Sau Khi Trở Thành Sỉ Nhục Của Giới Bạch Nguyệt Quang

Người Kì Quái (1)


trước sau

Advertisement
(Dịch by Chies)

Thái Hư kiếm phủ phía sau rừng cây thấp thoáng, sau núi không chỉ có một ngọn núi, mà là liên miên cả dãy núi. Đệ tử Thái Hư kiếm phủ đều chỉ dám ở bên ngoài sau núi tìm chút con vật, càng sâu trong núi, chỉ có kiếm chủ có cấp bậc chân quân trở lên hoặc nhân tài là dám đi.

Thời tiết cực tốt, gió thổi mây bay, sau núi mọc đầy đóa hoa đẹp mắt, hoa rơi gợi cảnh xuân, đẹp cực.

Vân Đường vẻ mặt thích ý hưởng thụ cảnh xuân, mê muội vì trước nay cảnh vực đều không có hơi thở sạch sẽ, tâm tình được gột rửa, tự do tự tại.

Một bên trong rừng đột nhiên sột sột soạt soạt, nghe âm thanh không giống thú lớn, cũng không thế nào là cơ linh, Vân Đường tò mò đi qua xem.

Vài tên đệ tử đỡ nhau từ trong rừng chui ra, trên người không có vết thương, chỉ là trang phục dính chút lá rụng và bùn. Bọn họ thấy Vân Đường, đều có vẻ sửng sốt.

Thiếu nữ đứng hoà thuận vui vẻ trong cảnh xuân, ánh chiều tà làm hai mắt nàng sáng ngời, ánh nước lấp lánh. Rõ ràng Thái Hư kiếm phủ trang phục đệ tử đều giống nhau, mặc ở trên người nàng lại đẹp đến lạ lùng.

Quá yếu đuối, quá mềm, giống như gió nước trôi nhẹ, vô lực như cánh hoa tường vi. Nàng quá xinh đẹp, không giống cái gọi là tôn kính của người luyện kiếm.

Thái Hư kiếm phủ nề nếp gia đình nghiêm khắc, lấy mạnh làm chủ yếu, nếu chỉ dựa vào nhan sắc, sẽ bị khinh bỉ. Huống chi, vị nữ tu này còn tập kiếm nghiêm túc gây hại, một lòng muốn đứng trước Tô sư muội như vậy.

Trong đó một người đệ tử mặt lớn thấy Vân Đường mỉm cười, nghĩ lại Tô sư muội còn bệnh tật nằm ở trên giường, liền không vui nói: “Vân sư muội, Tô sư muội nằm mãi trên giường bệnh, ngươi không nghĩ cho nàng thì thôi, vì sao làm ra khung cảnh thoải mái này?”

Là muốn nàng chết, nhường cho ngươi vị trí tốt sao? Những lời này quá nặng, nam đệ tử kia nhịn lại chưa nói ra.

Những đệ tử khác cũng không vui nhìn Vân Đường,mặt Vân Đường đầy đầu dấu chấm hỏi, Thái Hư kiếm phủ này cũng quá đoàn kết đi? Bởi vì một Tô cô nương, có bao nhiêu đệ tử tới khiển trách nàng?

Nói tới điểm này, vẫn là Ma Vực tốt.

Người mạnh làm gì thì làm, ai cũng sẽ không bởi vì vừa lòng một người mà trở thành nơi cho mọi người chỉ trích, bị nghìn người chỉ trỏ.

Hơn nữa, lúc này là lúc nào a? Tô cô nương kia đang tốt lại chưa chết, thế nào mà bị người ta nói giống như là bị nàng hại chết ?

Vân Đường sống ở Ma Vực lâu rồi, thành quen tác phong của Ma Vực. Loại chuyện ôm việc người khác này, vì người nào đó mà chỉ trích một người khác, nàng thật sự lý giải không được.

Vân Đường chớp chớp mắt, nhìn về phía tên nam đệ tử kia trong tay cầm con hoẵng, vô tội nói: “Tô sư muội bị thương,
Advertisement
ngươi cũng còn có tâm tình đi săn thú ăn thịt, lại không cho phép ta cười?”

“Ngươi……” Tên nam đệ tử hận không thể đem con hoẵng trong tay mình giấu đi, Vân Đường trừng mắt: “Đừng giấu, nhạ, bọn họ còn cầm con thỏ, gà rừng, các ngươi kiếm được nhiều thịt như vậy, có phải muốn Tô sư muội bị thương khi mời khách?”

Tình nghĩa sư huynh thật tốt a, sư muội ngươi bị thương như vậy? Thật tốt quá, chuyện tốt, hôm nay vi huynh cần mời khách nha!

Vài tên đệ tử nghẹn đến phát run, Tô sư muội lại không phải do bọn họ doạ tự sát, bọn họ liền không được ăn thịt?

Tên nam đệ tử mặt bự thấy vậy nhịn không nổi, muốn phản bác Vân Đường, bị một nam đệ tử có vẻ ngoài thư sinh nho nhã ngăn lại: “Bạch sư huynh, nam nhân tốt không cần hơn thua với nữ nhi.”

Đệ tử mặt bự oán hận nhịn xuống cơn giận, đệ tử trông nho nhã lại tỏ vẻ ngoan ngoãn đứng lại chỗ Vân Đường nói: “Vân sư muội, ngu huynh có một lời, không biết nên nói không.”

“Không nghe.” Vân Đường lắc đầu. Miệng của thư sinh, gạt người gạt quỷ, nàng không nghe.

Đệ tử kia nghẹn lại, hiển nhiên vẫn không làm hắn dừng nói, phun ra một hơi thật dài, nói: “Vân sư muội……”

“Không phải bảo không nghe sao?” Vân Đường nói, “Ngươi thế nào lại lật lọng?”

Đệ tử nho nhã thật vất vả mới kiếm được lời tốt, bị Vân Đường như vậy chặn lại, sắc mặt trướng lên hồng như heo, hắn liền nhanh nói: “Vân sư muội tuy rằng là do Huyền Dung chân quân tự mình nhận làm đệ tử, là con gái Vân Hà chân quân, nhưng Thái Hư kiếm phủ lấy mạnh làm trọng, mọi việc đều là tự mình làm lấy, Tô sư muội tính chí kiên cường, kiếm thuật mạnh mẽ, nếu Vân sư muội dám cậy thế xa lánh Tô sư muội, Thái Hư kiếm phủ từ trên xuống dưới hơn tám vạn người, quyết không bỏ qua.”

Cửu Châu rộng lớn, sinh ra nhân tài, thiên hạ anh hùng đếm không hết, chỉ ở Thái Hư kiếm phủ, liền có tám vạn đệ tử tốt.

Vân Đường đã hiểu, sư huynh này là bảo nàng đừng xa lánh Tô sư muội.

Thật là cảm động tình nghĩa huynh muội người ta quá đi, đáng tiếc đầu óc có vấn đề.

Vân Đường nói: “Không thành vấn đề nha, nhưng chỉ một mình ta, các ngươi một đám, ta như thế nào có thể xa lánh các ngươi ?”

Ngược lại thì đúng hơn.

Truyện convert hay : Vô Địch Thiên Đế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện