Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính

Nhu Nhu


trước sau

Thím Dương chưa từng thấy thiếu niên phẫn nộ đến thế. Sắc mặt tối tăm, con ngươi màu hổ phách chứa đầy tức giận, làn da trắng nõn bởi vì cảm xúc cực đoan mà hiện lên một tầng đỏ ửng nhàn nhạt.

Màu môi thiếu niên càng thêm diễm lệ như màu máu, trên gò má dính hai ba vết máu trông càng hung ác, giống như ngay sau đó sẽ lập tức nhào lên cắn xé người trước mặt vậy.

Thím Dương theo bản năng lùi về sau một bước, đột nhiên ý thức được thiếu niên đã bắt lấy thanh niên tóc xanh kia bằng cách nào.

Đây là một con thú nhỏ có vẻ ngoài mềm mại nhưng bên trong lại có móng vuốt sắc nhọn.

Con thú nhỏ này sẽ bảo vệ chặt chẽ người mình thích ở sau lưng và vươn móng vuốt về phía kẻ thù.

Thím Dương liếc nhìn cậu chủ nhỏ Thành Hoàn bị đánh đến không ngồi dậy nổi, tiến lên hai bước tri kỷ lại gần thiếu niên: “Cậu An, đừng tức giận ảnh hưởng thân thể.”

An Nhu vung tay, không thèm quay đầu đi vào biệt thự.

Thím Dương chuẩn bị hai chậu nước đá để An Nhu ngâm tay. Vừa rồi đánh nhau dùng sức quá mạnh, thím Dương sợ tay thiếu niên sẽ bị sưng lên.

“Bây giờ ngâm đá một chút có thể giảm bớt sưng phù, ngày mai lại chườm nóng.” Thím Dương nhìn An Nhu: “Nếu cậu An cảm thấy không thoải mái thì trong tủ thuốc có thuốc tan màu bầm giảm sưng.”

“Cảm ơn thím Dương.” An Nhu rũ mắt, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

An Nhu vẫn luôn cố gắng xây dựng một bức tường ngăn cách với tình cảm ở đời trước, nhưng Mạc Thành Hoàn lại vươn tay đẩy ngã bức tường đó.

Còn phát ngôn bừa bãi, không đối phó với người sắp chết.

Chú Mạc không phải người sắp chết.

Chú ấy đang dần dần trở nên tốt hơn.

An Nhu rũ mắt, ngón tay như có như không khuấy mấy cục nước đá trong chậu nước.

Trên lầu truyền đến tiếng đóng mở cửa, An Nhu ngẩng đầu lên, Mạc Thịnh Hoan đi ra từ phòng sách, bước từng đi xuống lầu sau đó ngồi bên cạnh cậu.

Mạc Thịnh Hoan nhìn chằm chằm hai chậu nước đá trước mặt, sau đó lại nhìn An Nhu.

Cảm giác giống như bị phụ huynh bắt quả tang trốn học tụ tập đánh nhau ở bên ngoài, An Nhu cúi đầu, không biết nên giải thích như thế nào.

Nói bản thân mình sống lại?

Nói mình ở đời trước không chỉ có con, mà còn từng ly hôn?

Chú Mạc sẽ nghĩ như thế nào? Có khi nào sẽ...ghét bỏ mình không?

Thiếu niên cúi đầu càng thấp hơn.

Chậu nước đá trước mặt bị ngón tay thon dài khẩy mấy cái, An Nhu ngẩng đầu, bàn tay của Mạc Thịnh Hoan đang ngâm trong chậu nước đá.

Mạc Thịnh Hoan giơ tay lên, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thiếu niên, dùng ngón tay dính nước nhẹ nhàng chạm vào gò má cậu, lòng bàn tay xoa nhẹ.

An Nhu không biết chú Mạc định làm gì, chỉ biết ngây ngốc nhìn người đàn ông trước mặt.

Tay Mạc Thịnh Hoan lại lần nữa ngâm vào chậu nước đá, An Nhu thấy một tia máu chảy ra từ đầu ngón tay người đàn ông, lập tức phản ứng lại.

Lúc mình đánh Mạc Thành Hoàn, trên mặt bị bắn trúng ít máu.

Chú Mạc đang lau sạch giúp mình.

Cũng không biết trên mặt dính bao nhiêu máu, An Nhu nhìn bàn tay của Mạc Thịnh Hoan lại lần nữa giơ lên từ trong chậu nước, giống như mỹ nhân vừa mới tắm xong, sau khi ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng bị ngâm trong nước đá, giọt nước từ đầu ngón tay nhỏ xuống mu bàn tay.

An Nhu nhìn không chớp mắt.

Bàn tay lạnh lẽo mềm mại lại chạm vào gương mặt An Nhu lần nữa, Mạc Thịnh Hoan dùng lực rất nhẹ, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa tròn chỗ dính máu.

Nhiệt độ trên mặt An Nhu nhanh chóng tăng lên. Nếu như dùng sức lau mạnh một chút thì không có gì để nói nhưng cái kiểu xoa nhẹ vẽ vòng tròn như thế này lại mang đến cảm giác...có hơi tê dại.

An Nhu mím môi, nhỏ giọng lên tiếng.

“Sau này tôi sẽ ít đánh nhau lại.”

Đầu ngón tay chạm nhẹ trên gò má chợt dừng lại một lát, sau đó đổi sang ngón cái.

An Nhu ngước mắt, thấy chú Mạc hình như cũng không nổi giận, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như trước.

Người trẻ tuổi, đánh nhau rất bình thường.

Huống chi là đánh tra nam.

An Nhu xoa cái mũi, nhớ tới mình đánh Mạc Thành Hoàn thành như vậy, không nhịn được có hơi chột dạ.

Nếu ông cụ Mạc biết thì phải làm sao bây giờ?

Mình đánh Trương Vân là vì có nguyên nhân, vậy đánh Mạc Thành Hoàn thì sao?

Dù sao Mạc Thành Hoàn cũng là cháu trai mà ông cụ Mạc thích nhất, còn là người thừa kế tương lai của nhà họ Mạc, mình đánh anh ta một trận như thế...

An Nhu lắc đầu, không muốn suy nghĩ nhiều nữa.

Đánh thì đánh, cùng lắm thì bị ông cụ Mạc tịch thu thẻ tín dụng rồi răn dạy một trận thôi. Dù sao cậu cũng biết mật mã thẻ của chú Mạc, mà chú cũng không để ý đến việc mình tiêu xài bao nhiêu tiền.

Nhìn người đàn ông tựa như trích tiên trước mặt, An Nhu không nhịn được giương khoé môi lên.

Vẫn là chú Mạc tốt nhất.

Vết máu trên mặt đã được Mạc Thịnh Hoan cẩn thận lau sạch sẽ, An Nhu nhìn điện thoại, phát hiện đã qua thời gian livestream.

Hôm nay nghỉ ngơi một ngày vậy.

An Nhu nhìn Mạc Thịnh Hoan im lặng làm bạn ngồi bên cạnh ngâm tay với mình, chợt nảy ra một ý tưởng.

Cách thời gian chú Mạc đi ngủ còn ba tiếng, mà nhìn dáng vẻ của chú chắc cũng không muốn đọc sách nữa. Chú Mạc đã lựa chọn ở bên cạnh mình, vậy tại sao không làm chuyện càng thú vị hơn?

An Nhu giơ một bàn tay ra khỏi chậu nước lau vào khăn tay, mở điện thoại tìm rạp chiếu phim.

Có một suất chiếu phim nửa tiếng sau sẽ bắt đầu, bây giờ ngồi xe đến đó vẫn còn kịp.

Bởi vì vị trí của rạp chiếu phim này tương đối hẻo lánh nên số lượng người xem không cao, An Nhu bao hết ghế trống còn dư lại, cầm điện thoại giơ tới trước mặt Mạc Thịnh Hoan.

“Chú Mạc, muốn đi xem phim không?”

An Nhu có để ý tới thể loại phim, cố tình chọn một bộ phim hài.

Mạc Thịnh Hoan nhìn về phía bàn tay An Nhu đang ngâm trong chậu nước đá.

“Tôi không sao.” An Nhu giơ nắm đấm của mình cho Mạc Thịnh Hoan xem: “Tôi đánh phượng nhãn quyền, ngón cái nhét vào khớp xương ngón trỏ, đánh người khác đau nhưng không làm tổn thương tay.”

Mạc Thịnh Hoan lẳng lặng nhìn thiếu niên một lát rồi chớp mắt.

“Chú Mạc đồng ý?” An Nhu hưng phấn.

Mạc Thịnh Hoan lại chớp mắt lần nữa.

“Thím Dương!” An Nhu nhảy cẫng lên từ trên sofa, lau sạch nước trên tay: “Con cùng chú Mạc đi xem phim đây!”

“Xem phim?” Thím Dương chạy tới, thấy Mạc Thịnh Hoan đứng dậy đi theo An Nhu thay quần áo.

Nói thẳng là đi hẹn hò cho rồi.

“Cứ đi chơi đi.” Thím Dương cười tủm tỉm xua tay: “Thím sẽ để đèn cho hai người.”

Tài xế chở hai người đến trước trung tâm thương mại, rạp chiếu phim nằm ở tầng năm. An Nhu nắm tay Mạc Thịnh Hoan đi thang máy đến rạp chiếu phim.

An Nhu dùng điện thoại quét mã QR lấy vé xem phim trước máy nhận vé, từng tấm vé được đóng dấu xếp thành một chồng.

An Nhu bao một phòng khoảng chừng một trăm ghế ngồi, trước An Nhu chỉ bán được sáu vé. Phim còn chưa bắt đầu chiếu, An Nhu lại nắm tay Mạc Thịnh Hoan đi mua một phần bắp rang bơ cỡ lớn và hai ly trà sữa.

Phim chuẩn bị mở màn, An Nhu trịnh trọng giao bắp rang bơ cho người đàn ông. Mạc Thịnh Hoan nghiêm túc nhận lấy, nhìn An Nhu đưa một chồng vé cho nhân viên soát vé.

Biểu tình của nhân viên soát vé hơi khó hình dung nhưng vẫn cam chịu xé cuống vé.

Đứng chờ ngoài đại sảnh, An Nhu đợi được sáu người mua vé trước mình, cậu chuyển khoản cho mỗi người ba trăm mời họ đổi sang suất chiếu phim khác. Sau khi mọi người tiến hành giao dịch xong, An Nhu nắm tay Mạc Thịnh Hoan đứng trong phòng chiếu phim không một bóng người, gương mặt hào hứng
vui vẻ.

“Chú Mạc! Chú muốn ngồi chỗ nào cũng được hết!”

Mạc Thịnh Hoan im lặng nhìn phòng chiếu phim, không bày tỏ thái độ.

Cũng đúng. Rạp chiếu phim hiện tại khẳng định không giống với mười mấy năm trước.

An Nhu nắm tay Mạc Thịnh Hoan ngồi xuống khu vực xem phim tốt nhất, nói chuyện không kiêng nể gì.

“Chú Mạc, bắp rang!”

Mạc Thịnh Hoan đưa bắp rang trong lòng ngực cho cậu.

An Nhu đặt bắp rang chính giữa hai người, cầm một viên đưa đến bên mặt Mạc Thịnh Hoan.

“Chú Mạc, ăn thử đi.”

Mạc Thịnh Hoan nghiêng người, lạnh nhạt hé miệng, nhẹ nhàng cắn bắp rang trong tay thiếu niên.

Cánh môi mềm mại chạm vào đầu ngón tay, An Nhu giống như bị điện giật mà rút tay về, ánh mắt trợn to, không ngờ chú Mạc sẽ dùng miệng đón lấy.

Xúc cảm vừa rồi quá mức kỳ diệu, đầu ngón tay cứ như chạm vào đám mây, mang theo hơi ẩm và độ ấm, vừa mềm nhẹ lại vừa xa lạ.

Ở thế giới này trừ bỏ hai nhóc con, chưa từng có người trực tiếp ăn đồ ăn trong tay cậu.

An Nhu nhìn chằm chằm ngón tay của mình, lại quay qua nhìn Mạc Thịnh Hoan, chỉ thấy người đàn ông tự nhiên tựa lưng vào ghế, cằm khẽ nhúc nhích sau đó yết hầu hoạt động.

Nuốt xuống.

An Nhu không biết tại sao lỗ tai lại bắt đầu nóng lên, nhéo nhéo vành tai muốn giảm nhiệt độ. Chỉ cần nghĩ tới ngón tay mình bị môi Mạc Thịnh Hoan chạm vào thì lỗ tai lại càng nóng hơn.

Phim bắt đầu chiếu, không có tiếng người nói chuyện, không có tiếng trẻ con la hét ầm ĩ, càng không có âm thanh người ngồi đằng sau đá ghế. An Nhu vừa xem phim vừa uống trà sữa và ăn bắp rang, thỉnh thoảng lại nhìn sang người đàn ông đang im lặng ngồi ở bên cạnh.

Mạc Thịnh Hoan cầm ly trà sữa, thỉnh thoảng ngậm ống hút uống một ngụm, đôi môi nhạt màu và ống hút bằng giấy có một loại cảm giác tương đồng lạ kỳ.

An Nhu cảm thấy vấn đề chủ yếu vẫn là môi chú Mạc quá đẹp.

Cảm nhận được ánh mắt của An Nhu, Mạc Thịnh Hoan nghiêng sườn mặt về phía thiếu niên, đưa ly trà sữa trong tay mình cho cậu.

Gương mặt An Nhu lập tức nóng lên, nhìn chằm chằm vào ống hút người đàn ông từng dùng mà không biết phải làm sao.

Cũng không phải ghét bỏ gì... Chỉ là An Nhu cảm thấy nếu mình ngậm ống hút này thì giống như một loại vấy bẩn chú Mạc vậy.

Hành động này khác với dùng đũa gắp đồ ăn.

Bình thường bạn bè người thân có thể dùng đũa gắp đồ ăn cho nhau, nhưng dùng chung một ống hút thì cũng...quá mức thân mật rồi.

Dường như nhận ra sự do dự của cậu, Mạc Thịnh Hoan lấy khăn giấy lau bên ngoài ống hút sau đó mới đưa cho An Nhu.

An Nhu lập tức đỏ mặt, cúi đầu uống một ngụm trà sữa.

Rõ ràng đều là hai ly trà sữa ba phần đường giống nhau nhưng tại sao ly của chú Mạc hình như uống ngon hơn một chút nhỉ.

An Nhu uống xong trả lại cho người đàn ông, Mạc Thịnh Hoan cầm về cũng không lau ống hút, tự nhiên cúi đầu uống.

An Nhu cảm thấy cổ họng mình cũng bị đốt cháy luôn rồi.

Xem một bộ phim hài mà mặt An Nhu cứ đỏ bừng suốt, hoàn toàn không chú ý đến nội dung của bộ phim đang chiếu. Đến lúc hết phim, một tay Mạc Thịnh Hoan nắm tay An Nhu, tay còn lại ôm bắp rang chưa ăn hết.

An Nhu nắm tay Mạc Thịnh Hoan, dẫn người đàn ông rời khỏi rạp chiếu phim. Người quản lý tìm đến An Nhu nhiệt tình giới thiệu dịch vụ VIP bao hết phòng, còn có thể giảm giá 20%.

Sau khi lưu lại phương thức liên lạc của người quản lý, An Nhu dẫn ông chú về nhà. Mạc Thịnh Hoan không thể nán lại quá lâu ở một nơi xa lạ, An Nhu vẫn còn nhớ kỹ điều này.

Bộ phim điện ảnh kéo dài 90 phút, khi trở về nhà thì vẫn còn sớm. An Nhu cất bắp rang xong trở về phòng ngủ thấy Mạc Thịnh Hoan đã rửa mặt xong xuôi, đang ngồi trên giường nhìn mình.

Đến giờ dạy học rồi.

An Nhu mở bảng ghép vần treo ra cho Mạc Thịnh Hoan xem.

“Hôm nay chúng ta học tiếp năm chữ cái: d, t, n, l, g”

“Thời điểm đọc 4 chữ d, t, n, l thì đầu lưỡi phải uốn cong đụng hàm trên.” An Nhu biểu diễn cho người đàn ông xem: “Giống như tôi làm vậy.”

Ánh mắt Mạc Thịnh Hoan trầm tĩnh.

“Khác với chữ d và chữ t, khi đọc chữ n sẽ phát ra giọng mũi.” An Nhu phát âm chữ n: “Nếu bịt mũi thì sẽ không phát âm được.”

“Nhu*.” Đối diện nhẹ nhàng thốt ra một chữ.

*Tên của An Nhu: 安糯 - Ān Nuò

“Không phải, là n...” An Nhu còn chưa nói xong đã đột ngột dừng lại, kinh ngạc nhìn Mạc Thịnh Hoan, một lúc lâu sau cũng chưa phản ứng lại được.

Mình nghe nhầm sao?

Vừa nãy có phải có người gọi "Nhu" phải không?

An Nhu há to miệng, khiếp sợ nhìn người đàn ông ngồi đối diện, hít sâu mấy cái liên tục mới nhìn Mạc Thịnh Hoan, thử phát âm lại lần nữa: “N?”

An Nhu thấy cánh môi Mạc Thịnh Hoan khẽ cử động, con ngươi đen như mực đang nhìn mình.

“Nhu.”

An Nhu ôm ngực, ngón tay không kiềm được run rẩy mở ghi âm, nghiêng đầu nhìn chằm chằm môi Mạc Thịnh Hoan.

“N...N?”

Đôi môi xinh đẹp lúc đóng lúc mở.

“Nhu...Nhu.”

Nhìn khẩu hình của Mạc Thịnh Hoan, An Nhu đột nhiên nhớ tới sau khi thím Dương nói cửa kính bị đập vỡ thì cảm xúc của mình có hơi bất ổn, lúc đó chú Mạc đã nhìn mình, môi còn khẽ cử động.

Thì ra khi đó chú Mạc muốn nói chính là từ này.

“Nhu Nhu.”

- -------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Cảnh báo trước nội dung chương sau: Ông cụ Mạc biết Mạc Thành Hoàn bị đánh thì chất vấn An Nhu tại sao lại đánh nhau. Nhưng yên tâm đã có chàng tiên che chở cho Nhu Nhu rồi.

Nhu Nhu ngoài ý muốn nhặt được một nữ nhân bị hôn mê, sau khi mang về nhà thì thím Dương cảm thấy người này quen quen.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Chiến Hồn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện