Sau Khi Sống Lại Liên Hôn Với Chú Của Nam Chính

Chuyện Cũ Năm Xưa


trước sau

“An phu nhân?” Giọng người phụ nữ tạm dừng một lát.

“Tiêu Tiêu, mẹ đã từng gặp ít nhất hơn một trăm An phu nhân rồi. Nếu con là trợ lý của mẹ thì mẹ đã đưa con vào lớp huấn luyện trao đổi hiệu suất cao. Bây giờ cần mẹ đăng ký cho con một lớp không?”

Giọng nói của người phụ nữ hơi mỏi mệt nhưng vẫn mỉm cười trêu ghẹo con trai.

Bạch Tiêu xấu hổ khẽ ho một tiếng: “Ý con là vợ của con trai độc nhất của nhà họ An ở Tấn Thành.”

An Lâm không nhìn nổi nữa phải gõ ba chữ lên di động đưa qua.

“Lý Phù Nhã.” Bạch Tiêu đọc dòng chữ: “Bà ta gả vào nhà họ An sản xuất nước uống.”

“Mẹ không nhớ người nào như vậy, chắc gần đây mẹ uống nhiều thuốc quá. Con chờ chút để mẹ hỏi ba con đã.” Bạch phu nhân quát một tiếng: “Sùng Đức, lại đây một chút!”

Bạch Sùng Đức – ba của Bạch Tiêu. Đường đường là chủ tịch tập đoàn y tế Bách Thụy nay lại bị vợ chỉ hướng Đông không dám đi hướng Tây.

Hai vợ chồng ở đầu dây bên kia nói chuyện say sưa, bên này bốn người ngoan ngoãn chờ đợi.

Bạch Tiêu lắng nghe ba mẹ trò chuyện, kết quả cuối cùng hình như không được như mong muốn.

Hai vợ chồng đều không nhớ tới một nhân vật như vậy.

Suy cho cùng thì nhà họ Bạch đã rời Tấn Thành nhiều năm, dù nghiệp vụ trải rộng trên toàn thế giới nhưng không giao thiệp kinh doanh gì với nhà họ An. Cho dù từng gặp mặt mấy lần thì bây giờ quên mất cũng là chuyện bình thường.

“Tiêu Tiêu, con hỏi chuyện này làm gì?” Bạch phu nhân hơi buồn bực: “Mẹ với ba con đều không nhớ An phu nhân.”

“Không có gì đâu ạ.” Bạch Tiêu nhìn về phía Moise: “Thầy của con có hoạt động ở Hoa Quốc nên con theo thầy tới đây. Có một người phụ nữ tự xưng là An phu nhân đến chào hỏi, nói mình là bạn cũ của ba mẹ, cho nên con mới tò mò hỏi thử.”

Bạch phu nhân không hỏi nhiều. Hai mẹ con còn hỏi thăm nhau mấy câu sau đó mới cúp máy.

Điều tra lâm vào cục diện bế tắc, Hạc Minh Sơn đề nghị: “Hay làm theo lời An Lâm thử một lần xem sao? Cho dù không moi ra được thông tin gì thì chúng ta cũng không tổn thất.”

Bạch Tiêu ngẩng đầu nhìn An Lâm, bất đắc dĩ gật đầu: “Cũng được.”

Di động trong tay Bạch Tiêu chợt vang lên, biểu hiện trên màn hình là “Ba”.

Bạch Tiêu ra hiệu cho người khác im lặng, sau đó bắt máy.

“Con trai, có phải con phát hiện manh mối về em trai con không?”

Tốc độ nói chuyện của Bạch Sùng Đức rất nhanh, hỏi thẳng vào vấn đề. Mấy người đang lắng nghe cuộc trò chuyện không nhịn được thầm khen ngợi trong lòng.

Không hổ là chủ tịch tập đoàn Bách Thụy.

“Ba, ba biết gì sao?” Bạch Tiêu hơi căng thẳng: “Mẹ không ở bên cạnh chứ?”

“Ba lén gọi cho con trong nhà vệ sinh.” Bạch Sùng Đức thở dài: “Con đột nhiên hỏi chuyện ở Tấn Thành nên ba biết ngay con lại đi tìm em trai mà. Lần này có manh mối gì? Các con đã điều tra đến đâu rồi?”

“Lần này có lẽ là thật ạ.” Ánh mắt Bạch Tiêu kiên định: “Khi con điều tra nhà họ An đã tìm được tín vật của em trai. Con đã tận mắt kiểm tra tín vật –– Là đồ thật.”

“Xét nghiệm DNA chưa?” Đầu dây bên kia bắt lấy trọng điểm.

“Rồi ạ. Mặc dù quá trình hơi rườm rà nhưng DNA của con với một cậu con trai của nhà họ An có quan hệ huyết thống.” Bạch Tiêu hít sâu một hơi.

“Ba. Lần này con thật sự tìm được em trai rồi.”

Đầu dây bên kia lâm vào trầm mặc thật lâu.

Bạch Tiêu vô cùng hiểu rõ tâm trạng của ba. Giống như mình lúc đó, người mà mình đau khổ tìm kiếm mười mấy năm, trong khoảnh khắc tìm được cứ ngỡ điều tốt đẹp này là giả dối.

“Con... không phải đang lừa ba mẹ đúng không?” Bạch Sùng Đức chần chờ không thể tin nổi.

“Ba, sao con có thể lấy chuyện này ra đùa được?” Giọng Bạch Tiêu cay đắng: “Lát nữa con sẽ gửi tư liệu con điều tra được cho ba. Lần này là thật ạ.”

Đối diện im lặng thật lâu, đến khi lên tiếng lại, Bạch Sùng Đức phát hiện giọng mình đã run rẩy rồi.

“Em trai con... bây giờ có khỏe không?”

Vành mắt Bạch Tiêu đỏ hoe: “Gia đình nhận nuôi em ấy đối xử với em ấy rất tệ, nhưng em ấy vẫn thi đậu đại học Tấn Thành, cơ thể cũng khỏe mạnh.”

Nghe thấy con trai có điều giấu diếm, hai mắt Bạch Sùng Đức đỏ lên, liên tục hít thở sâu: “Còn gì nữa?”

“Em ấy... Bị bắt liên hôn với một bệnh nhân mắc chứng tự kỷ.” Mũi Bạch Tiêu cay xè: “Mới trưởng thành đã bị ép kết hôn rồi. Bọn con nghi ngờ năm đó An phu nhân không phải nhặt được em trai mà là bắt cóc em ấy.”

Bạch Sùng Đức hít thở nặng nề, không nhịn được siết chặt nắm tay: “Con gửi tư liệu cho ba trước để ba xem. Chuyện này tạm thời đừng nói cho mẹ con, ba điều tra được bất cứ thông tin gì sẽ nói với con.”

“Vâng ạ.” Bạch Tiêu xoa đôi mắt, trong lòng bỗng dưng cảm thấy gần gũi với ba hơn.

Nếu em trai trở về thì gia đình mình sẽ hoàn chỉnh.

Bạch Sùng Đức bóp chặt điện thoại, lau nước mắt trên khóe mắt, đợi cảm xúc bình tĩnh lại mới đứng dậy rời khỏi nhà vệ sinh.

Cửa nhà vệ sinh mở ra, Bạch phu nhân gầy yếu đang kinh ngạc đứng ngoài cửa, trên mặt rơi đầy nước mắt.

“Nguyệt Nhi?” Bạch Sùng Đức hơi hoảng sợ: “Em nghe thấy gì? Em có sao không?”

“Tìm được Sênh Sênh của em rồi đúng không?” Nước mắt của Bạch phu nhân tuôn ra từng giọt từng giọt, trên mặt tràn đầy nhớ nhung và thống khổ: “Có phải Sênh Sênh sống rất vất vả không? Có phải thằng bé vẫn luôn nhớ mẹ không?”

“Nguyệt Nhi, em bình tĩnh lại đã.” Bạch Sùng Đức ném di động qua một bên, đi tới ôm chặt Bạch phu nhân: “Chúng ta đọc tư liệu Tiêu Tiêu gửi cho chúng ta trước đã, được không?”

Bạch phu nhân khóc thút thít, nước mắt không kiềm được lại chảy ra, ruột gan như đứt thành từng khúc: “Sênh Sênh của em...”

Di động của Bạch Sùng Đức vang lên tiếng chuông thông báo. Bạch phu nhân che miệng, cố gắng kiềm chế tiếng khóc chỉ tay vào điện thoại: “Anh mau xem đi! Có phải Tiêu Tiêu gửi tới không?”

Thấy vợ mình cố kiềm nén cảm xúc lại, Bạch Sùng Đức lập tức cầm lấy điện thoại, trong hòm mail là một tệp nén do Bạch Tiêu gửi tới.

Bạch Sùng Đức nhanh chóng mở tệp nén trên máy tính, bên trong không chỉ có văn kiện mà còn có file ghi âm.

Mở văn kiện ra, bên trong là ảnh chụp chứng minh thư của một thiếu niên, còn có một phần giới thiệu vắn tắt về cậu cùng với kết quả xét nghiệm DNA.

Bạch Tiêu tóm tắt quá trình sự việc trong văn kiện. Bạch Sùng Đức bấm mở file ghi âm, giọng nói sắc lẹm của một người phụ nữ vang lên.

“Con có biết hiện tại nhà họ An chúng ta đã biến thành bộ dáng gì không?”

“Nó chỉ là đứa con của một con tiện nhân không coi ai ra gì, con mới là bảo bối của mẹ...”

“Bây giờ người nhà của nó đã tìm tới tận cửa, mẹ muốn con thay thế nó tiến vào nhà họ Bạch. Mẹ muốn con tra tấn con tiện nhân kia, tốt nhất là làm cho gia đình nó nhà tan cửa nát...”

Bạch Sùng Đức ngẩng đầu nhìn Bạch phu nhân.

Bạch phu nhân hai tay ôm ngực, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, khẩn trương cắn móng tay.

“Nguyệt Nhi.” Bạch Sùng Đức kéo tay vợ mình: “Em có ấn tượng với giọng nói này không?”

Bạch phu nhân nhíu mắt suy nghĩ, nhanh chóng lắc đầu.

“Anh sẽ điều tra lại vụ việc năm đó xem rốt cuộc chúng ta có ân oán gì với An phu nhân này.” Bạch Sùng Đức nhìn chằm chằm vào biểu tượng ghi âm, cắn chặt răng: “Cô ta tính toán hay lắm.”

“Có thể gửi ảnh của Sênh Sênh vào di động của em không?” Bà Bạch chỉ vào ảnh chụp trong chứng minh thư của cậu thiếu niên.

“Đương nhiên là được.” Sau khi gửi đi, Bạch Sùng Đức không nhịn được quan sát kỹ gương mặt cậu: “Thằng bé vẫn giống như trước kia, mặt mày giống anh, mũi với miệng giống em.”

Bạch phu nhân nhanh chóng cúi đầu nhìn di động, đột nhiên đứng không vững. Bạch Sùng Đức vội đứng dậy đỡ Bạch phu nhân.

“Nguyệt Nhi, em không khỏe thì đi nghỉ ngơi trước đi. Anh sẽ kêu người đi điều tra, được không?”

“Anh nhất định phải điều tra.” Bạch phu nhân níu áo chồng, ánh mắt kiên định.

“Được.” Bạch Sùng Đức gật đầu đồng ý, đưa Bạch phu nhân vào phòng ngủ. Sau khi quay lại ông liên tục gọi mấy cuộc điện thoại, nhìn ảnh chụp ngây ngô của cậu thiếu niên trên giấy chứng nhận, không nhịn được đỏ mắt.

Nhà họ An được lắm!

Khiến gia đình họ cốt nhục chia lìa mười mấy năm, khiến mẹ đứa nhỏ mắc chứng trầm cảm nghiêm trọng, khiến bà ấy lần lượt suy sụp sống không bằng chết, còn gả con của nhà họ Bạch cho một kẻ mắc bệnh tự kỷ!

Nhà họ Bạch chưa từng bị kẻ khác hãm hại đến mức như thế này bao giờ đâu!

Điện thoại liên tục gọi đi, sắc mặt Bạch Sùng Đức vô cùng nặng nề. Chỉ chốc lát sau toàn bộ thông tin về nhà họ An đã được gửi đến. Mấy tiếng sau, vài đoạn video cũ cũng được gửi tới.

Bạch Sùng Đức mở video, dù độ phân giải của máy quay phim mười mấy năm trước chất lượng không tốt nhưng vẫn có
thể nhìn thấy rõ mặt của người trong video.

Những đoạn ghi hình này đã được sàng lọc, là cảnh tượng dự tiệc mà nhà họ Bạch và nhà họ An cùng tham dự lúc còn ở Tấn Thành.

Dù ở đâu Bạch phu nhân cũng là nhân vật chói mắt nhất, ánh mắt của vô số người đều bị bà ấy thu hút, kể cả người con trai cơ thể không khỏe mạnh duy nhất của nhà họ An đang ngồi trong góc.

Ánh mắt của người đàn ông bám theo Bạch phu nhân sít sao, hoàn toàn không chú ý người vợ bên cạnh mình đang cố nén sự xấu hổ và bất mãn.

Từng đoạn ghi hình trôi qua, ánh mắt người đàn ông càng nhiệt liệt hơn. Cuối cùng người đàn ông còn tiến lên, lễ phép xin chữ ký của Bạch phu nhân.

Mượn cớ không mang theo giấy, người đàn ông bảo Bạch phu nhân ký tên lên áo sơ mi. Khi đó An phu nhân đứng cách đó không xa, ánh mắt ghen tỵ có thể thấy rõ qua màn hình.

Bạch Sùng Đức biết rõ đối với vợ mình mà nói, đây chỉ là chuyện hết sức bình thường.

Chẳng lẽ chính là vì chuyện này?

Bạch Sùng Đức nhíu mày.

Còn có mấy đoạn ghi hình nữa, Bạch Sùng Đức mở ra. Hình như sức khỏe của con trai nhà họ An trở nên tệ hơn, mấy lần liên tiếp không cùng An phu nhân tham dự bữa tiệc nào. Một mình An phu nhân ngồi vào vị trí thuộc về nhà họ An, nhìn Bạch phu nhân từ xa.

Đoạn ghi hình cuối cùng là trong một bữa tiệc tư nhân, âm thanh không nghe rõ nhưng hình ảnh thể hiện rất rõ ràng. An phu nhân cầm giấy bút đứng trước mặt Bạch phu nhân, cổ cứng đờ, hình như đang xin chữ kỹ.

Bạch phu nhân chỉ vào tay mình, giải thích hai câu rồi mỉm cười lắc đầu từ chối.

Sắc mặt An phu nhân chợt thay đổi, rống vào mặt Bạch phu nhân, trông dáng vẻ như muốn nhào lên đánh người. Vệ sĩ kịp thời ngăn cản An phu nhân, Bạch phu nhân bất mãn bật lại mấy câu. An phu nhân vẫn không chịu buông tha, ánh mắt căm hận, nhìn khẩu hình thì biết vẫn đang mắng người phụ nữ trước mắt.

An phu nhân bị vệ sĩ lôi ra ngoài, người chung quanh đều ùa tới ân cần hỏi han Bạch phu nhân.

Bạch phu nhân nhìn An phu nhân bị lôi ra ngoài, sau đó quay sang mỉm cười lắc đầu với mọi người, tỏ vẻ mình không sao cả.

Thời gian đoạn ghi hình này là ba tháng trước khi con trai út bị mất tích.

Chắc hẳn đây chính là nguyên nhân dẫn tới sự hận thù của An phu nhân.

Bạch Sùng Đức lâm vào trầm tư. Ngoại trừ khúc mắc ngày xưa còn có một vấn đề nữa xuất hiện. Trước giờ trí nhớ của vợ mình không tệ, không thể nào lại không nhớ tới chuyện này được. Chẳng lẽ do thật sự gần đây uống quá nhiều thuốc?

Chợt ý thức được điều gì, Bạch Sùng Đức nhanh chân đi xuống lầu mở cửa phòng ngủ, trên giường có một bóng dáng nhô lên.

Bạch Sùng Đức tiến lên, nhẹ nhàng kéo chăn ra, chỉ thấy trong chăn toàn là quần áo chứ không phải vợ mình.

Nhớ tới lúc nãy vợ mình đòi ảnh chụp chứng minh thư của cậu thiếu niên, Bạch Sùng Đức nhanh chóng đi tìm, chỉ thấy bên trên viết địa chỉ liên lạc.

Bạch Sùng Đức nhất thời hít thở dồn dập, run rẩy gọi điện cho Bạch Tiêu.

Một người mẹ phẫn nộ có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

An Nhu đã livestream được ba tiếng. Thấy số thời gian tháng này chưa đủ, cậu kiểm tra lại trang bị lần nữa, ngước mắt nhìn về phía phòng livestream.

“Doomsday Awakening đã update phiên bản mới. Chế độ ăn trộm nhà người khác và phó bản đều được tiến hành update, độ bền của áo giáp và súng tiêu hao trong phó bản sẽ ngày càng ít. Hay là hôm nay tôi tìm một thủy hữu cùng trải nghiệm thử phiên bản mới nhé?”

Sống lâu cái gì cũng thấy. Cuối cùng streamer cũng chịu dẫn thủy hữu!

Streamer muốn dẫn theo mấy người? Chờ tôi với, game của tôi đang update!

Thủy hữu có thể làm tay đấm không? Tay của tôi đã ngứa lắm rồi!

“Phó bản này ít nhất cần ba người tham gia.” An Nhu xem độ khó của phó bản: “Làm tay đấm cũng được, chỉ cần có thể bảo vệ bản thân và đuổi kịp tôi là được.”

Theo lệ thường, streamer dẫn theo khán giả chơi thì trước tiên sẽ suy xét tới kim chủ trên bảng. An Nhu ngước mắt nhìn người đứng đầu bảng, chú Mạc đang vừa xem livestream vừa chải lông cho mèo trong điện thoại.

Đột nhiên một đĩa cá hồi nhảy ra từ góc trái bên dưới màn hình. An Nhu nhìn màn hình, nở nụ cười vừa xán lạn vừa chuyên nghiệp: “Cảm ơn cá hồi của [Không Có Tiết Tháo]”

Cá hồi là quà tặng khá đắt tiền ở Mễ Trảo, một cái cần 666 kim cương.

Hơn ba trăm tệ vào túi!

Bình luận của Không Có Tiết Tháo lướt qua.

Streamer dẫn tôi!

“OK.” An Nhu sảng khoái tạo một phòng mới, inbox cho Không Có Tiết Tháo, gửi mật mã phòng.

“Còn hai vị trí, thêm một người nữa là mở được.” An Nhu nhìn nhân vật của Không Có Tiết Tháo vào phòng, còn nhảy điệu con cua đáng yêu.

Tiếng click chuột vang lên, An Nhu nhìn máy tính của mình nhưng không phải.

Chợt ý thức được nơi phát ra tiếng động, đôi mắt An Nhu lập tức trợn tròn đứng dậy, Mạc Thịnh Hoan mang vẻ mặt lạnh nhạt bấm chuột.

Một tràng pháo hoa nổ tung khắp màn hình. An Nhu cúi đầu nhìn máy tính, một chú mèo bảnh trai nhảy ra màn hình, lái một chiếc siêu xe nháy mắt với An Nhu.

“Cảm... cảm ơn Siêu Xe Mèo Con của đại ca đứng đầu bảng tặng.” An Nhu ngây người.

Siêu Xe Mèo Con là quà tặng mới ở Mễ Trảo, một cái cần 1888 kim cương.

Tràng pháo hoa thứ hai nổ tung. An Nhu muốn vươn tay cản ông chú lại nhưng khoảng cách hai người quá xa. Mạc Thịnh Hoan vẫn đang chăm chú nhìn vào máy tính.

Tiếng bấm chuột lại vang lên lần nữa, An Nhu mặt không biểu cảm nhìn ký hiệu x1, x2, x3... đằng sau Siêu Xe Mèo Con.

Vẻ mặt An Nhu sống không còn gì luyến tiếc nữa.

Chỗ quà này sẽ bị nền tảng rút mất 50% đấy!

Chú trực tiếp chuyển khoản cho tôi không sướng hơn à?!

“Dừng, dừng lại! Đại ca đầu bảng đừng tặng nữa!” An Nhu giơ tay đầu hàng: “Tôi kéo chú vào đội ngũ!”

Cuối cùng Siêu Xe Mèo Con cũng dừng lại. Nhìn ký hiệu x18 kia, trái tim An Nhu như đang rỉ máu.

Hơn mười ngàn tệ* cứ thế tặng không cho Mễ Trảo.

*Vì Mễ Trảo sẽ được chia 50% số tiền => số tiền chú Mạc donate cho em bé Nhu là 20 ngàn tệ = 71.967.438,70 vnđ

Nhân vật game của Mạc Thịnh Hoan mới level 5, chỉ có thể vào phó bản đơn giản. An Nhu kéo nhân vật game của Mạc Thịnh Hoan vào phòng, giải thích với mọi người: “Đại lão đầu bảng không lên tiếng cũng không gõ chữ, nhưng anh ấy* có thể nghe được lời chúng ta nói.”

*Xưng hô trên mạng thì để em bé Nhu gọi chú Mạc là anh nha. Không thể để người khác biết chú Mạc là một ông chú 38 chủi được ←_←

“Không sao.” Nhân vật của Không Có Tiết Tháo xua tay, cười hì hì nói: “Đại lão đầu bảng bí ẩn một chút là đơn nhiên. Tôi sao cũng được.”

An Nhu dở khóc dở cười bấm vào “bắt đầu”. Ba nhân vật tiến vào phó bản.

*Sì poi chương sau:

Chú Mạc: rải cơm chó trên livestream

Em bé Nhu: dạy chú Mạc đọc ghép vần chữ f trong Zhàngfu (chồng)

Truyện convert hay : Tiên Đế Trở Về

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện