâu nói cô như vậy!
Tô Nguyệt bỗng nhiên đứng lên, thậm chí bất chấp cổ chân đau đớn đuổi theo.
"Các người đứng lại!"
Thân hình hai người phía trước hơi đình trệ, kinh ngạc quay đầu, "Cô kêu chúng tôi?"
Tô Nguyệt khập khiễng đi đến trước mặt bọn họ , tuy rằng rất chật vật, lưng vẫn thẳng thắn như cũ.
Không nói lời dư thừa, chỉ nhàn nhạt hai chữ, "Xin lỗi."
Sắc mặt đôi tình nhân đột biến, cô gái đã mở miệng trước, ánh mắt khinh miệt, "Có bệnh à, vì sao tôi phải xin lỗi cô?"
"Các người không biết rõ chân tướng , đã tùy ý bình luận vũ nhục người khác, chẳng lẽ không nên xin lỗi sao?"
Bộ dáng Tô Nguyệt tuy rằng rất chật vật, thần sắc lại trấn định, thậm chí còn có vài phần cường thế.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện